Anh chàng đội mũ lưỡi trai định giải thích người mà anh ta mang đến là nhà tạo mẫu tóc chứ không phải là Tiểu Kiệt Tây gì cả, nhưng ông đạo diễn nói như vậy, anh ta bèn nhìn Tư Nhiên chăm chú, không kìm được cũng thốt lên: “Ái chà, vừa nãy vội quá, sao tôi lại không để ý nhỉ, nhìn cậu ấy giống Kiệt Tây quá! Đạo diễn, em nói cho anh biết nhé, cậu ấy còn là nhà tạo mẫu tóc trưởng của một salon tóc khá có tiếng ở Xuân Thành này, lần này em thực sự là một mũi tên trúng hai đích rồi!”.
Trong lúc họ nói chuyện, Tư Nhiên nhìn ông đạo diễn đó chăm chú, ký ức tựa như nước biển, đẩy vỏ ốc lên bờ cát, mọi vỏ ốc đều đã đầy đủ, sau đó tổ hợp thành các chữ cái hoàn chỉnh, Tư Nhiên đã nhớ ra tất cả, nhưng anh lạnh lùng thốt ra hai chữ: “Là ông”.
“Hả?” Ông đạo diễn có phần ngơ ngác, hiện tại, ông đích thực là đạo diễn có tiếng hàng đầu trong nước, rất nhiều người nhìn thấy ông, đều gọi ông là đạo diễn Tô, hoặc thầy Tô, chưa bao giờ có người nào nói với ông bằng giọng điệu như vậy, hơn nữa lại là một thằng nhóc nhìn vắt mũi chưa sạch.
“Là ông.” Tư Nhiên nhắc lại một lần nữa, anh không thể ngờ rằng, hôm nay anh lại gặp người này ở đây, anh rất ít xem ti vi, dù có xem cũng không quan tâm đến những thông tin của làng giải trí, nếu không anh đã nhìn thấy người này trên ti vi từ lâu rồi. Hôm nay gặp mặt, cũng không đến mức phải nói như vậy. Ông đạo diễn của cuộc thi giọng hát hay năm xưa, hiện giờ đã leo lên được đến đây rồi. Bất giác Tư Nhiên lại nhớ đến những lời ông ta nói: “Đưa tôi một triệu nhân dân tệ, tôi sẽ lăng xê cho cậu trở nên nổi tiếng”. Lúc đó anh không nghĩ con người này nói đùa. Chỉ có điều đến tận bây giờ, anh cũng không trả được một triệu nhân dân tệ đó.
Anh chàng đội mũ lưỡi trai vỗ anh một cái, “Người anh em, anh không sao chứ?”, rồi kéo Tư Nhiên sang một bên, “Tôi muốn bàn với anh một chuyện, đáng lẽ là tôi gọi anh đến để làm tóc, cũng là do tôi sơ ý, không phát hiện ra. Haizz, tôi nói với anh thế này nhé, bộ phim này của chúng tôi đã mời nam diễn viên nổi tiếng nhất cả nước hiện nay là Kiệt Tây đến quay, nhưng trong đó có một phần nói về Kiệt Tây hồi nhỏ. Vốn chúng tôi có một diễn viên, nhưng hôm nay không đến được...”
Nói đến đây, anh chàng đội mũ lưỡi trai liền bị ông đạo diễn ngắt lời, vẫn động tác của năm nào, ông ta lấy tay chỉ vào Tư Nhiên: “Chính là cậu, chính là cậu, cậu giống Kiệt Tây hơn cậu đóng vai Kiệt Tây hồi trẻ đó nhiều. Tôi muốn thay diễn viên, để cho cậu đóng!”.
Anh chàng đội mũ lưỡi trai trợn tròn mắt vì những câu nói này, nhưng Tư Nhiên vẫn rất bình tĩnh, anh hỏi ông đạo diễn: “Đạo diễn, ông thật sự không nhận ra tôi à?”.
Ông đạo diễn lắc đầu: “Chúng ta gặp nhau rồi à?”.
“Ha ha, không nhớ cũng là điều bình thường, đạo diễn đã từng cắt tóc ở salon chúng tôi mà.”
