Cẩm Tú phụ trách hai chuyên mục đăng chuyện dài kỳ, bao gồm cả chuyên mục quảng cáo cô cũng phụ trách biên tập
Đăng tin quảng cáo của anh Quách lên chuyên mục của cô, và bỏ đi hai mục trong “Huyết Sắc Triền Miên””.Chủ nhiệm ban biên tập dặn Cẩm Tú, Trước 12h đêm, nhất định phải hoàn thành, nếu không sẽ làm nhỡ việc in báo, 4h sang công nhân phải đi phát báo rồi”.
Cẩm Tú gật đầu, nhưng trong long lại rất khó chịu.
Nưả đêm bị gọi đến cơ quan đã không vui rồi, bây giờ lại phải làm đêm để phục vụ Quách Trường An cô lại càng không vui. Nhất là khi nghĩ tới vụ ở Tam Giang hắn ta ăn xong lau miệng đứng lên đi mất, trong lòng cô lại sôi lên. Chứng minh thư, thẻ công tác của cô vẫn còn ở Tam Giang. Nếu không phải vì mời anh ta ăn cơm, cô có rơi vào tình cảnh này không? Còn nữa, nếu tên khốn này không đến nhà nghỉ phạt họ thì cô có phải mời anh ta ăn cơm hay không? Vì vậy cứ thấy tên Quách Trường An là bao nhiêu cái bực dọc cứ rủ nhau kéo đến.
Quách Trường An không mặc đồng phục cảnh sát mà mặc quần bò với áo khoác, nhưng nét mặt anh ta lại hiện lên vẻ cao ngạo như khi mặc bộ đồng phục. đôi giầy số 44 làm nổi lên dáng người cao to của anh ta, nhưng khi đi thì không có tiếng động gì, giống như một con ma đang di chuyển. Nếu như không phải vì mùi thuốc lá trên người anh ta, Cẩm Tú cũng không biết là anh ta đã đến, anh ta chắc hẳn đã đứng bên cạnh một lúc.
“Sợ tôi à?” Quách Trường An vẫn giữ nét mặt điềm nhiên. Anh ta là cảnh sát kiêu ngạo nhất trong lịch sử từ trước đến nay.
“Không phải sợ mà là chán, chán ngán.” Cẩm Tú nói, cô đập mạnh lên đống báo trên bàn, lấy báo phủi phủi bụi trên ghế, thực ra là cô đang muốn đuổi Quách Trường An đi. Nếu không vì ba nghìn tệ còn bị kẹt trong đồn thì cô nói còn khó nghe nữa.
Quách Trường An lấy trong túi ra một tờ giấy, trên đó dày đặc những chữ, đó là nội dung quảng cáo. Xem chừng không phải là bản đánh máy, Cẩm Tú phải đánh lại trên máy vi tính.
“Ban ngày không đến, nửa đêm mới đi hành người khác.”Cẩm Tú trợn mắt lườm hắn lẩm bẩm.
Quách Trường An nói: “Tôi không muốn hành gì cô, mà là cấp trên của cô ấy”.
Anh ta cố kéo dài và nặng nề mấy chữ cuối câu, trong khẩu khí của anh ta dường như có một thứ khác nữa, mơ hồ bẩn thỉu.
“Đúng là đồ hạ nhân.” Cẩm Tú chửi thầm trong bụng.
“Cuộc sống nhân dân” tất cả có 26 chuyên mục. Cẩm Tú phụ trách sắp xếp 4 mục, tìm bản thảo và hiệu đính. Bốn mục này gồm cả mục đăng dài kỳ và những mục thảo luận. Cô rút tờ giấy trong tay Quách Trường An, định đánh lại. Không ngờ chữ trên đó viết như rồng bay phượng múa, cô nhìn mãi mà cũng không đánh được chữ nào.
“Thế này thì đọc cái gì? Không có chữ nào viết hẳn hoi cả.” Cẩm Tú bực mình nói.
“Hay là do trình độ văn hóa nhỉ, để tôi đọc cho cô nhé.” Quách Trường An lấy lại tờ giấy trong tay Cẩm Tú, ngón tay anh ta chạm vào lòng bàn tay cô.
