Tôi đã trải qua thời kỳ ngày ngắn và đêm đen dài tĩnh lặng như thế, không khí xung quanh từ đầu đến cuối đều ép tôi đến khó thở, ánh sáng mặt trời lưu lại bên người tôi một khoảng tối, lúc mới đầu, mỗi ngày tôi đều nhớ đến mùi vị trên người mẹ, bộ râu cứng cứng của cha cọ xát trên mặt tôi đau nhức...
Ngày trước, tôi cũng giống như những đứa trẻ khác, có một gia đình hoàn chỉnh và hạnh phúc.
Cho dù hoàn cảnh gia đình có thiếu thốn, lại thường hay chuyển nhà trong những lúc trời tối mịt mờ, thế nhưng tôi có cha mẹ yêu thương, có anh trai bảo vệ.
Tất cả những thứ này vào ngày Hàn Trạc Thần xuất hiện, đã hoàn toàn thay đổi.
“Con gái ngoan, mau xuống dưới đây, không cẩn thận lại ngã bây giờ.” Người cha hiểu rõ tôi nhất đưa cánh tay cứng như sắt bế tôi từ trên bệ cửa sổ xuống, hôn nhẹ lên khuôn mặt tôi, bộ râu cứng cứng cọ vào mặt khiến tôi cảm thấy có chút đau nhức.
“Chú thật xinh đẹp!” Tôi chỉ ra ngoài cửa sổ, lại liếc xuống tầng thêm lần nữa. Cho đến bây giờ, tôi chưa từng thấy một ông chú nào đẹp trai đến vậy. Ông ta mặc một chiếc áo gió dài màu đen, không hề cài cúc, một làn gió thoáng qua cuốn tung vạt áo, lộ ra bên trong một chiếc áo sơ mi cùng chiếc quần dài cũng màu đen như thế.
Màu sắc đen kịt khiến cho ánh sáng mặt trời ban trưa đành phải lưu lại một góc tối, đó là một loại tĩnh mịch mà ánh sáng không có cách nào chiếu rọi.
Ông ta ngẩng đầu lên đón lấy ánh sáng rực rỡ, sợi tóc đen nhánh mềm mại bay trong gió, đôi mắt thâm thúy, sống mũi thẳng băng, đôi môi mỏng lộ ra một nụ cười nhẹ.
Dung nhan hoàn mỹ đã được kể nhiều lần trong những câu truyện cổ tích mà tôi chẳng thể nào quên được lại đang đứng tại đây, tôi hưng phấn mở to đôi mắt, hình ảnh đen tối trên người ông ta ngay lập tức biến thành ánh vàng kim chói mắt.
Năm đó, toàn bộ ký ức của tôi đều rất mờ nhạt, duy chỉ có một điều khắc sâu vào trong trí nhớ chính là khuôn mặt anh tuấn ấy, khiến tôi trèo lên cửa sổ tầng hai, để nhìn rồi lại nhìn người ấy.
“Á!” Cha tôi hét lên một cách kinh hãi, đột nhiên quăng tôi cho mẹ vẫn đang thu dọn phòng. “Mau đưa con gái chạy đi, bọn họ tìm tới rồi.”
“Là Hàn Trạc Thần!” Khuôn mặt của mẹ trắng như cắt không còn chút máu, ngây ngốc trong tích tắc, quay lại lôi lôi kéo kéo tay cha. “Còn anh thì sao? Chúng ta cùng nhau đi.”
“Anh ở lại chặn bọn họ.” Cha kinh hoàng đẩy mạnh chúng tôi ra ngoài ban công đầy ắp những vật linh tinh, cái hòm bụi bặm rơi xuống, đập vào người tôi, thế nhưng ông cũng chẳng hề hỏi tôi có đau hay không, chỉ dùng giọng nói nghiêm túc, sợ hãi thúc giục mẹ: “Nếu không đi thì không còn kịp nữa rồi, mau nhảy xuống đi.”
Ông hoảng loạng mở cửa sổ ra, trông thấy người bên dưới, lưỡng lự một chút rồi dùng giọng nói khàn khàn nói với mẹ con tôi: “Đứng tại đây đừng lên tiếng.”