“Vậy à? Điều này thực sự tôi không có ấn tượng gì. Nhưng cậu em à, những điều anh nói với cậu là rất nghiêm túc đấy, hiện giờ cậu đang làm ở salon tóc đúng không, cậu đi làm thuê cho người khác, làm nhà tạo mẫu tóc trưởng là đỉnh cao nhất rồi đúng không, hãy tạo cho mình một cách sống khác đi, thử xem sao, có khi cậu lại trở lên nổi tiếng đấy!”
Tư Nhiên gật đầu, trong lòng anh không dậy sóng, hóa ra giấc mơ đó anh chưa buông tay, vì giây phút này mà anh đã chuẩn bị từ rất lâu. Hoa kính bất tằng duyên khách tảo, bồng môn kim thủy vị quân khai. [Trích trong bài thơ Khách đến của Đỗ Phủ. Ý thơ: Con đường nhỏ trong sân mọc đầy hoa cỏ chưa được quét dọn để chào đón khách, cổng nhà từ trước đến nay vẫn khép kín hôm nay mới được mò ra để đón người.]
Trước mặt anh, đạo diễn Tô đã gọi điện thoại cho diễn viên đóng Kiệt Tây hồi nhỏ, nói với anh ta rằng vai diễn của cậu ta đã có người đóng thế ngay cả lý do giải thích cũng không có.
Tư Nhiên đợi ông ta cúp điện thoại rồi hỏi: “Đạo diễn Tô, mấy ngày nữa nếu phát hiện ra diễn viên nào tuyệt hơn tôi là ông lại thay tôi ư?”.
Đạo diễn Tô cười: “Cũng có thể là như vậy”.
Một điều trùng hợp lạ lùng hơn là, lúc này đây chuyên gia trang điểm lại có mặt, Tư Nhiên than thầm, anh có được cơ hội này, hoàn toàn là do gia đình của chuyên gia trang điểm có chuyện. Cái gọi là hiệu ứng cánh bướm chính là như vậy.
Đạo diễn Tô biết Tư Nhiên đang nghĩ gì: “Cậu xem, đây là cơ duyên của cậu, chính vì thế cậu phải cố gắng nắm bắt lấy”.
Buổi chiều, đích thân chủ salon tóc đã gọi điện thoại đến.
“Tư Nhiên à, có chuyện gì vậy cậu, hôm nay có việc gì thì xin nghỉ, hôm qua cậu đã hẹn với cô Trương rồi, cậu cũng phải nói với cô ấy một tiếng chứ, khổ thân người ta mất công đến...” Sau khi Lý Tuấn Ninh mất, ngày nào cô Trương cũng đến tiệm, trong lòng Tư Nhiên cũng thấy hơi sợ nhưng vẫn lấy hết can đảm tiếp đón.
Chủ salon vẫn chưa dứt lời, nhưng Tư Nhiên đã cúp máy. Chủ salon lại gọi một lần nữa, cậu vẫn cúp máy, trong lúc giải lao, cậu nhắn tin cho Ngải Mễ, nói: “Buổi tối anh có việc, em đừng đến tìm anh, anh sẽ giải thích cho em sau”. Sau đó Tư Nhiên liền tắt máy. Anh muốn toàn tâm toàn ý đóng vai Kiệt Tây hồi trẻ.
Phim quay đến tận lúc gần sáng, không phải vì Tư Nhiên vào vai không đạt, mà là vì anh diễn quá đạt, đạo diễn không nỡ hô dừng lại. Còn Tư Nhiên, đến hôm nay, anh mới cảm thấy mình đang sống, con người anh hơn hai mươi năm trước đó, hóa ra chỉ là một thi hài biết đi mà thôi. Trong cơ thể anh có bao ống đèn xếp dàn hàng ngang với nhau, vì gặp được Ngải Mễ, anh phát hiện ra có một bóng đèn bật sáng, và đến ngày hôm nay, cả cơ thể anh đã sáng rực. Thực ra anh còn rất trẻ, rất trẻ, tương lai rạng ngời đang chờ đợi anh ở phía trước.
