"Mẹ, mẹ đừng trách Dao Dao". Cố Nguyên thấy tâm trạng của mẹ bình ổn hơn nhiều, không còn phẫn nộ như trước nữa, lúc này mới bước lên trước: "Con cũng có cái sai".
"Mẹ mặc kệ con sai hay không sai".
Mẹ Cố Nguyên cuối cùng cũng lên tiếng: " Mẹ chỉ biết con trai mẹ lừa mẹ, con dâu cháu nội mẹ đều lừa mẹ. Sự lừa dối này đã sáu năm rồi, các người thật nhẫn tâm".
Mẹ Cố Nguyên đứng dậy: "Nếu đã như vậy, mẹ ở lại đây cũng không còn ý nghĩa gì nữa, chiều nay mẹ sẽ về Bình Thành, mẹ muốn biết cha con và ông Tô sẽ nói về chuyện này như thế nào".
"Bà thông gia".
Mẹ Tô Dao lo lắng nắm chặt tay mẹ Cố Nguyên thì bị bà rút mạnh tay về: "Xin lỗi, Dao Dao nhà bà dùng con tôi làm bia đỡ đạn cho đứa cháu ngoài giá thú, bà còn gọi tôi là thông gia cái gì".
"Bây giờ chẳng tốt sao, khuê nữ nhà bà gặp được người đàn ông trước đây, các người có thể đoàn tụ một nhà. Con trai tôi bị nó lợi dụng sáu năm rồi, sẽ bị đá nhanh chóng thôi."
"Mẹ! Mẹ đừng nói như vậy, con không có ý định chia tay với Tô Dao."
"Cái gì?"
Mẹ Cố Nguyên chỉ thẳng mặt Cố Nguyên, làm toáng lên: "Con bị điên rồi đúng không? Làm chồng hờ sáu năm cho người ta, bây giờ còn muốn làm tiếp à? Con thực sự thích bị mọc sừng hay sao?"
"Con và Dao Dao ban đầu là vợ chồng giả, nhưng sau này là thật, Dao Dao là người của con." Cố Nguyên đứng thẳng dậy, kiên định biểu đạt lập trường của mình: "Con không để ý đến những gì đã xảy ra trước đây, bây giờ cô ấy là người đàn bà của con, con sẽ không để cô ấy cho người khác."
"Điên rồi, điên rồi, tao thấy mày điên thật rồi."
Mẹ Cố Nguyên tức quá đấm thùm thụp vào ngực, rồi đột nhiên tóm chặt lấy anh: "Không được, tao không cho mày tiếp tục ở đây. Hai mẹ con nó không phải là người tốt, chúng nó biến con trai tao thành ra thế này, bị thiệt thòi như vậy mà còn coi là ngọc là ngà. Con đi với mẹ, về Bình Thành với mẹ."
"Mẹ, con không đi" – Cố Nguyên gỡ tay mẹ ra, anh không dám mạnh tay, sợ mẹ đau, nhưng mẹ anh nắm càng chặt – "Đi theo mẹ, hôm nay nếu con không đi với mẹ, mẹ sẽ chết cho con xem."
Tô Dao an ủi Tô Thư, đặt con lên giường rồi đẩy cửa bước ra. Mẹ Cố Nguyên vừa nhìn thấy Tô Dao, lửa giận bốc lên ngùn ngụt: "Được lắm, Tô Dao, mày đúng là một con hồ ly tinh, mày mê hoặc con trai tao thành ra thế này! Họ Cố nhà tao đã làm gì đắc tội với hộ Tô nhà chúng mày?"
Mẹ Cố Nguyên nói rồi khóc lớn, nắm chặt tay Cố Nguyên. Cố Nguyên không có cách nào ngăn mẹ, nhìn thấy tình cảnh đó, biết là không thể để mẹ tiếp tục ở lại đây, cuối cùng anh quyết định: "Dao Dao, anh đưa mẹ về Bình Thành."
Cố Nguyên ôm chặt mẹ mình, dìu bà bước ra ngoài, trước khi ra khỏi cửa anh còn ngoái lại nhìn rất sâu vào mắt cô: "Đợi anh."
