“Rất đơn giản, chia tiền của tôi cho các anh em làm phí giải tán, còn lại thì quyên góp cho Hội chữ thập đỏ. Sau đó tìm một nơi cảnh đẹp bên bờ biển nhảy xuống… Bọn họ phỏng chừng sẽ nói rằng tôi sợ tội tự sát!”
“Đơn giản như thế sao?”
“Đúng, bởi vì bỏ trốn không thể không mang theo tiền.”
“Tôi hiểu, các người còn sống hay không bọn họ hoàn toàn không quan tâm, họ muốn hai người biến mất, kế tiếp bọn họ có thể lợi dụng cơ hội này để chấn chỉnh xã hội đen.”
“Để họ chấn chỉnh lại càng tốt, giảm bớt số người trong giới rảnh rỗi không có việc gì đi tìm chúng tôi gây phiền phức.” An Dĩ Phong dựa lưng vào ghế, thở dài một hơi: “Nhiều năm như vậy tôi phí công phí sức mà giúp cảnh sát quản xã hội đen, duy trì trật tự trong xã hội đen. Bọn họ không khen thưởng tôi, tặng tôi huân chương khuyến khích thì thôi, lại còn coi tôi không vừa mắt. Vậy để cho bọn họ tự quản đi, tôi cũng nghỉ hưu ra nước ngoài dưỡng già, sống những ngày ung dung vui vẻ!”
Sao thế nào tôi cũng nghe thấy anh ta lại rất oan ức vậy.
Nghĩ lại cẩn thận thì thật đúng ra rất oan ức, thật nên tặng một huân chương khen thưởng cho công lao của anh ta.
Nghe anh ta nói xong, tôi buông xuống trái tim đang treo lơ lửng, lại đột nhiên nhớ tới một vấn đề đã sớm tò mò: “Được rồi, anh có thể nói cho tôi biết, Thần lúc mười tám tuổi trông thế nào không?”
“Anh ấy hả…” Khi An Dĩ Phong chìm đắm trong ký ức, trên mặt hiện lên nét cười: “Lần đầu tiên tôi thấy anh ấy, anh ấy chính là một học sinh giỏi có cả đức lẫn tài, khi nói chuyện không hề có lời nào thô tục, rất lễ phép. Ban đêm trước khi đi ngủ, còn đọc từ vựng tiếng Anh, rất mẹ nó buồn cười! Tôi hỏi anh ấy: yêu học hành thế sao lại lăn lộn ở đây? Anh ấy nói muốn tìm kiếm chút kích thích.”
“Vậy về sau thì sao?”
“Sau đó… chúng tôi cùng nhau học hút thuốc, cùng nhau học uống rượu, cùng nhau học chém người… Chúng tôi còn cùng thuê một phòng trọ, cũng bao gồm cả việc thay đổi cùng nhau, trở thành người chính mình cũng không nhận ra. Vào một đêm vài năm sau, tôi hỏi anh ấy: Tại sao lại phải lăn lộn? Anh ấy nói: Vì một người, khi còn bé tận mắt thấy bà ấy cực khổ bất lực, lớn lên thấy mình có thể làm chút gì đó cho bà ấy, nhưng lại làm sai! Tôi vì bà mà đi lên một con đường cùng, kết quả là gặp mặt bà lần cuối tôi cũng không gặp được…“
An Dĩ Phong liếc nhìn tôi, bất đắc dĩ lắc đầu, tiếp tục nói: “Đêm hôm đó tôi vốn muốn đấm anh ấy một phát, cắt đứt quan hệ, nhưng nghe anh ấy nói như vậy, ngay cả lời trách móc anh ấy bội nghĩa cũng không nói được. Anh ấy bất chấp nguy hiểm tính mạng lăn lộn nơi này, giúp cảnh sát làm nhiều chuyện thế, không chỉ một chút đền đáp cũng không có, còn đem toàn bộ tiền của mình giúp dượng anh ấy thăng chức. Tôi thấy người sống đến như anh ấy vậy, mới gọi là đáng buồn!”
