Cho nên cô vờ cười rất thoải mái. “Tôi là loại người luôn để dường lùi cho mình. Trước khi Tăng Phi tìm được người trong mộng thì cánh cửa dành cho người “có vẻ thích hợp” với tôi vẫn rộng mở. Không chừng đợi đến lúc tôi với cậu ghét nhau đến mức đào đất đổ di rồi, tôi lại phát hiện ra thêm điểm tốt của anh ấy.”
Phong Lan muốn kéo dài khoảng khắc hai người được cùng nhau trong không gian tĩnh lặng này đến vô hạn, cho nên cô đổi chủ đề. “Đinh Tiểu Dã, nói tôi biết đi, cậu từng yêu ai chưa?”
Đinh Tiểu Dã không trả lời, Phong Lan đành tiếp tục độc thoại. “Lúc nãy tôi cũng hỏi Tăng Phi câu này, anh ấy không biết tình yêu là gì. Còn bảo nếu như anh ấy yêu một người, mong muốn lớn nhất là sống chung với người đó. Tôi thấy cảnh giới của anh ấy cao hơn tôi, chẳng lẽ đàn ông đều.”
“Không phải.” Đinh Tiểu Dã cắt ngang lời huyên thuyên của cô, anh đưa ra ngay câu trả lời của mình. “Nếu là tôi, tôi sẽ muốn ngủ với cô ấy.”
Phong Lan sững lại rồi bật cười. Sao cô cứ bị Đinh Tiểu Dã quyến rũ một cách không kiểm soát nổi thế này, phải chăng “đồng bệnh tương lân” là một trong những nguyên nhân. Hai người có thể nắm tay nhau cùng đi trên con đường của ham muốn tầm thường được bao lâu? Sói trèo lên vai lang mới làm được việc xấu. Không có lang, sói chỉ là đồ tàn phế bỏ đi, trong khi lang vẫn có thể độc hành ngàn dặm.
Cứ mỗi khi anh áp sát lại, Phong Lan liền cảm thấy đỏ mặt và tim đập loạn nhịp, hàng mi của cô cũng chớp gấp gáp hơn, như thể con chim bị thương ở chân nên phải đập cánh vội vàng hơn.
“Nói ra xem nào, có thể bây giờ lại giống nhau rồi đấy.” Đinh Tiểu Dã hít hà mái tóc cô, rồi lại nói: “Hôm nay mùi của chị ngửi rất thích.”
Từ khi Đinh Tiểu Dã thể hiện rõ ràng là không chịu nổi được mùi nước hoa trên người cô, Phong Lan bèn ít khi dùng nữa. Cô nhớ lại một chút rồi nói: “Chắc là mùi sữa tắm sáng nay tôi dùng nếu không thì là…”
Đinh Tiểu Dã kịp thời bịt miệng cô lại, anh cảnh cáo: “Suỵt, đối với đàn ông thì chỉ cần thấy thơm là được rồi.”
Phong Lan lặng im đợi Đinh Tiểu Dã rời khỏi phòng ăn VIP một lát, rồi mới ra sau. Bên ngoài đã có một vài bàn có khách đang ngồi ăn, mọi thứ vẫn bình thường như mọi khi.
Đàm Thiếu Thành cũng có mặt, cô ta vừa nhìn thấy Phong Lan đã vội vã vẫy tay chào cô. Phong Lan vốn không định để ý đến cô ta nhưng cũng không muốn mất lịch sự với khách, đành bước lại, cầm một tờ thực đơn mới của tháng này, hỏi: “Hôm nay chị có muốn đổi món chút không, bếp vừa ra món mới, gà nấu cốt dừa rất hợp với chị.”
Phong Lan vốn là có ý tốt, vì Đàm Thiếu Thành không thích vị chua cay, nhà hàng Thái Lan hiếm hoi mới có được món mới hợp khẩu vị với cô ta, cho nên Phong Lan mới giới thiệu riêng với cô ta. Không ngờ Đàm Thiếu Thành lại gật đầu cười đáp: “Vậy hả, thế thì tôi nên gọi thêm ăn cho bổ rồi. Còn cô thì chẳng cần, khí sắc rạng rỡ lắm, mặt tươi như hoa đào vậy.”
