n tròn mắt đến mức không còn có thể to hơn được nữa, sau đó
tất thảy trước mắt cô đều tối sầm, cả người ngã đổ vật về phía sau, lúc này cô
thật sự đã ngất đi.
Thế giới trước mắt cô toàn một màu đen kịt. Cô mơ hồ nghe thấy tiếng người nói, hình như là mẹ, hình như là bà, lại hình như là Ôn Nhan Khanh. Họ nói gì cô không nghe rõ. Đầu óc cô quay cuồng, có ai nói cho cô biết vì sao lại quay cuồng như vậy không? Người cô rã rời, không còn chút sức lực nào nữa.
Trong bóng tối mênh mông không biết từ lúc nào bỗng tách ra một luồng sáng, trong ánh sáng trắn có một bóng người chầm chậm lại gần cô.
A, cha ơi!
Cha đấy à? Cha ở trên trời đến thăm con phải không?
Cha nhìn cô bằng cái nhìn hiền từ vô hạn, đôi môi đôn hậu mấp máy, là cha
đang nói đấy.
Nhưng, cha đang nói gì mà con không nghe thấy vậy?
Cha lại gần con một chút, gần thêm chút nữa, lại gần thêm chút nữa đi
cha!
Cha càng lúc càng gần hơn, cuối cùng cô cũng nghe thấy những âm thanh
kia. Cha nói rằng:
- Chúc mừng
Chúc mừng gì cơ chứ?
- Phải chăm sóc đứa bé cho tốt nhé
Khoan đã, đứa bé ư? Đứa bé nào?
Cô còn đang sửng sốt kinh ngạc thì cha đã đẩy một đứa bé vào lòng cô:
- Con sắp làm mẹ rồi, phải chín chắn hơn chút nữa.
Cha! Khoan đã! Sao lại như vậy, sao cô lại sắp làm mẹ được, còn nữa, đứa
bé này là ai?
Cô cúi đầu thở gấp gáp, cùng lúc đó đứa bé cũng ngẩng đầu lên nháy mắt
mặt trái xoan to cỡ bàn tay người lớn, và mái tóc dài chấm vai
Đứa bé gọi cô là mẹ này giống hệt một phiên bản thu nhỏ của Ôn Nhan
Khanh!
Tô Hòa cuống quýt kêu thét lên một tiếng kéo dài, sau đó bật ngồi dậy.
Cô đã tỉnh lại.
Thế giới trước mắt lúc đầu còn lờ mờ, sau đó rõ dần
Cô đang ở trong một căn phòng rất đẹp và dễ chịu. Chỉ trong một giây cô
đã nhận định ngay: Đây chắc chắn không phải là nhà bà ngoại rồi! Chiếc giường đệm nước rộng rãi mềm mại nâng đỡ từng bộ phận trên cơ thể, chả trách lúc trước cô cảm thấy toàn thân rã rời không chút sức lực, chiếc đèn bàn trên tủ đầu giường được tạo hình thần tình yêu cầm mũi tên cũng hết sức thơ
mộng và lãng mạn. Đây là đâu?
Đúng lúc cô còn đang mơ hồ chưa tỉnh táo hẳn thì một âm thanh vang lên
ngay bên tai:
- Tỉnh rồi à?
Tô Hòa lập tức quay lại, thấy Ôn Nhan Khanh đang ngồi đọc sách trên sofa ở cách đó hơn ba mét.
Trời ơi! Sao lại là anh ta? Là một đứa con gái ngất đi ở trong nhà mình, lẽ
nào người đầu tiên trông thấy khi tỉnh lại lại không phải là người thân của
mình? Vì sao lai là Ôn Nhan Khanh?
- Mẹ em đâu?
- Mẹ và bà đang ở nhà.
- Đây là đâu?
- Là khách sạn ở cách nhà em năm phút đi bộ.