“Đúng vậy! Thật sự đáng buồn.”
“Đáng buồn nhất là, động tình, một lòng đi yêu một người phụ nữ, còn CMN là kẻ thù của mình!”
Tôi nhìn lên bầu trời sao, lúc này đây, tôi không còn chú ý đến bất kỳ ngôi sao nào nữa, mà là nhìn toàn bộ bầu trời.
Ông trời đã đối xử với anh rất không công bằng, rất tàn nhẫn!
Vậy vì sao tôi không thể đối xử với anh công bằng một chút, đối xử với anh tốt một chút!
***
Mọi thứ đều giống An Dĩ Phong dự đoán, cảnh sát cố tình truy cứu anh ta tới cùng. Sáng sớm hôm sau, cảnh sát đưa anh ta đi, đã qua hai mươi tư tiếng đồng hồ, anh ta còn chưa trở về.
Tôi lo lắng nhìn đồng hồ, ngồi dậy ra phía cửa sổ nhìn xung quanh, rất lo lắng nghĩ tới anh ta sẽ một đi mà không trở lại.
“Bà Hàn.”
Tôi quay đầu, thấy một cô cảnh sát mặc đồng phục đang đứng bên giường tôi. Cô ấy trông khoảng bốn mươi tuổi, ánh mắt cực kỳ sắc bén, vừa nhìn đã biết sẽ không dễ đối phó.
Tôi sờ sờ bụng dưới, điều chỉnh tâm tình thật tốt. “Có việc gì sao?”
“Chúng ta tới điều tra án tử của Hàn Trạc Thần, xin cô phối hợp một chút.”
“Mời ngồi.” Tôi bưng ly trà an thai vừa mới rót lên uống một hớp.
Cô ấy quét mắt nhìn một lượt đống thuốc bổ trong phòng, giọng điệu cũng hơi dịu đi: “Tôi có thể hỏi một chút không, tình cảm vợ chồng của cô và Hàn Trạc Thần thế nào?”
“Rất tốt!”
“Vậy vì sao kết hôn chưa đến một tháng, cô đã đi ra nước ngoài, ở riêng suốt hai năm trời.”
Câu hỏi này hỏi còn sắc bén hơn cả phóng viên, nhưng trả lời câu hỏi của phóng viên chỉ cần một câu: “không thể trả lời!” là đủ rồi.
Câu hỏi của cảnh sát, nhất định phải trả lời, còn phải trả lời thành khẩn, một chút mập mờ ý ngoài lời cũng đều không thể.
Tôi nhìn vẻ mặt của cô ấy một chút, quyết định trả lời đúng sự thật: “Bởi vì giữa chúng tôi lúc đó xảy ra chút hiểu lầm.”
“Hiều lầm gì?”
“Anh ấy nghi ngờ tôi yêu một cậu trai khác, không cho phép tôi ra ngoài. Có một ngày, cậu trai kia xuất hiện muốn dẫn tôi đi, khi lôi kéo nhau, tôi không cẩn thẩn ngã từ trên tầng xuống, sảy thai.” Tôi cúi đầu uống một hớp lớn trà đắng, dùng chăn che kín bụng dưới.” Anh ấy không chịu tha thứ cho tôi, ngay cả cửa chính cũng không cho tôi bước vào.”
Cô ấy nhìn chằm chằm tôi một lúc lâu, mới cúi đầu tốc ký ghi chép lại.
Sau khi viết xong, cô ấy lại hỏi: “Cô đã cùng chàng trai kia đi Anh quốc sao?”
“Tôi đi Anh quốc cùng anh ấy điều trị vết thương ở chân, sau khi vết thương khỏi, thì ở lại đó học. Không tin cô có thể đi điều tra.”
“Vậy vì sao cô lại quay về?”
“Tôi ký hợp đồng với công ty Ngu Tấn, quay về thu một bài nhạc. Tôi gặp lại Hàn Trạc Thần trong bữa tiệc, giải thích rõ hiểu lầm, vừa mới quay về đã suôn sẻ.
