ông phải tiếp khách, Hứa Đông Dương cũng đã về tới nhà. Tô Dao tìm thấy khu nhà anh ở theo trí nhớ của mình, tới tầng lầu phía dưới, không biết rõ số nhà của anh, lúc này mới phát hiện là mình đi quá vội vàng, điện thoại cũng để ở chỗ mẹ, bất giác cô ngẩn người đứng đợi ở vườn hoa.
Lâm bệnh, cộng thêm với những lo lắng và phẫn uất khi con gái có nguy cơ bị bắt đi, Cố Nguyên và áp lực gia đình do việc của mình gây ra, tất cả đan xen lẫn nhau, đè nặng lên đôi vai của Tô Dao khiến tâm trạng của cô rối bời. Tô Dao đứng dưới lầu rồi đột nhiên ngẩng đầu lên, cất tiếng gọi lớn, cô không hề để ý tới giọng nói của mình: "Hứa Đông Dương, Hứa Đông Dương."
Nếu Hứa Đông Dương không đứng hút thuốc ở ban công, nếu như anh không mở cửa để hít thở không khí bên ngoài thì sẽ không thể nghe thấy tiếng hét của Tô Dao ở phía dưới lầu. Giọng của cô tuy có tiếng nấc nhưng anh vẫn dễ dàng nhận ra.
Tô Dao đến tìm anh, điều này hoàn toàn nằm trong sự dự liệu của anh. Anh có thể đóng cửa sổ lại, tránh không gặp cô nhưng tiếng nấc nghẹn như đang khóc của người con gái đó ở dưới lầu giống như mũi dao khắc sâu vào trái tim anh, khiến anh đau đớn tột cùng.
Anh quay người vào trong phòng, mở to tiếng ti vi lên. Lẽ ra anh không nghe thấy tiếng hét gọi của Tô Dao nhưng không hiểu sao trong đầu anh vẫn văng vẳng giọng nói của cô.
Tiếng nói ấy sao xa lạ mà cũng rất đỗi thân quen đến vậy.
Trước đây, anh và Tô Dao cãi nhau, khi đó anh vì nóng giận nên quay người bỏi, nhưng Dao Dao của anh đứng ở sau lưng anh cũng dùng tiếng gọi nấc nghẹn như vậy, hét tên anh trong đêm tối.
Cô chưa bao giờ muốn anh đi xa, nhưng rồi kể từ khi nào cô lại quyết tâm rời xa anh?
Tô Dao hét mệt quá, ôm lấy mình khụy xuống, nước mắt tuôn rơi không thể kiềm chế được.
Cô không biết trong tình cảnh như vậy thì mình còn có thể làm được gì. Nếu Hứa Đông Dương đòi Tô Thư, cô làm sao có thể tranh giành với anh, dung cái gì để tranh giành bây giờ? Gia đình họ Cố kiên quyết phản đối khiến Cố Nguyên dường như càng ngày càng rời xa cô, cuộc sống của cô bất giác như rơi vào ngõ cụt.
Không lối thoát.
Tiếng bước chân chậm rãi lại gần rồi dừng lại trước mặt cô, bên tai cô có tiếng thở dài khe khẽ, sau đó có người kéo cô đứng dậy, nhẹ nhàng ôm cô vào lòng.
"Dao Dao, em biết làm như thế nào khiến anh bị tổn thương nhất, cũng biết làm như thế nào để anh có thể đầu hàng nhanh nhất."
Hứa Đông Dương khẽ nới lỏng vòng tay, cúi đầu nhìn vào gương mặt nhạt nhòa nước mắt của cô: "Đừng khóc, đã là mẹ của trẻ con rồi, làm sao lại có thể giống như đứa trẻ, khóc òa lên như vậy, lại còn ở dưới lầu la hét ầm ĩ nữa?"
Sự ôn hòa của Hứa Đông Dương khiến Tô Dao sững người. Anh đưa tay lau nước mắt cho cô: "Đi nào, ngoài này rất lạnh, có việc gì thì lên trên kia rồi nói. Anh cũng cần phải ngồi nói chuyện với em một cách bình tĩnh."
Nhà của Hứa Đông Dương phối màu đen nên cho người ta cảm giác lạnh lẽo.
Anh cảm giác nhiệt độ cơ thể của Tô Dao không bình thường. Ánh đèn phòng khách chiếu rõ khuôn mặt cô, anh không cầm được phải chau mày: "Em làm sao mà lại tiều tụy thế này?"
