ì đó thì đã bị hắn ôm vào ngực, đôi môi hồng nho nhỏ bị chặn lại, nụ hôn dịu dàng nhưng cũng bá đạo. Hôn đến đất trời xoay chuyển, cô bị hắn ôm lên đặt vào sofa, không biết là cô rất gầy hay là do áo thun rộng thùng thình, bàn tay to của hắn dễ dàng thò vào vạt áo, nhẹ nhàng thoải mái sờ khắp thân thể của cô, mà cô không mặc áo ngực, ngay cả quần lót cũng không biết bị cởi ra từ khi nào…
Garfield đột nhiên kêu meo meo không ngừng, cô đang mê mang bỗng mở mắt đẩy hắn ra. Hắn hôn cô thêm một lúc mới buông ra, vừa cởi áo sơ mi của mình ra vừa xách cổ con mèo lên, hai ba bước đã đến bên cửa sổ, mở cửa sổ liền ném nó ra ngoài.
“Mèo của em!” Cô từ trên ghế sofa nhảy dựng lên, còn chưa vọt tới cửa sổ đã bị hắn dễ dàng nhốt chặt. Cách lớp quần áo hắn hôn lên ngực mềm mại của cô, mơ hồ nói: “Không chết được.”
Cô đẩy hắn, lại bị hắn tiến lên một bức ép vào vách tường, áo bị vén lên, làn da trắng nõn nổi bật, tuyết trắng càng thêm non, đỏ tươi càng thêm mềm, hô hấp của hắn lặp đi lặp lại, chui đầu trước ngực của cô, như một đứa trẻ tham ăn.
Cô giận dỗi quay mặt đi: “Em không muốn.”
Môi của hắn lướt qua ngực xinh đẹp của cô, hôn đến bên tai, nhẹ nhàng liếm láp vành tai: “Em đã quên ngày ấy đáp ứng anh cái gì sao? Muốn thế nào thì được thế đó, không phải sao?”
Hô hấp của cô nặng nề, hai chân kẹp chặt, nhìn đôi mắt của hắn: “Vậy anh cũng từng đáp ứng với em điều gì? Bây giờ lại bắt nạt em sao?”
Hắn tươi cười: “Như thế này sao có thể gọi là bắt nạt?” Đem quần áo của cô bỏ đi, cũng trừ khử đi lớp chắn cuối cùng trên cơ thể mình, dịu dàng nhưng lại không thể phản kháng, tách hai chân của cô ra.
Đôi tay của cô leo lên vai hắn, móng tay trơn nhẵn cắm vào, không chế hơi thở, nỗ lực dùng giọng bình tĩnh nhẹ nhàng nói: “Rốt cuộc anh yêu điều gì ở em?”
Khi hắn sắp tiến vào cơ thể của cô thì dừng lại, ngẩng đầu nhìn cô: “Có ý gì?”
Cô không nói chuyện, chỉ là lẳng lặng hắn. Hắn dần nheo mắt rồi lập tức tươi cười, dịu dàng sờ gò má của cô: “Bình thường rất thông minh, sao khi ở cùng với anh thì chỉ số thông minh lại giảm xuống như thế?!”
Khuôn mặt của cô đỏ bừng, liều mạng muốn tránh ra thì lại bị hắn ôm chặt lại, giọng nói mê hoặc cô: “Nghe cho rõ đây bảo bối, cái gì của em anh cũng yêu.” Nghe thấy thế thì động tác của cô hơi ngừng lại, sau đó lại giãy dụa nhưng sức lực không còn như trước. Hắn hôn lên cái miệng không ngừng tránh né của cô, đồng thời xâm nhập vào thân thể cô.
Mồ hôi từ sau gáy của cô chảy xuống, tạo thành dòng suối nhỏ tại khe ngực trắng nõn, rốt cuộc cô cũng không còn sức giãy dụa, bàn tay nắm lấy đôi vai của hắn, từ trong mũi “ừ ừ” ra tiếng.