Phong Lan bất giác đưa tay đặt lên môi, rồi lại cảm thấy bản thân có tật giật mình. Cô rõ ràng đã dặm lại lớp trang điểm, Đàm Thiếu Thành còn nhìn ra được dấu vết gì cơ chứ?
Đàm Thiếu Thành cố ý nhìn sang Đinh Tiểu Dã đang tươi cười nói chuyện với khách quen rồi quay sang nói với Phong Lan: “Chúng ta đều là phụ nữ cả, cô làm như tôi không nhận ra à? Hạ gục thành công rồi hả, được đấy Phong Lan, nhanh ra phết, tôi đã đánh giá thấp cô.”
Phong Lan chỉ cưởi mà không đáp. Chỉ trừ khi đứng trước Đinh Tiểu Dã ra, còn lại hầu như mọi lúc khác cô vẫn biết cách phòng thủ bảo vệ bản thân. Khi muốn từ chối không trả lời một câu hỏi thì mỉm cười luôn là thứ vũ khí tốt nhất.
Đàm Thiếu Thành thấy thái độ của cô như vậy, lại nói với giọng trách móc: “Sao lại phải nhỏ nhen thế? Sợ tôi nẫng tay trên à?”
Phong Lan lẳng lặng đặt tờ menu xuống trước mặt Đàm Thiếu Thành, nói: “Chị hứng thú với chuyện riêng của người khác thế cơ à?”
“Đương nhiên.” Đàm Thiếu Thành khẳng định không hề giấu diếm, nhìn Phong Lan, nói: “Tôi cực kỳ hứng thú với chuyện riêng tư ngọt ngào của người khác, bởi vì tôi ghen tị.”
Phong Lan không cười nữa, “Chuyện này thì tôi không thể giúp chị được.”
Đàm Thiếu Thành đẩy tờ thực đơn sang một bên, hai tay đặt trên bàn, cho dù thế nào, trông cử chỉ của cô ta cũng vô cùng hoàn hảo. Cô ta khẽ cười. “Cô nghĩ là tôi ghen tị với hai người giữa ban ngày ban mặt trốn vào một góc làm trò sao? Cậu ta đẹp trai thế đàn bà ai chẳng thích. Còn tôi có tiền, chồng mất, tìm một người đàn ông cốt để ngắm cho sướng mắt chẳng phải quá ư dễ dàng sao? Hôm nọ tôi nhìn thấy hai người trên đường… Hôm đó cô cũng đi đôi giầy cao gót này đúng không?”
Phong Lan nhìn theo ánh mắt của Đàm Thiếu Thành xuống đôi giầy mình đang đi, không thấy có gì lạ, cô cau mày hỏi: “Rốt cuộc chị muốn nói gì? Tôi còn nhiều việc phải làm.”
“Cô đi giày Ferragamo, còn cậu ta, lúc đó đang đi dép tông xỏ ngón. Tôi ghen tị là vì hai người ăn mặc như vậy đi cùng nhau mà lại có thể cười nói như không có ai xung quanh.” Khi nói câu này, Đàm Thiếu Thành vẫn mỉm cười, nhưng giọng nói buồn bã hiếm thấy. “Tôi cũng thích giầy đẹp, chỉ muốn lấy nguyên một căn nhà để chất riêng giày. Nhưng mỗi lần tôi đứng trước mặt người ta, lại nghĩ đến đôi giầy đi dưới chân vẫn là giày cũ đã đi đến bạc màu xơ xác.”
Phong Lan đương nhiên hiểu rằng “người ta” mà Đàm Thiếu Thành nói đến không phải là Đinh Tiểu Dã mà là Ngô Giang, anh họ cô.