“Em không…”
Lời nói của mẹ còn chưa hết, cha đã đóng lại cửa ban công “rầm” một tiếng.
Xuyên qua tấm kính thủy tinh đầy vết bẩn ngăn cách, tôi thấy cha vừa mới chạy đến cửa đã bị một người đàn ông toàn thân mặc bộ âu phục màu đen bó sát người đẩy mạnh về phía trước, khiến ông ngã xuống chiếc sofa bên cạnh, ngay sau đó mười mấy người đàn ông ăn mặc giống hệt như thế đứng ở hai bên người cha, không hề có bất kỳ hành động gì.
Cha ôm bụng dưới đứng lên, quỳ gối, bò tới bên chân người đàn ông vào cửa sau cùng, người đàn ông tên là Hàn Trạc Thần đó. “Thần ca, tôi biết sai rồi! Anh muốn giết thì cứ giết một mình tôi thôi, tôi cầu xin anh buông tha cho vợ và các con tôi.”
Hàn Trạc Thần ngồi trên sofa, châm một điếu thuốc, nửa người dựa vào tay vịn của sofa, từ từ hút. Trong làn khói thuốc mờ mịt, nước da tinh tế của ông ta không hề có chút tì vết, ngoại hình cử chỉ đều ung dung kiêu ngạo.
“Đã lâu rồi không gặp!” Ông ta nheo lại đôi mắt hẹp dài, đôi môi mỏng cong lên mang theo ý cười, cười thật dịu dàng, tựa như hoàng tử trong những câu truyện cổ tích.
Nhưng trên người ông ta có loại khí thế bức người, khiến cho người ta không dám nhìn thẳng.
Tôi đang muốn hỏi xem ông ta là ai, mẹ bỗng nhiên bịt chặt miệng tôi lại, chặt đến mức tôi gần như không thở được.
Tôi quay đầu nhìn mẹ, răng bà cắn chặt đôi môi, cắn đến rướm máu, dòng máu đỏ tươi chảy theo hàm răng trắng muốt, trông kinh khủng đến mức khiến tôi muốn gào thật to, thế nhưng miệng đã bị bịt lại.
“Thần ca! Tôi cũng không muốn bán đứng đại ca, nhưng bọn chúng bắt vợ con tôi, tôi không còn cách nào khác…”
“Anh còn nhớ những gì tôi từng nói qua với anh không? Tôi luôn luôn nói lời giữ lấy lời.” Tiếng nói của Hàn Trạc Thần bình thản, không nhanh không chậm, trên mặt còn mặt theo nụ cười nhã nhặn.
“Tôi sai rồi!” Cha ra sức dập đầu trước ông ta, đến mức cái trán cũng đã nhuốm máu mà cũng không dám dừng lại. “Tôi sai rồi! Tôi sai rồi!”
“Tôi đã nói là muốn giết toàn bộ gia đình anh rồi…”
“Đừng, chuyện này không liên quan đến họ…”
“Hàn Trạc Thần lấy ngón tay dập tắt điếu thuốc, vứt xuống mặt đất, đứng dậy chỉnh lại áo khoác ngoài thật phẳng, tựa như tất cả mọi việc đã đều kết thúc một cách tự nhiên như thế, bước chân nhàn nhã đi ra ngoài cửa.
Một người áo đen đến gần ông ta, người ấy cúi đầu nhìn không rõ mặt, chỉ thấy anh ta nghiêng người hỏi Hàn Trạc Thần: “Thần ca, ông ta có một đứa con trai mười tuổi và một đứa con gái bảy tuổi, có cần…”
“Cậu vừa rồi không nghe thấy tôi nói gì sao?”
“Vâng!”
Chuyện tiếp theo tôi chẳng bao giờ dám nghĩ lại, máu của cha, nước mắt của mẹ, còn có tiếng kêu thảm thiết thê lương đó, tiếng van xin, tiếng gào thét, chồng chất giao nhau, xé nát trái tim tôi thành những vụn nhỏ.
