ọ không tìm được cách nào giải quyết vấn đề mà anh vẫn tiếp tục sỉ nhục cô.
Đây là một Cố Nguyên cô từng tin tưởng và mong chờ sao?
Tại sao anh có thể cho rằng cô vừa rời khỏi anh đã vội vàng thông báo cho Hứa Đông Dương tới, anh coi cô là gì?
Dù cảnh tượng trong thang máy có khiến anh hiểu lầm nhưng sự tin tưởng của anh đối với cô có lẽ nào chỉ vỏn vẹn có vậy thôi sao?
“Em chấp nhận hay không không quan trọng.”
Tô Dao lên tiếng, tránh câu hỏi của Cố Nguyên, sự tổn thương, thất vọng và tức giận khiến cô mất đi lý trí, lời nói thốt ra không chút nghĩ suy: “Hứa Đông Dương vẫn là cha của con gái em.”
Câu nói này khiến không khí giữa hai người trở nên trầm xuống.
“Được.” Cố Nguyên gật đầu.
Anh không nói gì thêm nữa rồi đột nhiên mở cửa sải bước đi.
Lạnh.
Vì sự kích động tình cảm nên mặt c lúc này đỏ bừng, khi tâm trạng đã dần trở lại bình tĩnh, cô chỉ cảm thấy lạnh buốt xương tủy.
Cô và Cố Nguyên giống như rơi vào giữa một đám bùn lỳ lạ, dù họ có cố gắng như thế nào cũng không thể thoát ra, thậm chí càng lúc càng bị nhấn chìm trong đó.
Hoặc ngay từ ban đầu khi cô quyết định kết hôn giả với anh thì cả hai đã rơi vào đám bùn lầy đó rồi, chỉ là khi đó chưa lún sâu, còn bây giờ khi phát hiện ra thì đã lún quá sâu rồi.
Lời nói vừa rồi của Cố Nguyên làm tổn thương cô rất nhiều, cô không thể tưởng tượng rằng Cố Nguyên lại thốt ra những lời như thế.
Trái tim cô đau đớn, mọi chuyện xảy ra trong ngày hôm nay đã vượt quá sức chịu đựng của cô, không đúng, nói một cách nghiêm túc thì những sự việc xảy ra trong cuộc sống gần đây cứ chồng chéo lên nhau, vượt quá sức chịu đựng của cô.
Trước tiên là việc xin nghỉ bị cản trở, thân thế của Tô Thư bị phát hiện, mẹ bị Hứa Đông Dương làm cho tức quá phải nhập viện, việc kết hôn giả của mình và Cố Nguyên bị phát hiện, sảy thai, rồi việc Hứa Đông Dương tranh giành quyền nuôi dưỡng Tô Thư…
Bây giờ cô không thể gắng gượng được nữa, chỉ cảm thấy mệt mỏi và thất vọng.
Anh không phải là người nên đứng bên cạnh cô, cùng cô đối phó và gánh vác tất cả sao? Tại sao bây giờ anh lại quay lại làm tổn thương cô, tạo thêm áp lực cho cuộc sống vốn đã vô cùng căng thẳng của cô?
Tô Dao đứng nguyên tại chỗ hồi lâu, cô biết mình nên đi tìm ba mẹ, nhưng bây giờ cô thực sự không còn sức lực nào đi gặp Hứa Đông Dương. Tô Dao ngẩn người một lúc rồi rút điện thoại ra nhắn tin cho ba mẹ, nói mình không được khoẻ nên không qua đó, cô muốn về phòng ngủ.
Mang theo một bầu tâm trạng, Tô Dao dần dần chìm vào giấc ngủ, cho tới khi mẹ đi vào phòng nhẹ nhàng lay cô.
"Mẹ."
Tô Dao ngồi dậy, bật chiếc đèn nơi đầu giường rồi đưa tay vuốt mái tóc rối, quơ tay vuốt
Những giọt nước mắt nơi khoé mắt cô giờ đã khô, bây giờ chỉ còn lại đôi mắt hoe hoe đỏ sưng múp.
“Con cãi nhau với Cố Nguyên à?”
Mẹ Tô Dao ngồi xuống bên giường, đặt hộp cơm lên chiếc tủ nơi đầu giường: “Mẹ mang cơm tối về cho con, ít nhiều con cũng ăn đi một chút.”