Hắn biết cô mệt mỏi, ôm cô nằm trên ghế sofa, vén những sợi tóc ướt của cô ra sau tai, ôm chặt eo hôn lên cái trán mịn đầy mồ hôi, thân thể cả hai đều nóng bỏng, trong lòng cô cũng mềm mại nóng bỏng không kém, tay nắm chặt nhau không buông.
Mặt trời dần dần trầm xuống, buổi diễn thời trang cũng bị ném đi, Garfield loay hoay trong vườn hoa không dám lên lầu. Trong thư phòng mờ tối, trên thảm trải sàn có hai thân thể thay nhau nổi lên, thỉnh thoảng cô mơ hồ kêu ra một tiếng, Seven, sau đó liền bị hắn nâng trong tay ngậm trong miệng.
Sáng sớm, lại là một ngày mới, khi tỉnh lại trong thư phòng hắn mới phát hiện chỉ lẻ loi một mình, kỳ lạ khi thấy cô vẫn còn sức lực để rời khỏi. Tinh thần sảng khoái đi xuống lầu, chuẩn bị cho cô một nụ hôn chào buổi sáng thật dài, nhưng trong phòng bếp chỉ có Garfield cùng với ba hộp cá ngừ.
Hắn quyết định đi phòng ngủ tìm cô, trong lúc vô ý nhìn thoáng qua tủ rượu bằng thủy tinh trong suốt thì phút chốc hắn dừng bước, xoay người.
Thân hình trong suốt mơ hồ, hắn thấy trên ngực của mình, CL.
Đây là thói quen của siêu trộm, sau khi có được thứ mình muốn, để lại hai chữ CL, đây là dấu hiệu của cô.
Chuông điện thoại đột ngột vang lên khiến Garfield đang ăn cá giật mình, Seven tiếp điện thoại thì nghe tiếng của cô: “Seven, buổi sáng tốt lành!” Tuy rằng ngữ khí nhẹ nhàng nhưng Seven lại phát hiện điểm chột dạ ở trong đó. Vẻ mặt khi nãy còn dịu dàng lập tức nghiêm trọng: “Em đang ở đâu?”
Rõ ràng chỉ là giọng nói truyền ra từ trong điện thoại, nhưng không biết vì sao Chris lại cảm thấy áp lực, ở đầu bên kia cô vô thức rụt cổ, trả lời rõ ràng: “Đang trên đường rời khỏi Florence!”
“Trở về. Lập tức!”
“Không.”
Không nói gì nữa, trong toa hành khách yên tĩnh, Chris gần như có thể nghe thấy tiếng hít thở của Seven, dường như hắn đang bực bội. Hắng giọng một cái, Chris nói: “Em có đồng ý qua với anh là sẽ kết hôn sao?” Sau khi nói xong cô cũng cảm thấy là bản thân mình đang cố tình gây chuyện, vốn tưởng rằng hắn không đáp lại nhưng cách vài giây lại nghe hắn nói: “Vậy 5201314 có ý gì?”
“A?” Chris kinh ngạc khi đề tài được chuyển đổi, thẹn quá hóa giận nói: “Cái này không có quan hệ gì với việc kết hôn!”
Bên kia triệt để trầm mặc, thực phẫn nộ.
Nhân viên của tàu đi qua phát đồ uống, nhìn thấy một cô gái phương Đông cúi đầu ngồi gần cửa sổ, điện thoại di động để ở tai nhưng mím chặt môi không nói chuyện.
“Cô có cần giúp đỡ gì không?” Nhân viên trên tàu nhiệt tình đến thăm hỏi. Cô gái ngẩng đầu nhìn hắn một cái, lắc đầu rồi lại cúi đầu, nhẹ nhàng kêu một tiếng Seven, nhân viên kia để đồ uống xuống rồi nhanh chóng rời khỏi.
“Em muốn đi du lịch một mình, sẽ trở về trước hôn lễ.”
Hắn cắn răng hỏi: “Vì sao?”
“Chỉ là muốn thôi!” Cô chơi xấu nên phải nhượng bộ:”Mỗi ngày em sẽ nói cho anh biết em ở đâu, được không?”
