Cố Nguyên trở lại vị trí ban đầu khiến Tô Dao phần nào bình tĩnh hơn. Ăn sáng xong, Cố Nguyên không để Tô Dao đi trước, anh lái xe đưa Tô Thư đi nhà trẻ, sau đó đưa Tô Dao đi làm.
Tô Dao ngồi ở ghế lái phụ, luôn co người lại trong tâm trạng lo lắng. Suốt chặng đường Cố Nguyên không nói chuyện với cô, chỉ chú tâm lái xe, cho đến khi tới tổng công ty, Tô Dao chuẩn bị bước xuống xe anh mới kéo tay cô lại, nhìn sâu vào mắt cô: “Những gì anh nói hôm qua em hãy suy nghĩ nhé.”
Tô Dao gần như nhảy xuống xe, nhìn Cố Nguyên rồi đi. Cho đến khi bước vào phòng làm việc, Tô Dao vẫn ngẩn người vì những lời nói của Cố Nguyên khi nãy. Rất may là ngày hôm nay không có việc gì quá quan trọng, thư ký Trương và cô cùng nhau sắp xếp lại những công văn tài liệu cũ, công việc này tuy luôn chân luôn tay nhưng không phải dùng đến đầu óc quá nhiều.
Hai người ngồi ở phòng làm việc của Tô Dao, dù cách chiếc cửa gỗ lớn nhưng qua cánh cửa gỗ đóng kín vẫn có thể nghe thấy tiếng cười của tổng giám đốc Hàn vang tới. Ngay từ sáng sớm tổng giám đốc Hàn đã tới văn phòng của Hứa Đông Dương, hai người không biết đang nói đến chuyện gì. Tô Dao nhớ lại chuyện gặp Hứa Đông Dương vào tối thứ bảy tuần trước. Anh từ Nhật về sớm hơn dự kiến, lại có tâm trạng đi ăn với bạn bè, có phải là vấn đề đã được giải quyết rồi không?
Thư ký Trương vừa ngồi làm việc với Tô Dao vừa to nhỏ nói về hai vị lãnh đạo công ty. Tổng giám đốc Hàn tính khí không được ôn hòa, các cửa phòng họp đều bị ông đá hỏng vài lần. Phó tổng Hứa thì được cả công ty công nhận là bạch mã hoàng tử, dung mạo, xuất thân, vóc dáng, học vấn đều vẹn toàn. Tô Dao im lặng lắng nghe, thỉnh thoảng hưởng ứng một vài câu. Thư ký Trương nói hết chuyện này sang chuyện khác, cuối cùng chuyển đề tài sang buổi tiệc công ty vào buổi tối. Tô Dao sững người, tin này khiến cô tròn mắt nhìn thư ký Trương: “Buổi tiệc?
“Không phải là cuối năm rồi sao?” Thư ký Trương ôm chồng tài liệu đã phân loại, đặt từng quyển vào trong tủ, đập đập hai bàn vào nhau rồi xoay người lại, nhìn Tô Dao: “Cô vừa tới nên chưa biết thông lệ của công ty. Hàng năm vào ngày 26, tháng 12, công ty đều tổ chức tiệc, tổng giám đốc Hàn muốn cầu may mắn, cầu năm tới thuận buồm xuôi gió.”
Tô Dao hoang mang. Thư ký Trương vừa cười vừa nói: “Nói là bữa tiệc của công ty nhưng thực ra chỉ có những người trong văn phòng đi thôi, còn công nhân ngoài nhà máy thì phải đợi đến bữa tiệc tập thể cuối năm. Chúng ta thì khác, mọi người khó khăn lắm mới có cơ hội này, ăn xong chúng ta còn đi chơi. Hơn nữa còn có một cô rất có tình ý với giám đốc Hứa cũng tranh thủ dịp này để bày tỏ tình cảm của mình nữa.”
