ng mà như mình đã nói, người ta là con gái sớm muộn gì rồi cũng thành xác ngọc trai, cái gì cũng không cho biết, nhịn được nhiều năm như vậy cũng là kiên cường lắm rồi."
Vẫn là im lặng....
Người này đối với chuyện tình cảm đúng là một chữ như vàng.
u Tỉ cuối cùng cũng chịu phục, hắng giọng đổi ý: "Nói thật, có muốn mình gọi điện sang bên Châu u nhờ tìm một chút?"
"Bên kia mình tương đối quen thuộc, mà cái đứa cháu chẳng ra gì của mình ở bên Mỹ có thể giúp cậu một tay." Sau đó, hắn vểnh tai, nghe động tĩnh.
Quả nhiên. . . . . . Trong phòng thay đồ, tên kia trầm ngâm một chút tiếp nhận rồi nói ngắn gọn: "Vậy thì cám ơn."
u luật sư trong nháy mắt cảm thấy buồn cười, thật ra Phó Hoành chịu để hắn nhúng một tay giúp cũng là có lý do cả.
u Tỉ cùng "Vương bài luật sư" Cận Cát trong giới luật sư vô cùng nổi danh..
Cận Cát ở tòa án được mệnh danh là Thường Thắng tướng quân, trong giới pháp luật là Vương bài luật sư, khiến ai ai cũng muốn học hỏi và tự mong là hậu bối. Còn u Tỉ sống ở Mỹ, cũng làm luật sư ở vài nước, thỉnh thoảng sẽ vì giải quyết vài chuyện phiền phức của Quan gia mà trở lại Đài Loan để dọn dẹp cục diện.
So với Cận Cát nghiêm chỉnh ở một nơi thì u Tỉ có vẻ ưa bay nhảy hơn, lại phong lưu đa tình, không phân biệt chính tà, trên khuôn mặt luôn lộ ra nụ cười nhìn qua có vẻ hiền hòa và thân thiết.
Nếu bảo hắn là người chính phái thì sai mười phần rồi, u Tỉ chính là ngoại tộc của giới luật pháp, thanh danh trong giới luật của hắn chẳng tốt đẹp lắm.
Người khác là luật sư thì mở văn phòng luật vì kiếm tiền hoặc bênh vực chính nghĩa, còn hắn thì thuần túy là kẻ gây chuyện. Nếu không phải tìm mọi kẽ hở của pháp luật thì cũng là chọn người không ai dám nhận, những vụ án khó khăn để khiêu chiến cực hạn của mình.
Trừ xử lý chuyện của Quan gia, hắn còn thừa thời gian giúp đại ca xã hội đen, rất có đạo nghĩa giúp đỡ kỹ nữ,lưu manh, kẻ lang thang, giúp người nghèo kiện các chính khách nổi tiếng là chuyện như cơm bữa.
Thời điểm thắng thì vô cùng oanh liệt, nhưng lúc thhua cũng vô cùng thảm hại....Hai điều này đã làm nên cuộc sống của u đại luật sư.
Trừ Đài Loan, u đại luật sư còn hoạt động ở u Mỹ, vẫn là nhân vật vô cùng lợi hại. Có giao tình với các hoàng thất quý tộc, đủ loại ngành nghề, đủ loại người, hắc bạch lưỡng đạo đều có.
Đối với việcTinh Thần mất tích, Phó Hoành không tìm được, nếu như có thể nhờ người xuất ngoại tìm, bất luận là hắc bạch lưỡng đạo thì sẽ khả thi hơn, có thể bí mật hơn nhiều so với nhờ cảnh sát tìm.
"Được rồi! Yên tâm chờ tin tốt của mình." u Tỉ thề son sắc đảm bảo, ghé tai sang bên kia vẫn không thấy lên tiếng liền hỏi: "Cái tên Kevin kia còn sống đấy chứ? Đã gần một năm rồi mình không thấy hắn. Tên kia bắt cóc gái đẹp nhà người ta, đến nỗi cả gia nghiệp không cần, cổ phiếu của Cổ Thị đã rớt đến thảm hại mà vẫn ngồi yên, không sợ cậu đưa cho hắn cái rìu để đi kiếm cơm đấy chứ? Hay đến lúc đó hắn định ở lại Anh làm ăn mày?"
