Đạo diễn Tô giả vờ tức giận: “Đừng vì Tư Nhiên đóng vai Tiểu Kiệt Tây mà các vị gọi cậu ấy là Tiểu Kiệt Tây, xin các vị hãy nhớ cho rằng, tên của cậu ấy là Tư Nhiên! Sau này có thể Kiệt Tây còn phải đi đóng vai Tư Nhiên lúc về già đó!”.
Dạo này Lệ Lệ không có việc gì để làm nên suốt ngày chỉ xem ti vi.
Cô được xem những câu chuyện khác nhau của những con người khác nhau ở khắp các vùng đất trên thế giới qua ti vi, Lệ Lệ thầm nghĩ, trái đất mệt thật, phải chịu đựng nỗi vui buồn hờn giận của bao nhiêu con người.
Cô không thể ngờ rằng, trên màn hình ti vi lại xuất hiện khuôn mặt của cậu em trai mình, lúc đổi sang kênh khác, đúng vào buổi họp báo của bộ phim gì đó. Cảnh quay dành cho Tư Nhiên chỉ diễn ra trong mấy giây, rõ ràng cô nghe thấy Tư Nhiên nói: “Chào mọi người, tôi là Tư Nhiên, năm nay mười tám tuổi, tôi đến từ Đài Bắc, trước đó tôi du học ở Mỹ, rất mong mọi người sẽ ủng hộ”.
Đợi đến khi chiếc điều khiển trong tay Lệ Lệ rơi xuống đất, cô mới bừng tỉnh, anh chàng Tư Nhiên trong ti vi và cậu em trai Tư Nhiên của mình giống nhau quá.
Và thế là cô cũng không xem được gì nữa mà chuyên tâm đợi Ngải Mễ về. Hôm đó Ngải Mễ đến khóc một hồi, cô bèn nói với Ngải Mễ rằng, trong thời gian Tư Nhiên đi vắng thì tối em cứ đến đây ngủ, Ngải Mễ cũng vui vẻ đồng ý.
Đợi đến khi Ngải Mễ hết giờ tự học quay về, nhìn thấy Lệ Lệ đứng đợi ở ngoài cổng, nhìn có vẻ rất hào hứng, cô còn tưởng Tư Nhiên đã về, không ngờ Lệ Lệ liền túm chặt tay cô nói: “Hôm nay trên ti vi chị nhìn thấy một người trông rất giống Tư Nhiên!”.
Không ngờ Ngải Mễ không hề tỏ ra hào hứng: “Chắc chắn người mà chị nhìn thấy là Kiệt Tây, hai người đó quả thật nhìn rất giống nhau”.
“Người này nhìn trẻ hơn Kiệt Tây nhiều, em tưởng là chị không biết Kiệt Tây à? Em đừng coi thường chị nhé, phim do Kiệt Tây đóng chị đều xem hết, chắc chắn không phải là Kiệt Tây.”
“Thôi được, thôi được, tức là chị đã nhìn thấy một người rất giống Tư Nhiên.”
Nhìn thấy Ngải Mễ như vậy, Lệ Lệ cũng không vui lắm, cô kéo Ngải Mễ vào nhà, chuyển sang kênh đó: “Em cứ đợi mà xem, chị nhớ chương trình tin nhanh của làng giải trí này sẽ được phát lại, sẽ đến ngay bâv giờ đấy”.
Chưa bao giờ Ngải Mễ thấy Lệ Lệ tỏ ra nghiêm túc như vậy, và thế là cô cũng ngồi xuống trước màn hình ti vi chờ đợi.
Đạo diễn Tô nói: “Sau đây, chúng tôi xin mời diễn viên trẻ Tư Nhiên – người đóng vai Tiểu Kiệt Tây tự giới thiệu về mình”.
Tư Nhiên từ cánh gà đi lên, ngồi xuống, cầm micro nói: “Chào mọi người, tôi là Tư Nhiên, năm nay mười tám tuổi, tôi đến từ Đài Bắc, trước đó tôi du học ở Mỹ, rất mong mọi người sẽ ủng hộ”.
Lệ Lệ nhìn Ngải Mễ với vẻ rất đắc ý: “Thế nào, có giống hay không?”.