Thư ký Trương nói rồi ngẩng đầu nhìn Tô Dao cười cười: “Lần này cô yên tâm, bảo đảm cô sẽ không bị chuốc say nữa đâu. Chút nữa cô điện thoại nói cho gia đình một câu, có thể hôm nay sẽ về khá muộn.” Tô Dao nghe thư ký Trương nói vậy, không hiểu tại sao lại có cảm giác nặng nề. Trước khi có những suy nghĩ rõ ràng, cô thực sự cảm thấy sợ hãi khi phải đối mặt với Cố Nguyên, sợ những tình huống như đêm qua. Chần chừ hồi lâu, cô mới gọi điện cho Cố Nguyên, anh phản ứng rất điềm đạm, chậm rãi nói “biết rồi”, sau đó cúp điện thoại. Tô Dao thở một hơi dài, nghĩ tới lát nữa sẽ cùng ăn cơm với Hứa Đông Dương, trong lòng rối như tơ vò.
Cuộc đời thật rắc rối.
Mọi người trong văn phòng công ty đều tề tựu đông đủ, có khoảng hơn một trăm người. Hơn một trăm người này kéo nhau tới nhà hàng. Trước đó công ty đã bao trọn cả một tầng của nhà hàng, với khoảng mười bàn tiệc, vì là tiệc cuối năm của công ty nên các sếp lớn đều ngồi cùng với nhân viên tại phòng lớn chứ không ngồi trong phòng riêng.
Tô Dao, thư ký Trương và tổng giám đốc Hàn ngồi cùng một bàn. Trong bàn tiệc này ngoài hai thư ký của tổng giám đốc thì những người khác đều là các trưởng phòng ở cấp quản lí. Thư ký Trương ngồi cạnh tổng giám đốc Hàn, Tô Dao cũng ngồi cạnh phó tổng Hứa. Phía trước cô là giám đốc phòng kinh doanh, bên cạnh thư ký Trương là Hàn Thụy – giám đốc phòng nhân sự.
Có thể vì ngồi cùng các sếp nên không khí của bàn tiệc này tương đối trầm lắng không náo nhiệt như các bàn khác. Trong thời gian diễn ra bữa tiệc không ngớt những người đến chúc rượu, thư ký Trương và Tô Dạo không thể không nâng ly cùng với hai vị lãnh đạo, chẳng kịp ăn uống gì.
Tô Dao đã hiểu phần nào tại sao thư ký Trương nói rằng đảm bảo không để cô uống say vì tất cả những người đến chúc rượu đều hướng về hai vị lãnh đạo, sự tồn tại của họ chỉ tô điểm cho bàn tiệc mà thôi.
Nữ nhân viên đến chúc rượu Hứa Đông Dương tương đối nhiều, tất cả đều chỉ đến chúc qua tổng giám đốc Hàn, sau đó vây quanh Hứa Đông Dương.
Mọi người dường như đã quá quen thuộc cới cảnh tượng này, cả bàn chỉ cười và nhìn. Về phần mình, Hứa Đông Dương cũng có nhiều chiêu ứng phó với trường hợp này. Anh không đứng dậy mà tựa người vào ghế, khẽ nhắm mắt lại, miệng cười nhạt, anh không từ chối cũng không thể hiện sự thân thiện quá mức.
Trường hợp này tự nhiên không cần đến Tô Dao nữa. Cô ngồi một bên, vừa nhìn mọi người náo nhiệt vừa tranh thủ ăn chút gì. Được nửa chừng tiệc, rất nhiều người đứng dậy đi chúc rượu, Tô Dao cảm giác có người ngồi vào chỗ trống mà giám đốc phòng kinh doanh ngồi trước đây, ngoảnh đầu nhìn sang, là Hàn Thụy.
Nói ra thì Hàn Thụy cũng là một trong những người mà cô gặp gỡ đầu tiên ở công ty này. Tô Dao nhìn Hàn Thụy cười, anh cầm một chai bia rót đầy cốc của Tô Dao. “Nào, tiểu Cố, anh và em uống một cốc
Tô Dao không tiện từ chối: “Giám đốc Hàn, phải là tôi kính anh mới đúng.”