Một cảm giác gì đó gợn lên trong lòng cô. Truyện được biên tập và post tại website: WWW.77F1.XTGEM.COM (77F1.XTGEM.COM)
Đây là một cảm giác không thể nảy sinh giữa hai người, nhưng lại nảy sinh trong lòng Cẩm Tú. Đúng là khó chịu. Cẩm Tú lườm Quách Trường An. Còn anh ta đang cầm tờ giấy đứng ngây người ra nhìn Cẩm Tú.
“Anh nhìn cái gì mà nhìn, đừng nhìn đến lúc mắt cũng nhảy cả ra ngoài.” Cẩm Tú tức giận nói, “Đọc đi, đừng nói là anh cũng không đọc được đấy.”
Quách Trường An vội lấy lại tư thế. Sự bối rối trong ánh mắt xuất hiện trong chốc lát, nhưng vẫn bị Cẩm Tú bắt được. Chắc chắn anh ta đang có ý đồ gì đó. Trong lòng Cẩm Tú tràn ngập sự tức giận, định tìm cơ hội trút lên Quách Trường An.
Quách Trường an bắt đầu hắng giọng, đọc chữ trên giấy.
“Tin tìm người.”
“Anh muốn đăng tin tìm người à?” Cẩm Tú nói, cô lập tức tìm được cơ hội báo thù. Nếu là thông báo tìm người thì phải đăng ở giữa báo, chứ không phải đăng trên chuyên mục dài kỳ. Quảng cáo có quy định riêng, không thể làm lung tung. Nếu đăng sai vị trí, sẽ khiến các đồng sự cười chê.
“Đúng, đúng là tin tìm người, sao, tôi có đọc sai đâu?” Quách Trường An nghi hoặc ngẩng đầu.
Cẩm Tú nói một cách không khách khí: “Tin tìm người thì không thể đăng ở đây được, nhất định phải đăng ở mục giới thiệu. Tòa soạn có quy định, mục đó chỉ để dành riêng cho các tin quảng cáo. Theo tôi thì anh nên gọi điện cho chủ biên để ban quảng cáo cho người đến đăng tin tìm người giúp anh.” Vừa nói, Cẩm Tú vừa định tắt máy.
Quách trường An lo lắng, vội vàng ấn xuống tay cầm chuột của Cẩm Tú
Lần này Cẩm Tú thực sự tức giận, hai tay cô đẩy mạnh Quách Trường An, chưa hết, còn đẩy them lần nữa, khiến anh ta phải lùi lại hai bước mới đứng vững.
“Anh làm cái gì vậy, mượn công việc để giở trò bậy bạ à?” Cẩm Tú lớn tiếng
Cứ tưởng rằng Trường An sẽ căng thẳng sợ hãi hoặc là tức giận, nhưng anh ta vẫn giữ nguyên nét mặt đó và cười.
“Không phải tôi cố ý, chỉ là chạm vào tay cô thôi mà, làm gì mà như kim chọc lửa châm vậy, cứ như là gặp phải cướp vậy. Cô hét còn to hơn cả còi báo động nữa đấy.”Quách Trường An nói: “Tin tìm người này nhất định phải đăng trên chuyên mục dài kỳ của cô. Hiện nay chúng tôi đang cần tìm một người, mà nghe nói người này rất thích xem chuyên mục dài kỳ trên báo, vì vậy tôi mới cần đăng tin này dưới chuyện dài kỳ đó, biết đâu anh ta sẽ nhìn thấy.”
Cẩm Tú ngẩng đầu thấy anh ta đang giả bộ cười nhìn cô, tuy anh ta nói có lý nhưng trong lòng cô rất khó chịu, lạnh lùng nói: “Anh đừng cười nữa, mặt anh toàn nếp nhăn, sắp thành quả đào rồi.”
Quách Trường An tưởng thật, hỏi lại Cẩm Tú, “Tôi chỉ hơn cô hai tuổi mà đã già như vậy sao?”
