Tô Dao cảm thấy rất ngạc nhiên khi thấy ba và Hứa Đông Dương cùng trở về với nhau.
Ba Tô Dao không nói gì, Hứa Đông Dương đặt đồ ăn sáng tiện đương mua lên bàn rồi quay sang nhìn Tô Dao: “Dao Dao, có một số việc anh muốn thương lượng với em.”
Tô Dao thầm hiểu nhưng thấy ba mình không phản đối liền đi cùng Hứa Đông Dương sang phòng bên cạnh.
Hứa Đông Dương cầm chùm chìa khóa đưa cho Tô Dao: “Đây là căn hộ chung cư anh mới mua, diện tích không rộng lắm, có hai phòng, một nhà khách, em và con cùng bố mẹ qua đó ở tạm đã.”
Tô Dao không nhận chùm chìa khóa, ngẩng đầu nhìn Hứa Đông Dương
“Anh không có ý gì” – – “Chỉ là mọi người cứ ở khách sạn thế này cũng không tiện. Xem ra tạm thời em cũng không thể cùng ba mẹ về lại Bình Thành, sáng nay anh nghe ba em nói nhà Cố Nguyên và nhà em sống cùng khu.”
“Còn nữa, anh nói câu này có thể khiến em không vui” – Hứa Đông Dương nói giọng nhẹ nhàng – “Dao Dao, anh không muốn con gái anh đi theo mẹ nó không nơi ăn chốn ở, vì vậy, vì Tô Thư cũng được, em hãy nhận lấy chìa khóa, tạm thời qua đó ở mấy hôm đi.”
“Em không thể nhận” – Tô Dao từ chối Hứa Đông Dương – “Em bây giờ không có đủ khả năng chăm sóc tốt Tô Thư, em rất hổ thẹn, vì vậy tạm thời chỉ có thể nhờ ba mẹ em đưa Tô Thư về Bình Thành, em tin ba mẹ em sẽ chăm sóc Tô Thư rất tốt.”
“Có thể ở lại đây vài ngày rồi hãy đi được không?”
Hứa Đông Dương trầm ngâm rồi thu lại chùm chìa khóa về, không ép cô thêm nữa: “Em không đồng ý qua đó ở cũng không sao. Anh đã nói chuyện Tô Thư với gia đình anh rồi, hai hôm tới ba mẹ anh sẽ tới đây, ba mẹ anh rất muốn gặp con.”
Tô Dao bất giác cảm thấy bất lực.
Cô không muốn Hứa Đông Dương càng lúc càng đi quá sâu vào việc Tô Thư, nhưng anh rốt cục vẫn là cha của con, ba mẹ anh cũng là ông bà nội của con, cô không có quyền không cho mọi người tới gặp Tô Thư, đã năm năm rồi.
“… Được rồi.”
“Cảm ơn em, Dao Dao.”
Hứa Đông Dương đưa tay ra, muốn chạm vào Tô Dao nhưng nhìn ánh mắt cô anh lại từ từ rút tay về: “Hành động đơn giản như vậy thì giữa anh và em còn có thể có không?”.
Rồi anh tự cười mình: “Đợi ba mẹ anh đến, anh lại hẹn em đưa Tô Thư qua nhé, em hãy chăm sóc bản thân.”
Hứa Đông Dương không ở lại lâu, anh đi làm.
Tâm trạng của Tô Dao lúc này rất thất thường, cô ngồi thừ người trong phòng.
Hôm qua sau khi rời đi, Cố Nguyên không còn liên lạc với cô nữa.
Càng lúc, Tô Dao càng thấy mệt rã rời.
Cô bây giờ cũng không biết mình và Cố Nguyên có thể tiếp tục tới với nhau hay không.
Ngay từ đầu, nền tảng giữa họ đã có vấn đề, bản thân cô làm sai quá nhiều việc, bây giờ có phải là đã đến lúc cô phải gánh chịu hậu quả hay không?
Mẹ Cố Nguyên phản đối quyết liệt như vậy, anh thực sự có thể chống chọi lại với áp lực từ gia đình hay sao? Có khi nào anh có suy nghĩ khác khi chịu áp lực như vậy không?