Ngải Mễ không trả lời, nhìn thấy Tư Nhiên trên ti vi là điều rất bất ngờ, nhưng điều khiến cô bất ngờ hơn là, là chị ruột của Tư Nhiên mà tại sao Lệ Lệ không nhận ra được em trai mình?
Đúng lúc điện thoại di động của Ngải Mễ đổ chuông, Tư Nhiên gọi.
“Ngải Mễ, em đang ở đâu vậy?”
“Em đang ngồi cùng chị anh, anh tan học chưa?”
“Vậy à, em không biết thầy giáo của bọn anh thú vị thế nào đâu. Hôm nay bài học của bọn anh nói về nhuộm tóc, sau đó thầy giáo liền bảo bọn anh kể từ ngày bước vào nghề cho đến nay, chuyện thú vị nhất liên quan đến chuyện nhuộm tóc là gì, thế là anh liền kể hai lần em đến tìm anh, em muốn làm bộ tóc ba màu mang màu cờ nước Đức, bạn bè trong lớp đều cười vỡ bụng, nói cô gái đó hay thật. Nói thật nhé, hồi đó em thực sự làm anh giật mình... A lô, Ngải Mễ, em vẫn đang nghe đó chứ?”
“Vâng, em đang nghe.”
Lệ Lệ ngồi bên cạnh không kìm được nữa bèn giật lấy điện thoại: “Tư Nhiên, ở đằng đó em có ti vi không?”.
Tư Nhiên không biết tại sao tự nhiên chị gái lại hỏi như vậy: “Có”.
“Thế à, thế thì em bỏ lỡ rồi, chị nói cho em chuyện này, hôm nay chị nhìn thấy một người rất giống em trên ti vi, cậu ta cũng tên là Tư Nhiên, nhưng người ta là người Đài Loan.”
“Chị.”
“Hả?”
“Sao vậy, có gì thì nói đi.”
“Người đó chính là em chị ạ.”
Lệ Lệ vẫn chưa hiếu ra vấn đề: “Là em? Tại sao lại thế được, không phải em đang đi học đó sao?”.
“Chị, em xin lỗi, em đã nói dối chị.”
Lệ Lệ cầm điện thoại, nhìn Ngải Mễ đang lặng lẽ khóc bên cạnh. Cuối cùng cô mới hiểu ra, người này, hóa ra là em trai mình thật.
Hôm sau Tư Nhiên liền đến năn nỉ đạo diễn, anh muốn bạn gái của mình Ngải Mễ được đến thăm mình.
Sau khi nghe xong, đạo diễn Tô liền buông ra một câu: “Giờ chưa phải là lúc gây tin giật gân”.
Tư Nhiên đã hiểu ra vấn đề, khóc dở mếu dớ, anh liền giải thích: “Đạo diễn ạ, đúng là em có bạn gái, cô ấy muốn đến thăm em vào cuối tuần. Em đến đây đóng phim đột xuất quá, cũng không có thời gian giải thích với cô ấy”.
“Cậu cảm thấy có ổn không?”
“Em cảm thấy không có vấn đề gì, để cô ấy đứng một bên xem, cô ấy sẽ không làm ảnh hưởng đến công việc của chúng ta đâu.”
“Tư Nhiên, tôi mạo muội hỏi cậu một câu, bạn gái cậu là ngôi sao à?”
“Dĩ nhiên là không phải rồi.”
“Tức là người không có tiếng tăm gì đúng không? Tư Nhiên, cậu phải ghi nhớ cho tôi rằng, bắt đầu từ bây giờ, ít nhất với bên ngoài cậu phải nói rằng hiện đang đơn thân, cậu hiểu chưa?”
Tư Nhiên nhìn đạo diễn Tô, anh xác định những điều ông nói là nghiêm túc. Đạo diễn Tô không để tâm đến việc Tư Nhiên nhìn ông ta chằm chằm, thậm chí ông ta còn cười với Tư Nhiên đầy ẩn ý.
Thực ra không phải là Ngải Mễ chủ động đòi đến thăm anh, mà do anh thực sự thấy nhớ cô. Anh bảo cô đến, cũng là do mình đã nói dối, cảm thấy có lỗi với cô, có những vết thương, trăm ngàn câu nói không bù đắp được mà cần phải có một cái ôm mới có thể an ủi.