Đợi cho tiếng khóc của mẹ Cố Nguyên đã xa, căn phòng chỉ còn tiếng thở dài của mẹ Tô Dao. Tô Dao ngập ngừng chốc lát rồi chậm rãi bước tới bên mẹ mình, cất giọng run run: "Mẹ…"
"Cái con này…"
Mẹ Tô Dao ôm lấy ngực, ngồi xuống, nhìn con gái một cách đau đớn và phẫn uất: "Đứa bé bị hỏng kia là của Cố Nguyên?"
Tô Dao gật đầu.
"Tô Thư…"
Mẹ Tô Dao thở ra, ôm lấy mình, giọng vẫn run run: "Là con của người đàn ông đó?
Tô Dao cắn nhẹ môi, gật đầu.
Mẹ Tô dao đập vào ngực mình, chỉ cảm thấy ngực mình như bị tắc nghẹn từng cơn. Tô Dao hoang mang biến sắc, vội vàng cầm thuốc và nước cho mẹ uống: "Mẹ, mẹ đừng lo, mẹ đừng lo…"
"Con và người đàn ông đó rốt cục là thế nào? Bây giờ nó quay lại thăm Tô Thư, có phải là định đón con bé đi không?"
Tô Dao lại gật đầu, mẹ Tô Dao ngẩng đầu nhìn trần nhà, không nói năng gì.
"Mẹ, con xin lỗi mẹ, chuyện lớn như vậy mà con cứ giấu mãi, con xin lỗi…"
"Bây giờ con tính sẽ thế nào?"
Mẹ Tô Dao cuối cùng cũng cúi đầu nhìn Tô Dao, hai mắt ngập tràn sự đau đớn: "Con định sẽ sống cùng Cố Nguyên hay theo người đàn ông đó?"
"Con muốn sống cùng Cố Nguyên."
"Các con thật hồ đồ!"
Mẹ Tô Dao lắc đầu liên hồi: "Bây giờ nhà Cố Nguyên đã biết chuyện của Tô Thư, họ làm sao đồng ý cho các con ở cạnh nhau? Nhà Cố Nguyên làm sao có thể thừa nhận con là con dâu? Huống hồ con và Cố Nguyên đã ly hôn, con còn muốn theo nó, các con sẽ sống như thế nào?"
Mẹ Tô Dao hít một hơi: "Người đàn ông đó tên gì?"
"Hứa Đông Dương."
"Có phải người đã gặp con trong siêu thị lần trước?"
Tô Dao lại gật đầu.
"Các con vẫn chưa chấm dứt hẳn?"
Tô Dao do dự rồi lắc đầu: "Anh ấy bây giờ muốn nuôi Tô Thư."
"Đưa con cho nó" – Mẹ Tô Dao đ lên tiếng – "Nếu con còn muốn sống chung với Cố Nguyên thì đưa con cho nó."
"Mẹ!"
Tô Dao kinh hãi ngẩng đầu nhìn mẹ mình. Ngược lại, mẹ Tô Dao vô cùng bình tĩnh: "Con đừng trách mẹ nhẫn tâm, việc đã đến nước này, mẹ cũng chỉ nghĩ cho con một con đường đơn giản nhất."
"Con nói là con vẫn còn muốn sống với Cố Nguyên, nhưng vây giờ nhà Cố Nguyên đã biết chuyện Tô Thư không phải là giọt máu nhà họ, con còn đem theo Tô Thư thì họ sẽ nghĩ như thế nào?"
"Nó nuôi con bé là tốt nhất. Nó là cha đẻ của con bé, con còn lo lắng là nó đối với con mình không tốt sao? Con nên đưa con bé cho nó, còn mình thì làm lại từ đầu với Cố Nguyên."
"Còn nếu không thì con phải dứt khoát hẳn với Cố Nguyên."
Mẹ Tô Dao nắm chặt tay cô: "Dao Dao, con phải suy nghĩ cho kỹ. Nhà họ Cố như thế nào mẹ là người hiểu rõ nhất, họ sẽ không dễ dàng bỏ qua cho con. Dù Cố Nguyên kiên quyết ở cạnh con, sau này họ nhất định cũng không nhìn mặt con. Con dự định sẽ sống tủi nhục, cả đời bị ghẻ lạnh như vậy sao?"