Tầm mắt của cô ấy di chuyển từ bản ghi chép lên mặt tôi, tôi thấy cô ấy cố gắng thể hiện ra không quá xem thường tôi.” Thế nên cô mới kết thúc quan hệ nhập nhằng với Mạnh Huân của công ty Ngu Tấn?”
“Tôi!” Cũng may là tâm tình tôi không tệ, đổi lại là hai ngày trước đây, phỏng chừng sẽ bị cô ta dồn ép điên mất. Tôi ổn định tâm tình lại một chút, hỏi cô ta: “Cái này cùng bản án có quan hệ gì sao?”
“Hàn phu nhân, xin cô trả lời tôi đúng sự thật, có phải cô trở lại bên cạnh Hàn Trạc Thần là có nỗi khổ tâm bất đắc dĩ không?”
“Tôi không rõ ý của cô.”
“Ý của tôi là, Hàn Trạc Thần có từng ép buộc cô không?”
Hiện tại tôi phát hiện ra không chỉ sức tưởng tượng của những phóng viên rất phong phú, mà sức tưởng tượng của cảnh sát lại càng vượt quá người bình thường, tôi giận dữ nói: “Không có! Tôi từ khi chín tuổi đã ở cạnh anh ấy, anh đối xử với tôi so với con ruột còn…”
Lời nói của tôi chững lại do bởi một màn máu tanh hiện ra trong đầu.
Tôi che mặt, cố gắng khống chế sự kích động của bản thân, cố gắng để chính mình nhớ lại sự bảo vệ chu đáo của anh đối với tôi, còn có tán ô trong suốt trong ngày mưa kia, những lời trong bệnh viện anh từng nói, còn có cả cuộc gặp lại của chúng tôi, đêm đầu tiên thật đẹp của chúng tôi, con của chúng tôi…
Tôi lấy tờ giấy màu hồng nhạt lau đi những giọt nước nơi khóe mắt, điều hòa lại giọng nói: “Tôi rất yêu anh ấy, anh ấy là người đàn ông tốt nhất trên thế giới này.”
Cô ta gật đầu, lại hỏi: “Mấy ngày nay An Dĩ Phong vì sao lại bảo vệ cô một tấc cũng không rời, hai người đã nói những gì, làm những gì?”
Tôi chịu đựng cơn xúc động muốn hắt cốc trà trong tay vào mặt cô ta. “Là Thần nhắn nhủ anh ta chăm sóc tôi thật tốt, An Dĩ Phong sợ tâm tình tôi không ổn định, nghĩ luẩn quẩn, nên mới một tấc cũng không rời.”
“Vậy cô biết An Dĩ Phong bao lâu rồi? Hai người rất quen thuộc sao?”
“Biết rất nhiều năm rồi. Nhưng chúng tôi chỉ thấy nhau vài lần, anh ta luôn luôn không có thiện cảm gì với tôi.”
“Anh ta không có thiện cảm với cô?” Cô ta hình như nhớ tới chuyện gì đó quan trọng, đột nhiên hỏi tôi: “Cô thấy quan hệ anh ta và Hàn Trạc Thần thế nào?”
“Đương nhiên là rất tốt, họ ở cạnh nhau từ khi hơn mười tuổi, họ cùng nhau học hút thuốc, cùng nhau học uống rượu, bọn họ trọ cùng một nhà, như hình với bóng… Bọn họ đồng cam cộng khổ, vào sinh ra tử hơn hai mươi năm đi tới ngày hôm nay, quan hệ có sao có thể không tốt?”
Nhìn bọn họ mặc cả người đồng phục cảnh sát, tôi càng lúc càng chướng mắt: “Cảnh sát các người rốt cuộc có thể làm gì? Có người tận mắt thấy cả gia đình người ta chết thảm, các người không hề hỏi. Xác của Thần đã hỏa táng rồi, các người mỗi ngày còn đến điều tra, cô nghĩ rằng tôi không biết chắc, các người đã sớm muốn anh ấy chết… Các người muốn điều tra hung thủ? Hay là muốn bắt An Dĩ Phong?”
