Tống Đoạt lái xe về nhà, anh dừng xe ngay dưới khách sạn mình đang ở, sau khi lên lầu, anh vứt chiếc áo khoác lên ghế sofa, cầm điện thoại gọi cho lão Hắc
“Anh tới đây đi.” Anh lạnh lùng nói với lão Hắc qua điện thoại.
“Tôi đang ngủ.” Giọng lão Hắc rất nhỏ, dường như sợ người nằm bên cạnh nghe thấy.
Bên cạnh anh ta chắc chắn là bà chằn Tả Thi Giao. Người phụ nữ đành hanh, ta đây cần tìm bạn gái thì cũng không đến lượt cô ta phải giới thiệu, làm mất mặt tổ tong nhà ta.
Tống Đoạt chỉ lặp lại bốn chữ: “Anh tới đây đi.”
“Cậu nghĩ giúp tôi một lý do đi.” Lão Hắc nói.
Câu trả lời của lão Hắc không là Tống Đoạt bằng lòng. “Lý do gì chứ, muốn đi là đi, lại còn phải nghĩ lý do gì? Nếu anh không đến, thì xem ra anh cũng có thể nghĩ ra lí do chính đáng đấy.” Nghĩ tới đây, Tống Đoạt càng thêm bực tức, anh gằn giọng trong điện thoại: “Anh tất nhiên sẽ nghĩ ra cách, anh vẫn còn nợ tôi một lí do!” nói rồi, như sợ cơn giận của bản thân càng trở nên kích động, anh cúp máy, quăng điện thoại lên giường.
Chiếc giường trong khách sạn rất thấp, nhưng cửa sổ còn thấp hơn. Cảnh thành phố dưới ô cửa sổ hiện ra trước mắt Tống Đoạt. Khuôn mặt anh trở nên trầm ngâm, anh rút điếu thuốc trong túi áo khoác trên ghế sofa, đưa lên miệng, hít sâu một hơi. Khuôn mặt anh ẩn trong làn khói thuốc, sắc mặt anh biến đổi rất nhanh.
Căn phòng không bật đèn, bên ngoài cửa sổ ánh đèn sáng rực. Thành phố này dường như không có đêm, ban đêm còn ồn ào và phồn hoa hơn cả ban ngày. Tống Đoạt hút thuốc trong trạng thái bất an, hết điếu này đến điếu khác. Đôi lông mày lúc ẩn lúc hiện trong làn khói, đuôi mắt sắc, lộ rõ vẻ ưu tư, dường như anh có rất nhiều rất nhiều tâm sự, đều vương lại trong đôi mắt ấy.
Khi anh hút đến điếu thứ tám thì anh nhìn thấy bên dưới tòa nhà, chiếc Porchers của lão Hắc đang tiến tới. Anh cau mày.
Sau khi đỗ xe xong, lão Hắc bước xuống rồi vội vàng tiến đến cửa xoay, lên thang máy, tới bên ngoài phòng Tống Đoạt. Vừa định gõ cửa thì cánh cửa đã bật mở. Tống Đoạt vẫn ngậm điếu thuốc, khuôn mặt ngán ngẩm nói: “Dạo này anh càng ngày càng chậm chạp đấy, lần nào cũng phá kỷ lục của lần trước.
“Được rồi đừng nóng giận nữa, không phải tôi đã đến rồi sao?” Lão Hắc nói và cởi chiếc áo vest ra.
Tống Đoạt cầm chiếc áo và cẩn thận đặt lên tay vịn của ghế sofa.
Tay lão Hắc cầm một chai rượu vang.
