"Tại sao anh lại tốt với nó như vậy? Tại sao lại là cố tình thích nó?"
"Thích?" Phó Hoành lại tiếp tục giễu cợt, khẽ cười một tiếng, hỏi ngược lại: "Cô làm sao có thể biết tôi có thích cô ấy hay không?"
"Vậy. . . . . . Anh không phải là thật tâm thích nó, đúng không?" Giống như ở trong nước mò được một cọng rơm, thấy một tia hi vọng, Cổ Lệ Sa vội vàng hỏi liền:
"Anh chỉ là muốn vui đùa một chút mà thôi, anh cũng không thích nó, có đúng không?"
"Tôi và cô ấy như thế nào không cần phải nói rõ cho cô biết. Cổ tiểu thư, cô tự mình giải quyết cho tốt."
Giọng người đàn ông đều đều, không biểu lộ chút cảm xúc nào, thậm chí không nói gì thêm liền xoay người bỏ đi.
Đôi giày cao gót vẫn đứng một chỗ thống hận dằn mạnh xuống rồi đi tiếp.
Cổ Lệ Sa cũng đi rồi, thế giới xung quanh yên tĩnh lại. Tinh Thần không biết mình ngồi đã bao lâu, đến khi gió đêm thổi đến cô mới cảm thấy lạnh lẽo. Bởi vì sau khi tan việc liền bị thông báo đến chỗ này luôn, cũng không biết có chuyện gì nên vẫn mặc bộ váy màu lam mặc lúc đi làm.
Vô tình chứng kiến tiết mục không nên nhìn, suy nghĩ nát óc cũng không ra, hơn nữa cũng không nên ở chỗ này lâu nên cô dứt khoát đứng lên men theo hồ bơi đi ra cửa sau, thừa dịp không ai để ý sẽ lặng lẽ rời đi.
Ai ngờ, cô chưa đi được mấy bước chợt nghe tiếng gọi cô ở phía sau, vừa ngẩng đầu lên liền không tự chủ nhíu mày.
Cái người đang đi về phía cô mang theo bộ mặt tức giận đó chính là Cổ Đại tiểu thư.
Tinh Thần dừng bước lại.
Một thân sáng rực đồ trang sức bằng vàng từ bộ váy dài, ăn mặc hết sức đẹp đẽ. Rất nhanh đứng trước mặt cô, nghiêm mặt hung tợn nhìn chằm chằm cô chất vấn: "mày đến đây từ lúc nào? Len lén núp ở đó giờ muốn đi đâu hả?"
"Tôi tan làm thì đến, từ cửa sau đi vào, giờ muốn về." Tinh Thần thật bình tĩnh trả lời.
"A, thì ra là từ cửa sau tiến vào, còn biết thân biết phận mình cơ đấy?" Cổ lệ Sa cười lạnh. "Tốt nhất nên giữ vững điều đó, bởi vì cái thứ con rơi như mày là nỗi sỉ nhục với Cổ Gia chúng tao, không thể gặp người nổi."
Tinh Thần nhìn cô ta: "Cô nói gì?"
"Mày giả bộ vừa thôi, mày là con rơi của cha tao lại biến thành đứa trẻ cô nhi viện được nhận nuôi, còn muốn lừa ai? Lừa được anh tao chứ không lừa được tao đâu, tao biết đâu phải là ngày một ngày hai?"
Thì ra là cô ta đã sớm biết nhưng vẫn trước sau như một ghét mình, hận không thể đem mình vĩnh viễn dẫm nát dưới lòng bàn chân. Có cùng máu mủ ruột rà, gia đình lãnh khốc như vậy thì nào có thể mơ họ đối xử với mình có chút gì gọi là tình thân?
Không muốn dây dưa nữa, Tinh Thần vòng qua Cổ Lệ Sa định đi nhưng nào Đại tiểu thư đang giận đỏ mắt kia nào có thể tha cho cô.
"Mày đứng lại cho tao!" Đưa tay dùng sức kéo lấy tay cô, Cổ Lệ Sa tràn đầy hận ý nhìn cô chằm chằm.