- Khách sạn? - Tô Hòa cuống quýt - Sao em lại đến đây? Sao bà và mẹ lại cho
phép anh đưa em đến đây được?
- À, là thế này - Ôn Nhan Khanh thủng thẳng trả lời - Em bị ngất đi, thế là đưa ra lời đề nghị "rất cá nhân" đưa em đến bệnh viện kiểm tra, bác sĩ nói em hơi thiếu máu và thiếu ngủ, phải để em ngủ một giấc thoải mái. Vì ở nhà không đủ giường nên bà và mẹ đồng ý cho em ở đây với anh.
Tô Hòa càng lúc càng cảm thấy không đúng:
- Khoan đã, cái gì gọi là đề nghị "rất cá nhân"?
- Tức là anh cho rằng em tự nhiên ngất đi có thể là do mang thai.
- Cái gì? Em em không mang thai!!! - Tô Hòa lật tung chăn đòi dậy, Ôn Nhan Khanh đặt quyển sách xuống, bước đến vừa dịu dàng vừa khéo léo ép cô trở
lại giường:
- Em cẩn thận đừng làm ảnh hưởng đến thai nhi.
- Anh mang thai thì có! - Tô Hòa giận đến mức chỉ muốn đá chết "kẻ tiểu nhân" này - Chúng ta mới chỉ một lần với nhau, làm sao đã có thể mang thai
được? Chẳng phải là anh đang diễn kịch đấy à!
- Thật vậy sao? - Ôn Nhan Khanh nheo mắt lại.
Trong lòng Tô Hòa run lên, cô bỗng dự cảm có chuyện chẳng lành.
Quả nhiên Ôn Nhan Khanh nhướn lông mày lên cười. Khi không cười trông
anh lạnh như băng, còn khi cười lại vô cùng tinh quái. Nụ cười khiến cô rợn tóc gáy.
- Một lần chưa đủ thì cố gắng thêm lần khác nhé! - Nói rồi anh ta liền bỏ dép trèo lên giường.
Tô Hòa vội ôm chăn thu mình lại phía sau:
- Khoan đã, không phải không phải là em có ý đó! Không được đâu khoan đã cứu - Âm thanh cuối cùng một lần nữa bị chìm lấp trong sự giao hòa của hai đôi môi nồng nàn.
Trong giây phút đó, suy nghĩ cuối cùng lóe lên trong đầu Tô Hòa là - Mẹ,
mẹ không giúp con gì cả
Đến ngày hôm sau, Tô Hòa càng thấm thía sâu sắc rằng mẹ đã chẳng giúp gì mình.
Sáng sớm hôm sau, Ôn Nhan Khanh cứ nằng nặc kéo cô ra khỏi giường. Đôi mắt cô đỏ mọng, cô cảm thấy rất bất bình, dày vò suốt một buổi tối coi như cho qua, nhưng đằng này lại còn không để cho cô ngủ một giấc đã mắt! Còn nữa, ông trời thật không công bằng chút nào! Vì sao cùng trải qua những cảm giác ham muốn như nhau, thế mà trong khi cô thấy mệt mỏi rã rời, thì gã Ôn Nhan Khanh biến thái kia lại tỏ ra sảng khoái hiên ngang thế cơ chứ? Hiên
ngang đâu phải là để dùng vào mấy cái việc này
Trong lúc Tô Hòa còn đang đầy một bụng bất bình thì Ôn Nhan Khanh đã kéo cô ra khỏi khách sạn, khi vừa đến cổng Cục Lương thực thì một chiếc xe tải lớn chạy đến, dừng ở đâu không dừng mà lại dừng ngay trước mặt hai người.
Đang bực tức trong lòng chưa có chỗ nào để trút giận, Tô Hòa thấy thế liền
chống nạnh hét lên:
- Này, các người đừng có cản đường cản lối như vậy chứ! Đây không phải chỗ
để xe!