“Bạn tôi mang từ Pháp về, hàng chính hiệu đấy…” lão Hắc nói
Nhưng anh ta chưa kịp nói hết, Tống Đoạt đã ngắt lời. “Anh càng ngày càng nhiều bạn bè, hôm nào giới thiệu cho tôi làm quen chứ nhỉ.” Tống Đoạt ngồi trên giường, tựa mình vào thành giường, làn khói phả ra từ điếu thuốc làm khuôn mặt anh lúc ẩn lúc hiện. 77F1.XTGEM.COM - Đọc truyện trên điện thoại (77F1.XTGEM.COM)
Lão Hắc bước tới, lấy điếu thuốc trong miệng của Tống Đoạt ra, nói giống như an ủi một đứa trẻ: “Đừng có hút nhiều thuốc như vậy, sẽ ảnh hưởng đến giấc ngủ”
Lão Hắc đẩy Tống Đoạt sang một bên, cầm thuốc lá trên giường, vứt ra ngoài cửa sổ, nói với Tống Đoạt bằng giọng dỗ dành: “Điên thế đủ rồi, hút, hút, hút, muốn hút đến chết sao.”
Tống Đoạt cũng đứng phắt dậy, hét lên với lão Hắc: “Tôi điên thật sao? Là anh điên hay là tôi điên? Anh lấy một con điên về làm vợ, bản thân còn chưa đủ điên hay sao, lại còn để con mụ đó giới thiệu bạn gái cho tôi. Tống Đoạt tôi đây muốn tìm bạn gái cần phải nhờ đến con mụ điên ấy hay sao, cô ta đúng là thứ hàng rẻ tiền…”
Lần này, Tống Đoạt chưa kịp nói dứt lời đã bị lão Hắc ngắt lời.
Lão Hắc ngắt lời Tống Đoạt bằng một cái tát. Cái tát của lão Hắc mạnh đến nỗi làm hằn lên trên khuôn mặt của Tống Đoạt đúng hình năm ngón tay. Ánh mắt của tống Đoạt từ kinh ngạc chuyển sang tức giận, anh húc đầu vào ngực lão Hắc, hét lớn: “Đánh, đánh, hãy đánh mạnh lên, đánh chết tôi đi, như thế sẽ không có ai điên cuồng với anh, anh có thể điên cuồng với người đàn bà kia…”
Lão Hắc lùi về phía sau để tránh, Tống Đoạt cứ húc đầu tiến lên, khiến hai người đều ngã lăn trên giường.
Lão Hắc kêu ái một tiếng, trên khuôn mặt hiện vẻ đau đớn. Một tay lão Hắc ôm lấy eo. Tống Đoạt vội vàng dừng ngay lại, khuôn mặt đầy kinh ngạc hỏi: “Làm sao vậy, chạm phải eo à, anh bị đau rồi phải không?” Tống Đoạt đưa tay ra định cởi áo của lão Hắc nhưng lão Hắc đã đẩy Tống Đoạt ra, nhưng phần thắt lưng đau quặn lại khiến anh bước đi loạng choạng, Tống Đoạt vội vàng lao về phía trước, đỡ lấy lão Hắc.
“Tôi không gây chuyện nữa, anh cứ nằm yên đừng động đậy.” Tống Đoạt đỡ lão Hắc lên giường, nhẹ nhàng cởi bỏ áo của lão Hắc ra. Lần này lão Hắc không có phản ứng gì.
Tống Đoạt xoa hai bàn tay của mình vào với nhau cho thật nóng, rồi dùng hai lòng bàn tay đặt lên thắt lưng của lão Hắc, nhẹ nhàng xoa bóp. Lão Hắc rên rỉ vì đau.
Trời về khuya, đã không còn những tiếng ồn ào, âm thanh của những chiếc xe bên ngoài cũng khuất dần
“Tôi không bao giờ quên, khi cục đá to ấy đè lên tôi, chính anh đã đẩy tôi ra…” Tống Đoạt vừa xoa bóp cho lão Hắc vừa nói một cách chân thành.
“những chuyện đã qua rồi mà cậu vẫn còn nhớ, trí nhớ của cậu tốt vậy, sao cậu không thi đại học?” Lão Hắc nằm trên giường, mặt úp vào chiếc chăn mềm mại. Trong chăn còn lưu dấu hương thuốc lá Bạch Sa nhè nhẹ.