"Mẹ có thể nhìn ra người đàn ông đó vẫn còn có tình ý với con, nó lại là cha đẻ của Tô Thư, bây giờ hai đứa về với nhau cũng coi như là đoàn tụ. Ít nhất thì gia đình nó cũng không truy cứu hậu quả gì cả, chỉ cần cháu nội của mình về là vui rồi, con không phải chịu tủi hờn vì chuyện này, không lo cả đời không ngẩng đầu lên được."
Tô Dao bị lời nói của mẹ làm cho hoang mang, nhưng câu nói "Đợi anh" của Cố Nguyên trước khi ra khỏi cửa khiến cô bình tâm hơn: "Mẹ, dù thế nào, dù có việc gì cũng phải đợi Cố Nguyên về rồi hãy nói."
Mẹ Tô Dao khẽ thở dài: "Nó bây giờ đi như vậy dễ gì mà về được."
Mẹ Tô Dao nói không sai, Cố Nguyên đi lần này không trở về, mà người đến lại như một tiếng sét lôi đình là ba Tô Dao.
Bố Tô Dao đang định đưa tay đánh con gái thì mẹ Tô Dao ngăn lại, bà nói với ông là con gái vừa sảy thai không bao lâu, sức khỏe còn rất suy nhược. Bố Tô Dao cố nuốt cơn thịnh nộ ngồi xuống cả nhà lúc này mới có thời gian nói toàn bộ sự việc, bố Tô Dao lúc này mới hiểu rõ đầu đuôi câu chuyện.
Khi bố Tô Dao đến, ông vẫn cho rằng Tô Dao ngoại tình sinh ra Tô Thư.
Sau khi Cố Nguyên về nhà, mẹ anh cứ sống chết không cho anh đi. Cố Nguyên định bỏ đi thì mẹ anh khóc, đòi nhảy lầu tự tử. Bố Tô Dao vừa sang thì bị mẹ anh chỉ thẳng mặt chửi bới, cả khu đều nghe thấy. Mẹ Cố Nguyên nói không rõ đầu đuôi, bố Tô Dao mới cho rằng Tô Dao thực sự đã có người khác ở bên ngoài, có lỗi với Cố Nguyên.
Nghe mẹ Tô Dao kể mọi việc, bố Tô Dao trầm ngâm một lát nhìn con gái mình, chỉ nói một câu: "Con còn muốn làm dâu nhà họ Cố e rằng rất khó."
Trong lúc rối như tơ vò thì Tô Dao nhận được giấy gọi của tòa án. Hứa Đông Dương chính thức khởi tố và đòi quyền nuôi dưỡng Tô Thư.
Tuy đã chuẩn bị tâm lý nhưng khi thực sự đối diện với việc này, Tô Dao cảm thấy như bị người khác giáng một đòn mạnh.
Trước đây cô chưa hề nhận thức một cách rõ ràng rằng đứa con này đồng thời cũng thuộc về Hứa Đông Dương, anh có quyền và cũng có khả năng đưa con rời khỏi cô.
Cố Nguyên bị gia đình giữ lại, mẹ anh sống chết cũng không cho anh quay lại Nam Thành, điện thoại di động của anh cũng bị mẹ giữ. Cố Nguyên đành lén lấy điện thoại gọi cho Tô Dao, sau khi biết tình hình ở Nam Thành, anh khuyên cô đi tìm người bạn luật sư của mình là Dư Đông.
Dư Đông tìm hiểu tường tận toàn bộ sự thể của Tô Dao, sau đó khuyên cô nên giải quyết hòa hoãn với Hứa Đông Dương ở bên ngoài tòa án, nghĩ cách rút đơn kiện trước khi đưa ra tòa.
Nếu Tô Dao và Cố Nguyên còn là một gia đình hoàn chỉnh thì trong vụ này Tô Dao hoàn toàn có lợi. Nhưng tình cảnh bây giờ, cô vừa mới ly hôn, gia đình đổ vỡ, rồi lại vừa thất nghiệp, không có một công việc ổn định, thậm chí đến nhà cho riêng mình cũng không có. Ngược lại, Hứa Đông Dương quyền cao chức trọng, thu nhập cao, tuy còn độc thân nhưng đã có xe có nhà.