Thân thể nhỏ gầy của tôi bị người ta vất từ tầng hai xuống, ngã nằm trên thảm cỏ dưới tầng.
Sau khi một trận đau đớn trên chân làm tôi tỉnh lại, tôi cố gắng mở mắt, cuối cùng chỉ cần một cái liếc mắt tôi đã thấy anh trai tôi từ phía đối diện, liều lĩnh xông qua đường phố xe cộ đi lại như khung cửi mà đi về hướng này, cơ thể gầy gò của anh bị một chiếc ô tô đâm phải văng mạnh ra ngoài, nặng nề ngã xuống nền đất xi măng xám lạnh.
Dòng máu đỏ thẫm không ngừng lan ra dưới người anh, con mắt anh nhìn tôi vẫn còn chưa nhắm lại.
Máu trên trán tôi chảy xuống, che khuất tầm mắt, may mà che được, khiến tôi không cần phải thấy rõ một màn đáng sợ kia nữa.
Giữa lúc ý thức mơ hồ, tôi cảm giác được tiếng bước chân đang tới gần, đó là tiếng cái chết đang tới gần.
“Thế là đủ rồi!” Vẫn là cái giọng nói êm tai kia, mà tôi đã chẳng nghe ra nó còn đẹp chỗ nào.
“Vâng!”
Sau đó… sau đó, số phận tại giây phút đó đã bị cắt làm đôi, một cuộc sống khác bắt đầu lại từ khoảnh khắc đó.
…
Những vị mang danh cảnh sát anh dũng không hề hỏi tôi đã xảy ra chuyện gì, cũng không hỏi tôi hình dáng của kẻ giết người, dễ dàng đem cái án tử này… vào phần giết người cướp của. Về phần tung tích của hung thủ, bọn họ chỉ dùng hai chữ qua loa: đang lẩn trốn!
Từ đó chẳng hề có kết quả nào khác.
Là người duy nhất còn sống sót, sau khi vết thương của tôi khỏi hắn, tôi liền bị đưa vào một viện phúc lợi xã hội, về sau bởi vì tôi quá khép kín nên bị chuyển đến một cô nhi viện hoang vu.
Trong hai năm ở cô nhi viện, tôi chưa từng nói một lời nào, đói bụng thì tự lấy đồ trên bàn mà ăn, mệt mỏi thì tự mình ngủ trên giường một lát, phần lớn thời gian còn lại, tôi ngồi ôm đầu gối trốn ở góc phòng, quay đầu nhìn cửa sổ làm bằng kính thủy tinh ngây ngốc. Mọi người đều cho rằng tôi bị ngớ ngẩn, họ khóa tôi lại trong một gian phòng nhỏ hẹp, phòng ngừa tôi chạy lung tung khắp nơi. Không ai quan tâm đến sự sống chết của tôi, thấm chí đến việc liếc nhìn tôi họ cũng lười, ngoại trừ một bé trai đưa cơm cho tôi mỗi ngày, cậu ấy nói cho tôi biết: Cậu tên Tiểu Cảnh.
Tôi chưa từng nhìn kỹ ngoại hình của cậu ấy, mãi cho đến một đêm mưa gió.
Vào cái đêm mưa ấy, tôi hoảng hốt ôm chặt lấy chính mình, lưng dựa sát vào vách tường.
Chiếc khóa xích trên cửa va đập với nhau trong gió, tôi không dám di chuyển, không dám thốt ra tiếng, cắn chặt mu bàn tay, ngay cả hít thở cũng không dám.
Cánh cửa được mở ra, Tiểu Cảnh cả người dính đầy nước mở cửa đi vào.
Cậu ấy ngồi xuống bên người tôi, nhìn tôi đang lạnh run: “Cậu đang sợ hãi à?”
Tôi di chuyển thân hình càng lúc càng yếu ớt của mình, trợn to đôi mắt hoảng sợ nhìn cậu ấy, bên ngoài cửa sổ chợt có một tia chớp cực sáng lóe lên, có ánh sáng, lúc này tôi mới nhìn rõ được ngoài hình của cậu.