Không được cũng phải được, Seven nắm điện thoại, nhìn chòng chọc con mèo Garfield mua để lấy lòng cô, nó đang khò khè năn cá ngừ, càng nhìn càng tức giận bực bội.
Cô đã nói mỗi ngày nói cho hắn cô đang ở đâu, chính là mỗi ngày gửi cho hắn một tấm hình.
Bức hình đầu tiên, tòa kiến trúc phong tình Slavic — lâu đài Roman Knopf ở Moscow.
Bức thứ hai, rừng cây cọ vàng — sông Nile ở Cairo.
Bức thứ ba, nông trại đầy hoa tulip tung bay trong gió – Trang trại ở Hague.
Bức thứ tư, một bình hoa chụp trong tủ kính — cửa hàng gốm sứ nghệ thuật ở Buenos Aires.
Bức thứ năm, dàn nhạc giao hưởng đang diễn tấu trên sân khấu — rạp hát quốc gia Vienna.
Bức thứ sáu, hình ảnh một vận động viên trên bãi cỏ rộng lớn — Sân vận động Olympic ở Roma.
Bức thứ bảy, suối phun muôn màu trong màn đêm — Sòng bài khách sạn Bellagio tại Las Vegas.
Bức thứ tám, là nơi nào của Tokyo đây? Trang trại hoa Lavender? Nhà của Suzuki? Hay là cái quán rượu nhỏ không tên ấy…hắn vô cùng mong chờ.
Seven lòng đầy mong đợi hiện tại đang xuất hiện trong một cửa hàng áo cưới, trên bục cao có các người mẫu xinh đẹp, tất cả đều trắng nõn nhỏ nhắn, mà càng đặc biệt hơn, các cô đều mặc áo cưới.
An Phi Á ngồi bên cạnh Seven, mang đôi mắt kính nhìn nghiêm túc, thỉnh thoảng lật album trong tay: “Cái váy bằng lụa mỏng như thế nào?”
“Quá mỏng.”
“Cái có hoa văn bằng ren?”
“Bại lộ cơ thể.”
“Vậy cái màu vàng thì sao?”
“Bó quá sát người.”
“Được rồi, không cần nhìn nữa.” An Phi Á tháo mắt kính xuống, khép sách lại: “Em trở về tìm một cái mền, ngày mai đem Chris bọc kín lại là được.”
Seven cười ra tiếng, Odd đi đến phía sau hắn nhỏ giọng nói: “Máy bay đến Trung Quốc đã chuẩn bị xong.” Seven gật đầu ra hiệu đã biết, lúc này di động nắm chặt trong bàn tay vang lên tiếng có tin nhắn, Seven vội vã mở ra, xem xong nhìn nhíu chặt mày.
Bức thứ tám, màn hình trắng.
Sự việc nhỏ ở bên dưới không ảnh hưởng đến bất kỳ người mẫu nào trên sàn catwalk, buổi biểu diễn thời trang vẫn tiếp tục. An Phi Á vẫn lựa chọn tỉ mĩ, tư tưởng Seven thì lại không tập trung, không ngừng mở di động xem hình ảnh.
Màn hình trắng, cô muốn nói với hắn điều gì.
Không bao lâu sau, yên tĩnh bị đánh vỡ, lần này là Wells: “Tiên sinh, không thấy tiểu thư Chris.”
“Xoát” một tiếng, điện thoại di động khép lại: “Cái gì?”
“Tại sân bay Narita ở Tokyo, người của chúng ta cùng tiểu thư Chris cùng biến mất.”
“Chuyện xảy ra khi nào?”
“Sáu giờ trước, bọn họ muốn đi tìm, nhưng…”
“Tôi không muốn nghe giải thích.”
“Toàn bộ người ở Châu Á đã được điều đến Tokyo, cũng đã thông báo với Suzuki, đến nay vẫn chưa thấy ghi chép nào về xuất nhập cảnh, tiểu thư Chris hẳn là còn ở Nhật Bản.”
“Chuẩn bị máy bay.”