“Anh hơn tôi hai tuổi sao? Bao nhiêu thăng trầm hiện lên trên mặt anh, tôi còn tưởng rằng anh hơn tôi hai mươi tuổi cơ đấy.” Cẩm Tú ngồi lại vào bàn máy tính, bảo Trường An nhanh chóng đọc.
“Nếu như hơn cô hai mươi tuổi, thì tôi đã cùng lớp tuổi với bố cô rồi.” Quách Trường An nói một cách ung dung, con người này ăn nói thật chua ngoa.
Cẩm Tú nhìn anh ta bằng ánh mắt sắc như dao, anh ta vội đọc tiếp: “Tên thường gọi: Tiểu Cảnh, giới tính: nam, tuổi: 28, từ khi con bỏ nhà ra đi, bố mẹ rất thương nhớ con, không thiết đến cơm nước, bệnh cũ chưa khỏi lại mắc bệnh mới. Hy vọng con đọc được tin này về nhà thăm bố mẹ. Nếu ai nhìn thấy con trai tôi ở đâu xin liên hệ với gia đình theo số…”
Tin tìm người này rất bình thường, không nhìn ra lý do phải đăng nó dưới chuyện dài kỳ. Thanh niên 28 tuổi còn bỏ nhà ra đi? Cẩm Tú đánh qua loa cho xong, bắt đầu mở mục tin tìm người.
Sau khi đối chiếu thấy không có lỗi chính tả nào, Cẩm Tú lấy ảnh chụp chân dung trong tay Quách Trường An cho vào máy scan, rồi chuyển đến đầu mục. Văn phòng bỗng yên lặng, khi cái yên lặng kéo dài, trong căn phòng chỉ có một nam một nữ dường như có chút gì đó. Cẩm Tú nhìn người đàn ông tên Tiểu Cảnh trong bức ảnh, trong lòng có rất nhiều nghi ngờ, có phải anh ta bỏ nhà đi là vì trói buộc vào chuyện tình cảm nào đó?
Để phá tan sự yên tĩnh, Cẩm Tú hỏi Quách Trường An: “Người tên Tiểu Cảnh này làm sao mà phải bỏ nhà đi?”
“Phạm tội giết người.” Quách Trường An nói.
Cẩm Tú bỗng rùng mình. Hai tám tuổi, phạm tội giết người? không thể nào! Đây là suy nghĩ đầu tiên xuất hiện trong đầu cô. Tiếp theo là Quách trường An có thể đang gạt cô. Nhưng cô lại nghe thấy Quách trường An nói tiếp: “Anh ta giết vợ.” Ngữ khí không giống như đang nói dối.Nhìn mặt anh ta giống như có một lớp sương phủ lên.
2
Quách trường An cảm thấy đã lợi dụng thời gian riêng của Cẩm Tú nên đã mời cô ăn cơm, nhưng cô muốn nhân cơ hội này để làm việc khác, đòi lại khoản tiền ba nghìn tệ hôm trước Quách Trường An phạt cô và Kỷ Viễn.
Quách Trường An có xe, đó là một chiếc xe Jeep cảnh sát hay dung, anh ta đưa Cẩm Tú đi khắp thành phố bằng xe mà vẫn chưa đến chỗ ăn cơm. Cẩm Tú không thể chịu đựng hơn được nữa hỏi anh ta: “Rốt cuộc anh định đưa tôi đi đâu ăn đây? Không phải là đưa tôi đi ngắm cảnh ban đêm đấy chứ, cái cảnh này tôi xem suốt ngày rồi, xem phát ngán rồi.”
Cảnh dọc hai bên phố cũng không có gì khác biệt, cửa hàng nối tiếp cửa hàng, ánh đèn trước các cửa hàng nối tiếp nhau thành một dãy dài, trên đường người xe tấp nập đông đúc, đến mức những ngôi sao trên trời cũng không còn nhìn thấy đâu nữa. Còn nhìn gì nữa chứ? Không thoải mái bằng về nhà đọc vài trang sách.
“Cô đã là phụ nữ, cần phải có tính kiên nhẫn.” Quách Trường An nói: “Tôi sẽ đưa cô đến một nơi đảm bảo sẽ làm cô vui.”
