"Từ hôm nay trở đi, em là người vợ duy nhất trong cuộc đời anh, cho dù gian khổ, tai nạn, bệnh tật hay tử vong, anh đều nắm chặt tay em, cùng nhau vượt qua! Anh sẽ suốt đời tin tưởng em, tôn trọng em, trung thành mà bảo vệ em...
.
Nửa đêm, tôi vừa mới tỉnh lại từ trong tác dụng của thuốc an thần, chợt nghe thấy An Dĩ Phong kích động kêu lên: “Mau đi gọi bác sĩ, cô ấy tỉnh rồi!”
Một lát sau, tôi nghe thấy bác sĩ nói: “Tỉnh là tốt rồi, sau này nhất thiết phải để cô ấy khống chế được tâm tình.”
Tôi khó khăn mở miệng. “Đứa bé không có việc gì chứ?”
“Không sao cả, cô yên tâm…”
Tôi nhắm mắt lại, yên tâm thiếp đi, trong giấc mơ còn có sự ồn tồn của anh, anh vẫn luôn luôn nắm lấy tay tôi chưa hề buông ra…
Cũng không biết tôi ngủ đã bao lâu, giữa những lúc đó tôi có tỉnh lại vài lần, mở mắt đều có thể nhìn thấy An Dĩ Phong ngồi bên cạnh tôi.
Có lúc anh ta hỏi tôi có đói bụng không.
Có lúc lại hỏi tôi có khó chịu chỗ nào không
Tôi đều lắc đầu nói tôi muốn ngủ thêm một chút.
Tôi không phải là mệt mỏi, mà là hy vọng tất cả đều là giấc mơ, hy vọng rằng lần sau khi tỉnh lại, người ngồi bên cạnh tôi là Hàn Trạc Thần…
Có một buổi sáng sớm, tôi vừa mở mắt, chợt nghe thấy một âm thanh xa lạ nói: “Bà Hàn, mời bà ký một chữ được không?”
“Chữ gì cơ?” Tôi mơ mơ màng màng hỏi.
“Dựa theo di chúc của Hàn tiên sinh, bà được thừa kế một nửa tài sản dưới tên ông ấy, nhưng An tiên sinh lại từ bỏ một nửa quyền vốn thuộc về ông ta, thế nên bà là người thừa kế tài sản duy nhất của Hàn tiên sinh.”
“Vì sao?” Tôi quay khuôn mặt có chút tiều tụy và lo âu nhìn về phía An Dĩ Phong.
“Tôi vì muốn cho cô biết — tôi sẽ không vì tiền mà giết Thần ca.”
“À!” Anh ta không cần phải chứng minh tôi cũng biết.
“Cô ký tên đi.”
“Tôi không muốn ký.”
“Vì sao?”
“Tôi mà ký rồi, thì chứng tỏ là anh ấy thật sự đã chết.”
An Dĩ Phong có chút tức giận, nhét cây bút vào trong tay tôi, mang đống tài liệu bày ra trong tầm tay tôi. “Cô không ký, anh ấy cũng không sống lại được.”
“Tôi mệt rồi, tôi muốn ngủ một chút.”
“Ký xong rồi ngủ tiếp!”
Tôi căn bản không có tâm trạng nhìn một chồng văn bản dày cộp kia, chỉ liếc qua tờ giấy đặt ở trên cùng một chút, câu chữ rất ngắn gọn: “Nếu tôi gặp chuyện không may, cho dù nguyên nhân chết thế nào, một nửa tài sản đứng tên tôi sẽ để lại cho con gái tôi, Hàn Thiên Vu, một nửa khác sang tên An Dĩ Phong.”
Sau chữ ký rồng bay phượng múa là đề ngày 19, tháng 9 năm xx.
Nước mắt tôi tuôn trào, làm ướt tên anh…
Tôi làm sao quên được cái ngày này, đó là hôm sau cái ngày tôi giao bản thân mình cho anh, cũng chính là ngày tôi giơ dao lên trước ngực anh.