Cậu khoảng mười tuổi, sắc mặt vàng vọt, khuôn mặt gầy gò lộ rõ cả xương. Chỉ có điều cậu ấy có một đôi mắt vừa to lại vừa sáng, lông mi dài khẽ cong, mũi và môi cậu ấy cũng rất đẹp, nếu béo thêm một chút nữa thôi, hẳn là trông không xấu.
Sau khi tia chớp tắt, một hồi tiếng sấm đùng đoàng nặng nề vang lên trong không trung, tôi sợ đến mức phải bịt tai lại.
Cậu ấy vươn cánh tay nhỏ gầy ôm tôi vào trong ngực. “Cậu đừng sợ, tớ sẽ bảo vệ cậu.”
Cái ôm của cậu ấy rất ấm áp, giống như cái ôm của anh trai đã mất…
Tôi dựa vào vai cậu, cố gắng hấp thụ hết sự ấm áp từ trên người cậu ấy, cố sức kéo chặt quần áo cậu ấy.
Đêm hôm ấy, cậu không hề rời khỏi tôi, lại càng không ngừng nói với tôi: Đừng sợ, có tớ ở đây.
Tôi vẫn sợ hãi như trước, nhưng đã không còn cô đơn.
Từ ngày đó trở đi, cậu ấy thường đến chơi với tôi, chăm sóc cho tôi. Cậu ấy nói về chuyện xảy ra bên ngoài, nói đến chuyện thú vị, cậu sẽ cười liên tục, còn tôi, phần lớn thời gian vẫn cứ nhìn ngây ngốc khung cửa sổ đã được cậu ấy lau sạch sẽ.
Ngoài cửa sổ, trời cao mây thưa thớt.
Tôi đã trải qua thời kỳ ngày ngắn và đêm đen dài tĩnh lặng như thế, không khí xung quanh từ đầu đến cuối đều ép tôi đến khó thở, ánh sáng mặt trời lưu lại bên người tôi một khoảng tối, lúc mới đầu, mỗi ngày tôi đều nhớ đến mùi vị trên người mẹ, bộ râu cứng cứng của cha cọ xát trên mặt tôi đau nhức…
Sau khi vô sồ giấc mơ qua đi, cả mộng đẹp lẫn ác mộng, tôi phát hiện ra rằng hoài niệm không thể làm cho quá khứ quay trở lại.
Tôi đã trở thành một đứa trẻ mồ côi, gia đình tôi đã bị một người đàn ông tàn ác phá hủy.
Tôi một lần rồi lại một lần biến hồi ức thành khuôn mặt kia, khắc sâu hình dáng của ông ta vào sâu trong trí nhớ, bao gồm mỗi một động tác, mỗi một ánh mắt của ông ấy.
Hàn Trạc Thần, rồi sẽ có một ngày tôi nhất định sẽ đi tìm ông ta!
Nhưng tôi không ngờ rằng, tôi tìm được nhanh đến như vậy…
…
Vào một ngày hè, hoàng hôn buông xuống, ánh mặt trời chiếu vào trong gian phòng làm lộ rõ những hạt bụi bay bay.
Tôi nhìn ra cửa sổ, Tiểu Cảnh đang ngồi chải mái tóc rối tung của tôi.
Một chiếc xe con màu đen đỗ lại trong sân, một thân hình cao thẳng bước xuống. Áo sơ mi, quần âu đen có vẻ hoàn toàn không ăn khớp với những ngày hè nóng nực.
Tôi vội vàng nhoài người bên cửa sổ để nhìn thật kỹ, đó chính là khuôn mặt cả đời tôi cũng chẳng thể nào quên.
Hàn Trạc Thần, cho dù ông ta có hóa thành tro bụi tôi cũng nhận ra!
Khoảnh khác đó tôi giống như người thoát được khỏi xiềng xích trói buộc từ rất lâu, chạy như điên ra ngoài.
Đỉnh đầu nắng chiếu gắt, oi ả; dưới chân cát bụi tung bay.