“Gia đình đổ vỡ đã trở thành một vấn đề xã hội. Nếu không có tình yêu thương của cả bố và mẹ, con trẻ rất dễ mắc bệnh tâm lý.”
Cố Nguyên nhìn Tô Thư - một cô bé hoạt bát đáng yêu, rồi quay đầu nhìn sang Tô Dao.
“Em…”
Tô Dao bất giác không biết phải nói gì. Lúc trước đồng ý tới Nam Thành, chủ yếu là để gia đình không phản đối hoặc can thiệp vào việc ly hôn giữa hai người. Mấy năm trước Tô Thư còn nhỏ thì anh bận rộn với công việc kinh doanh và niềm đam mê nhiếp ảnh nên quanh năm suốt tháng đều bôn ba bên ngoài, bây giờ ổn định rồi cô nên tháo bỏ chiếc khoá cho anh.
Món nợ tài chính của anh khi mới kết hôn đã được giải quyết, anh không nhất thiết phải bị cô với một đứa trẻ làm liên lụy.
Bây giờ vấn đề đã được giải quyết, tại sao anh lại đột nhiên nhắc tới chuyện này?
“Cha đẻ của Tô Thư là ai?”
Lời nói của Cố Nguyên làm đứt quãng luồng suy nghĩ trong cô, cô sững sờ nhìn anh, không hiểu tại sao anh lại hỏi cô câu hỏi này. Anh nhìn cô bằng vẻ mặt nghiêm túc.
Tô Dao bỗng thấy hoảng hốt, vội lẩn tránh ánh mắt của anh, cô im lặng không trả lời, tay cô vô tình xoay chai nước trong tay kêu loạt xoạt. Cố Nguyên đột nhiên nắm chặt tay cô và cả chai nước trong lòng bàn tay: “Dao Dao, em có bao giờ thấy hối hận vì đã ly hôn với anh không?”
Tô Dao giật mình, muốn rút tay lại nhưng Cố Nguyên nắm chặt không buông.
“Không ly hôn thì lẽ nào cứ luôn dựa vào anh và làm liên lụy đến anh sao?”
Tô Dao cười khiên cưỡng . Không ngờ anh nói tiếp: “Tại sao lại không?” – Anh hỏi ngược lại – “Hơn nữa, anh chưa bao giờ cảm thấy em và Tô Thư làm liên lụy tới anh cả.”
Anh nắm chặt tay cô, dường như để thể hiện rõ quyết tâm của anh. Dường như đây là cơ hội mà anh luôn tìm kiếm để bày tỏ tâm ý của mình với cô. Trước đây anh định sẽ để từ từ, nhưng việc xuất hiện một người đàn ông khác trong cuộc sống khiến anh quyết định đánh nhanh. Chuyện đêm hôm qua cho thấy, Tô Dao không hoàn toàn từ chối anh, anh quyết định đánh một ván bạc: “Nếu chúng ta không xa nhau….cứ sống như thế này lẽ nào không tốt sao?”
Tô Dao quay lại nhìn Cố Nguyên, những lời nói của anh khiến cô không khỏi kinh ngạc .
Anh có biết mình đang nói gì không?
“….Em, em không biết.”
Lời nói của Cố Nguyên hoàn toàn vượt ngoài sức tưởng tượng của Tô Dao, đầu cô bỗng chốc rối tung lên: “…Em chưa từng nghĩ đến điều đó.”
“Tại sao từ trước tới giờ em không chọn anh?”
Cố Nguyên cười, cô không từ chối ngay, cũng không trốn chạy, điều đó đã cổ vũ anh. Cố Nguyên nói một cách kiên trì: “Có phải là vì chúng ta đã ở cạnh nhau một thời gian quá dài hay không, em chưa bao giờ nhìn anh từ góc độ một người phụ nữ.”
“…Em không biết.”
Cố Nguyên lúc này rõ ràng là đang cười rất ấm áp nhưng tại sao lại khiến cô không thể chối từ, Tô Dao trả lời như một con lật đật: “…Em chưa từng nghĩ đến.”
Cố Nguyên mỉm cười, vuốt vuốt tóc cô, lấy chai nước trong tay cô ra rồi đan tay cô vào tay anh: “Vậy bây giờ dành thời gian cho em suy nghĩ nhé.”