Khi Tô Dao đang nhớ Cố Nguyên thì anh bên này cũng đang nhớ đến cô.
Câu nói của Tô Dao đã làm Cố Nguyên bị tổn thương sâu sắc.
Anh đối với cô chẳng qua chỉ là một người dưng? Còn ba người họ mới là một gia đình trọn vẹn?
Bố mẹ Tô Dao đi rồi, mẹ Cố Nguyên và ba Cố Nguyên ở nhà xảy ra một cuộc cãi vã long trời. Không khí trong nhà vô cùng căng thẳng, chỉ cần Cố Nguyên về nhà thì mẹ anh lại làm ầm lên. Vì vậy anh không muốn về nhà, lái xe lang thang một cách vô đ
nh quanh thành phố rất lâu, chẳng hiểu tại sao lại tới gần khách sạn nơi gia đình Tô Dao đang ở.
Người phụ nữ anh yêu đang ở đây.
Khi nhớ tới Tô Dao, lòng anh bất chợt nhói đau. Cố Nguyên dựa người vào ghế, ngửa mặt nhìn lên cửa sổ phía trên.
Khi tâm trạng dần trở lại bình tĩnh thì suy nghĩ của anh cũng trở nên rõ ràng hơn.
Bị mẹ mình ép phải ra khỏi nhà như vậy chắc là cô rất khó chịu, còn mình tối hôm qua lại giội thêm dầu vào lửa. Từ lúc nào mình lại trở nên trẻ con như vậy? Nghĩ lại, Cố Nguyên hiểu rõ, những lời nói của mình đã làm tổn thương Tô Dao, anh khi đó thực sự là vì quá nóng giận và đố kỵ nên đã mất hết lý trí.
Đúng rồi, đố kỵ. Cố Nguyên cười đau khổ, không ngờ anh lại có một ngày vì đố kỵ mà mất cả lý trí.
Cố Nguyên lấy điện thoại ra định gọi cho Tô Dao, nhưng không ngờ điện thoại lại đổ chuông. Thì ra là Dư Đông – người bạn làm luật sư mà anh đã nhờ trong vụ
“A lô, anh Đông à!” – Cố Nguyên nhấc điện thoại.
“Mọi người làm sao vậy? Dù chúng ta là anh em thì cậu cũng không thể đổ hết mọi việc lên đầu tôi chứ? Tòa sắp mở phiên xét xử rồi, mọi người cũng không thèm đến gặp tôi, lẽ nào không định tranh quyền nuôi con nữa?”
“Xin lỗi anh Đông, gần đây trong nhà xảy ra nhiều việc quá.”
Cố Nguyên nhắm mắt, anh không chịu được, đưa tay xoa xoa lông mày. Dư Đông thở dài: “ Anh nói cậu nghe này, cậu thực sự muốn tranh quyền nuôi đứa bé sao? Cậu nghĩ kỹ mà xem, đó cũng không phải là đứa con cậu sinh ra.”
Bàn tay Cố Nguyên nắm chặt lại rồi lại buông ra: “Đứa bé đó ngay từ khi sinh ra đã ở bên cạnh em” – Cố Nguyên thở dài – “hơn nữa mẹ nó cũng không nỡ rời xa nó.”
“Những ngày tháng này cậu sống thật ý nghĩa.”
Dư Đông không kiềm chế được, lắc đầu: “Chú em, cậu nghe đây, nếu cậu thực sự muốn có đứa bé này thì anh phải nhắc cậu, chỉ cho cậu một con đường rõ ràng. Nếu bây giờ tòa mở phiên xử về quyền nuôi dưỡng đứa trẻ thì phía người mẹ chắc chắn sẽ không có lợi, về nguyên nhân thì anh đã nói với vợ cậu rồi, chỉ cần hai người tái hôn thì hai người lại có ưu thế.”
“Cảm ơn anh, anh Đông.”
“Được rồi, cậu phiền hà quá. Việc gì cũng phải nghĩ cho thoáng, không có gì là không giải quyết được. Anh cúp máy đây.”
“Vâng.”
Cố Nguyên cúp điện thoại, day day thái dương.
Tái hôn.
Với tình cảnh bây giờ, việc này đâu có dễ?
Cố Nguyên do dự một giây rồi vẫn cầm điện thoại lên gọi cho Tô Dao. Tiếc là Dư Đông gọi điện cho Cố Nguyên đã làm chậm trễ thời gian, khi anh điện thoại cho cô thì điện thoại của Tô Dao đang bận. Người gọi điện cho Tô Dao không phải ai khác mà là Hứa Đông Dương.
Tô Dao nhìn màn hình điện thoại, cô ấn phím nhận cuộc gọi: “A lô.”
“A lô! Dao Dao, ba mẹ anh tới rồi, bây giờ họ đang trên xe anh, ba mẹ rất nóng lòng muốn gặp Tô Thư. Em bây giờ có thời gian không? Nếu có thì anh sẽ xin nghỉ để đưa ba mẹ qua.”
“Được rồi.”
“Vậy lát nữa gặp ở đại sảnh khách sạn nhé.”
“Vâng.”
Tô Dao cúp điện thoại, vô tình làm lỏng vỏ điện thoạibiết, cô đứng dậy, sang phòng ba mẹ, nói cho ba mẹ biết việc vừa rồi.
Cố Nguyên nghe thấy điện thoại báo bận máy, anh ngẩng đầu nhìn lên căn phòng bên trên.
Điện thoại của cô đang bận? Ai đang nói chuyện với cô ấy? Hứa Đông Dương?
Suy nghĩ này lại khiến Cố Nguyên bốc giận.
Anh đã quan tâm đến người phụ nữ này nhiều như vậy. Đàn ông ba mươi tuổi đầu mà nặng tình được mất trong chuyện tình cảm.
Anh càng quan tâm thì càng để ý.
Hôm qua anh đã nói rõ suy nghĩ của mình đối với cô và Hứa Đông Dương. Theo Cố Nguyên thấy thì Hứa Đông Dương có thể xuất hiện bên Tô Dao nhiều như vậy không chỉ vì Tô Thư mà điều quan trọng chính là thái độ của Tô Dao, là vì cô không dứt khoát từ chối anh ta, vì thế mới khiến anh ta càng lúc càng hiểu lầm để tranh giành cô. Chỉ cần Hứa Đông Dương đưa thân phận là cha đẻ của Tô Thư ra thì Tô Dao lại không ngừng thỏa hiệp.
Tiếc là anh nhìn thấy điều này nhưng Tô Dao lại không hẳn đã nhìn thấy. Hoặc là, Tô Dao nhìn thấy nhưng không hẳn đã có được quyết tâm như vậy.
Bố mẹ của Hứa Đông Dương khi biết sự tồn tại của Tô Thư thì vui sướng vô bờ.
Ông bà luôn nâng niu đứa con của mình. Hứa Đông Dương cũng đã an ủi ông bà phần nào. Nỗi lo duy nhất của ông bà là con trai đã ngoài ba mươi rồi m còn độc thân, cứ cắm cúi vào công việc, dường như không có hứng thú với phụ nữ, thế nhưng rõ ràng con trai họ rất có duyên với con gái.
Thậm chí ông bà còn lo lắng về giới tính của con.
Đúng vào lúc ông bà lo lắng về hôn nhân đại sự của Hứa Đông Dương thì anh lại đột nhiên nói với họ rằng họ không chỉ sớm có một đứa con dâu mà bây giờ cháu nội cũng đã năm tuổi.
Tô Dao đi cùng ba mẹ mình xuống lầu. Hai bên gặp nhau ở đại sảnh của khách sạn. Bố mẹ Hứa Đông Dương tuy cảm thấy kỳ lạ về việc cả gia đình của Tô Dao ở khách sạn nhưng cũng không hỏi nhiều. Bố mẹ hai bên đợi con trai con gái giới thiệu một lượt, chào nhau vài câu xã giao rồi bố mẹ Hứa Đông Dương nóng lòng kéo Tô Thư ra đứng trước mặt, ngắm thật kỹ cô bé.
“Trông thật giống Hứa Đông Dương.”
Mẹ Hứa Đông Dương dường như nhặt được bảo bối từ trên trời rơi xuống. Tô Thư luôn rất bạo dạn, để mặc cho bà nội xoa má mình, hai mắt cô bé chớp chớp.
“Con bé thật xinh.”
Mẹ Hứa Đông Dương vui mừng khôn xiết, không ngớt lời khen ngợi: “Ôi, sao mà dễ thương quá!”
“Như thế này thì bà quá vui rồi.”
Ba Hứa Đông Dương đứng bên cạnh lên tiếng: “Chị em mấy người các bà cứ gặp nhau là bà luôn ngưỡng mộ cháu ngoại cháu nội người ta, bây giờ nhìn, cháu nội nhà ta vẫn là xinh nhất.”
Bà mẹ Tô Dao đưa mắt nhìn nhau, thái độ của ba mẹ Hứa Đông Dương khiến ông bà có chút bất ngờ, cũng có phần vui mừng, lại có chút lo lắng, rồi ông bà quay sang nhìn Tô Dao, chỉ thấy cô khẽ nhăn mày, hiển nhiên là đang nghĩ tới quyền nuôi dưỡng Tô Thư.
“Nào, con, đây là quà gặp mặt bà nội cho con.”
Mẹ Hứa Đông Dương lấy một bao lì xì từ trong túi ra đưa vào tay Tô Thư. Tô Thư không nhận, rất hiểu biết, quay đầu dò hỏi về phía người lớn đang đứng sau lưng mình.
“Cầm lấy đi, bà nội cho không thể không nhận.”
Mẹ Tô Dao lên tiếng, Tô Thư lúc này mới nhận lấy: “Cám ơn bà nội.”
Chỉ một cử chỉ nhỏ này cũng khiến ba mẹ Hứa Đông Dương vô cùng hài lòng về Tô Thư. Mẹ Hứa Đông Dương nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Tô Thư, không muốn buông ra, bà cứ so sánh những điểm giống nhau trên khuôn mặt của Tô Thư và Hứa Đông Dương ngày bé.
“Chúng ta đừng đứng ở đại sảnh nữa.” – Ba Tô Dao lên tiếng – “Cũng đã tới giờ ăn trưa rồi, chúng ta đi ăn với nhau một bữa.”
Hứa Đông Dương bước tới bên Tô Dao, cúi đầu cười với cô rồi đưa tay ra đỡ vai cô: “Đi nào, Dao Dao.”
Ngại ba mẹ Hứa Đông Dương, Tô Dao lẩn tránh nhưng không có những hành động rõ rệt, chỉ cười nhẹ với bố mẹ anhên bước ra ngoài.
Ngồi trong xe, Cố Nguyên lạnh lùng nhìn cảnh tượng này, anh cúi đầu khởi động xe.
Không khí bữa ăn gia đình Tô Dao và Hứa Đông Dương vô cùng hòa hợp.
Ba Hứa Đông Dương và ba Tô Dao trò chuyện về những chủ đề mà hai người rất tâm đắc, mẹ Hứa Đông Dương và mẹ Tô Dao thì cứ luôn kể về chuyện Tô Thư ngày còn nhỏ. Ngược lại, những người trong cuộc là Hứa Đông Dương và Tô Dao trầm mặc hơn cả, hai người im lặng chăm sóc Tô Thư.
Ba mẹ hai bên cũng rất tế nhị lẩn tránh những vấn đề nhạy cảm, như là sau này Hứa Đông Dương và Tô Dao thế nào, hay quyền nuôi cưỡng Tô Thư. Mẹ Hứa Đông Dương lưu luyến nhìn ba mẹ Tô Dao và Tô Dao đưa Tô Thư về, bà cứ luôn nhấn mạnh rằng hôm sau bà sẽ tới thăm cháu nội.
Tô Dao trong bữa ăn nhìn vào điện thoại liên tục, cô sợ Cố Nguyên gọi tới. Cô không biết khi anh biết ba mẹ Hứa Đông Dương tới thì sẽ có phản ứng như thế nào. Nhưng cho tới khi cô về tới khách sạn thì Cố Nguyên vẫn không liên lạc v