“Đó là đôi giày duy nhất tôi có lúc đó, tôi không có cách nào che giấu nó đi, anh ấy chưa bao giờ nhìn. Anh ấy sợ tôi ngại, tôi biết.” Đàm Thiếu Thành nhìn Phong Lan,nói: “Có phải người tốt bụng có cuộc sống tốt đẹp nào cũng đều như vậy không, theo các cô đó là phép lịch sự à?’
Phong Lan bắt đầu cảm thấy hết kiên nhẫn, hỏi: “Chị nghĩ anh ấy nên làm thế nào mới phải? Cứ nhìn chằm chằm vào đôi giày rách của chị mới làm chị vui à?”
“Tôi có trách móc gì anh ấy đâu! Tôi giận anh ấy, vì anh ấy tốt… tốt hơn tôi quá nhiều.”
“Anh ấy đương nhiên là tốt hơn chị rồi. Tôi đoán với kiểu cách của chị, trước mặt anh ấy chắc chưa bao giờ làmđược điều gì tốt, anh ấy coi chị như người qua đường, đã coi như là không chấp gì chị rồi.”
“Tôi chỉ muốn anh ấy biết một chút sự thật, để anh ấy biết được bộ mặt thật về con người mà anh ấy từng yêu, và người bạn tốt nhất của anh ấy.Trong mắt Ngô Giang, cái gì của bọn họ cũng tốt đẹp hơn tôi, còn thực tế thì sao, chẳng phải là dựa dẫm vào thầy hướng dẫn làm trò đen tối để đổi chác lấy cơ hội tốt hay sao? Tôi nói ra những chuyện bẩn thỉu đó chỉ lo bị bẩn miệng!”
“Bộ mặt thật? Bạn gái cũ của anh ấy là vì chị nên mới…” Phong Lan nhớ lại những chuyện cũ của Ngô Giang, cô từng nghe người trong nhà kể, bạn gái thời đại học của anh vì một chuyện bê bối nào đó không thể nói ra nên mới nghĩ dại tìm đến cái chết. Khi đó Phong Lan mới học cấp ba, cụ thể sự việc như thế nào người lớn không kể chi tiết cho cô, nhưng kiểu này thì không thể thiếu “công lao” của Đàm Thiếu Thành trong đó, cũng chẳng trách Ngô Giang bây giờ có thái độ như vậy đối với Đàm Thiếu Thành - người mê mệt anh bao nhiêu năm nay. Nghĩ đến đây, Phong Lan hết chịu đựng nổi Đàm Thiếu Thành đang ngồi ngay trong nhà hàng của mình.
“Chị đúng là loại người có thể làm bất cứ chuyện gì!”
“Họ dám làm thế, còn tôi dám nói ra sự thật thì tội lỗi tày trời sao?” Đàm Thiếu Thành cười nhạt, “Các người nhìn nhận người khác đều theo tiêu chuẩn kép. Bao nhiêu năm đã trôi qua, anh ấy ngay cả hận tôi cũng không hận cho hẳn hoi, khinh bỉ tôi mà vẫn ra điệu thông cảm. Tôi giờ đi giày xịn, thậm chí đắt tiền hơn nhiều so với giày của anh ấy, nhưng đứng trước anh ấy, tôi vẫn muốn giấu chân tôi đi.”
“Cứ nói mãi chuyện này chị không thấy mệt sao?” Không chỉ có Ngô Giang, lcus này ngay cả Phong Lan cũng nhìn Đàm Thiếu Thành bằng con mắt như vậy, khinh bỉ nhưng thông cảm. “Chị càng thế này, trông càng đáng thương.”
“Trước đây tôi vẫn chấp nhận, bởi vì tôi và anh ấy không cùng kiểu, không nên đòi hỏi thư không phải của mình. Sau này tôi mới hiểu ra không phải như vậy, chẳng qua vì anh ấy không yêu tôi, chứ không hề liên quan đến chuyện tôi là kiểu người gì! Cho nên tôi mới càng ghen tị với cô…” Đàm Thiếu Thành ngẩng đầu nhìn Phong Lan.