“Thiên Thiên!” Nương theo một tiếng gọi dịu dàng, một chàng trai tác phong nhanh nhẹn bước về phía tôi, ôm lấy vai tôi an ủi: “Thiên Thiên, em đừng kích động.”
“Anh Tiểu Cảnh?” Tôi kinh ngạc nhìn Cảnh phảng phất như từ trên trời rơi xuống. “Sao anh lại tới đây?”
“Anh vừa mới nghe về chuyện của ông ấy, anh lo lắng em nghĩ quẩn…”
“Em không sao.” Tôi vô thức sờ bụng mình, cười nói: “Em có con của anh ấy rồi, anh Tiểu Cảnh, lần này em nhất định sẽ chăm sóc đứa bé này cẩn thận.”
Anh ấy cầm lấy tay tôi, dịu dàng xoa đầu tôi: “Anh cũng chăm sóc hai người thật tốt.”
“Nhưng…” Tôi vừa định nói không cần, khóe mắt liếc về cô cảnh sát đang im lặng quan sát: “Ừ, vậy anh giúp em mua vé máy bay, em muốn đi Anh quốc. Em cũng không muốn lại đờ đẫn tại cái nơi khiến em đau lòng thất vọng này nữa!”
“Được, anh đưa em đi!” Anh ấy quay người nói với cô cảnh sát: “Xin lỗi, tôi nghĩ cô ấy cần nghỉ ngơi… Cô ấy không bình tĩnh được như vẻ bề ngoài đâu. Thiên Thiên từ bé đã thế, đau đớn trong lòng luôn không để người khác biết, lại còn luôn cười nói cho người khác biết cô ấy không sao.”
Cô ta đứng lên, nhìn tôi, lại tỉ mỉ nhìn qua Cảnh.” Anh chính là Mục Cảnh? Là bé trai Hàn Trạc Thần nhận nuôi năm đó?”
“Đúng!”
“Tôi hiểu rồi! Những gì cần hỏi tôi cũng đã hỏi xong. Xin lỗi, Hàn phu nhân, làm phiền cô nghỉ ngơi rồi.”
“Tôi hy vọng những gì nên hỏi cô cũng hỏi xong rồi.” Tôi nói.
“Cô yên tâm, tôi sẽ không làm phiền cô nữa.”
“Cám ơn…”
Sau khi cô ta rời khỏi, tôi mới chú ý đến sắc mặt của Cảnh không tốt lắm, trông hơi mệt mỏi, có lẽ là do bôn ba trên đường.
Anh xuất hiện rất đúng lúc, anh khiến cho toàn bộ nghi ngờ của người khác đều trở nên không thể nghi ngờ.
Tam giác tình cảm giữa cha nuôi, con trai nuôi và con gái nuôi, cho người khác nhiều không gian phỏng đoán và tưởng tượng, nhưng kết quả là cha nuôi gặp bất hạnh, anh trai em gái thanh mai trúc mã đi tới một quốc gia khác tiếp tục sống, hợp lý đến nỗi không thể hợp lý hơn được nữa.
Khi tôi đi theo Cảnh rời đi, ngay cả Tiểu Thu cũng ôm tôi nói: “Thiên Thiên, đây là ý trời!”
“Ý trời…”
Tôi nghĩ tới lời Hàn Trạc Thần nói: Chúng ta là đàn ông, số phần không phải nằm ở trong tay Thượng đế, mà là nằm trong tay chính chúng ta!
Ý trời khiến nhím và cá không thể yêu nhau, chúng sẽ xa nhau sao?
Ý trời khiến chúng tôi yêu hận bện vào nhau, chúng tôi sẽ không thể ở bên nhau sao?
Tôi còn muốn thử lại lần nữa!
***
Vừa đến Anh quốc không được bao lâu, tôi bất ngờ nghe được tin tức không ngoài ý muốn lắm.
An Dĩ Phong mất tích một cách kỳ lạ, trước khi mất tích phân tán t