Trần Tử Dữu rất vui khi nghe được đoạn nói chuyện này. Cô chân thành hy vọng Giang Ly Thành có được một vị hồng nhan tri kỷ.
Như trong tiểu thuyết nói, nếu một người đàn ông có thể thiệt tình đối đãi với hồng nhan tri kỷ thì đối với những người con gái khác trên cơ bản đều chỉ là qua đường.
Nói vậy tức là ngày cô được tự do cũng không còn xa nữa. Tựa như sương mù lúc sáng sớm, chỉ cần tĩnh tâm chờ đợi, rất nhanh sẽ trời quang mây tạnh, hiện ra ánh mặt trời.
Khi Giang Ly Thành nói chuyện điện thoại xong quay lại, biểu lộ trên mặt Trần Tử Dữu đã trở nên hết sức dịu dàng, thoạt nhìn thậm chí còn có chút vui vẻ.
Giang Ly Thành kỳ lạ nhìn cô, dường như cũng bị tâm trạng biến đổi bất chợt của cô tác động, tâm tình cũng trở nên thoải mái.
Vì vậy bầu không khí căng thẳng của bữa tối lúc này đã trở nên hài hòa và thân thiện hơn. )
Trần Tử Dữu sau đó lại không được như nguyện về nhà nghỉ ngơi, mà trực tiếp bị đưa về biệt thự của Giang Ly Thành .
Cơm tối xong thì thời gian còn sớm. Giang Ly Thành đưa cô vào phòng, dặn dò người hầu vài câu rồi chẳng biết đã đi đâu.
Quản gia cử chỉ lễ phép dẫn cô lên lầu, xem ánh mắt thì dường như rất quen thuộc với cô nhưng cô lại không có chút ấn tượng nào.
Cô và Giang Ly Thành “hẹn hò” cũng không cố định địa điểm, có khi ở nhà trọ, có khi trong khách sạn, có khi lại ở căn phòng vùng ngoại ô…căn cứ vào sự thuận tiện và hào hứng của anh mà quyết định. Bọn họ gặp nhau cũng đã khuya, ăn bữa cơm, uống chút rượu, về chỗ này đã có chút choáng váng men say, dưới ánh đèn lờ mờ cùng anh làm chuyện ấy, sau đó ngủ một giấc đến trời sáng, sau khi tỉnh lại thì vội vàng rời đi. Nếu như địa điểm thuận tiện, cô thể lực cũng đủ và có lý do thích hợp có khi cô sẽ bỏ đi ngay đêm đó.
Cho nên cô rất ít khi chú ý địa điểm, càng sẽ không cố nhớ kỹ bộ dáng người bên cạnh anh.
Biệt thự này có lẽ là chỗ ở cố định của Giang Ly Thành, cô cũng tới vài lần. Không gian ở đây rất rộng rãi, phong cách cực kỳ đơn giản. Mặc dù không có vẻ xa hoa nhưng mỗi vật bài trí và trang hoàng đều đáng chú ý. Trần Tử Dữu cũng là người sành sỏi, trong mắt cô mỗi đồ vật đều có lai lịch và giá trị xa xỉ. Chỉ là căn phòng này thoạt nhìn toàn màu trắng và quá mức trống trải lạnh lẽo, thiếu hơi người, nếu nói là nơi ở thì thà nói là hội quán mỹ thuật lại giống hơn, rất phù hợp với phong cách của anh.
Trần Tử Dữu mỗi lần đều đến vội vàng, chỉ ở trong phòng ngủ của Giang Ly Thành, ở chỗ này cũng không có phòng riêng.
Cô đoán rằng quản gia trước tiên sẽ đưa cô đến phòng khách, dù sao biệt thự này lớn như vậy, phòng cũng nhiều nhưng ông ta lại trực tiếp đưa cô vào phòng ngủ chính, cũng lễ tiết chu toàn hỏi cô có cần thứ gì không.
Cô nhẫn nhịn một hồi, không khách khí tìm tờ giấy viết ra, đồ vệ sinh phụ nữ, thuốc giảm đau pha nước uống, túi chườm nóng. . . Một bản liệt kê thật dài.