Hàn Thụy mỉm cười chạm cốc với Tô Dao, hai người uống cạn một hơi. Anh cũng không làm cô khó xử, đặt cốc xuống, ngồi khoanh tay cạnh cô, nhìn các nữ nhân viên tới chúc rượu Hứa Đông Dương.
Hứa Đông Dương uống rất từ tốn, xung quanh anh phải ba người chúc rượu anh mới uống một cốc. Chỉ có điều là anh uống rượu trắng, cứ như vậy anh cũng đã uống tới bảy, tám cốc rồi.
Tuy thế, nhìn dáng anh thì vẫn còn có thể uống tiếp, ánh mắt điềm tĩnh, cử chỉ từ tốn.
Tô Dao nghe thấy tiếng cười khẽ của Hàn Thụy ở bên cạnh cô: “Trong buổi tiệc cuối năm ngoái, giám đốc Hứa bị chuốc cho say, xem ra năm nay anh ấy đã chuẩn bị khá kĩ rồi.”
Tô Dao cười cười không tiếp lời.
Tô Dao đột nhiên nhớ lại khoảng thời gian quen biết với Hứa Đông Dương trước đây, khi đó hai người vừa mới bước vào cổng trường đại học, đêm tất niên cũng như thế này, có rất nhiều bạn nữ tới chúc rượu Hứa Đông Dương.
Vậy mà chớp mắt, mười năm đã trôi qua, tim Tô Dao như bị kim châm.
“Tô Dao.”
Tô Dao ngẩng đầu, bây giờ cô mới phát hiện thấy Hứa Đông Dươngbiết đã đứng dậy từ khi nào, rẽ mọi người đang đứng vây quanh anh, tiến tới bên cạnh cô. Hứa Đông Dương nhấc cốc rượu trống trơn trước mặt cô, đổ rượu từ cốc của anh sang rồi quay nhìn mọi người cười cười: “Tôi không thể uống được rồi, nếu mọi người không bỏ qua cho tôi thì tôi chỉ còn cách để cô Cố uống giúp tôi thôi.” Nói xong anh cúi đầu nhìn Tô Dao, thái độ và lời nói của anh khi đó vô cùng thân thiết: “Tô Dao, cô không thể đứng ngoài nhìn sếp của cô bị người ta bắt nạt mà không quan tâm đúng không?”
Tô Dao sững sờ nhìn Hứa Đông Dương. Anh đẩy cô vào hoàn cảnh khó có thể từ chối.
Tô Dao chưa kịp nghĩ ra lời nào để từ chối, thấy tốp nhân viên nữ nhìn Hứa Đông Dương đầy vẻ trách móc, cuối cùng thực sự không thể tiếp tục làm khó anh được nữa, mọi người cười vang rồi quay trở lại chỗ ngồi của mình.
Thần sắc Hứa Đông Dương khẽ giãn ra, bèn đặt cốc rượu xuống, ngồi cạnh Tô Dao, ngẩng đầu thấy Tô Dao đang nhìn mình.
Có thể là do ảnh hưởng vừa rồi, Tô Dao trong phút chốc bỗng quên mất, ánh mắt cô nhìn anh không khỏi chứa đựng rất nhiều điều. Con ngươi trong mắt Hứa Đông Dương bỗng chốc như co lại, nhìn đăm đắm vào Tô Dao. Cô giống như một con thú nhỏ bị lạnh, vội vã nhìn đi hướng khác.
Hứa Đông Dương chầm chậm nhìn xuống, bàn tay để trên bàn nắm chặt lại, cảm giác mọi tiếng huyên náo trong buổi tiệc như đang kích thích tinh thần anh. Và cả người phụ nữ bên cạnh anh nữa, người phụ nữ nhìn anh nhưng rồi đột nhiên trốn tránh anh.