Cẩm Tú lại giương mắt nhìn Quách Trường An lái xe lòng vòng them một hồi nữa mới dừng lại ở trước một nhà hàng.
“Ngao chỗ này là ngon nhất đấy, cho cô đi thưởng thức, chắc chắn là cô chưa bao giờ được ăn loại ngao nào tươi ngon như ở đây.” Quách trường An tìm một bàn ngoài trời, ngồi xuống và nói: “Còn món mì lạnh ở đây nữa, ngon hơn cả mì lạnh thịt chó của người Triều, nhất định cô sẽ thích.”
Trong lòng Cẩm Tú thấy khó chịu. Cô không thích ăn mì lạnh, càng không thích ăn ngao. Cô thích mì xào sò nóng hổi. Cô đi nhìn qua mấy chậu đựng hải sản nhưng không thấy có sò.
Nhìn Quách trường An cứ như là đã sắp sẵn đồ ăn ra rồi, anh ta tưởng rằng mình thích ăn đồ gì thì cô cũng thích ăn thứ đó. Cũng thật chủ quan quá mức, chủ quan đến mức áp đặt suy nghĩ của mình cho Cẩm Tú.
Cẩm Tú định không ăn thứ gì mà ngồi nhìn Quách trường An nhét đống ngao kia vào bụng như thế nào. Nhưng vừa nghĩ rằng phải lấy lại ba nghìn tệ kia nên cô đành phải nuốt hận mà gọi hai chiếc bánh bao chiên.
Nhưng không ngờ rằng, cô bị Quách Trường An ngăn lại.
“Đừng ăn bánh bao, đến đây rồi thì cô hãy nghe tôi. Bánh bao ở đây là dở nhất, ăn vào rồi đảm bảo cô sẽ nôn ra. Ăn mì lạnh đi, bảo đảm sẽ khác với những chỗ khác.” Quách trường An vẫn cố thuyết phục Cẩm Tú. Nếu như không phải cô có việc cần cầu xin anh ta thì cô đã đá cho anh ta một cái vì cái tội cứ làm theo ý mình rồi quay người đi.
Họ gọi hai bát mì lạnh, hai người ngồi ăn ở ngoài trời, anh ta còn gắp ngao vào bát của Cẩm Tú. Cẩm Tú không động gì đến mấy thứ đó, chỉ gẩy gẩy mấy sợi mì, vừa nghĩ xem nên bắt đầu nói chuyện ba nghìn tệ từ đâu.
“Tôi còn nhớ hồi còn nhỏ cô thích nhất là ăn những thứ này, cả người toàn là mùi tanh, về nhà bị mẹ mắng.” Quách trường An lại ra vẻ, gắp thêm mấy con ngao cho Cẩm Tú. Ngao đã chất đầy trong đĩa của cô, anh ta giả bộ không nhìn thấy sao?
“Đừng có nhắc tới mẹ kế của tôi nữa, anh nói chuyện gì vui vẻ một chút không được à?” Cẩm Tú không muốn nghĩ lại những ngày sống cùng mẹ kế của cô. Bà cũng không phải là không tốt với cô, nấu cơm cho cô ăn, mua quần áo cho cô nữa, mỗi tháng còn cho cô tiền tiêu vặt. chỉ là khi nghĩ đến ánh mắt và những lời nói của bà khiến cô cảm thấy khó chịu.
Cẩm Tú về thăm nhà một lần vào dịp tết, trong bữa cơm tất niên, mẹ kế cô nói: “Bạn học trước đây của con cũng cưới gần hết rồi, đứa nào chưa có chồng thì cũng đưa bạn trai về nhà giới thiệu, sao con không dẫn một đứa về xem thế nào?”
Cẩm Tú liền nói: “Con vẫn còn chưa có bạn trai mà.”
Bà liền đáp lại cô: “Vậy thì để mẹ giới thiệu cho con, những người trong cơ quan mẹ đều là những nhân vật lớn, giới thiệu cho con chắc chắn con sẽ bằng lòng.”
Cẩm Tú vội vàng từ chối, lúc đó cô đã quen Kỷ Viễn, đang