"Nếu Cổ Thị có sụp đổ thì hắn cũng không phải đi ăn xin." Phó Hoành vừa cài nút ống tay áo vừa bước ra ngoài, nói thật: "Hắn cũng sắp phải về rồi."
"A?" u Tỉ hứng thú hỏi: "Các người chuẩn bị kéo lưới?"
"Đến lúc rồi." Phó Hoành gật đầu nhắc nhở: "Quan gia lần này tốt nhất không nên nhúng tay vào."
u Tỉ nhướng mày, khoát tay tỏ ý không hiểu: "Tại sao? Tiết mục đắc sắc như vậy ai cũng muốn diễn thì có ai muốn chỉ làm người xem không thôi?"
Phó Hoàn liếc hắn một cái, trầm giọng nói sau chứ: "Coi chừng đao kiếm không có mắt."
u Tỉ nghe nói liền cười không ngừng, nhún nhún vai: "Nhị thiếu gia, trưởng chi thứ hai của Quan gia làm việc luôn cẩn thận, chắc sẽ không tham gia náo nhiệt. Ngược lạit Quan Chi Đường lại luôn thích mạo hiểm. Mặc dù Cổ Thị hiện nay là Cổ giám đốc đang thoi thóp, nhưng "lạc đà gầy còn hơn ngựa tốt", hắn làm sao có thể không đụng đến con cá lớn như Cổ Thị đây?"
"Mình còn nợ hắn một ân tình." Phó Hoành muốn nói đến việc để Tinh Thần vào Gia Thụ làm việc, "Nhưng mình sẽ không cho bất kỳ kẻ nào đụng tới Cổ Thị."
"Được, cậu thiếu người ta một ân tình cũng chẳng sao." u Tỉ chợt nhớ tới một chuyện bèn phì cười vui vẻ: "Đúng rồi, lúc trước Cổ Thế Xương còn bận chuẩn bị lễ đính hôn cho cậu và Cổ Lệ Sa, hình như Phó giám đốc chưa điều tra kĩ về cậu đã vội khoác danh con rể lên cho cậu?"
Phó Hoành cau mày lại, không lên tiếng tỉ mỉ thắt cà vạt.
"Nếu như đúng như vậy thì hẳn Cổ Thế Xương phải thất vọng lớn rồi, nơi này không phải Châu Phi hay Ấn Độ mà lưu hành chế độ đa thê." u Tỉ nhớ tới liền cười đến sung sướng: "Người của Cổ Gia chắc chưa biết cậu đã kết hôn ở Ý nhỉ?"
Người này quá kín tiếng, kết hôn mà một chút tin tức cũng không lộ ra, nếu như không phải do mình giúp một tay chắc hắn cũng sẽ chẳng hé răng nửa lời cho mình.
"Mình sẽ bổ sung tiệc cưới, cậu nhớ chuẩn bị tiền mừng." Phó Hoành cười cười rồi mặc thêm áo khoác vào, trước khi cất bước rời đi còn quay lại dặn dò: "Có bất kỳ tin tức nào lập tức cho mình biết."
Đưa mắt nhìn hắn rời đi, u Tỉ nảy sinh tò mò.
Cái người bị Phó Hoành uy hiếp năm năm, giống như con rối gỗ là con gái của Cổ Gia rốt cuộc hình dáng ba đầu sáu tay thế nào mà khiến cho anh chàng họ Phó đẹp trai này chung tình đến vậy?
u Tỉ lần đầu tiên nhìn thấy Phó Hoành là ở tang lễ hai người ở Cổ Gia, quan gia phái tam thiếu gia đi đến viếng, lúc ấy u Tỉ vừa từ Mỹ trở lại liền theo anh rể đi cùng.
