Giấu diếm gia đình đi ra ngoài cùng Cố Nguyên không hề khó chút nào, hai bà mẹ đều không chút nghi ngờ, Cố Nguyên lái xe đưa Tô Dao tới quán trà đã hẹn với Hướng Đông Dương.
Nhân viên phục vụ đưa hai người lên tầng hai. Hướng Đông Dương đã ngồi chờ ở đó, nhìn thấy người đẩy cửa bước vào phòng không chỉ có Tô Dao mà còn có Cố Nguyên, anh cảm thấy bất ngờ, khẽ nhướng mày, nhưng không nói gì.
Nhân viên phục vụ lễ phép đóng cửa đi ra ngoài, trong căn phòng lúc này chỉ còn lại ba người.
“Nói như vậy thì anh cũng là người biết rõ việc này?
Hướng Đông Dương chậm rãi lên tiếng, phá vỡ bầu không khí yên lặng của căn phòng.
Cố Nguyên không phủ nhận. Hướng Đông Dương khẽ dừng lại, nhìn Tô Dao rồi nhìn Cố Nguyên, gương mặt anh dần nở nụ cười châm biếm: “Vậy phải nói là ngay từ đầu anh đã biết người phụ nữ này mang theo đứa con của tôi bỏ chạy phải không?”
Cố Nguyên không phủ nhận.
Hướng Đông Dương gật đầu, nhìn Tô Dao một cách khắc nghiệt: “Tô Dao, anh thực sự đã xem thường em, em không chỉ mang con anh đi mà còn tìm được một người đàn ông biết rõ sự tình nhưng lại cam tâm tình nguyện lo lắng cho em. Anh cứ nghĩ rằng mình là người rất hiểu em.” Hướng Đông Dương cười chế nhạo: “Hôm nay anh mới phát hiện ra rằng Tô Dao là người như thế nào cho tới nay anh vẫn chưa hiểu rõ.”
Tô Dao cúi đầu không nói gì.
“Vậy sao khi đó em không bỏ đứa con này?”
Hướng Đông Dương châm điếu thuốc nhìn Cố Nguyên một cái: “Anh cho phép cô ấy sinh đứa con của tôi? Lòng anh khoan dung đến chừng ấy hay phải nói là anh tình nguyện làm bố đứa trẻ không phải con của mình? Xin lỗi, tôi thực sự không thể hiểu nổi.”
“Sáu năm trước tôi và Dao Dao kết hôn là để cho con cô ấy một danh phận hợp pháp.”
Cố Nguyên tiếp lời Hướng Đông Dương, anh không hề tức giận vì những lời châm chọc của Hướng Đông Dương mà ngược lại, vô cùng bình tĩnh: “Vì vậy khi tôi và Dao Dao kết hôn tôbiết cô ấy có mang, chỉ không biết bố của đứa trẻ là ai, tới Nam Thành rồi Dao Dao lại gặp lại anh.”
“Hôn nhân vì lợi ích?”
Hướng Đông Dương dập tắt điếu thuốc nhìn Cố Nguyên. Cố Nguyên nhìn thẳng vào mắt anh: “Điều này không nằm trong phạm vi chúng ta cần nói chuyện ngày hôm nay. Hôm nay tôi đưa Dao Dao tới đây là muốn hỏi anh, anh có biết chuyện Tô Thư rồi thì muốn thế nào?”
“Tô Dao, em có cảm thấy là em nên cho anh một lời giải thích hợp lý?”
Hướng Đông Dương bỏ qua Cố Nguyên, nhìn sang người phụ nữ đang ngồi lặng im một bên. Khi Cố Nguyên định lên tiếng thì Hướng Đông Dương quay sang nhìn anh nói: “Đây là chuyện giữa tôi và cô ấy, dù bây giờ anh đã trở thành chồng của cô ấy thì việc này cũng không có chỗ của anh. Tôi muốn nói chuyện riêng với Tô Dao.”