Cửa xe mở ra, hai người có vẻ là công nhân bốc vác nhảy xuống, đi thẳng
đến trước mặt Ôn Nhan Khanh:
- Thưa ông Ôn, đồ đạc chuyển đến đâu ạ?
- Tòa số 5, đơn nguyên 3, phòng 705.
- Vâng ạ! - Công nhân bốc vác đáp một tiếng rồi đi ra phía sau xe tải, mở cửa.
Sau đó Tô Hòa tròn mắt nhìn chằm chằm từng chiếc, từng chiếc hòm được dỡ xuống, đưa về nhà bà ngoại cô. Cô há mồm trợn mắt.
- Định làm trò gì vậy?
Ôn Nhan Khanh trả lời rất ngắn gọn, chỉ có hai từ nhưng lại khiến cô ngay
lúc đó chỉ muốn chết đi cho xong. Câu trả lời của anh ta là:
- Sính lễ.
Thế là Tô Hòa liền đi theo đám đồ sính lễ dài dằng dặc kia về nhà bà ngoại. Bà và mẹ cô cũng đang ngỡ ngàng nhìn đám công nhân chuyển đồ vào nhà.
Bà Đổng Tiểu Thanh hỏi:
- Những thứ này là?
- Hôm qua cháu đến vội quá không kịp biếu bà và bác chút quà gặp mặt. May mà đã có chuẩn bị từ trước, có điều hàng vừa gửi chuyển đến chậm mất một ngày ạ! - Ôn Nhan Khanh vừa giải thích vừa tiện tay cầm lấy một hộp giấy để lên bàn rồi mở ra - Bà ngoại, cháu biết bà thích trà, đây toàn là những thứ trà
lá cháu dày công gom nhặt. Bà xem đi ạ!
Không đợi anh nói xong, mắt bà cụ đã bắt đầu sáng lên, bà xúc động bảo:
- Chà, đây là trà Tử Quyên vẫn được người ta truyền tụng có phải không?
Nghe nói loại trà này mỗi năm chỉ sản xuất có hai trăm cân thôi! Phải vậy
không? Chà, còn cái này nữa, có phải là Hán Trung Tiên Tiên
- Tiên Hào - Ôn Nhan Khanh ở bên cạnh nhắc.
Bàn tay cầm hộp của bà cụ đã bắt đầu run:
- Đây là loại trà vua của Hán Trung, nghe nói có giá 420 nghìn đồng một cân [2]
cơ đấy!
[2] Trà hạng nhất.
Tô Hòa đứng bên cạnh lập tức trợn tròn mắt - Cái gì? Có một tí trà lá này
mà còn đắt hơn cả một chiếc xe cơ á?
Ôn Nhan Khanh cười bình thản:
- Đó chỉ là giá bán ra thị trường thôi. Chủ doanh nghiệp đó là bạn cháu, mỗi khi có trà mới đều dành cho cháu một ít, vì thế loại trà này cháu có được mà không cần phải tốn mấy công sức. Chỉ có điều mấy loại trà khác thì tương đối khó kiếm, cháu đã thu thập từ rất lâu rồi, vì thế số trà đã thu thập được phải biếu một người trong nghề như bà thì mới không lãng phí.
Tô Hòa ở bên cạnh liên tục lườm nguýt - coi như cô đã hiểu, nào là lạnh lùng, nào là kiêng khem, tất cả những điều đó ở người đàn ông này đều chỉ là cái mẽ bề ngoài, anh ta thực ra chỉ là một kẻ lừa đảo, dùng miệng lưỡi bịp
bợm người ta một cách trắng trợn mà thôi!
Cũng phải công nhận rằng, cái trò nịnh bợ này đúng là thâm hiểm. Bởi vì bà
ngoại cô đã lập tức sập bẫy, mặt mày phấn khởi rạng rỡ, bà bảo:
- Hay lắm, cháu ở lại đây chơi vài ngày, chúng ta phải thử tất cả các loại trà này mới được.