Hứa Đông Dương mệt mỏi đưa tay sửa lại cổ áo, đột nhiên đứng dậy đi ra ngoài. Bước ra hành lang bên ngoài anh mới cảm thấy thoải mái hơn một chút, cố gắng đè nén áp lực trong ti
Hứa Đông Dương đi đến cuối hành lang, mở cửa sổ để không khí tràn vào. Anh cúi đầu châm một điếu thuốc, vừa hút được hai hơi thì thấy có mấy nhân viên nữ từ nhà vệ sinh đi ra. Họ không ngờ lại gặp Hứa Đông Dương ở đây, phút chốc vây quanh anh: “Phó tổng Hứa, chút nữa mọi người ăn xong còn đi hát karaoke, anh nể mặt cùng đi nhé.”
“Đúng rồi, năm nào ăn xong lãnh đạo nào cũng vội vội vàng vàng đi về, chỉ để bọn em lại tự chi trả.”
“Sao, ăn tiền công, giờ còn muốn dùng tiền công đi chơi sao?”
Tâm trạng của Hứa Đông Dương không vui nên giọng của anh cũng có phần lạnh đi, và đầy vẻ châm biếm, một Hứa Đông Dương ôn hòa khi nãy không còn nữa, anh trở thành một phó tổng Hứa cao vời vợi thường ngày ở công ty. Mấy chị em nhân viên thấy vậy liền nói vài câu rồi chạy về hội trường lớn.
Hứa Đông Dương càng cảm thấy khó chịu, sự bực bội trong người dường như đã lên đến đỉnh điểm, muốn bùng nổ.
Mỗi ngày nhìn thấy Tô Dao đối với anh đã trở thành một sự dày vò day dứt khó có thể dùng lời nào để miêu tả, anh luôn cố gắng kiểm soát tâm tư, tình cảm của mình để duy trì khoảng cách giữa hai người.
“…Cậu biết không, thì ra thư ký Cố đã ly hôn rồi!”
Tiếng nói chuyện khẽ khàng từ phía trước lọt vào tai Hứa Đông Dương, khiến anh giật mình. Tiếng bước chân lại gần, tiếng nói chuyện càng lúc càng rõ hơn và dừng lại ở góc dẫn vào nhà vệ sinh.
“Thật không?”
Giọng người nói đầy vẻ quả quyết: “Mình và cô ấy vào công ty cùng một lúc. Mấy hôm trước khi thu hộ khẩu, mình thấy cột tình trạng hôn nhân của cô ấy ghi chữ ly dị. Mình hỏi cô ấy thì cô ấy nói là vừa mới ly hôn.”
“Ôi, thật không ngờ…”
Tiếng nói chuyện bỗng dưng im bặt, hai người đồng nghiệp nữ không ngờ gặp Hứa Đông Dương ở đây, ngượng ngập chào anh rồi vội vàng bước qua.
Hứa Đông Dương đứng hồi lâu, thông tin vừa nghe được đối với anh thật đáng kinh ngạc.
Anh cứ nghĩ rằng cô sống một cuộc sống hạnh phúc, không ngờ cô đã ly hôn. Nếu cô đã ly hôn, vậy thì cảnh gia đình đầm ấm quây quần mà anh nhìn thấy tối hôm trước sẽ được giải thích ra sao? Cả việc chồng cũ đối với cô vô cùng thân thiết, làm sao mà giống như cảnh tình cảm vừa mới đổ vỡ đây?
Hứa Đông Dương đợi cho đến khi gần vãn bữa tiệc rồi mới quay lại hội trường. Vừa rồi khi anh không có ở đó, người nhà gia đình giám đốc Hàn gọi điện tới nên ông ta đã về trước. Rất nhiều người cũng cho rằng Hứa Đông Dương đã về rồi, lúc này mọi người đã huyên náo thành từng tốp, hò hét đòi đi hộp đêm hát karaoke.
Khi Hứa Đông Dương xuất hiện thì Ngụy Tiểu Nguyệt đang kéo Tiêu Dao cùng đi hát karaoke với họ, cô vào công ty cùng thời gian với Tô Dao, và là người vừa nhắc đến chuyện Tô Dao mới ly hôn khi nãy. Chức vị hiện tại của Tô Dao cao hơn Tiểu Nguyệt, không biết có phải vì lý do này hay không nhưng cô cứ năn kéo Tô Dao đi.