Cố Nguyên hít mạnh nhưng Tô Dao lấy tay kéo nhẹ tay rồi cất giọng dịu dàng: “Anh ra ngoài đại sảnh đợi em một lúc, em và anh ta sẽ nói chuyện với nhau.”
Cố Nguyên im lặng nhìn Tô Dao vài giây rồi gật đầu: “Cũng được, em nhớ là anh ngồi bên ngoài đợi em.”
Cố Nguyên đi rồi, căn phòng càng trở nên căng thẳng, áp lực từ phía Hướng Đông Dương khiến Tô Dao dường như không thể hít thở được.
Biết rõ sự tình anh tất nhiên rất hận cô.
“Tại sao?” – Anh lên tiếng
Tô Dao im lặng.
“Tô Dao, bây giờ anh rất hối hận vì để em đi. Nếu sớm biết chuyện này anh tuyệt đối sẽ không dừng lại với em dễ dàng như vậy.”
“Khi đó tại sao em lại sinh con anh ra? Bởi vì vẫn còn lưu luyến với anh? Vậy sao lại lấy người đàn ông đó, tại sao lại giấu anh, không cho anh biết rõ sự tình, có phải là em định giấu anh cả đời không?”
Mỗi câu hỏi được nói ra càng khiến sự giận dữ trong anh bốc lên ngùn ngụt, chiếc cốc thủy tinh trong tay anh phát ra tiếng rắc nhẹ rồi nát vụn trong tay anh. Những mảnh thủy tinh vỡ cứa vào da thịt khiến tay anh thấm đầy máu.
Tô Dao nhìn thấy máu ở tay Hướng Đông Dương chỉ cảm thấy trời đất như điên đảo, ngực cô dường như bị bóp nghẹt lại, toàn thân mềm nhũn không có sức: “Em quyết định để lại Tô Thư là vì dù thế nào thì nó cũng là con của em, nó là sự nối tiếp sinh mệnh của em, nó chẳng có chút liên quan gì tới việc còn lưu luyến anh. Nếu không phải vì chẳng may để anh phát hiện ra thì em cũng sẽ giấu anh cả đời.”
Hướng Đông Dương trân trân nhìn cô rồi anh quay người sang đấm mạnh vào tường, vết thương ở tay anh lúc này càng rách to hơn, máu ở tay anh chảy xuống.
“Bây giờ anh đã biết Tô Thư là con gái của anh, anh muốn thế nào?”
Tô Dao cố gắng kiềm chế, bình tĩnh hỏi.
Hướng Đông Dương quay người đi, xoay lưng về phía cô không nhúc nhích, một hồi lâu sau anh mới chậm rãi quay đầu lại nhìn cô. Mặt anh lạnh như băng: “Tôi muốn thế nào ư?” – Anh hỏi ngược lại rồi nhếch mép cười nhạt – “Cô nói đấy là con của cô, thế cô đã nghĩ qua chưa, nó cũng là con của tôi. Cô giấu tôi sáu năm, còn định giấu tôi cả đời, bây giờ lại đến hỏi tôi muốn thế nào à?” Bạn đang doc truyen online tại: WWW.ThichTruyen.VN
“Bây giờ tôi sẽ nói với cô biết là tôi muốn gì, tôi muốn Tô Thư.”
Hướng Đông Dương cất giọng lạnh lùng, anh gằn giọng từng từ từng chữ: “Cô nghe rõ đây, Tô Dao, cô phải trả giá với những việc mình đã làm. Là việc tự mình giữ đứa bé cũng được, hay việc lừa dối tôi cũng được, tôi sẽ làm việc mà cô sợ hãi nhất, tôi muốn đòi quyền nuôi dưỡng Tô Thư.”
Tô Dao đứng bật dậy nhìn Hướng Đông Dương. Sắc mặt anh càng lúc càng lạnh, anh lặp lại rõ ràng từng lời một: “Đừng quên là khi cần thiết, tôi sẽ có đối chứng. Tôi muốn có quyền nuôi dưỡng Tô Thư.”