Cảnh quay cuối cùng đã xong. Đạo diễn hô lớn: “Cắt”. Mọi người im lặng nửa giây, sau đó ào lên vỗ tay.
Đạo diễn Tô nước mắt rưng rưng bước về phía Tư Nhiên, ông ta dang hai tay ra trước Tư Nhiên, ông ta gần như phát điên: “Cậu sinh ra là vì máy quay! Cậu sinh ra là để đóng phim!”.
Đoàn người quay về khách sạn, trời sắp sáng rồi, đạo diễn Tô hạ lệnh với mọi người: “Quay về phòng, đi ngủ ngay cho tôi, 12 giờ trưa tập hợp ở sảnh lớn của khách sạn, yêu cầu đúng giờ!”.
Mọi người lần lượt lấy thẻ phòng rồi về phòng nghỉ ngơi, rất nhiều nhân viên chạy đến hỏi thăm Tư Nhiên, ánh mắt đều lộ rõ vẻ khen ngợi, Tư Nhiên đứng đó lần lượt chào hỏi mọi người. Anh chàng đội mũ lưỡi trai đưa thẻ phòng cho Tư Nhiên, anh ta hạ thấp giọng nói: “Phòng giường rộng đấy, trong đoàn làm phim chẳng mấy ai được hưởng chế độ như anh đâu”.
Tư Nhiên và anh chàng đội mũ lưỡi trai cùng bước vào thang máy, anh chàng đội mũ lưỡi trai nhìn chằm chằm vào mặt Tư Nhiên không hề giấu giếm, tặc lưỡi khen: “Giống, giống thật!”.
“Anh đừng cười tôi nữa!”
“Tôi nói thật đấy, Tiểu Kiệt Tây à, sau này anh mà nổi như cồn thì đừng quên tôi đấy!”
Đến tầng của anh chàng đội mũ lưỡi trai, hai người chào nhau, anh chàng đội mũ lưỡi trai bước ra khỏi thang máy, một mình Tư Nhiên lên tầng cao nhất của khách sạn, đó là khu yên tĩnh và tốt nhất, chỉ có điểu Tư Nhiên cầm thẻ phòng, nhưng không biết dùng thế nào, anh chưa bao giờ vào khách sạn. May mà có nhân viên phục vụ đi qua, giúp anh mở cửa, tấm thẻ nhỏ này, quẹt vào tay cầm của cửa là được.
Vì thế mà tự nhiên Tư Nhiên cảm thấy hơi hẫng hụt, anh ngồi xuống giường, trong lòng vô cùng chán chường, tấm thẻ đó, anh cũng làm như lời nhân viên phục vụ nói, cắm vào khe ổ điện trên tường để bật điện.
Anh đã bay lên không trung rồi, vì một tấm thẻ, lại khiến anh rơi phịch xuống đất.
Và thế là anh liền nghĩ đến Ngải Mễ, muộn thế này rồi, chắc là cô đã ngủ say, cũng không biết cô có trả lời tin nhắn hay không. Mở điện thoại ra, Lệ Lệ liền gọi ngay đến, lâu lắm rồi cô không nói chuyện với Tư Nhiên bằng giọng bực tức như thế này.
“Em đi đâu vậy?! Em có biết ]à Ngải Mễ sắp báo công an rồi không?!”
Anh chưa kịp mở lời Lệ Lệ đã đưa điện thoại di động cho Ngải Mễ, hóa ra họ đang ngồi với nhau.
“Tư Nhiên...” Cô thốt lên, đợi anh lên tiếng, cô liền bật khóc, “Tư Nhiên, anh có biết là em sợ thế nào không...”.
“Anh vẫn ổn, em khóc gì vậy?!”
Ngải Mễ bị anh trách như vậy, mới sực nhớ ra chuyện cần hỏi anh: “Anh đang ở đâu vậy? Tại sao lại tắt máy cả ngày vậy?”.
“Anh... anh được tiệm cử đi học, đi vội quá nên không có thời gian nói với em.”
“Chuyện này mà anh không gọi được điện thoại nói với chị Lệ Lệ hay sao?”