Dư Đông nói với Tô Dao, Hứa Đông Dương chỉ cần đưa ra chứng cứ xác thực chứng minh mình là cha đẻ của đứa trẻ thì anh hoàn toàn có quyền đưa ra yêu cầu xin quyền nuôi dưỡng với tòa. Khi thụ lý vụ án này tòa sẽ xem xét tới những điều kiện có lợi cho đứa bé. Còn tình cảnh của Tô Dao lúc này nếu so sánh với Hứa Đông Dương thì hiển nhiên khả năng giành thắng lợi của cô là rất thấp.
Mẹ Tô Dao đưa cô đi gặp luật sư. Bệnh viêm phổi của Tô Dao chưa khỏi, vẫn cần truyền nước ở bệnh viện. Mẹ Tô Dao đưa Tô Dao từ văn phòng luật sư đến thẳng bệnh viện.
Sau khi ra khỏi văn phòng luật sư, Tô Dao im lặng suốt chặng đường.
Những điều mà Dư Đông nói không sai, tình trạng của cô bây giờ so với Hứa Đông Dương thực sự rất tệ. Ban đầu cô nghĩ rằng con gái còn nhỏ, hơn nữa từ nhỏ đã sống chung với mẹ, chưa từng sống với Hứa Đông Dương bao giờ và cho rằng mình sẽ có ưu thế nhất định. Nhưng Dư Đông khẳng định với cô rằng Tô Thư đã là một đứa trẻ năm tuổi, đã qua thời gian bảo hộ, hơn nữa, nếu xét về mặt luật pháp, chỉ cần Hứa Đông Dương là cha đẻ của bé thì anh có quyền đưa ra yêu cầu thay đổi quyền nuôi dạy con, tòa án sẽ không xem xét việc đứa bé từ nhỏ đã sống chung với ai.
Tô Dao không dám nghĩ đến việc mất đi Tô Thư thì mình sẽ như thế nào.
Tuy xét về luật, dù Tô Thư do Hứa Đông Dương nuôi thì cô vẫn có quyền thăm nom, nhưng điều này đối với một người mẹ là không bao giờ đủ.
Thứ cô muốn là con có thể ở bên cạnh mình giống như trước đây, còn mình mỗi ngày đều có thể nhìn thấy gương mặt của con, nghe thấy tiếng gọi của con, có thể ôm thân hình bé nhỏ của con chứ không phải là cách một thời gian dài mới được gặp mặt con thoảng qua như vậy.
"Dao Dao, đưa Tô Thư cho Hứa Đông Dương đi!"
Mẹ Tô Dao thấy con gái cứ mãi nhìn lên trần mà không nói năng gì, lúc này mới khẽ thở dài: "Bây giờ con cảm thấy lưu luyến không nỡ, đau cắt lòng cắt ruột, nhưng sau này con có con với Cố Nguyên rồi cũng không để ý đến Tô Thư nữa. Con còn phải chăm sóc con của con và Cố Nguyên, làm gì còn có thời gian nghĩ tới những việc này?"
"Dù nói như thế nào thì Hứa Đông Dương cũng là cha của đứa trẻ. Con nuôi cũng tốt, nó nuôi cũng tốt, có gì khác biệt đâu? Nghe luật sư nói điều kiện của Hứa Đông Dương tốt như vậy, Tô Thư theo nó thì làm sao mà thiệt thòi được? Nó đã muốn có con bé như vậy tự nhiên sẽ yêu thương con bé
Tô Dao quay mặt đi không nói gì.
Mẹ Tô Dao còn muốn nói gì thêm, nhưng nhìn thấy thái độ của Tô Dao như vậy cũng không tiện nói tiếp, bà thở dài rồi im lặng.
Nghe theo lời Dư Đông, Tô Dao cũng muốn gặp Hứa Đông Dương.
Tô Dao nói với mẹ là mình muốn tìm người đàn ông đó để nói chuyện rồi ngồi dậy bắt taxi đi. Mẹ Tô Dao càng nghĩ càng không yên tâm, vội lên một chiếc xe khác báo theo sau xe cô, ai ngờ vừa đi được một đoạn thì mất dấu ở một ngã tư.
Tô Dao từ viện ra đã hơn bảy giờ tối, lúc này nếu kh