nh trai đã in đậm hơn là hình ảnh một người đàn ông. Tô Dao bị anh chuốc rượu say rồi hai người mới có những bước tiến. Tô Dao không vì vậy mà trách anh, ngược lại, còn ở lại bên anh vì điều đó.
Khi đó anh đã cảm thấy toại nguyện, trong cuộc chiến không cân sức với Hướng Đông Dương, anh đã giành chiến thắng, hạnh phúc đến quá nhanh, quá dễ dàng, vì vậy mới không bền chắc, anh u mê vì thắng lợi nên đã bỏ qua sự bất ổn trong nền tảng tình cảm của hai người.
Anh có được cô, lẽ tất nhiên là những thứ anh muốn cũng nhiều hơn.
Anh quên mất rằng trên con đường tình cảm này, bước chân của cô không đồng bước với anh. Anh bước về phía trước thì cô dù không lùi bước lẩn tránh nhưng vẫn chỉ dừng tại chỗ hoặc bước chậm.
Anh ào đến càng nhanh thì khoảng cách giữa hai người càng lớn. Thứ anh muốn càng nhiều thì tình cảm và áp lực anh mang đến cho cô cũng càng lớn.
Thực ra, nếu tình cảm đạt được sự đồng thuận thì có rất nhiều vấn đề phức tạp sẽ trở nên đơn giản. Nếu tình cảm của Tô Dao đối với anh giống như tình cảm của anh đối với Tô Dao thì cô sẽ không suy nghĩ quá nhiều, cô tự nhiên sẽ muốn có đứa con thuộc về hai người.
Huống hồ trong hoàn cảnh phức tạp như thế này còn có Hướng Đông Dương.
Nếu anh còn muốn tiếp tục đi cùng cô thì bây giờ không phải là lúc để chất vấn cô. Việc bây giờ hai người cần phải làm là cùng nhau giải quyết vấn đề Tô Thư.
Vì điều đó, Cố Nguyên nắm chặt tay lại, thực sự Tô Dao đã cứa vào lòng anh một nhát dao, nhát dao này khiến anh đau tận tim gan, nhát dao này khiến anh thức tỉnh từ trong hạnh phúc, khiến anh tự hỏi lại bản thân mình về những vấn đề tồn tại giữa hai người.
Cố Nguyên bước tới, dừng lại trước mặt Tô Dao. Tô Dao ngẩng đầu nhìn lên, gương mặt cô xanh xao vì mất màu, làn da cô dường như trở nên trong suốt, có thể nhìn thấy những mạch máu màu xanh.
Cố Nguyên nhìn Tô Dao, cảm nhận được sự yếu ớt của cô. Anh đột nhiên nhận thức được rằng, dù cô đúng hay sai thì bản thân việc bỏ thai cũng đã khiến cô bị tổn thương ghê gớm.
“Dao Dao.”
Cố Nguyên cúi đầu xuống trước mặt Tô Dao, nắm chặt lấy tay cô: “Bác sỹ nói em bị viêm phổi, thời gian này em phải truyền nước ở bệnh viện. Bây giờ có phải là em cảm thấy rất mệt đúng không?”
Tô Dao gật gật đầu, rồi ánh mắt chợt tỏ ra lo âu: “Nhưng mấy ngày như vậy thì việc của Tô Thư phải làm thế nào?”
“Không phải còn có anh hay sao?”
Cố Nguyên khẽ vỗ về Tô Dao, bàn tay anh siết chặt lấy cô, nhìn vào mắt cô, anh nói thật lòng: “Dao Dao, em cần phải học cách tin anh nhiều hơn nữa.”
Nhìn Cố Nguyên lúc đó, Tô Dao đã muốn nói về chuyện đứa con nhưng rồi lại
Cô muốn nói cho anh, cô không muốn dối gạt anh việc lớn như vậy, nhưng anh bây giờ là người duy nhất ở bên cạnh cô khi cô gặp khó khăn. Cô sợ, cô nghĩ đến được và mất nên lại không nói ra.
Cố Nguyên nhìn thấy sự do dự và chần chừ của Tô Dao thì vỗ nhẹ vào tay cô. Mặc dù ý thức được những vấn đề còn tồn tại giữa anh và cô, anh vẫn tự nói với mình phải cố gắng nhẫn nại, phải thích ứng với cô: “Đi nào, chúng ta đi lấy thuốc, sau đó thì làm thủ tục nhập viện. Chút nữa anh sẽ gọi điện về nhà, em không cần lo lắng. Em chịu khó nằm nghỉ, buồn ngủ thì ngủ một giấc nhé.”
Tô Dao thực sự thấy rất buồn ngủ, lo lắng khiến cô kiệt sức, truyền nước không bao lâu thì cô đã chìm vào giấc mộng.
Cố Nguyên nắm bàn tay của Tô Dao, nhìn cô thở đều đều anh khẽ thở dài rồi đưa tay vuốt những sợi tóc rối trên trán cô: “Dao Dao, em định giấu anh tới khi nào?”
Mẹ Tô Dao nhận được điện thoại của Cố Nguyên thì hốt hoảng đến tái nhợt cả môi, bà vội đưa Tô Thư cho mẹ Cố Nguyên chăm sóc, còn mình vội vàng tới bệnh viện. Khi bà tới nơi thì Tô Dao đã ngủ, Cố Nguyên đang ngồi cạnh giường, nắm tay cô, không biết là anh đang nghĩ điều gì.