Sau đó anh liền năn nỉ Ngải Mễ qua điện thoại: “Bà xã, nếu cuối tuần không phải đi học thì em đến thăm anh đi”.
“Anh đừng nói linh tinh! Ai là bà xã của anh hả?!” Ngải Mễ miệng thì nạt nhưng trong lòng lại thấy vô cùng hạnh phúc.
“Anh nói thật lòng mà, lẽ nào em không muốn đến thăm anh hay sao?”
“Không phải, không phải vậy.”
“Thế thì đến thăm anh đi!!”
“Không ảnh hưởng đến chuyện quay phim của anh hay sao?”
“Không! Giống như việc em đến salon tóc thăm anh thì anh không biết cắt tóc nữa hay sao? Anh nghĩ nếu có bà xã ở bên, chắc chắn anh sẽ có động lực hon.”
“Thôi được, thế thì thứ Bảy em sẽ đến thăm anh, ông hoàng Oscar của em ạ!”
Chỉ có điều bây giờ, Tư Nhiên lại phải gọi điện thoại, nói với cô rằng không được đến. Anh hiểu suy nghĩ của cô, anh biết cô yêu mình biết bao, mấy ngày qua chắc là trái tim cô không ở trên lớp học, kể từ lúc Tư Nhiên nói muốn cho cô đến thăm, trái tim cô đã mọc thêm đôi cánh bay về phía bầu trời bao la của Tư Nhiên. Anh đã phụ cô.
Đúng là rất tàn nhẫn.
Tư Nhiên đã từng nhủ với mình rằng, thực sự Ngải Mễ đã bị tổn thương quá nhiều lần, lúc đó anh nói: “Ngải Mễ, hãy cho anh chăm sóc em”. Đây là một câu nói rất bình thường, nhưng lại hàm chứa một sự quyết tâm rất lớn của Tư Nhiên, anh muốn làm bạn trai của cô, càng muốn làm dấu chấm cuối cùng chấm dứt mọi nỗi khổ của cô. Nhưng đến cuối mới phát hiện ra rằng, bao nhiêu lời hay ý đẹp thốt ra ngày hôm qua, cuối cùng đều biến thành sự thật với bộ mặt gớm ghiếc, làm tổn thương người mình muốn bảo vệ nhất.
Điện thoại gọi cho Ngải Mễ đã đổ chuông.
Nếu ở thời cổ đại, chúng ta không có điện thoại di động, không gọi được điện thoại, không nhắn được tin, chúng ta nhớ thương một người, phải nhờ hồng nhạn đưa thư, kể cả chúng ta làm tổn thương một người, gửi đi một bức thư chia tay, nó cũng phải trải qua trăm núi ngàn khe, trèo đèo lội suối, đến khi nó đến được tay bạn, đã tràn đầy thơ tình ý họa. Chàng muốn bỏ rơi thiếp, cũng dày công như thế này, làm sao không khiến người ta cảm động?
Nhưng hiện tại, sau khi điện thoại đổ chuông, trong mười giây, Ngải Mễ đã nghe điện thoại.
“Ngải Mễ, anh đây.”
“Vâng, ngốc ạ, em biết là anh, điện thoại hiển thị mà.”
“Anh muốn nói với em một chuyện.”
“Chuyện gì vậy anh?”
“Ngày mai bọn anh không quay ở Xuân Thành nữa mà phải đi nơi khác...”
“Chính vì thế em không phải đi nữa đúng không!” Giọng Ngải Mễ xem ra lại có vẻ rất vui.
“Đúng vậy, anh xin lỗi, Ngải Mễ.”
“Có gì đâu, đúng dịp ngày mai em có thể đi tìm hội Đường Mộc để chơi mà.”
Họ có nói thêm cũng vô vị, nên nói nhanh mấy câu liền cúp máy.
Đương nhiên là Tư Nhiên hiểu Ngải Mễ, cô yêu anh như vậy, kể cả khi Tư Nhiên làm sai việc gì, cô cũng không muốn để anh cảm thấy khó xử. Vì cô yêu anh, chính vì thế thậm chí cô còn giúp anh lừa dối mình.