Tô Dao “dạ” một tiếng rồi đáp lại, tuy không thấy đói nhưng sợ ba mẹ lo lắng nên mở hộp cơm ra.
“Đã nguội chưa?”
“Không sao ạ” – Tô Dao cúi đầu, nuốt miếng cơm một cách khô khan.
“Con và Cố Nguyên rốt cuộc thế nào rồi? Có phải là vì chuyện xảy ra ngày hôm nay hay không? Hôm nay tuy mọi chuyện rối tung lên nhưng không thể trách Cố Nguyên. Tính khí của mẹ nó như vậy, khi còn trẻ chúng ta đã hiểu rất rõ…”
“Không phải đâu mẹ.”
Tô Dao cúi đầu hờ hững di di hạt cơm trong hộp, chỉ cảm thấy ngực mình như khó thở: “Xin lỗi mẹ, con đã làm liên lụy đến ba mẹ.”
“Chúng ta không sao.”
Mẹ Tô Dao lắc đầu thở dài: “Quan trọng là con sẽ làm sao? Con mang bầu con của nó lại làm sảy thai, bây giờ gia đình nó lại còn có thái độ như vậy…”
“Mẹ, mẹ đừng nói nữa.”
Mẹ Tô Dao nhìn dáng vẻ tiều tụy của con gái, bà không kìm được lòng, thở dài thườn thượt: “… Hứa Đông Dương đã về rồi. Tô Thư để bố mẹ dỗ nó ngủ, đêm nay để con bé ngủ với bố mẹ.”
Tô Dao gật đầu.
“Hứa Đông Dương nói sáng sớm mai nó lại tới, có việc muốn bàn bạc với con.”
Tô Dao khẽ chau mày, cô không có bụng dạ nào để ăn nên đặt đôi đũa
“Dao Dao, về việc của Tô Thư, nếu có thể giải quyết êm xuôi trước khi ra tòa là tốt nhất.”
Mẹ Tô Dao thở dài: “Lẽ nào phải thực sự đưa nhau ra tòa hay sao?”
Mẹ Tô Dao nhìn con gái đang ngồi im lặng: “Mẹ không biết con nhìn nhận Cố Nguyên và Hứa Đông Dương như thế nào, nhưng mẹ và bố con có thể nhận thấy Hứa Đông Dương đối với con thật lòng. Nói thực, ba mẹ thấy nó như vậy cũng có chút mềm lòng. Về vấn đề của Tô Thư, cũng là tại con có lỗi với nó trước, bây giờ nó mới tranh giành với con đến cùng… “
“Mẹ, con mệt rồi, con muốn ngủ.”
Tô Dao ngắt lời mẹ, đứng dậy kéo mẹ, nửa như cầu xin nửa như thúc ép, đẩy bà đi ra ngoài: “Có gì ngày mai nói tiếp được không mẹ?”
Mẹ Tô Dao không còn cách nào khác đành bất lực nhìn con gái rồi quay về phòng mình. Tô Dao đóng cửa lại, quay người dựa vào cửa nhìn căn phòng rộng thênh thang.
Trái tim cô dần dần lắng xuống.
Nếu không có Cố Nguyên, nếu không có Hứa Đông Dương, nếu không có Tô Thư.
Cuối cùng có phải cô không phải trở nên cô độc như thế này, đến nhà của mình cũng không thể về?
Sáng sớm ngày hôm sau, Hứa Đông Dương đã tới khách sạn, có thể là sợ cả nhà Tô Dao đổi ý trở về Bình Thành nên mới sáu giờ đã thấy anh đến ngồi ở đại sảnh, kết quả là gặp ba Tô Dao đi bộ.
“Bác Tô.”
Hứa Đông Dương đứng dậy cất tiếng chào. Ba Tô Dao mới sáng sớm đã gặp Hứa Đông Dương nên cũng có phần ngạc nhiên, rồi ông chợt hiểu ý định của anh.
“Bác đang định ra ngoài đi dạo vài vòng, cháu đến thật đúng lúc, đi cùng bác ra ngoài.”
Ba Tô Dao khẽ gật đầu về phía anh, anh đáp lại rồi vội vàng đi theo ông
Hai người rời khỏi khách sạn rồi chầm chậm đi bộ lên phía trước, dọc theo đường dành cho người đi bộ. Lúc này xe qua lại còn ít, thi thoảng chỉ thấy mấy cụ già đang tập thái cực quyền dưới bóng cây liễu.