- Vâng ạ!Hồi 17.2
Ôn Nhan Khanh lại quay người bước đến trước một đống hòm chất trong
góc nhà, nói với bà Đổng Tiểu Thanh:
- Thưa bác, cháu nghe nói bác rất thích xem phim. Đây là những bộ phim có từ thời kì Chiến tranh thế giới thứ nhất đến nay, bắt đầu với nhà làm phim Griffith, đã phát hành thành đĩa DVD mà cháu thu thập được, để những lúc
nhàn rỗi ở nhà bác xem cho vui ạ
Tô Hòa không nhịn được nữa nhảy cẫng lên:
- Chà, có thứ hay thế cơ à? Em cũng muốn xem!
Bà Đổng Tiểu Thanh đá vào chân cô:
- Xem gì mà xem, không thấy người ta tặng mẹ à? - Đối với con gái, rõ ràng bà thể hiện vẻ mặt của một dì ghẻ, nhưng lúc quay sang Ôn Nhan Khanh thì lại chuyển sang thái độ vô cùng nhã nhặn - Tiểu Ôn, cảm ơn cháu, cháu thật là
có lòng thơm thảo. Những thứ này khó kiếm lắm đấy!
Tô Hòa ôm cái chân bị mẹ đá, ấm ức làu bàu:
- Rốt cuộc con có phải con để của mẹ hay không mà đá mạnh thế Mà này, anh mang một đống đồ đến nhà em như vậy liệu có định để chỗ cho bà và mẹ em đi lại nữa không vậy? - Trông thấy đồ đạc vẫn tiếp tục được chuyển vào trong nhà, Tô Hòa liền đưa ra câu hỏi hết sức thực tế này.
Kết quả đương nhiên Ôn Nhan Khanh đã có sự chuẩn bị kĩ lưỡng trước khi đến đây, bởi vì cuối cùng anh cũng lấy từ trong túi ra một cái hộp nhỏ đưa đến
trước mặt bà Đổng Tiểu Thanh:
- Những thé lúc trước đều chỉ là quà gặp mặt, đây mới là sính lễ của cháu. Xin bác hãy gả con gái cho cháu, cháu nhất định sẽ đối xử thật tốt với cô ấy.
Tô Hòa đỏ bừng mặt, bỗng chốc không nói được lời nào. Bà Đổng Tiểu
Thanh nhận lấy chiếc hộp, tò mò mở ra xem, thì ra là một chiếc chìa khóa.
Tô Hòa chớp mắt, nhìn lại - đúng là một chiếc chìa khóa.
- Đây là chìa khóa căn hộ số 101 thuộc tòa nhà A khối 5 xinh đẹp ở Lệ Cảnh
Hoàng Đô đối diện với Cục Lương thực. Cháu biết bà ngoại tuổi đã cao, không thích vận động nhiều, hơn nữa tất cả hàng xóm cũ đều cư trú ở đây, vì thế cháu đã tìm được một căn hộ tầng một ở Lệ Cảnh, chỉ cách nơi này năm phút đi bộ, như vậy chuyển đến đó cũng có thể coi như là chưa đi khỏi khu vực này. Căn hộ này tuy không lớn nhưng có một phòng trà chan hòa ánh nắng, bên ngoài cửa sổ còn có một rặng quế, ở đó bà ngoại có thể thưởng thức trà một cách thư thái nhất với hương hoa quế và ánh nắng mặt trời ấm ấp. Ngoài ra, căn hộ còn có một phòng khách cách âm, bác có thể mở to âm thanh mà xem phim ở đó. Cháu mong rằng bà và bác sẽ thích nó.
Nói xong những lời này, Ôn Nhan Khanh lại nở một nụ cười hết sức hào phóng.
Ngay lúc này, trong đầu Tô Hòa hiện lên mỗi hai chữ: THÔI, XONG.
Kiểu tấn công bằng tiền một cách vừa chu đáo gần gũi lại vừa cẩn trọng