“Tôi muốn thi đại học, nhưng tôi không phải loại người ấy.” Tống Đoạt nói, “Tôi vẫn nhớ lời anh nói, anh nói “Tống Đoạt, đi học đi, nơi này không phù hợp với cậu, tôi sẽ nuôi cậu đi học, sau này cậu phải gọi tôi một tiếng anh…” Nói tới đây, mắt Tống Đoạt trở nên ướt nhòe, anh đột nhiên lật mình lại, ôm lấy lão Hắc, nhẹ nhàng nói với lão Hắc: “Anh…”
Lão Hắc cười nói: “Cậu còn nhớ mình gọi tôi là anh hả, gọi tôi là anh thì phải nghe lời tôi, quay lại thành phố cũ và làm tốt công việc của mình đi, nếu như nhất quyết ở lại đây, thì phải chăm chỉ đi làm, đừng có ngày nào cũng giống như một kẻ điên như thế…”
“anh đồng ý cho tôi ở lại rồi?” Tống Đoạt mừng rỡ nói.
“Cậu muốn ở lại thì ở lại, còn cần tôi phải đồng ý sao, cậu gọi điện là tôi đến đây ngay rồi, cậu là ai chứ, cậu là Tống Đoạt cơ mà…” Vừa nói lão Hắc vừa đứng dậy, ra ghế sofa lấy áo.
“Tôi không hút thuốc càng không ngủ được.” Tống Đoạt với tay lấy điếu thuốc.
“Cô ấy còn đợi tôi về, tôi…” Lão Hắc nhìn thấy khuôn mặt của Tống Đoạt đột nhiên thay đổi, nên không nói tiếp nữa.
“Người đàn bà đó quan trọng hơn người em trai này sao?” Tống Đoạt ngồi trên mép giường, nói một cách lạnh lùng, nét mặt lạnh đầy sát khí như giữa trời đông lạnh giá.
“Cả hai đều quan trọng.” Lão Hắc bước về phía trước, hai tay ôm lấy hai vai của Tống Đoạt, quay người bước đi không chút lưỡng lự.
Anh nhìn thấy chai rượu vang lão Hắc mang tới đặt trên bàn. Chai rượu vẫn chưa mở, nhưng người mang rượu đến đã bỏ đi. Anh bước đên mở chai rượu, dốc chai rượu lên uống ừng ực. Sau đó, anh đứng bên cửa sổ, nhìn lão Hắc xuống lầu và leo lên chiếc Porches, chiếc xe rẽ rất nhanh, rồi lên đường lớn.
Anh cầm điện thoại lên, gọi cho lão Hắc, giọng nói đầy hơi men: “Anh cứ đi như vậy sao?”
“Cậu uống rượu đấy à?”
“Tôi, một mình tôi, đã uống hết chai rượu mà anh mang đến rồi, tôi cảm thấy rất khó chịu…” Trong điện thoại Tống Đoạt nói nấc lên nghẹn ngào.
Điện thoại đột nhiên ngắt.
Chiếc xe của lão Hắc băng đi trong đêm tối, càng lái càng nhanh. Đột nhiên, anh đạp phanh xe, quay đầu, nhanh chóng hướng về phía khách sạn.
2
Tả Thi Giao đi đi lại lại trong căn phòng rộng.
Cô gọi cho lão Hắc. Khi lão Hắc đi đã rất khuya rồi. Giờ này mà vẫn phải ra ngoài, nhất định là có chuyện rất quan trọng. Chắc chắn anh ấy biết vợ anh đang ở nhà đợi anh, nếu cô lại gọi điện cho anh thì rõ ràng cô là người không biết điều. Nhưng, đã nửa đêm rồi, lão Hắc đã đi được hai tiếng đồng hồ, có chuyện gì thì chắc cũng đã giải quyết xong rồi, làm sao anh ấy vẫn chưa về.
Căn phòng rộng quá, trước kia lúc thuê căn phòng này, cô không có cảm giác nó to đến như vậy, vì khi đó cô chỉ sống một mình. Cô thích phòng ở phải rộng, thích căn phòng mang lại cho cô cảm giác an toàn và đáng tin cậy. Khi không vừa lòng, cô có thể nằm ở nhà ngủ một giấc thật ngon, không phải lo lắng bị chủ nhà đột nhiên xông vào đòi tiền nhà. KHi không muốn đi làm, có thể dựa lưng trên sofa ăn uống chơi game, chẳng phải làm gì, cũng không lo lắng chết đói. Chỉ cần trong tay có vài trăm tệ là có thể thoải mái sống. tiêu hết tiền trong túi, thì lại đi kiếm tiền. Dù sao cũng có phòng ở rồi, sợ điều gì nữa, sợ đêm đến không có chỗ ngủ sao?