“Ta có thể thấy cháu là người rất tốt và cũng rất chân tình với Tô Dao nhà ta.” Ba Tô Dao lên tiếng phá tan sự im lặng: “Ta không hiểu trước đây cháu và Tô Dao xảy ra việc gì để nó quyết định rời xa cháu. Dao Dao từ bé đã được yêu chiều quá mức, làm việc gì cũng không bao giờ nghĩ tới hậu quả. Nói ra thì cũng sợ cháu phật ý, nhưng nếu trước đây nếu chúng ta biết Tô Dao mang thai thì chắc chắn cũng không để nó sinh ra Tô Thư.”
“Việc trước đây không thể trách Dao Dao, đều là lỗi của cháu.”
Hứa Đông Dương lên tiếng: “Bác Tô, cháu và Dao Dao là bạn học cùng lớp đại học, chúng cháu yêu nhau mấy năm trời. Trước khi tốt nghiệp, chúng cháu cũng dự định là đưa nhau về nhà gặp bố mẹ hai bên. Khi đó cũng vậy, bây giờ cũng vậy, cháu thực lòng muốn lấy cô ấy.”
Hứa Đông Dương khẽ dừng lại: “Khi đó cháu cư xử với phụ nữ có phần mềm mỏng, đã rất nhiều lần Dao Dao nói với cháu nhưng cháu không để ý, cứ nghĩ rằng chỉ cần trong lòng mình không có suy nghĩ đó là được, nói ra thì cũng thực hư danh, cháu cảm thấy có nhiều phụ nữ vây quanh mình thì rất oai.”
Anh cười gượng gạo: “Dao Dao nói, có rất nhiều thứ trong tính cách của cháu khiến cô ấy không thể chịu nổi. Cháu quá coi trọng bản thân, quá độc quyền, quá phong kiến… bây giờ cháu đã nhận ra những điều đó, vì cô ấy cháu sẵn sàng thay đổi bản thân.”
Ba Tô Dao dừng bước, quay sang nhìn Hứa Đông Dương: “Nói một cách bình tĩnh, đứng từ góc độ của Tô Dao, gạt bỏ vấn đề của mẹ Cố Nguyên, bác vẫn mong nó và Cố Nguyên sống bên nhau.”
“Chúng ta biết Cố Nguyên từ khi nó còn nhỏ. Từ nhỏ nó đã rất yêu chiều Tô Dao, việc gì cũng bảo vệ con bé. Tuy ban đầu là kết hôn giả nhưng chúng nó đã sống với nhau hơn sáu năm rồi, con người có tình cảm, ta tin rằng cũng vì những nguyên nhân này mà chúng nó mới nảy sinh tình cảm, vì thế mới tạo nên kết cục của ngày hôm nay.”
“Thế nhưng bây giờ mọi chuyện đã đến nước này, gia đình nhà Cố Nguyên phản đối gay gắt, làm ba mẹ như chúng ta không hi con gái mình lựa chọn một con đường gian khổ như vậy” – Ba Tô Dao nhìn Hứa Đông Dương rồi tiếp tục bước lên phía trước – “Nhưng điều này cũng không có nghĩa là ta và mẹ Tô Dao phản đối Cố Nguyên hay ủng hộ cháu. Làm cha làm mẹ, chúng ta chỉ hi vọng Tô Dao có nhiều sự lựa chọn, không nhất định là cháu hay Cố Nguyên, chúng ta hi vọng con bé có thể lựa chọn cho mình một con đường mà nó cảm thấy dễ đi nhất.”
“Bây giờ điều chúng ta có thể làm là không phản đối cháu theo đuổi Dao Dao, rốt cục thì cháu vẫn là cha đẻ của Tô Thư” – Ba Tô Dao lắc đầu, thở dài – “Còn về Tô Thư, ta cũng muốn nói với cháu suy nghĩ của ta và mẹ Tô Dao. Nếu cháu có thể giải quyết tốt đẹp ngoài tòa án là tốt nhất, đừng đưa nhau ra tòa làm gì. Nếu cuối cùng vẫn phải làm thế thì sẽ là một sự tổn thương rất lớn đối với Tô Thư. Hi vọng cháu suy nghĩ thận trọng những gì ta đã nói.”