Anh biết tôi muốn giết anh, biết bản thân mình sẽ gặp điều không may, còn ký lên tập văn bản thế này.
Có lẽ nhất định là anh muốn nói cho tôi biết: Nếu tôi thật muốn tính mạng của anh, anh không hề tiếc, lại sẽ càng không oán trách tôi!
Anh hận nhất chính là, tôi một lần lại thêm một lần lừa gạt anh!
Ngón tay run run ký tên xong, tôi không bao giờ muốn ngủ nữa.
Hàn Trạc Thần đã đi rồi, cho dù lừa mình cách nào cũng đều không thay đổi được sự thực này.
Phải đối mặt, dù sao cũng phải đối mặt.
Luật sư thấy tôi ký tên xong, lại đưa cho tôi một tập văn bản, giải thích nói: “Bà Hàn, An tiên sinh muốn giúp bà xử lý mọi việc hậu sự, hy vọng bà có thể nhượng quyền cho ông ấy, để ông ấy chuyển tất cả toàn bộ tài sản và cổ phần của Hàn tiên sinh thành tiền mặt, gửi vào ngân hàng Thụy Sĩ, để thuận tiện cho bà quản lý.”
“À!”
Tôi không hề nghĩ gì, ký tên lên.
Sau khi ký xong, tôi nói với An Dĩ Phong: “Tôi muốn đi nhìn anh ấy.”
Anh ta đưa cho tôi một tập giấy ăn: “Bác sĩ nói cô không thể chịu kích thích, vì đứa con, cô có lẽ đừng đi.”
“Được rồi!” Tôi gật đầu, nhìn giấy ăn, nhớ lại mấy đồ Hàn Trạc Thần từng tặng tôi. “An Dĩ Phong, tôi muốn tập giấy ăn anh ấy tặng tôi, cái có hoa màu hồng nhạt, rất đẹp.”
“Được!” Anh ta nhìn vệ sĩ bên mình: “Đi lấy!”
Sự đời lúc nào cũng tràn đầy châm chọc, anh tặng tôi giấy vệ sinh, hóa ra là để lau nước mắt.
Tôi ôm một gói giấy vệ sinh lớn, khóc trọn cả một ngày, mới phát hiện ra mọi thứ tựa như hết thảy đều có số kiếp.
Tôi vì anh mà hết lần này đến lần khác mâu thuẫn, vùng vẫy trong lòng, mỗi khi quyết tâm bỏ xuống thù hận, anh chắc chắn sẽ vất bỏ tôi, mà tôi lại luôn luôn dại dột không thuốc nào chữa được, một lần, hai lần, ba lần…
Khóc một hồi, tôi lau nước mắt, nói với An Dĩ Phong đang ngồi bên cạnh: “Tôi muốn ăn gì đó.”
Anh ta lập tức quay sang hỏi: “Cô muốn ăn gì? Tôi lập tức sẽ bảo người đi mua cho cô.”
“Thứ có thể bồi bổ cơ thể là được.”
Còn chưa đến một tiếng, trong phòng bệnh đã bày đầy đồ ăn, tất cả đều là đồ bổ đủ loại.
Tôi ăn từng thứ từng thứ, không nhớ mình ăn cái gì, cũng không nhớ rõ mùi vị, tôi chỉ biết những thứ này rất tốt cho thai nhi.
Đêm khuya, tất cả mọi người đều đi rồi, chỉ còn lại một mình An Dĩ Phong.
Anh ta trầm ngâm một lúc lâu, mới hỏi: “Vì sao muốn tự sát? Thần ca giết cả gia đình cô, cô không hận anh ấy sao?”
“Hận! Tôi từng tận mắt chứng kiến cái chết thảm của cha mẹ anh trai, làm sao tôi có thể không hận anh ấy!”
“Vậy cô nên vui mừng.”