“Vâng, tiên sinh. ”
An Phi Á chỉ nghe được sơ sơ, hơi thở xung quanh Seven cho cô biết có chuyện không tốt: “Có chuyện gì sao?”
Nhìn thời gian tấm ảnh được gửi qua điện thoại, Seven nghiêng người hôn má An Phi Á: “Em có chuyện ra ngoài, chị giúp cô ấy chọn lễ phục.”
Buổi diễn thời trang áo cưới lúc này cũng bước vào giai đoạn kết thúc, ánh đèn trên sàn catwalk đột nhiên tối đi, chỉ có một ngọn đèn màu bạc mờ nhạt chiếu tại trung tâm của sàn, vì thế dưới đài càng trở nên mơ hồ u ám. Seven đã nhanh chóng đi đến cạnh cửa, hắn đang định khom người kéo tay nắm cửa thì người xem đột nhiên trầm trồ, Seven cảm giác được điều gì đó nên quay đầu…
Sương mù như ánh sáng rắc xuống xung quanh, người trên sàn catwalk cứ như bước ra từ truyện cổ tích. Váy lụa trắng tách ra hai bên từ dưới rốn, đuôi áo sau lưng trải dài nhưng đám mây, hai chân thon dài ẩn hiện dưới quần dài, thánh khiết mà yêu nghiệt, một tấm lụa mỏng che kín hai mắt, mỹ lệ động lòng người.
Sau khi người xem trầm trồ thì lặng ngắt như tờ, khi hai chân trần của cô bước trên thảm đỏ, rất nhiều người xem đã ngừng hô hấp, hình ảnh như giấc mộng, khiến người ta không thể tin.
Một bước chân, một bước chân, cô nhắm mắt, tao nhã, nhẹ nhàng đi trên thảm đỏ trên sàn catwalk. Không có biểu tình, không có giọng nói, không có nụ cười, khóe môi chỉ khẽ nhếch lên.
An Phi Á lật đến tờ cuối cùng của album, xuân tân nương — mộng.
Cưới được cô gái như thế này về nhà, là mộng của tất cả đàn ông.
Người đàn ông may mắn đó, là em trai của cô.
Ngừng lại ở những bước cuối cùng trên sàn catwalk, cô gái trên sàn, chậm rãi mở hai mắt, ánh mắt sáng như ngọc.
Cửa chính của phòng biểu diễn đã kéo ra một nửa, ánh đèn từ ngoài chiếu vào, trở thành một nguồn sáng khác, chiếu lên một đôi mắt sâu như biển.
Chú thích:
[1] Mèo Garfield: là một con mèo hoạt hình dựa theo cuốn truyện tranh cùng tên của nhà văn Jim Davis.
[2] Văn hóa phục hưng: Phục Hưng là một phong trào văn hóa thường được xem là bao phủ giai đoạn từ thế kỷ 14 đến thế kỷ 17, khởi đầu tại Firenze (Ý) vào Hậu kỳ trung đại, sau đó lan rộng ra phần còn lại của châu Âu ở những quy mô và mức độ khác nhau. Người ta cũng dùng từ Phục Hưng để chỉ, một cách không nhất quán, thời kỳ lịch sử diễn ra phong trào văn hóa nói trên.
[3] Lâu đài Pitti: Lâu đài Pitti được xây dựng giữa thế kỷ XV ở bờ nam sông Arno, do kiến trúc sư Brunelleschi thiết kế cho một nhà buôn giàu có, sau được dòng họ Medici mua lại và mở rộng thêm. Đến thế kỷ XVII lại được sửa sang thành nhà triển lãm nghệ thuật tranh và đồ mỹ nghệ vàng bạc. Sân trong của lâu đài Pitti do Bartolomeo Ammanati (1511 – 1592) thiết kế theo phong cách điển hình của chủ nghĩa Thủ pháp (mannerism) ở Firenze.
[4] Sông Arno: dòng sông Arno chảy qua thành phố Florence thơ mộng hiền hòa, nổi tiếng với cây cầu ổ khóa tình yêu Ponte Vecchio. Cây cầu Ponte Vecchio bắc