Vị quản gia rất có phong độ, mặt không đổi sắc, cúi chào rồi rời đi, chỉ là khóe mắt thoáng giật giật hai cái.
Trần Tử Dữu tắm nước nóng thật lâu. Cô pha nước rất nóng, toàn thân đều nóng đến ửng hồng.
Trong phòng tắm chỉ có áo tắm của Giang Ly Thành. Cô cũng không vội mặc vào, tìm kiếm trong tủ có cái khăn tắm chưa gỡ mác, vì vậy bỏ qua áo tắm, dùng khăn tắm cuốn quanh người.
Người của Giang Ly Thành làm việc hiệu suất quả nhiên cao. Trong lúc cô đang tắm, những thứ cô yêu cầu đã được chuẩn bị đầy đủ, không thiếu một món, thậm chí còn có thêm một bình nước ấm. Cái này cô không có ghi ra giấy.
Phòng ngủ của Giang Ly Thành vừa rộng vừa lớn nhưng bày biện quá ít, màu sắc đơn điệu. Cô cẩn thận nghiên cứu một bức tranh trừu tượng màu sắc trang nhã duy nhất trên tường cùng vài thứ đồ đạc ít ỏi bên ngoài: đèn bàn, gạt tàn thuốc, một vài cuốn báo cô xem trang bìa cũng chẳng muốn đọc. Ngoại trừ cái điều khiển TV từ xa cũng không tìm được bất cứ cái gì khác có thể giết thời gian.
Cô vốn không muốn đến giường. Thứ nhất, cô không thích ngủ giường của anh, thứ hai, cô dính vào giường rất dễ dàng ngủ, cô biết rõ khi anh chưa quay lại mà mình đã ngủ mất thì không hay lắm. Tuy vậy cô thấy ngoại trừ lên giường nằm thì không có chuyện gì để làm, chỉ có thể dựa đầu giường anh xem tivi.
Trần Tử Dữu chỉnh điều hòa lên hai độ, ôm túi chườm nóng, đắp chăn, xem TV.
Trần Tử Dữu đã từng dùng những bộ phim cũ của Anh để luyện nói tiếng Anh, đọc từng dòng bên dưới. Vì thế, lúc này bộ phim lồng tiếng không tự nhiên khiến cho cô cảm thấy khó chịu nên cô yên lặng một bên xem hình một bên mơ mơ màng màng, suy nghĩ mông lung.
Khi lấy lại tinh thần thì màn hình đã đổi sang một bộ phim khác, cũng là phim cũ, Củng Lợi lúc ấy thanh xuân dào dạt cũng chưa già dặn kinh nghiệm, đóng một bộ phim duy nhất cải biên từ tiểu thuyết của Lý Bích Hoa. Khi đó chuyện tình cảm của Trương – Củng (Trương Nghệ Mưu – Củng Lợi) đang nồng nhiệt, được nhà sản xuất phim Hồng Kông tận dụng triệt để.
Lúc ấy cô còn nhỏ nhưng vẫn nhớ rõ, chính mình ngày thường cũng hay mua tạp chí giải trí, báo viết toàn tai tiếng tình ái của Trương – Củng, quay phim chụp hình lén, rất sống động, giả giả thật thật.
Về sau phim công chiếu, phố lớn ngõ nhỏ tràn đầy poster tình cảm của hai người. Cô năn nỉ cha mẹ cùng cô đi xem bộ phim này, cô hớn hở đi giữa, một mực nắm hai tay hai người, mẹ cô cầm đồ ăn vặt, cha cô cầm con búp bê mới mua cho cô.
Bộ phim cũng không thích hợp cho trẻ con như cô xem, nhiều cảnh thảm thiết, máu me chết chóc, còn nói bộ phim hôm nay dành cho thiếu nhi. Kỹ xảo hành động xem ra kém xa hiệu quả thẩm mỹ, diễn xuất thì ngu ngơ, động tác cứng nhắc. Sau này khi đã thành ngôi sao quốc tế, ông ta thở dài nói: lúc ấy chỉ vì muốn kiếm tiền mua dụng cụ quay phim mà cam chịu vì giải trí hiến thân.