Mẹ Tô Dao đứng bên ngoài phòng bệnh, hít sâu, trong lòng sợ muốn ngất, nếu con rể mà biết chuyện con gái sảy thai…
Bà không dám nghĩ tiếp.
Mẹ Tô Dao đẩy cửa bước vào khiến Cố Nguyên“Mẹ.”
Mẹ Tô Dao ngầm quan sát nét mặt của anh, cảm thấy anh không có vẻ gì là đã phát hiện ra bí mật, bà không kìm được, thở phào nhẹ nhõm: “Dao Dao làm sao vậy?”
“Cô ấy bị viêm phổi mẹ ạ.”
Cố Nguyên đưa tay vuốt nhẹ mặt Tô Dao: “Trong thời gian này sức khỏe của cô ấy không tốt, ở nhà mọi người không chú ý, ban đêm cô ấy bị cảm lạnh nên sốt nhẹ.”
Mẹ Tô Dao khẽ thở dài, ngồi xuống bên cạnh con gái lắc đầu: “Con gái tôi thời gian này sao mà vất vả quá.”
Cố Nguyên nắm chặt tay Tô Dao không nói tiếp, không biết là anh đang nghĩ gì.
Mẹ Tô Dao nhìn Cố Nguyên: “Cố Nguyên, con để mẹ chăm sóc Tô Dao, con về nhà ăn chút gì đi.”
“Không cần đâu mẹ, con không đói, bây giờ con muốn ở bên cạnh cô ấy.”
Cố Nguyên nhìn mẹ Tô Dao, cười: “Mẹ, ở đây đã có con trông rồi, sức khỏe mẹ cũng không tốt, mẹ về nhà đi. Buổi tối nếu Tô Dao thức dậy chắc cũng phải ăn thứ gì đó, mẹ xem buổi chiều còn gì không, nấu cháo cho cô ấy.”
Mẹ Tô Dao nghe vậy liền đứng lên, định quay về nhà nấu cháo cho con gái nhưng trong lòng vẫn thấp thỏm không yên.
“Vậy… được rồi, chút nữa mẹ tới.”
Mẹ Tô Dao lo lắng nhìn con gái con trai, cuối cũng đành ra về.
Nếu phải giải quyết vấn đề của Hướng Đông Dương trước tiên thì việc của Tô Thư nên làm thế nào?
Cố Nguyên ngồi bên Tô Dao, trầm ngâm nhìn gương mặt cô đang chìm sâu trong giấc ngủ.
Ban đầu anh nghĩ theo góc độ xấu nhất. Vạn nhất nếu sự việc bại lộ, gia đình chắc chắn sẽ phản đối anh ở bên cạnh Tô Dao, vì vậy bây giờ anh cần nhân lúc sóng yên bể lặng này làm lại thủ tục kết hôn với Tô Dao, chỉ khi nào đã là người một nhà thì anh mới có khả năng chống chọi lại mọi áp lực gia đình. Nếu không, người từ bỏ có lẽ sẽ là Tô Dao.
Nếu chuyện Tô Thư bị bại lộ thì đối với nhà Tô Dao không khác nhau nhiều lắm, Tô Thư vẫn là cháu ngoại. Còn đối với bố mẹ anh lại khác, họ sẽ phản ứng như thế nào khi biết đứa cháu nội mà mình yêu thương bấy lâu chẳng có chút máu mủ gì với mình?
Làm thế nào mới có thể an ủi bố mẹ mình đây?
Cố Nguyên nhìn Tô Dao khẽ thở dài. Dao Dao à Dao Dao, đứa con mà em không cần lại là một nhân tố vô cùng quan trọng trong hoàn cảnh bây giờ. Nếu có con thì rất nhiều mâu thuẫn trong gia đình đều có thể nhượng bộ. Nhưng bây giờ, nếu để gia đình biết chuyện này, vấn đề sẽ càng nghiêm trọng.
Trong lòng Cố Nguyên, cảm giác đau đớn khi nghĩ đến đứa con lại dâng trào, anh đứng dậy ra khỏi phòng, tới ban công cuối hành lang hút thuốc, anh muốn mượn khói thuốc để trấn tĩnh lại.
Xem ra trước mắt, biện pháp tốt nhất là đưa bố mẹ hai bên về Bình Thành. Vì như vậy thì dù ở Nam Thành, Hướng Đông Dương có làm to chuyện thế nào, thậm chí phải ra tòa thì chỉ cần cẩn thận một chút, gia đình cũng không nhận được thông tin gì.
Trước mắt, việc Tô Thư nhận cha đẻ là không thể tránh được, điều duy nhất hai người có thể làm được là tranh quyền nuôi dưỡng Tô Thư. Chỉ cần có thể tiếp tục giữ con lại bên mình, ổn định gia đình thì mới có hi vọng làm giảm bớt tổn thương tới mức thấp nhất.
Cố Nguyên nghĩ hồi lâu rồi lấy điện thoại gọi cho người bạn là luật sư. Nếu đã quyết định là phải tranh chấp thì nên chuẩn bị sớm. Dù thế nào thì anh cũng tin, với tình hình trước mắt, nếu phải ra tòa thì quyền nuôi dưỡng con, anh và Tô Dao có nhiều ưu thế hơn.