Hướng Đông Dương quay người lấy một tập tài liệu từ trong túi ra rồi giơ trước mặt cô: “Đây là kết quả kiểm tra ADN, tôi có đủ chứng cứ xác thực để chứng minh đứa trẻ này là con của tôi, Tô Dao.”
Hướng Đông Dương đập tài liệu xuống rồi cười lạnh lùng: “Lần này tôi tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho cô.” Hướng Đông Dương đá cửa đi ra ngoài. Tô Dao chết sững tại chỗ một giây rồi vội lao ra cửa đuổi theo Hướng Đông Dương, cô kéo tay anh, vừa tức giận vừa lo lắng: “Đông Dương! Tô Thư chỉ mới năm tuổi, nó không biết nó còn một người bố đẻ, thế giới của nó chỉ có mình Cố Nguyên là bố…”
“Đủ rồi!” Hướng Đông Dương hất tay Tô Dao ra, quay sang nhìn cô, anh hằm hằm tức giận: “Nếu nó không biết thì bây giờ là lúc để nó phải biết: ngoài Cố Nguyên là bố dượng ra thì bố đẻ của nó là ai
Tô Dao tuyệt vọng nhìn theo Hướng Đông Dương đang sải bước ra đi.
Nghe thấy tiếng tranh cãi, Cố Nguyên từ đại sảnh bước tới dìu Tô Dao: “Dao Dao, anh ta nói như thế nào?”
“Anh ta nói anh ta muốn Tô Thư.”
Tô Dao nắm chặt lấy tay Cố Nguyên: “Anh ta muốn đưa Tô Thư đi.”
Lòng Cố Nguyên dần lắng xuống. Trước khi tới đây anh đã nghĩ Hướng Đông Dương không cho qua sự việc này một cách dễ dàng, chỉ là không ngờ anh ta lại quyết liệt như vậy khiến sự tình càng trở nên rối rắm.
“Rồi sẽ có cách thôi.”
Cố Nguyên kéo Tô Dao vào lòng vỗ về, cúi đầu nhìn cô, sắc mặt của cô đang trắng bệch giờ chợt đỏ hồng lên bất thường. Cố Nguyên lo lắng, đưa tay sờ thấy người cô rất nóng.
“Dao Dao, em lại sốt nữa rồi.”
Cố Nguyên dìu cô rời khỏi quán trà, trở lại xe: “Chúng ta tới bệnh viện kiểm tra, sau đó mới về nhà. Việc của Tô Thư nếu đã như vậy thì em cũng đừng nghĩ quá nhiều. Nếu sự việc xảy ra như vậy, anh sẽ cùng em đối phó.”
Tô Dao quay đầu dựa vào cửa sổ xe lạnh cóng,
Cô sốt trở lại, tâm trạng lo lắng trước đây cộng thêm sự kích động cực độ về mặt tình cảm khi nãy khiến cô cảm thấy toàn thân mình lúc nóng lúc lạnh. Khi nãy nhìn thấy vết thương của Hướng Đông Dương thì cảm giác bế tắc càng trở nên nghiêm trọng, cô như muốn ngất, giờ phải dựa vào cửa sổ để duy trì vài phần tỉnh táo.
Rất nhanh, xe đã tới bệnh viện. Cố Nguyên đưa Tô Dao vào phòng khám chuyên môn, dẫn cô lên tầng. Bác sỹ hỏi vài câu đơn giản rồi để anh đưa cô đi thực hiện các kiểm tra. Chạy một vòng, hai người ngồi ở đại sảnh của bệnh viện để chờ kết quả. Cố Nguyên cởi cúc áo khoác rồi ôm lấy Tô Dao, để cô tựa vào lòng anh.
Không lâu sau đã có kết quả xét nghiệm. Cố Nguyên nhìn thấy sắc mặt Tô Dao vô cùng xấu, liền để cô ngồi tại chỗ rồi tự mình cầm giấy báo kết quả đưa tới cho bác sỹ xem. Bác sỹ nhìn qua một lượt rồi ngẩng đầu nhìn Cố Nguyên: “Vợ anh à?”