Tô Thư chơi cả chiều tại công viên thiếu nhi, mệt đứt hơi, trên đường về ngủ trên vai Cố Nguyên. Về đến nhà, Tô Thư vẫn ôm cổ bố ngủ ngon lành. Cố Nguyên đưa con vào phòng, cẩn thận đặt Tô Thư lên giường, đắp chăn rồi nhẹ nhàng đi ra .
Nhà thì rộng, hai người trở về cuối cùng mỗi người một góc. Trước đây Tô Dao đã cảm thấy bối rối, những lời nói của Cố Nguyên buổi chiều khiến cô bất giác lẩn tránh a. Nhìn thấy Cố Nguyên đi ra, cô xoay người đi vào nhà vệ sinh, đóng cửa lại rồi xả nước vào bồn tắm, cô muốn tiếng róc rách của nước lấp đi sự hoảng loạn bối rối trong cô.
Trong phòng khách, Cố Nguyên đứng lại một hồi lâu sau đó xoay người bước về phòng mình. Tô Dao dựa người vào cửa, lắng nghe tiếng động bên ngoài . Cô nghe thấy tiếng anh khép cửa phòng, sau đó là sự im lặng bao trùm.
Tô Dao đợi một lúc, khi biết chắc Cố Nguyên không còn ở phòng khách nữa cô mới thở ra nhè nhẹ rồi vỗ nước lên mặt, mở cửa nhà vệ sinh.
Dáng người đàn ông sừng sững dựa vào cửa khiến Tô Dao không khỏi kinh ngạc, cô bất giác lùi lại một bước. Cố Nguyên đưa tay đỡ cô, cúi đầu, cười không nhìn cô: “Làm sao lại bị doạ thành thế này?”
Mắt anh sáng lên. Anh biết là cô đang lẩn tránh anh. Cô giơ tay đẩy anh, nhưng anh không nhúc nhích. Đứng yên lặng một lúc, anh nhìn sâu vào mắt cô, cất giọng trầm trầm: “Dao Dao..”
Cô giống như một dây cung căng lên, những lời nói của anh trong công viên khiến cô ngại ngùng, cô bắt đấu lẩn tránh anh. Anh không hy vọng cô chạy trốn, anh hy vọng những lời anh nói có thể mở ra một trang mới cho cả hai người, chứ không muốn cô sau khi bối rối hoang mang lại trở về vị trí của một người em gái như trước đây, vẫn nhìn anh với ánh mắt của một người em gái nhìn anh trai.
Anh đẩy cô lên trước một bước, ép cô vào nhà vệ sinh. Lưng cô chạm vào bồn gạch lành lạnh. Tô Dao giơ tay chống vào ngực Cố Nguyên, dường như làm vậy có thể khiến anh không thể tiến thêm được, thế nhưng tay cô bị thân thể nóng hừng hực của anh làm thiêu đốt.
“Dao Dao…”
Anh cúi sát đầu xuống, thở nhè nhẹ vào bên tai cô. Hơi thở nóng ấm phả vào bên tai như một dòng điện chạy vào người cô, Tô Dao cảm thấy thân thể mình dường như mềm nhũn đi.
“…Đã bao lâu em không làm việc đó rồi?”
Cố Nguyên buông tay khỏi eo cô, để lên phía trên bồn, nhẹ nhàng ôm cô vào lòng, nói những lời đầy ẩn ý. Anh vừa buông ra cô vội dựa lưng vào bồn, như mượn đó làm điểm tựa đỡ cơ thể mình.
Anh đã thành công. Tô Dao nhận thấy rất rõ điều đó, Cố Nguyên trước mặt cô bây giờ không còn là người lớn lên cùng cô, là người anh trai có thể tin cậy được nữa. Anh bây giờ là một người đàn ông đích thực với những ham muốn khiến cô lo lắng.
“Sao em không nói gì?”
Anh cúi đầu chạm vào trán cô. Môi của cô gần sát bên anh. Cô dường như bị anh làm cho sợ hãi, hơi thở trở nên gấp rút, hành động đó khiến ngực cô căng lên phập phồng. Cố Nguyên ban đầu chỉ muốn ép Tô Dao phải nhìn anh bằng con mắt của người phụ nữ, nhưng lúc này anh cảm thấy sự khác thường, dường như có một ngọn lửa không nhìn thấy được đang quấn lấy cả hai, đang thiêu đốt cả hai.