Lần đó ngoài nhìn thấy đại thiếu gia của Cổ Gia đang lâm vào thảm trạng với hai chân bị thương thì còn thấy thiếu niên vẫn đứng sau lưng Cổ thiếu gia.
Cổ thiếu gia vừa gặp nạn xong nên tính tính cổ quái, tâm thần bất định so với Cổ thiếu gia thì hắn có vẻ tỉnh táo hơn nhiều, tựa hồ như không có gì có thể xâm phạm được hắn. Mặc dù trẻ tuổi, nhưng vô cùng vững vàng và kiên định cùng vô cùng bướng bỉnh khiến u Tỉ phải rửa mắt mà nhìn.
Cho nên vào mùa xuân hai năm sau ở Boston, u Tỉ ở trong quán rượu đánh bài liền dễ dàng nhận ra hắn.
Hắn mặc quần áo chỉnh tề, tóc đen ngắn, đang ngồi ở bàn tròn nhỏ cùng hai người ngoại quốc đánh bài.
Tiền đánh cuộc của bọn họ không lớn cũng không nhỏ, nhưng không khí rất khẩn trương. Vây xung quanh không ít người say sưa quan sát chàng trai này. Dù người này là người Phương Đông, tuổi còn khá trẻ, không có vẻ nguy hiểm, cũng không phải tướng sánh sỏi nhưng đánh bài rất có sách lược.
Mỗi một lần hắn sẽ thắng một chút, nhưng tuyệt không tham, thấy thu được khoản kha khá thì không moi tiền đối phương nữa để bọn chúng không kịp trở tay giết người.
Cộng thêm tư duy logic cực mạnh, sau hai tiếng hắn đã thu không ít tiền của đối phương, chỉ để lại cho người ta vài đồng xèng.
Gã người Mỹ tự cao tự đại bị hắn đánh cho thua hết nhưng chỉ có thể phẫn nộ mà nhận thua, còn gã người Đức tính khí nóng nảy lại không chịu nhận tất nhiên lại muốn tiếp tục mù quáng.
Nhưng chàng trai Phương Đông này không muốn đánh, đang muốn đứng lên thì lão người Đức trở mặt, cậy mình khỏe giơ nắm đấm hòng trút giận, thuận tiện thu lại tiền của mình.
Chàng trai tuy gầy gò nhưng đầu óc và thân thủ không tồi, dùng tốc độ linh hoạt mà tránh né, không dựa vào sức mạnh đấu như gã người Đức mà đấu nên không bị rơi vào thế hạ phong.
u Tỉ đang xem hăng hái thì đột nhiên gã người Đức hét lớn, hiển nhiên là đang gọi đồng bọn, khiến hắn mất cả hứng xem.
Một đấu một nha, sao còn tìm trợ thủ nữa? Muốn lấy nhiều địch ít à?
Lại có thêm một người lưng hùm vai gấu to con từ cửa vọt vào, mắt thấy chàng trai kia sẽ chịu thiệt, u Tỉ tiện tay nhặt một chai rượu lên, rất có nghĩa khí gia nhập cuộc chiến, thuận tiện kéo còi báo động của quán rượu.
"Ô. . . . . . Ô. . . . . ." tiếng vang bén nhọn mà đinh tai nhức óc, mọi người bỗng giật mình rồi vội vàng chạy ra khỏi cửa.
Ném ngay một chai rượu đến một gã người Đức, u Tỉ níu tay chàng trai, nói ngắn gọn: "Đi!"
Sẽ không có ai muốn giao lưu với cảnh sát nên chàng trai kia gật đầu, đạp ngay cái bàn ngăn gã người Đức đang tức giận, sau đó cùng hắn chạy ra ngoài theo cửa sau.
Bọn họ rất thuận lợi đào tẩu, bởi vì đều là người Phương Đông, sau đó rất tự nhiên thành bằng hữu, sau đó nữa, u Tỉ đi Anh, Phó Hoành liền nhờ hắn chăm sóc người đang ở nước Anh, dù có gia tài bạc vạn nhưng vẫn bị thương khốn khổ ở chân Cổ Hách Tuyền.