Cô ngẩng đầu nhìn anh, không biết tại sao khi nghe anh nói như vậy lại cảm thấy vô cùng tủi thân, nước mắt không cầm được, lại lăn dài trên má.
Hoặc là bệnh tật đã khiến cô trở nên gầy hơn bình thường, Tô Dao ngoảnh đầu tránh ánh mắtHứa Đông Dương thở dài rồi đứng thẳng người dậy: "Để anh rót cho em một cốc nước nóng."
Nhà của Hứa Đông Dương có một chiếc cửa sổ rất lớn trong phòng khách, nhìn từ cửa sổ, bên ngoài chỉ là một màu đen mịt mù nhưng khi mở cửa sổ thì có thể nghe thấy tiếng rì rầm như tiếng sóng biển.
Hứa Đông Dương quay người lại, đặt cốc nước trước mặt Tô Dao rồi ngồi xuống, đối diện với cô: "Em đến tìm anh, có phải là muốn nói chuyện với anh về việc của Tô Thư?"
"Dao Dao, em đến tìm anh như vậy, chạy tới đây đứng dưới lầu kêu khóc nhưng thực ra trong lòng em hiểu rất rõ, anh rất tôn trọng em, không có cách nào với em nên nhất định sẽ thỏa hiệp với em đúng không?"
Tô Dao kinh động. Lời nói của Hứa Đông Dương sắc bén điểm trúng vào suy nghĩ trong tiềm thức của cô, cô cảm giác như mình không thể phản bác lại anh.
"Anh còn nhớ chồng cũ của em đã từng nói với anh, đây là gia đình của anh ấy, vợ và con anh ấy, nên yêu cầu anh không được tới làm phiền."
Hứa Đông Dương cười một cách khổ sở: "Thực ra phải là người phụ nữ của anh và con của anh."
"Anh có thể không đưa Tô Thư đi được không?"
Tô Dao ngẩng đầu lên nhìn Hứa Đông Dương, như nài nỉ van xin anh: "Tô Thư là người quan trọng nhất của em, em không thể không có con."
"Xin lỗi, anh không thể."
Hứa Đông Dương ôn tồn từ chối: "Anh làm không được, Tô Thư nhất định phải đi với anh. Có thể em cảm thấy việc anh đưa con đi là vì tức giận hoặc là cố tình đối với em. Anh thừa nhận ban đầu anh có suy nghĩ ấy, nhưng những ngày gần đây, khi ngồi một mình tĩnh tâm suy nghĩ, anh biết mình cần Tô Thư, chỉ là vì anh là cha đẻ của con."
"Dao Dao." Hứa Đông Dương đứng dậy, đi tới ngồi xuống bên cạnh cô, đưa tay lên vuốt tóc cô, nhìn cô một cách âu yếm: "Dù thế nào đi nữa anh cũng không nên phẫn uất như thế, mà trước tiên anh phải cảm ơn em đã sinh cho anh một đứa con gái xinh đẹp như vậy."
"Xem tình cảnh hiện nay em cũng sắp tái hôn với chồng trước của em. Chúng ta bỏ qua chuyện của em không nói, nhưng em cứ thử nghĩ kỹ mà xem, nếu em và anh ấy sống chung với nhau, anh ấy có phải là sẽ muốn em sinh cho mình một đứa con không? Tới lúc đó em có còn như bây giờ, xem trọng Tô Thư nữa không?"
"Nếu con ở với anh, dù sau này anh có gia đình thì con bé vẫn là con gái duy nhất của anh, anh sẽ dành trọn tình yêu của mình cho con, sẽ không khiến con bị tủi thân."
"Dao Dao." Hứa Đông Dương khẽ thở dài, muốn nắm chặt tay cô nhưng cuối cùng lại không có đủ dũng khí để làm như vậy, chỉ ngồi bên cạnh cô, nắm chặt tay mình: "Anh không biết tại sao anh và em lại có ngày hôm nay. Anh biết là trước đây mình phạm rất nhiều sai lầm, em đã tới tìm anh như vậy anh cũng hi vọng em có thể bình tâm nghe anh nói một câu, có thể vì con mà thay đổi tâm ý, ở lại bên anh không?"
Tô Dao ngoảnh đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Căn phòng vô cùng yên tĩnh, dường như cô có thể nghe rõ nhịp đập của trái tim mình.
Những lời của mẹ, những lời của Hứa Đông Dương đều ngoài sự dự liệu nhưng lại rất giống nhau.
Nếu mình kiên quyết phải sống cùng Cố Nguyên thì Tô Thư vẫn mãi là một vấn đề.