Mẹ cười che mắt cô, ngăn không cho cô thấy những cảnh không phù hợp, cha thì thở dài: bây giờ trẻ con trưởng thành sớm quá.
Có lẽ đấy là bộ phim duy nhất cả nhà họ cùng xem với nhau. Lúc ấy chỉ thấy bình thường, lúc này bỗng nhiên nhìn lại, một mảnh buồn vô cớ.
Kỳ thật lúc nhỏ xem cũng không hiểu hết được bộ phim, chỉ nhớ rõ dung mạo trẻ đẹp của Củng Lợi vừa mới xuất hiện, quần áo phiêu phiêu mềm mại như tuyết, tựa như cảnh trong cõi mộng. Cô đang lúc tuyệt vọng gặp được tình cảm chân thành cả đời, vì vậy dũng cảm tiến lên cho đến khi mang theo nụ cười tuyệt mỹ ngã nhào vào ngọn lửa đang cháy bừng.
Một mảnh đỏ tươi, màu đỏ của quần áo, màu đỏ của ngọn lửa. Trên TV vẫn là trạng thái yên tĩnh, Trần Tử Dữu chưa mở lại tiếng. Cô biết bây giờ sẽ vang lên bài hát “đốt tâm dĩ hỏa”, nhạc đệm nổi tiếng xen giữa, cô không muốn nghe nữa.
Ừ, cô nghĩ thầm, mình cũng từng có thời tự cho là tuyệt vọng và không có chí tiến thủ, làm những việc ngu ngốc như thiêu thân lao đầu vào lửa, quả nhiên đã được cứu vớt, bởi vì tuyệt vọng và không có chí tiến thủ đã thay thế những chuyện xưa cũ.
Sinh mệnh không ngừng sinh sôi, cho tới bây giờ cũng chẳng có chuyện gì to tát. Nhìn cô xem, không phải cũng giống những thứ giải trí kia sao, cũng từng cười nhạo chính mình.
Bộ phim chuyển đến thời hiện đại, phần sau trở nên nhàm chán, trong phòng không bật đèn, chỉ thấy trên màn hình bóng người di động, cũng không có tiếng vang. Cơn buồn ngủ dần dần kéo đến.
Giấc mơ về thời thơ ấu trở nên lờ mờ. Sinh nhật mình, cô mặc chiếc đầm lụa mỏng tầng tầng lớp lớp, rất nhiều bạn bè đến chúc mừng, trên bàn trước mặt chất đầy quà tặng màu sắc sặc sỡ, từng món từng món được nâng niu bóc ra. Cuối cùng, ông ngoại tặng cho cô chiếc vương miện bằng vàng có đính kim cương xung quanh, tự tay đội lên đầu cô, cười hiền hòa: “Tiểu công chúa của chúng ta lại lớn thêm một tuổi.” Cô cúi người hôn má ông ngoại.
Khung cảnh nháy mắt lại đổi thành bữa tiệc của người khác, hình ảnh trắng toát, linh hoạt kỳ ảo. Chủ nhân trước mặt có một chút mơ hồ, thanh âm cũng rất rõ ràng, là con trai: “Thật ra hôm nay là sinh nhật của anh.”
Cô thẹn thùng nói: “Làm sao bây giờ? Em không chuẩn bị quà.”
Người con trai nói không sao nhưng cô có cảm giác rất xấu hổ, trong nội tâm bất an, thập phần lo nghĩ.
Sau đó không biết như thế nào, quà tặng đột nhiên được chuẩn bị, cung kính đưa đến trước mặt chủ nhân. Linh hồn của cô ở trên không nhìn xuống, phát hiện món quà rõ ràng là chính cô, dùng sợi ruy băng buộc lại, đặc biệt đáng yêu, khiến bản thân không thể động đậy.