Phong Lan nhếch mép nói: “Thế thì chị nên giữ gìn tim phổi mình cho cẩn thận, đừng có chết vì quá ghen tị, đời còn dài lắm.”
Đàm Thiếu Thành nghịch nghịch mấy ngón tay, rồi bỗng nhiên hỏi: “Cô vẫn chưa biết Ngô Giang gặp chuyện sao?”
“Chuyện gì vậy?” Phong Lan bất ngờ nghe thấy vậy, giật mình nhưng cũng không dễ dàng tin ngay lời của người đối diện này.
“Ngô Giang vẫn chưa nói với cô à? Một ca phẫu thuật do anh ấy mổ chính gặp sự cố, khi đưa bệnh nhân ra khỏi phòng mổ vẫn nói với người nhà là “phẫu thuật thành công”, kết quả khi vào phòng ICU chưa đến bốn tiếng đồng hồ thì bệnh nhân có vấn đề, anh ấy vội quay lại bệnh viện nhưng không kịp nữa.”
Phong Lan tuy lo lắng nhưng vẫn nói: “Chuyện đó ở bệnh viện là rủi ro không thể tránh khỏi.”
“Đương nhiên chỉ như thế thôi thì chẳng có gì, vấn đề là người nhà bệnh nhân mời bên kiểm định sự cố y tế đến, kết quả điều tra cho thấy thuốc anh ấy dùng cho bệnh nhân có vấn đề, rất có thể đó là nguyên nhân trực tiếp gây ra tình trạng chuyển biến xấu của bệnh nhân.”
“Không thể như vậy được!” Phong Lan tuyệt đối tin tưởng anh họ mình là một bác sĩ giỏi mấy năm anh ấy gần như coi phòng phẫu thuật là nhà của mình. Cả y đức lẫn năng lực của anh đều đáng tin cậy.
“Ban đầu tới cũng không tin, đó không phải là phong cách làm việc của anh ấy.” Đàm Thiếu Thành nhỏ giọng nói. “Tôi nghe nói việc cho dùng thuốc là do học trò của anh ấy thực hiện… nhưng Ngô Giang mới là bác sĩ điều trị chính, chuyện này anh ấy đã ký xác nhận rồi, không chối bỏ được trách nhiệm liên quan.”
“Chị vẫn thật là “quan tâm” đến anh ấy nhỉ.” Phong Lan mỉa mai.
“Y với dược vốn là một nhà, giới này thì đâu có rộng lớn gì?” Đàm Thiếu Thành chống tay lên cằm, cười rồi nói với Phong Lan. “Tôi suýt quên nhắc đến nguồn gốc của loại thuốc của loại thuốc đó, cô có đoán được loại thuốc đó của công ty nào sản xuất không?”
Phong Lan đáp ứng mong mỏi của Đàm Thiếu Thành, cô hít một hơi thật sâu, hỏi: “Công ty nào vậy?”
Đàm Thiếu Thành cười vẻ bí hiểm, chậm rãi buông ra từng từ “Cửu An Đường.”
Đến lúc này thì Phong Lan gần như không nói ra lời nữa. “Đây chẳng phải là Tư Đồ… chuyện này lại càng không thể.”
“Cô cũng biết Tư Đồ Quyết? Cô ấy là bạn thân nhất của Ngô Giang đúng không? Tôi và cô đều biết, người trong tổ điều tra cũng sẽ biết, có phải là thành chuyện li kì không? Nếu tôi là người thân của bệnh nhân, tôi cũng sẽ không bỏ qua chuyện này, người ta dựng cả linh đường trước cổng bệnh viện rồi.”
Phong Lan bắt đầu lo lắng cho Ngô Giang, nếu như chuyện Đàm Thiếu Thành kể là thật thì vấn đề lần này rõ ràng là rắc rối lớn. Đầu óc cô hỗn loạn, nghĩ ngợi để tìm ra một chút đầu mối, sau đó cô ướm lời hỏi thử: “Chị cố ý kể chuyện này với tôi là có ý gì?”