Cổ Tinh Thần trước mắt không thể tìm ra một tia khuyết điểm nào, da trắng như tuyết, ngũ quan tinh xảo, thậm chí không nhìn ra chút trang điểm nào, trên người chỉ là bộ đồ công sở đơn giản vừa người nhưng có thể làm tôn lên từng đường cong cơ thể trước sau lồi lõm với vòng eo mảnh khảnh, cái mông cong tuyệt đẹp và cặp đùi thon thẳng tắp.
Con nha đầu đáng chết, rốt cục nó theo Phó Hoành bao lâu? Một năm? Hai năm? Ba năm? Hoặc lâu hơn nữa?
Nếu như không phải vì năm ngoái tình cờ ở sân bay nước ngoài phát hiện ra hai người này đang sống chung thì có lẽ mối quan hệ này đã che mắt được tất cả mọi người.
Khi đó bọn họ dường như mới kết thúc kỳ nghỉ, đang kéo hành lý đến quầy check in, cả hai cùng mặc áo áo phông và quần jean, áo khoác ngoài màu xám tro bằng len, tự do tùy ý nhưng không mất đi phong cách, rõ ràng đó là cách ăn mặc của một đôi tình nhân. Nam đẹp trai, nữ xinh gái đứng cùng nhau hết sức bắt mắt, không biết hấp dẫn bao nhiêu người.
Ngay lúc đó Cổ Lệ Sa dường như không tin nổi vào mắt của mình. Cô ta từng vì bị Phó Hoành coi thường mà sinh ra hận. Vừa mới bắt đầu đối phó với hắn chỉ để trả thù, quấy phá hắn nhưng rốt cục không thể bắt nổi nhược điểm nào. Không thể làm được bất kì điều gì, cộng thêm sau này anh trai cô ta ở Canada luôn bị tóm cổ nên không bao lâu đều chuyển trường đến nước Mỹ. Nơi đó có nhiều thứ kích thích và trò vui hấp dẫn bọn họ, tất cả ở Canada liền bị quẳng hết ra đằng sau.
Mấy năm đã qua, không thể nào ngờ được lại gặp Phó Hoành mà bên cạnh anh ta là đứa em gái cùng cha khác mẹ mà cô ta có chết cũng không chịu thừa nhận.
Hai người kia, đối với cô ta mà nói, một là hận, một là chán ghét, cho nên cô ta bắt đầu âm thầm điều tra bọn họ, sau đó sẽ có một ngày sẽ trả lại những gì mà cô ta đã bị tổn thương.
Nhưng là không ngờ tới chính là hận một người sẽ chú ý đến hắn nhiều hơn, Cổ Lệ Sa chính là như vậy. Sau khi cô ta chú ý đến Phó Hoành thì phát hiện mình ngày càng bị anh ta hấp dẫn, trong lúc vô tình thì đã bị sa vào thứ tình cảm phức tạp.
Đã từng nghĩ tất cả những gì Phó Hoành có là do Cổ Gia cho hắn, nhà ở, xe thể thao thậm chí là quần áo đều do Cổ Gia cấp. Nói trắng ra hắn cũng chỉ là con chó dựa vào Cổ Gia.....
Đúng vậy! Chính cô ta, Cổ Đại tiểu thư đã từng mắng hắn như vậy. Nhưng rất nhanh, Cổ Lệ Sa phát hiện mình đã sai rồi.
Hắn không chỉ có vóc người đẹp trai, còn có tài nữa. Quán bar Aurora thật ra là tài sản của hắn. Cũng những người khác hoàn toàn khác biệt, ngay cả khí chất cũng không giống người phàm tục.
Hắn có thể kiếm tiền, không phải là cái vỏ gối thêu hoa, thậm chí ngay cả khi mới học cấp ba hắn đã bắt đầu kiếm được tiền. Chứ chưa nói đến việc hằng năm thay Cổ Hách Tuyền quản lý thương vụ, vẻn vẹn một cái hộp đêm như Fezz cũng đủ mức lương bằng giá trên trời.
Hắn căn bản không cần phải dựa vào Cổ Gia, thậm chí, so với hắn với cái tính âm tình bất định và tính tình phản nghịch như Cổ Hách Tuyền thì hắn càng giống giám đốc hơn.