“An Dĩ Phong, anh nhất định đang thấy bây giờ tôi thật cao hứng đúng không?” Tôi rút một tờ giấy ra, lau nước mắt: ” Tôi biết tôi nói thế nào anh cũng sẽ không tin, tôi cũng không tin có người nào sẽ ngốc đến mức yêu kẻ thù không đội trời chung với mình… Nhưng tôi đã yêu, từ cái năm mười lăm tuổi ấy, anh nói với tôi: Em là của tôi…, cán cân trong lòng tôi đã bắt đầu dao động không ngừng, có khi hận nhiều một chút, có khi ngưỡng mộ một chút… có khi muốn từ bỏ tình yêu, có khi muốn bỏ qua hận thù, nhưng thế nào cũng không làm được. Tôi đi Anh quốc, cuối cùng cũng có thể buông xuống cả tình yêu và hận thù, trở về nhìn anh, biết rõ chúng tôi không thể có kết quả tốt, lại vẫn giẫm lên vết xe đổ!”
“Cô thật sự có thể buông xuống thù hận sao?”
“Buông hay không buông còn có ý nghĩa gì nữa sao?” Tôi ôm giấy vệ sinh, chui vào trong chăn.” Tôi ngủ một chút, anh không cần phải ở cùng tôi, tôi không sao.”
“Được rồi. Ngủ dậy tôi dẫn cô đi nhìn Thần ca.”
“Ừ.”
***
Hàn Trạc Thần là một người rất đa nghi, anh cảm thấy tất cả mọi người trên thế giới này đều có thể giết anh, bao gồm cả tôi, nhưng anh nhất định tin tưởng, có một người tuyệt đối sẽ không giết anh, đó là An Dĩ Phong.
Trong đêm đen tĩnh lặng, tôi nằm trên giường bệnh, nghe bên trong toilet có tiếng nói chuyện rất nhỏ, trái tim lạnh lẽo chưa từng có.
“Anh yên tâm, em từ bỏ quyền thừa kế tài sản, cảnh sát sẽ không hoài nghi em nữa, tối đa là tố cáo em gây cản trở thi hành công vụ…”
Trong giọng nói của anh ta đều mang ý cười đắc chí, toàn bộ sự tiều tụy và lo âu kia chẳng còn sót lại chút gì.
“Tiền à… Em đã bán hết toàn bộ sòng bạc và hộp đêm rồi, cổ phiếu cũng chuyển nhượng giao cho mấy cổ đông khác… Ừ, cô ấy đã ký rồi, trên pháp luật không còn vấn đề gì hết. Được rồi, em còn lén rút lại mười triệu dollar…”
“Đúng, tiền mặt, ước tính đủ cho chúng ta tiêu xài vài năm…”
…
Tôi đã ký rồi, cuối cùng tôi đã ký cái gì, tôi hoàn toàn không biết!
Suy cho cùng đây là cái thế giới gì?
Tôi xuống giường, lặng lẽ ra khỏi phòng.
Đêm đen như mực, tôi chân trần lạnh run đứng trên đường, thật sự nhớ anh nhiều, chưa từng nghĩ tới…
Một chiếc taxi dừng bên cạnh tôi, hỏi tôi đi đâu.
Tôi nói: “Nghĩa địa.”
Anh ta lập tức lái xe đi.
Lại thêm một chiếc khác, vừa nghe tôi nói đi đến nghĩa địa, chần chừ hồi lâu mới để tôi lên xe…
…
Tôi ngồi trên dải hoa cúc trắng đã héo rũ từ lâu, dựa vào bia mộ của anh, giống như dựa vào lồng ngực anh vậy.
Tâm trạng cuối cùng cũng bình định lại.
“Em biết anh cô đơn.” Tôi nói: “Em biết anh rất thất vọng với thế giới này, em cũng thất vọng như anh vậy, không sao, em ở đây với anh…”
“Thần, hiện nay em mới hiểu được rằng, anh là người tốt, anh là một người tốt thật sự, người anh giết đều là người đáng chết… Tấm lòng của anh dịu dàng hơi bất kỳ người nào, là hiện thực tàn khốc khiến anh trở nên lạnh lùng…”
“Cả đời này anh đã trải qua nhiều chuyện bi ai, ông trời đối xử với anh không công bằng, ngay cả cuộc sống yên ả cũng không thể cho anh…”
Một âm thanh ngoài ý muốn vang lên trong đêm tối.