Cố Nguyên gật gật đầu.
Giọng bác sỹ trở nên gay gắt: “Các anh chị sao lại không hiểu biết như thế, cô ấy vừa mới hút thai chưa được bao lâu nhưng gia đình không chăm sóc tử tế lại để thành viêm phổi.”
Cố Nguyên thất kinh, chỉ cảm thấy lời bác sỹ như một chiếc búa đập vào người anh: “Bác sỹ vừa nói gì?”
Bác sỹ đặt kết quả trong tay xuống, nhấp chuột máy tính: “À, hệ thống mạng internet của bệnh viện chúng tôi có thể rà soát lại những lưu trữ bệnh tình của cô ấy. Không phải hai ngày trước cô ấy đã tới khoa phụ sản để hút thai sao, vì làm không sạch nên sau đó có quay lại làm sạch tử cung. Người nhà các anh chăm sóc thế nào vậy, mới có mấy ngày mà đã thành viêm phổi như thế này rồi?”
Cố Nguyên lùi lại một bước, đầu anh ong ong như muốn vỡ tung.
Hút thai? Làm sạch tử cung? Trong đầu anh chợt vang lên lời Tô Dao đã từng nói với anh, cô không muốn có đứa con của anh.
Cô không muốn có đứa con của hai người.
Bước ra từ phòng làm việc của bác sỹ, ngọn lửa tức giận dường như muốn đốt cháy Cố Nguyên. Lòng anh như dâng lên sự oán giận đối với Tô Dao.
Cô mang con của anh rồi không nói cho anh, cô lừa dối anh.
Cô giấu anh bỏ đi đứa con của hai người, cô phản bội sau lưng anh.
Anh đối với cô thực sự là gì?
Ban đầu rời xa Hướng Đông Dương, cô tìm mọi cách để cho đứa bé trong bụng một thân phận, một gia đình hoàn chỉnh, cô đã chịu mọi áp lực để giữ đứa bé lại.
Còn bây giờ? Gia đình hai người đã ổn định, điều gì cũng hợp pháp thì cô lại không cần đứa con của anh.
Cố Nguyên đứng ở hành lang, sổ khám bệnh trong tay anh bị vo tròn, bìa sổ cứng bị bóp bẹp tạo thành những mép nhọn cắm vào lòng bàn tay anh nhưng anh không cảm thấy đau đ
Có phải anh đối với cô chỉ là một cảng cứu nạn để cô dựa dẫm và tránh nạn, anh chỉ là người đàn ông phù hợp để cô sống chung? Vì vậy mà cô mới chọn anh. Cũng vì thế mà khi đối diện với vấn đề con cái, cô luôn từ chối khiến anh không khỏi cảm thấy lạnh lòng?
Anh rất muốn chạy đến quát Tô Dao để bớt bỗi uất hận trong lòng, anh rất muốn tóm lấy cô hỏi vì sao, anh rất muốn biết mình và đứa con đó trong lòng Tô Dao có ý nghĩa như thế nào?
Nhưng cuối cùng anh chẳng làm gì. Anh chỉ đứng đó nhìn người phụ nữ anh yêu, cô đã từng là người phụ nữ của anh, gương mặt tái nhợt, thần sắc suy sụp, ngồi tựa lưng vào tường, vòng tay ôm lấy mình, dường như như thế cô mới cảm thấy ấm áp hơn một chút.
Trong lòng lo lắng, bên ngoài thì gặp tai ương.
Nếu anh gặp tình huống như vậy thì cũng phải lo lắng, huống hồ là cô.
Trước hết anh nghĩ điều mình muốn là gì.
Đối với việc con cái, anh giận Tô Dao, hận Tô Dao, nhưng anh không muốn mất cô.
Ở một góc độ nào đó mà nói, mối quan hệ giữa anh và cô là do anh chủ động.
Khi mới bắt đầu anh đã biết cô yêu Hướng Đông Dương, dù đã chia tay với người đàn ông đó, cô cũng vẫn muốn giữ lại đứa con