Thiếu gia Cổ Gia là một người tùy hứng kinh người, lại còn xấu tính. Nhưng cả hai đều biết trước tính tình của nhau nên chịu khó nhường nhịn những nét ngây thơ, buồn cười cùng các loại hành vi thái quá, từ chán ghét rồi trở thành chung chí hướng. Trở thành người phóng đãng đến giật mình, tìm chuyện hoang đường để mua vui, cùng đi tán gái, bài bạc, xem phim kinh dị, làm trò đùa dai.
Sau bao nhiêu năm lăn lộn ở Anh, u Tỉ về Mỹ học đào tạo sâu về luật ở Havard, còn Cổ Hách Tuyền khó khăn trị liệu chân, cuối cùng rồi từ Mỹ sang Thụy Sĩ lúc ấy mới kết thúc đoạn "Nghiệt duyên" này.
Trong mắt u Tỉ, Phó Hoành việc gì cũng có thể làm được, còn rất ít tuổi đã có thể thay Cổ thiếu gia quản lý tài sản, sau khi học xong trở lại Đài Loan vực lại Cổ Thị, hắn rất trung thành chưa bao giờ hành động mờ ám cả. Với thực lực của hắn, u Tỉ nghĩ không biết hắn đang vướng mắc gì? Nếu đổi lại là mình đã sớm ném tên Cổ Hách Tuyền đi từ lâu rồi.
Người này khiến cho u Tỉ từng là người nhiều năm tung hoành trên pháp đình phải xấu hổ đó là ngoài trung thành hắn còn giữ mình trong sạch đến mức u Tỉ còn cho rằng hắn bị gay.
Bất kể là ở nước ngoài hay khi về nước, bên cạnh luôn luôn không thiếu những mỹ nữ cố tình hấp dẫn, đủ loại ngây thơ hoạt bát, nho nhã thục nữ hay xinh đẹp gợi cảm, không thiếu loại nào. u Tỉ cố hết sức mình đưa đến, mà hắn chẳng thèm liếc qua, chưa bao giờ thấy hắn động lòng.
"Ánh mắt của cậu cao quá, không tìm ra nổi à?" Khiến u Tỉ nghi ngờ hỏi: "Không phải cậu yêu thích Cổ thiếu gia đấy chứ?"
"Tôi đối với đàn ông không có hứng thú." Phó Hoành lạnh như băng liếc hắn một cái, còn bồi thêm một câu: "Cô gái của tôi đang ở nhà, không thèm."
Ngụ ý rằng, nếu trong nhà có mĩ vị thì cần gì ăn đồ ăn nhanh ở ngoài?
"Hả? Thật không đó?" u Tỉ rõ ràng không tin, "Vậy vì sao số cậu vẫn làm trâu làm ngựa như vậy?"
"Mình cùng thiếu gia sớm đã cùng thống nhất, hắn giúp mình hoàn thành mong muốn, mình giúp hắn trông coi sản nghiệp Cổ Gia, làm người nói phải giữ lời." Phó Hoành nói cho hắn biết như vậy.
Kết giao bằng hữu, nói phải giữ lời.
Vì vậy hắn đã theo dõi mười năm, mười năm mưa gió, con người thay đổi. Sáng sớm, dù cho chuyên gia có dự đoán không qua nổi khủng hoảng tài chính, Cổ Thị tràn ngập nguy cơ nhưng vẫn đứng vững, mà Phó Hoành thì vẫn không có chút mảy may tư tình.
Rốt cục mong muốn điều gì đủ để đổi lấy an nguy của Cổ Thị?
Sau này u Tỉ biết tường tận nguyên nhân thì chỉ có thể cảm thán một câu: "Cái tên Cổ Hách Tuyền kia, vận số con mẹ nó quá tốt!"
Cũng không biết có phải vị tiền chủ tịch và hiền thê khi còn sống làm bao nhiêu việc thiện mới đổi được người như Phó Hoành đến phụ tá cho con mình vậy?