“Thực ra em biết rằng anh là một người đàn ông, đừng nhìn anh bằng ánh mắt như một người thân,
Cố Nguyên khẽ chạm tay vào cổ Tô Dao, khiến toàn thân cô run lên, bàn tay anh lướt xuống theo đường cong trên thân thể cô, tiếng của anh nhỏ dần, nhỏ dần cùng với những cử chỉ âu yếm.
Tim Tô Dao như nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô giơ tay đẩy tay anh ra nhưng lại bị anh nắm chặt lại.
“Em đang sợ gì?”
Anh cúi đầu thơm nhẹ lên trán cô. Nụ hôn này không hề vượt quá giới hạn giữa anh và cô. Sau đó anh cúi đầu, hôn nhẹ lên mắt cô.
Tô Dao hoàn toàn chết cứng tại đó.
Đây là Cố Nguyên, cũng không phải Cố Nguyên.
Cố Nguyên không nhìn cô với ánh mắt như thế, không để cô phải cảm thấy sợ hãi lo lắng lâu như vậy. Hơi thở của anh rất gần dường như lấn át cả hơi thở của cô. Chỉ cần cúi sâu hơn chút nữa là anh có thể chạm được vào môi cô, nhưng anh chỉ dừng lại ở đó, chờ đợi cô.
Cô bây giờ đầu óc rối bời, không biết mình có thể đáp lại anh ra sao.
Tô Dao đẩy mạnh Cố Nguyên rồi chạy về phòng mình, Cố Nguyên chạy theo nhưng bị cô đẩy ra, anh đứng dựa một bên, nghe thấy tiếng đóng cửa, anh chỉ còn biết cúi đầu cười đau khổ rồi từ từ ngẩng mặt nhìn mình trong gương.
Rốt cục thì vẫn là nhanh quá, việc cô bỏ chạy vẫn đúng như dự liệu của anh.
Nếu Tô Dao không đẩy anh ra, anh thực sự không biết mình sẽ làm việc gì vào tối nay.
Cố Nguyên nhìn mình trong gương, lắc đầu rồi quay mình trở về phòng.
Tô Dao không ngủ được, cô bị giày vò, chốc chốc lại trở mình. Cố Nguyên khiến cô cảm nhận được sự tồn tại của anh, làm cho khoảng không trước mắt dường như rộng lớn hơn, cả căn phòng dường như đâu đâu cũng thấy sự tồn tại của anh, điều đó càng khiến cô cảm thấy bất an. Khi trời sáng cô vội vàng chợp mắt được một lúc, rồi tiếp đến là nghe thấy tiếng đóng cửa vang lên.
Tô Dao ngồi dậy như một phản xạ có điều kiện, nhìn đồng hồ vừa điểm sáu giờ. Sớm thế này mà Cố Nguyên đi ra ngoài sao? Tô Dao nghi hoặc rời khỏi giường, phát hiện dì Dư mà Cố Nguyên mới thuê đã tới đi làm. Dì Dư đến nhà giúp việc từ thứ hai tới thứ sáu hàng tuần, từ 6 giờ sáng đến 6 giờ tối. Hôm trước Tô Dao vội vội vàng vàng chỉ biết mặt dì, lại đúng vào buổi sáng say rượu, tiếp đó là cuối tuần, bố mẹ tới chơi khiến cô bận rộn liên tay liên chân nên đã quên chuyện này. Nhìn thấy dì Dư, Tô Dao có chút ngại ngùng, chào hỏi rồi bước vào nhà vệ sinh.
Dì Dư vào nhà bếp làm bữa điểm tâm, không lâu sau thì Cố Nguyên dậy. Tô Dao và Cố Nguyên gặp nhau ở cửa nhà vệ sinh. Cô phút chốc nhớ lại chuyện xảy ra tối qua, mặt đỏ bừng, nói xong tiếng “Chào buổi sáng” liền trốn sang một bên. Cố Nguyên đứng ở trước cửa phòng vệ sinh, không muốn làm cô quá bối rối, thế là anh lại lùi lại vị trí lúc đầu. Thái độ của anh rất bình tĩnh, lại trở về là anh trước đây, dường như chuyện xảy ra đêm qua chỉ là một ảo giác.
Từ từ vậy! Cô ý thức được sự tồn tại của anh, cô nhìn anh với con mắt khác, đây cũng là một bước tiến rồi.