Dường như cô đang đứng giữa hai con đường: chọn chồng hay chọn con. Nếu chọn Tô Thư mà vẫn tiếp tục sống cùng Cố Nguyên thì rõ ràng đó không phải là một con đường lý trí. Con cái sẽ đau khổ, Cố Nguyên cũng đau khổ.
Cô bị những lời nói của Hứa Đông Dương làm lay động lập trường.
"Anh…"
Tô Dao ngập ngừng lên tiếng: "Để em suy nghĩ thêm."
"Dù em có quyết định như thế nào thì ngày mai em có thể đưa Tô Thư tới gặp mặt anh không? Nếu cuối cùng chúng ta không còn cách nào khác mà phải tranh chấp con cái thì anh cũng hi vọng là thông qua em để nói cho con biết rằng con còn một người bố, chứ không phải là để người khác cho con một ấn tượng không tốt về anh."
" coi như nếu chúng ta không thể đến bên nhau thì chí ít một lần là cha mẹ đẻ của con, chúng ta hãy bỏ qua mọi thứ, đưa con đi chơi một ngày, hi vọng đó là sự bù đắp phần nào cho con, có được không?"
Yêu cầu này của anh, Tô Dao không thể từ chối, cô im lặng hồi lâu rồi cuối cùng gật đầu đồng ý.
Sáng sớm ngày hôm sau, theo như đã hẹn, Hứa Đông Dương đến nhà Tô Dao đón cô và con. Người mở cửa là mẹ Tô Dao, Hứa Đông Dương có phần lo lắng, mỉm cười gượng gạo: "Chào bác, con tới đón Dao Dao và con con."
"Vào ngồi đi."
Trong nhà vọng ra tiếng của bố Tô Dao: "Tôi cũng muốn biết bố của cháu ngoại tôi là người như thế nào."
Hứa Đông Dương đứng ở bên ngoài có phần chần chừ, rồi anh đi vào trong nhà. Bố Tô Dao đang ngồi trên ghế sofa, quan sát kỹ Hứa Đông Dương, gật đầu: "Tô Thư càng lớn càng giống anh."
Hứa Đông Dương ngẩng đầu nhìn vào cửa phòng bếp, Tô Dao đang đứng ở đó đưa cho con chiếc áo khoác, thấy anh thì ngẩng đầu nhìn lên, hơi do dự rồi mỉm cười với anh. Tô Thư ôm cổ mẹ, nhìn chú trước mặt dáng người cao lớn, chớp chớp đôi mắt to tròn.
"Ngồi đi."
Mẹ Tô Dao rót nước cho Hứa Đông Dương rồi quay sang giúp Tô Dao.
Ánh mắt của Hứa Đông Dương bất giác dừng lại ở Tô Dao và con. Bố mẹ Tô Dao đều nhìn thấy, không hẹn mà khẽ thở dài.
"Đi đi, đi dường cẩn thận."
Cuối cùng thì cũng mặc xong áo cho con rồi đeo lên lưng cho con chiếc ba lô nhỏ. Mẹ Tô Dao nhìn con gái một cách xót xa, không kìm được, lên tiếng dặn dò con: "Đừng đi bộ quá nhiều, nhớ về sớm, buổi chiều mẹ đưa con tới bệnh viện."
"Vâng" – Không khí ngượng ngập khiến Tô Dao cười gượng gạo – "Ba mẹ, chúng con xin phép đi."
Hứa Đông Dương nhìn Tô Dao bước tới cạnh mình, anh cúi người xuống, khẽ véo nhẹ vào chiếc má của con trong lòng cảm thấy ấm áp vô cùng, anh cất giọng nhẹ nhàng: "Cô bé xinh đẹp còn nhớ ta không?"
Tô Thư gật đầu.
"Ta ôm con được không?"
Tô Thư nghĩ hồi lâu, chú này vừa cao vừa đẹp trai, lại vô cùng thân thiết với mình, Tô Thư có thể cảm nhận được rằng chú rất thích mình, thế là gật mạnh đầu rồi rướn người ra.
"Chú…"
"Không nên gọi ta là chú. - Hứa Đông Dương khẽ gõ nhẹ lên đầu Tô Thư rồi xoa mũi con bé – "Gọi ta là… ba Hứa."
Tô Thư tò mò quay đầu nhìn mẹ: "Mẹ, con có thể gọi chú ấy là ba Hứa không?"
Tô Dao chưa kịp trả lời thì mẹ Tô Dao đứng bên cạnh đã đáp: "Gọi đi, chú đó chính là ba của cháu."