Người kia không trả lời, chỉ nhẹ nhàng cười một tiếng, tự tay kiểm tra món quà của mình. Anh kéo sợi dây buộc nhưng sợi dây chẳng những không cởi bỏ, ngược lại càng kéo càng chặt, ghìm chặt lồng ngực và cổ cô. Cô dần dần không thể hô hấp, muốn tránh lại không có khí lực, tuyệt vọng chờ đến lúc hít thở không thông mà chết. Sau đó cô nghe được người thanh niên ấy nói: “Ừ, anh rất thích.”
Biết rõ đây là mơ nhưng cảm giác hít thở không thông mà đau đớn đều rất thật. Ai tới đẩy cô một cái làm cho cô tỉnh lại, ai tới cứu cô với? Vô lực vùng vẫy hồi lâu Trần Tử Dữu vô cùng kinh sợ tỉnh lại, cô xoay người ngồi dậy, há miệng thở, hô hấp dần dần điều hòa.
Thì ra vừa rồi khi thiếp đi cô đã để hai tay đè lên lồng ngực, vì vậy trong giấc mơ cô quên hô hấp.
Căn phòng không có gì thay đổi, trong bóng tối vẫn chỉ có màn hình tivi không tiếng động lóe lên, câu chuyện lại tiến triển một chút, hóa ra cô chỉ vừa chợp mắt lại tự làm mình ngạt thở, đồ ngủ cũng thấm ướt mồ hôi.
Cô ngồi trên giường điều chỉnh hô hấp. Đợi cho mạch đập khôi phục lại bình thường, cô nghĩ nên nhìn thời gian một chút, xem có cần đợi chủ nhân hay không để an tâm ngủ một giấc.
Trong phòng không có đồng hồ, điện thoại di động của cô để trong giỏ, đặt trên ghế salon cách xa giường. Trần Tử Dữu quay nhìn cửa sổ, cô nhớ không có kéo rèm, hôm nay là mười lăm âm lịch, cô có thể từ ánh trăng sáng mà đoán thời gian.
Kết quả cái nhìn kia làm cho cô vừa mới khôi phục mạch đập bình thường lại kinh hoàng, bên cửa sổ rõ ràng có một người đang ngồi, ánh trăng bao phủ hình dáng của anh. Cô lập tức biết đó là Giang Ly Thành nhưng phản ứng sinh lý nhanh hơn đầu óc, mặc dù nguy hiểm đã qua nhưng cô vẫn nghe được tiếng tim mình đập như nổi trống, rõ ràng, mạnh mẽ.
Giang Ly Thành không hề cảm thấy đêm khuya thanh vắng lại lẳng lặng xuất hiện không một tiếng động là chuyện bất lịch sự. Anh hờ hững nói: “Đêm trăng sáng như vậy, mơ thấy ác mộng thì thật giết chết phong cảnh” nhưng khẩu khí hình như không giấu được vẻ hả hê.
Đêm trăng tròn lớn như vậy cũng rất thích hợp cho người sói biến thân và ma cà rồng xuất hiện. Trần Tử Dữu nuốt vào lời muốn nói…, chậm rãi xuống giường. “Tôi đi tắm.”
“Phòng tắm ẩm ướt. Cô chưa tắm sao?” Giang Ly Thành hiển nhiên không có ý buông tha cho cô.
“Tắm nữa, tôi ra nhiều mồ hôi quá.” Trần Tử Dữu điềm tĩnh nói.
“Tắm nhiều sẽ bị bệnh ngoài da.” chủ nhân căn phòng nghiêm túc mà ân cần nói.
Trần Tử Dữu liền đóng cửa phòng tắm, bỏ mặc các phản ứng có thể có của anh ngoài cửa.
Cô cả đêm đều cố gắng nhớ lại những chi tiết được chôn sâu trong tâm trí. Nhưng vừa rồi chính giấc mơ kia đã chứng minh rốt cuộc năng lực cô có hạn.
Cũng không hề gì, cô đã sớm thông suốt. Còn trẻ thì ai cũng làm những chuyện ngu xuẩn khiến mình mất mặt. Ch