Đối với cô mà nói, căn nhà rất quan trọng. Căn nhà to không chỉ thể hiện an toàn mà còn mang tới cảm giác ổn định, thể hiện sự giàu có. Đây là căn nhà hai ba trăm vạn tệ, lấy một viên gạch của nó ra cũng đủ ăn cả tháng. Nghĩa là thế nào? Nghĩa là cô chẳng phải lo lắng gì tới chuyện ăn mặc.
Tuy nhiên, nếu căn phòng không có người mình yêu, thì sẽ ra sao?
Sẽ giống như lúc này, lo lắng, bất an
Tả Thi Giao không kìm được đành gọi điện thoại cho lão Hắc, nhưng lão Hắc đã tắt máy.
Đêm tối mênh mông, những ngôi sao bên ngoài cửa sổ sáng lấp lánh, có phải đang cười cô dâu chưa kịp tận hưởng hết tuần trăng mật đã phải cô độc một mình trong căn phòng trống?
3
Buổi sáng, sau khi bận rộn xong với những công việc của mình, Cẩm Tú mới nhớ ra Quách trường An bảo cô tuần này tới chỗ anh ta lấy ba nghìn tệ về, cô bèn gọi điện, hỏi anh ta có tiện không, cô sẽ qua đó luôn.
Công việc của biên tập mặc dù không tự do như công việc của phóng viên, nhưng cũng không bắt buộc phải ngồi văn phòng. Tiếng Quách trường An trong điện thoại nghe khàn khàn, dường như bị ngạt mũi. Nghe cẩm Tú nói cô sẽ qua, Quách trường An trầm ngâm một lát rồi nói: “Em không bận nữa sao?”
Cẩm Tú nghe được trong giọng nói của anh ta có chút do dự. nếu đối phương không phải Quách Trường An, mà là một ai đó, Cẩm Tú đã hẹn sang ngày hôm khác ngay lập tức. Nhưng đối với Quách trường An, cô chẳng phải lịch sự như thế. Cô thẳng thừng nói: “Không phải anh nói hôm nay em tới đó sao? Nếu anh có việc, anh làm việc của anh trước đi, anh bàn giao với người ỏ đồn cảnh sát là được, nửa tiếng nữa em sẽ đến.”
Cẩm Tú cho anh ta nửa tiếng như vậy là đã quá lịch sự với anh ta rồi. Cô vừa bước ra khỏi tòa soạn báo thì nhận được điện thoại của Quách Trường An. Cẩm Tú nghĩ anh ta sẽ thay đổi lịch hẹn, nhưng đang nghĩ cách để mỉa mai. Không ngờ, Quách trường An lại nói: “Anh đang làm việc ở đồn bên, mấy phút nữa anh sẽ đến tòa soạn báo, em đợi anh, chút nữa lái xe qua đón em.”
Cẩm Tú đồng ý ngay, cô nghĩ tới chiếc xe Jeep cảnh sát của Quách trường An. Anh ta thật chẳng biết phân biệt xấu đẹp gì, dùng xe cảnh sát đi đón người đẹp. tốt nhất là phải để người của ban kiểm tra kỷ luật nhìn thấy Quách trường An, để anh ta bị phán tội lợi dụng giờ làm đi tán gái. Sau đó người ta sẽ đến tìm cô để kiểm tra. Cô lại có cơ hội để trả thù, nhất định Quách Trường An sẽ bị phê bình tới mức không còn chỗ thoát thân, cấp trên sẽ điều chuyển anh ta về nông thôn đi sửa đường.
Chiếc xe Jeep cũ kỹ của Quách Trường An nhanh chóng xuất hiện. Cẩm Tú lên xe, cô bĩu môi dè bỉu: