Cô muốn chủ động điện thoại cho anh nhưng nhớ đến thái độ cương quyết của anh khi đá cửa bỏ đi, nhớ lại những lời nói đầy tổn thương mà anh đã nói với cô thì những suy nghĩ và dũng khí đều tiêu tan.
Có lẽ là do tính cách bản thân, cô không phải là người chủ động trong chuyện tình cảm.
Cô quen chờ đợi, chờ đối phương đến thúc đẩ tình cảm trong lòng cô.
Trước đây khi ở cùng Hứa Đông Dương, nếu xảy ra mâu thuẫn thì anh sẽ là người chủ động quay về và làm lành với cô. Cũng có lẽ vì nguyên nhân này mà sau mỗi lần cãi nhau, mỗi quan hệ của họ tích tụ biết bao nhiêu vấn đề, kết cục cũng chỉ kéo dài được mấy năm.
Vì vậy mà khi xảy ra chuyện với Cố Nguyên, cô không biết mình phải giải quyết như thế nào.
“Dao Dao.”
Ba Tô Dao gõ cửa phòng cô, cắt ngang luồng suy nghĩ của cô: “Ba muốn ngồi nói chuyện với con.”
“Ba ngồi đi.” Tô Dao vội vàng cầm lấy điện thoại, không để ba nhìn thấy sự dao động trong tâm trạng của mình.
Ba Tô Dao bước tới bên cạnh cô, ông nhìn thấy hành động đó của cô nhưng không nói ra: “Ta và mẹ con thấy con thế này, nói thực lòng là không hề yên tâm, vì vậy chúng ta mới ở lại đây với con.”
Ba Tô Dao nói tiếp: “Khi đó con vẫn còn ở chỗ Cố Nguyên, làm sao nói đó là nhà. Với tình trạng bây giờ, ở lại khách sạn như thế này cũng không phải là kế sách lâu dài, vì vậy ta và mẹ con cảm thấy đã đến lúc quay về Bình Thành. Ba đến hỏi ý kiến con, con có đồng ý theo chúng ta về đó hay không?”
“Về việc mẹ của Cố Nguyên” – Ba Tô Dao ngừng lại rồi nói – “Tuy chúng ta ở chung một khu, con cũng có chỗ khó xử của mình, nhưng dù là thế nào thì cũng tốt hơn so với tình cảnh bây giờ. Con nghĩ thế nào?”
“Ba mẹ định bao giờ đi?”
“Vài ngày tới” – Ba Tô Dao thở dài – “Ta và mẹ con ban đầu muốn đưa Tô Thư đi, nhưng nhìn thái độ của ba mẹ Hứa Đông Dương hôm nay, sợ rằng họ cũng muốn ở chơi với cháu vài hôm. Cũng tốt, thời gian họ ở đây không lâu, để Tô Thư ở lại chơi với họ vài hôm cũng là việc nên làm.”
Ba Tô Dao vỗ nhẹ vào tay cô: “Dao Dao, ba có vài câu muốn nói với con.”
“Vâng.:
“Với tình cảnh của con bây giờ, ba mẹ biết rằng con cũng không dễ dàng gì.”
Ba Tô Dao cất giọng ôn hòa: “Cố Nguyên cũng được, Hứa Đông Dương cũng được, ba mẹ không muốn can thiệp vào sự lựa chọn của con, nhưng hi vọng con có thể chọn được người thực sự phù hợp với mình.”
“Dao Dao, bây giờ con không còn là một cô bé hơn hai mươi tuổi, vừa tốt nghiệp đại học nữa, con đã trải qua cuộc hôn nhân với Cố Nguyên hơn sáu năm rồi, dù hữu danh vô thực nhưng về pháp luật, chúng ta vẫn phải công nhận cuộc hôn nhân này, con đã có một đứa con gái năm tuổi, vì vậy ta tin rằng con sẽ xử lý những vấn đề tình cảm một cách có lý trí hơn so với ngày đó.”
“Dù con lựa chọn ai thì với con, cuộc hôn nhân này vẫn là cuộc hôn nhân thứ hai. Nó khác hoàn toàn với cuộc hôn nhân trước, cuộc hôn nhân thứ hai này con cần phải suy nghĩ một cách lý trí và phải xem trọng nó.
“Có lẽ rất nhiều người không nghĩ nhiều khi trải qua cuộc hôn nhân đầu tiên, hiểu biết về khái niệm sống chung tương đối ít. Vì cuộc hôn nhân của con và Cố Nguyên khá đặc thù nên ba không biết con có suy nghĩ như thế nào về hôn nhân và cuộc sống, nhưng thông thường thì người đã trải qua một cuộc sống như vậy sẽ càng hiểu rõ thứ mình cần là gì. Con nên cân nhắc cái được và cái mất rồi đưa ra sự lựa chọn tốt nhất.”
“Ba, con đã làm ba mẹ lo lắng rồi.”
“Còn về việc con bị sảy thai” – Ba Tô Dao lắc đầu – “Ba không tán thành việc con nghe lời mẹ con, giấu Cố Nguyên. Con và Cố Nguyên phải đối mặt với biết bao vấn đề, rơi vào hoàn cảnh này là vì trong cuộc sống hôn nhân của các con, những sự việc trong quá khứ đã trở thành hiểm họa tiềm ẩn.”
“Ba muốn nói với con, chân thành thẳng thắn là điều kiện tối thiểu phải có để có thể duy trì một cuộc hôn nhân êm ấm, lâu dài. Nhưng vì con người thường có tính ích kỷ, thẳng thắn chân thật lại trở thành một sự lý tưởng mà trong cuộc sống rất khó có thể đạt được. Khi Cố Nguyên và con cố gắng vì điều đó thì con càng không nên giữ lại hiểm họa tiềm ẩn đó trong tình cảnh này. Không phải ba muốn con bây giờ chạy tới nói Cố Nguyên, rằng có một đứa con của nó nhưng con không thể giữ được. Con nên chọn thời điểm thích hợp nói cho nó biết, nếu các con thực sự muốn sống bên nhau.”
Ba đi rồi, Tô Dao ngồi trong phòng nghĩ ngợi rất lâu, cuối cùng cô quyết định làm theo suy nghĩ thực trong lòng, gọi điện cho Cố Nguyên.
Từng hồi chuông chờ của điện thoại vọng lại, Tô Dao cảm thấy tim mình hình như cũng nhói đau theo từng hồi chuông.
Cuối cùng điện thoại cũng đã thông, giọng Cố Nguyên uể oải vọng lại từ đầu d: “A lô.”
“Anh ngủ rồi sao?” – Tô Dao ngẩng đầu nhìn đồng hồ, bây giờ đã rất muộn rồi, thời gian này mà gọi điện cho anh không biết anh có giận hay không.
“… Dao Dao!”
Cố Nguyên như ngồi hẳn dậy, giọng chợt tỉnh táo hơn rất nhiều.
Qua điện thoại, Tô Dao nghe thấy văng vẳng tiếng xe hơi, không khỏi thắc mắc: “Là em, anh không ở nhà sao?”
“Ừm, anh ra ngoài hít thở chút.”
Cố Nguyên nhắm mắt lại rồi day day trán. Anh lái xe tới cạnh hồ, bất giác ngủ lúc nào không hay. Cố Nguyên nhìn đồng hồ, giờ đã khá muộn.
“Cố Nguyên…”
Tô Dao ngập ngừng: “Em… nhớ anh.”
Cố Nguyên khẽ dừng lại. Giọng nói của cô nhẹ nhàng vọng lại từ điện thoại, xoa dịu trái tim đau đớn của anh.
“Ừm.”
“Anh bây giờ đang ở đâu?
Cố Nguyên đưa mắt nhìn ra bên ngoài: “Cạnh hồ, lái xe tới đây anh ngủ quên mất”. Anh dừng lại phút chốc: “Tô Thư ngủ rồi à em?”
“Con bé ngủ rồi, ngủ bên chỗ bố mẹ em.”
“Em đợi anh, một lúc nữa anh sẽ qua.”
Cố Nguyên nói rồi cúp điện thoại, không muốn nghĩ quá nhiều, anh nổ máy, vội vã lái xe tới khách sạn.
Khi mở cửa nhìn người đàn ông trước mặt, đột nhiên Tô Dao cảm thấy xấu hổ.
Muộn thế này anh tới tìm cô, tự nhiên cô hiểu là anh có ý gì.
Huống hồ anh luôn mê mẩn thân thể của cô.
Cố Nguyên bước lên một bước, đóng cửa lại, rồi ôm lấy Tô Dao.
Hai người như đôi tình nhân lần đầu nếm trái ngọt, quấn quýt lấy nhau.
Có rất nhiều cặp tình nhân hoặc đôi vợ chồng sau khi cãi nhau gay gắt thường dùng sex để làm hòa, Tô Dao và Cố Nguyên cũng không ngoại lệ.
Cô nằm trong lòng anh luôn tưởng và an toàn, còn anh thì lấy niềm tin cho mình qua việc chiếm hữu cô. Hai người không hẹn mà cùng lùi một bước, họ không nhắc tới cuộc cãi vã trước đây. Tô Dao tạm thời không nghĩ tới áp lực trong gia đình Cố Nguyên và sự thay đổi thái độ của anh đối với cô, còn Cố Nguyên cũng không nghĩ tới việc Hứa Đông Dương là rào cản giữa anh và cô.
Ngày hôm sau hai người đang ôm nhau ngủ thì bị tiếng điện thoại của Hứa Đông Dương làm cho tỉnh giấc.
Tình dục có thể làm giảm bớt vấn đề nhưng không thể giải quyết vấn đề. Hai người càng không thể không đối diện với những mâu thuẫn và trở ngại trong cuộc sống của họ, dường như những việc xảy ra đêm qua chỉ là một giấc mơ đẹp.
Tô Dao đưa mắt nhìn màn hình điện thoại rồi ấn phím từ chối.
Cô vừa mới làm lành với Cố Nguyên, cô không muốn anh bận tâm vì cuộc điện thoại này, huống hồ cô vẫn chưa nói cho anh biết việc cha mẹ của Hứa Đông Dương. Tiếc là hành động này của cô lại lọt vào mắt Cố Nguyên, nhưng anh không suy nghĩ như cô.
Bắt đầu từ khi nào Tô Dao sợ nghe điện thoại của Hứa Đông Dương trước mặt anh?
Tô Dao ngẩng đầu nhìn Cố Nguyên thì thấy ánh mắt ưu tư của anh.
Tô Dao lẩn tránh ánh mắt anh, đứng dậy, cô rất sợ phải tranh cãi với Cố Nguyên vì Hứa Đông Dương: “Mình ngủ đến tận giờ này.”
Cố Nguyên cúi đầu, Tô Dao như thế này khiến cho cảm giác không tin tưởng ở anh càng lúc càng lớn.
Cố Nguyên không nói gì, đứng dậy mặc quần áo: “Bây giờ anh về nhà đưa mẹ anh về Bình Thành.”
Cố Nguyên mặc áo khoác rồi cầm chìa khóa nhà đưa cho Tô Dao. Hôm qua khi ba mẹ Tô Dao bỏ đi, cô đã để lại chùm chìa khóa này ở bàn trong phòng khách trước mặt ba mẹ Cố Nguyên, thể hiện sự chấm dứt quan hệ với căn hộ của anh.
Tô Dao chần chừ chốc lát.
Cố Nguyên kéo tay cô, đặt chùm chìa khóa vào: “Việc của mẹ anh, em hãy thay anh xin lỗi ba mẹ em. Mọi người về nhà ở đi, đừng ở ngoài khách sạn nữa.”
Đừng tạo cơ hội cho người khác gần gũi em.
Câu nói này Cố Nguyên vừa định thốt ra nhưng anh đã kịp dừng lại. Cũng giống Tô Dao, anh không muốn xảy ra những chuyện không vui giữa anh và Tô Dao ngay vào buổi sáng sớm như thế này sau khi đã qua đêm ân ái.
Cố Nguyên đưa tay vuốt tóc Tô Dao: “Chút nữa em khuyên ba mẹ về nhà. Anh đến Bình Thành rồi sẽ liên lạc với em.”
“Cố Nguyên…”
Cố Nguyên dừng bước, kéo Tô Dao lại, hôn vào trán cô, ôm chặt cô rồi mới quay người rời đi.
Cố Nguyên vừa đi không lâu thì điện thoại của lại gọi đến.
Mẹ Hứa Đông Dương muốn đưa Tô Thư ra ngoài, mua cho cô bé ít đồ.
Mẹ Hứa Đông Dương rất yêu cháu nội. Sự xuất hiện của Tô Thư tuy khiến bà có chút ngạc nhiên nhưng đã làm thỏa mãn ước nguyện muốn có cháu ẵm bồng bao lâu nay của bà. Tình yêu của bà dành cho cháu thường là yêu chiều quá mức, huống hồ tuy biết cô bé không phải chịu khổ khi sống cùng mẹ ruột nhưng bà vẫn tiếc rằng không thể bù đắp những thiệt thòi của Tô Thư trong suốt năm năm qua.
Lần này ba mẹ Tô Dao không đi cùng, ba Hứa Đông Dương đi gặp bạn cũ nên cũng không đi theo, thế là chỉ có Hứa Đông Dương, mẹ anh, Tô Dao và Tô Thư đi tới dãy phố thương mại tấp nập phồn hoa nhất Nam Thành.
Trẻ con luôn muốn ra ngoài chơi, đi theo mẹ thì cảm thấy rất an toàn, huống hồ lại có thêm ba Hứa rất tốt với mình và một bà nội vô cùng yêu mến mình. Mẹ Hứa Đông Dương chỉ muốn Tô Thư trở thành một thiên thần nhỏ nên shop quần áo trẻ em nào bà cũng vào rồi mua theo ý thích của Tô Thư.
Tuy mẹ Hứa Đông Dương là bà nội ruột của Tô Thư nhưng Tô Dao vẫn cảm thấy như vậy có gì không ổn. Con còn bé như vậy, vẫn chưa hiểu thế nào là thị phi, thế nào là tiền bạc, mẹ anh đã chiều chuộng nó như vậy, một khi để nó thành quen thì không phải là một việc tốt. Thế nhưng cô thấy bà bế cháu thử quần áo một cách vui vẻ như vậy thì lại khó nói.
“Cháu nội bà thật là xinh.”
Nhân viên bán hàng của shop quần áo trẻ em mỉm cười, nhìn Tô Dao và Hứa Đông Dương đứng bên cạnh: “Ồ, con trai và con dâu bà đẹp như vậy, chẳng trách cháu nội không giống như một thiên thần bé nhỏ
Lời khen của cô bán hàng khiến bà vô cùng sung sướng. Tô Dao cảm thấy có chút ngượng ngùng, khi mẹ Hứa Đông Dương dắt Tô Thư chọn giày thì cô đi ra ngoài, ngồi xuống dãy ghế dọc hành lang của khu mua sắm.
“Em mệt rồi à?” Anh cúi đầu nhìn cô.
Tô Dao lắc đầu, quay sang một bên, không trả lời. Hứa Đông Dương nhìn Tô Dao hồi lâu rồi đưa tay nắm tay cô, đặt tay cô lên đùi mình.
“Dao Dao, mẹ anh rất thích Tô Thư.”
“Vâng.”
“Nếu chúng ta có thể quay về bên nhau…”
Hứa Đông Dương khẽ dừng lại, ánh mắt của anh nhìn qua cô về phía trước. Tô Dao tò mò quay đầu lại, cô vội rút tay ra khỏi tay Hứa Đông Dương, đứng dậy, Cố Nguyên không biết đã đứng ở đó từ lúc nào, đang nhìn họ.
Cố Nguyên không nói một lời nào, quay đầu bỏ đi.
Tô Dao đuổi theo anh thì bị Hứa Đông Dương giữ chặt lại: “Dao Dao!”