“Anh ấy luôn nói cô lương thiện, mọi người trong mắt cô đều là người tốt… Tôi chưa bao giờ tin, hiện tại thì tin rồi! Cô yêu anh ấy, yêu so với hận lại càng thêm sâu!”
Là giọng nói của An Dĩ Phong, nghĩa địa yên tĩnh vang lên âm thanh như vậy, đặc biệt kinh dị.
“Anh…” Tôi vô thức dựa gần vào bia mộ, bàn tay bảo vệ bụng dưới.
Anh Dĩ Phong ngồi bên cạnh tôi. “Tôi cùng cô tâm sự đi.”
“Không cần, tôi chỉ muốn một mình nói chuyện với anh ấy.”
“Cô kể cho cô một câu chuyện xưa.”
“Tôi không muốn nghe.” Tôi nhìn xung quanh, không có một bóng người.
Anh ta cười cười, giọng điệu thoải mái nói: “Vào thời gian cô còn ở bên Anh quốc, tôi cùng Thần ca đi tới quán cafe đối diện khách sạn của anh ấy uống cà phê, trong lúc vô tình thấy được một câu chuyện xưa này, lúc đó cảm thấy rất CMN buồn cười, thế nên, tôi cười đọc cho anh ấy nghe…”
—
Một con nhím cô độc thường một mình đi dạo bên bờ sông.
Những cành dương liễu khẽ đung đưa trong gió, tơ liễu mềm mại rơi phấp phới trong không trung. Lúc này, chàng nhím trẻ thường dừng bước, ngắm nhìn bóng cây liễu phản chiếu trên mặt nước, nhìn bóng mình trong đầm cỏ lau, yên lặng say sưa.
Một con cá lặng lẽ bơi đến, bơi vào lòng của nhím, vò nát giấc mơ trong đám cỏ lau.
“Tại sao lúc nào anh cũng ưu tư vậy?” Cá hỏi nhím.
“Tôi ưu tư sao?” Nhím cười nhẹ.
Cá dịu dàng nhìn chăm chú vào nhím, lặng lẽ vuốt ve sự đau thương của nhím, nhẹ nhàng nói: ” Để em sưởi ấm trái tim anh nhé.”
Thượng đế ơi, nàng cá và chàng nhím đã yêu nhau!
Thượng đế nói, đã bao giờ ngươi thấy tình yêu giữa cá và nhím chưa?
Nhím nói: “Anh muốn nhổ đi từng cái gai trên người, anh không muốn làm em đau khi ôm em trong vòng tay.”
Cá nói: “Đừng mà, làm sao em có thể nỡ lòng nào nhìn từng giọt máu của anh rơi xuống? Những giọt máu kia chảy từ trong lòng em ra đó.”
Nhím nói: “Bởi vì anh yêu em! Tình yêu không cần lý do.”
Cá nói: “Nhưng nếu anh nhổ đi gai nhọn thì sẽ anh sẽ không còn là anh nữa. Em chỉ muốn mang niềm vui đến cho anh…”
Nhím nói: “Anh nguyện tan nát một chút vì em.”
Nhím nhổ dần những chiếc gai trên người mình. Mỗi lần nhổ là một lần đau đến xé tim, mỗi lần đau đớn đều tồn tại trong trái tim cá.
Khi nhím đã nhổ hết gai nhọn, cá khao khát được ôm chặt nhím vào lòng, nàng cứ nhảy lên khỏi mặt nước hết lần này đến lần khác, mỗi một lần nhảy đều là một giấc mơ cháy bỏng, và mỗi một giấc mơ đều kết thúc bằng nỗi đau đớn vì bị trượt ngã.
Cá nói với Thượng đế: “Làm sao để con có một đôi chân, để con chạy tới bên người con yêu?”
Thượng đế trả lời: “Con à, hãy tha thứ cho sự bất lực của