“Anh xin lỗi, anh sai rồi. Muộn thế này rồi, em nên đi nghỉ đi, ngày mai cả anh và em đều phải đi học mà.”
“Em hỏi anh, bao giờ anh về?”
“Chưa xác định được, còn phải xem mọi người sắp xếp thế nào đã.”
“Thôi được, anh nhớ chăm sóc mình cho tốt đấy.”
Lệ Lệ cầm lấy điện thoại, bổ đầu mắng cho một hồi, Tư Nhiên thè lưỡi, dù sao thì mình đã sai, kệ chị thích nói gì thì nói.
Tư Nhiên cúp máy, bản thân anh cũng cảm thấy lạ, tại sao mình lại phải nói dối Ngải Mễ. Anh đâu có đi hẹn hò với cô gái nào đâu, mình được đạo diễn ngắm trúng và được đóng một vai trong phim, đây là một niềm vui đáng để chia sẻ. Nhưng anh lại lựa chọn cách nói dối. Đây là một lời dối không cần thiết, nhưng anh vẫn nói dối Ngải Mễ.
Mười giờ, anh bị đánh thức bởi tiếng chuông điện thoại trong phòng.
“Có phải anh Tư Nhiên không ạ, chúng tôi là lễ tân, đạo diễn của các anh bảo tôi gọi anh dậy, 11 giờ anh phải có mặt ở sảnh lớn tầng dưới.”
“Không phải đã hẹn là 12 giờ rồi đó sao?”
“Điều này đạo diễn của các anh vừa thông báo cho tôi biết.”
Tư Nhiên cũng không trách móc gì nhiều, anh vẫn là người chịu được khổ, đặc biệt bây giờ lại chịu khổ vì giấc mơ.
Đạo diễn Tô đã có mặt ở sảnh lớn từ lâu để đợi anh, ông bước đến dặn dò: “Tư Nhiên này, lát nữa có một buổi họp báo, cậu phải tham gia một lát. Tức là tôi sẽ giới thiệu chuyện thay diễn viên, sau đó cậu sẽ giới thiệu với các phóng viên tình hình của cậu, tài liệu này tôi đã chuẩn bị hết rồi, cậu ngó qua đi”.
Tư Nhiên cầm lấy tờ giấy, xem lướt qua một lượt rồi hỏi ông đạo diễn: “Đạo diễn, chú có nhầm không?”.
Đạo diễn Tô chớp chớp mắt, ông ta đoán được ra Tư Nhiên sẽ phản ứng như vậy: “Tôi không nhầm đâu”.
“Tuổi nhỏ hơn tuổi thực của cháu hai tuổi, đến từ Đài Bắc, vừa đi du học ở Mỹ về...”
“Cậu cứ coi đó là đóng phim đi, nói ra những điều này là được.” Đạo diễn khuyên nhủ anh.
“Đây khác gì nói dối?”
“Lẽ nào trong cuộc sống cậu chưa bao giờ nói dối hay sao Tư Nhiên?” Đạo diễn chỉ nói một câu đã khiến Tư Nhiên cứng họng không nói được gì. Đêm qua anh đã nói dối người rất quan trọng trong cuộc đời anh.
Cuối cùng anh vẫn làm theo những gì đạo diễn chỉ đạo, lần trước, muốn anh trở nên nổi tiếng, bắt anh phải bỏ ra một triệu nhân dân tệ, anh không có. Lần này, muốn anh trở nên nổi tiếng, chỉ bắt anh phải nói dối – lời nói dối không có gì nghiêm trọng, anh đã làm đúng lời.
Có một điều đạo diễn Tô nói rất đúng, anh sinh ra là để làm diễn viên, để ngồi trước ánh đèn quay phim, rõ ràng là anh trẻ hơn tuổi thực hai tuổi, quê Đài Bắc, trước đó từng đi du học ở Mỹ, anh nở một nụ cười tuyệt vời không thể chê được điểm nào trên môi.
Đạo diễn Tô rất hài lòng trước sự thể hiện của Tư Nhiên.
Phóng viên đứng dưới hỏi: “Đạo diễn Tô, ông cảm thấy sau này Tiểu Kiệt Tây c