Vốn ở Canada đã bị hắn hấp dẫn, huống chi sau bao năm tháng hắn càng trầm ổn, nội liễm, từng quyết định, mỗi lời nói có tiến có lùi, không do dự, tràn đầy khiêm tốn và mị lực.
Cô ta đã thấy nhiều tên đàn ông cặn bã, hoa tâm, ngu ngốc. Tay chơi như cô ta không tóm lấy Phó Hoành mới là lạ.
Sau khi hắn trở lại Cổ Thị với danh nghĩa là trợ lý đặc biệt của Giám Đốc nhưng lại nắm toàn bộ quyền hành cùng cha là Cổ Thế Xương đấu nhau gay gắt. Thủ đoạn hắn cao minh, dụng tâm lại kín đáo. Nếu như không phải hắn cố gắng vực dậy Cổ Thị đang tan rã chỉ sợ Cổ Thị sẽ là miếng mồi cho bọn lang sói thân thích thi nhau xâu xé hoặc là đã bị các Tập Đoàn lớn khác nuốt trọn rồi.
Vì vậy cô ta rất nhanh từ nước Mỹ trở lại để được bên cạnh hắn, thậm chí thông qua cha mình để xin lấy một chức vụ ở Cổ Thị chỉ mong được gần hắn.
Nhưng khi đối mặt với hắn cũng chỉ là khuôn mặt lãnh đạm, cho đến giờ ngay cả việc công cũng không cho cô một chút mặt mũi. Khi cô ta không chịu nổi nữa liền nói ra mối quan hệ của hắn và cái đứa chết tiệt kia thì hiển nhiên là ngoài dự liệu của hắn.
Cổ Lệ Sa còn nhớ rõ, lúc đó hắn rất tỉnh táo hỏi mình: "Cô muốn gì?"
Cô ta tươi cười nói: "Em muốn làm bạn bè với anh!"
Hắn chỉ cười cười, không trả lời.
Cổ Lệ Sa thề là mình thật lòng chỉ muốn làm bạn với hắn để cho hắn dần dần tiếp nhận mình, chỉ cần cái đứa kia ở Canada vĩnh viễn không trở lại thì cô ta có thể mắt nhắm mắt mở cho qua. Không ngờ hắn bị điều gì kích thích mà tự mình bay sang Canada mang nó về, sau đó còn sống chung nữa.
Cô ta vừa đố kỵ vừa hận!
Nhưng ghen cùng hận này không thể thông qua cha mẹ để giải quyết, dù thế nào không thích nhưng có chết nó cũng là con gái ruột của cha, cô ta còn lo lắng ngộ nhỡ cha còn vì lôi kéo Phó Hoành mà ngầm cho phép bọn họ ở chung một chỗ, khi đó biết làm gì bây giờ?
Chỉ có dựa vào mình! Vì vậy Cổ Lệ Sa dựa vào các mối quan hệ, nghĩ tất cả mọi cách để phá công việc của nha đầu kia và âm thầm tìm cơ hội để Phó Hoành có thể thỏa hiệp với mình.
Cơ hội rất nhanh tới, cô ta biết được cha mình và một số người trong Hội Đồng Quản Trị sẽ thừa dịp cổ phiếu của Cổ Thị hỗn loạn sẽ làm khó dễ cho Phó Hoành. Bởi vì sau nhiều năm, bọn họ phải thừa nhận một sự thật là bọn họ không thể đối phó nổi hắn.
Nếu không đấu nổi với vị Phó trợ lý này chi bằng ép Cổ Hách Tuyền trở lại. Đối phó với người nhìn qua thì có vẻ lạnh lùng nhưng rỗng ruột, xử lý tùy hứng còn hơn cái người vẻ ngoài lịch sự tao nhã, trên thực tế lại là người bụng dạ khó lường, lòng dạ thâm sâu.
Cô ta không chút do dự chọn phản bội cha mình chạy theo hắn vừa mới từ Pháp công tác về để mật báo, đồng thời bảo đảm nói: "Em có thể giúp anh, đồng thời sẽ không nói cho ai biết chuyện của anh và cô ta."
Hắn nhướng mày: "Cổ tiểu thư đang uy hiếp tôi?"
"Không!" Cô ta nghiêm túc nói: "Em chỉ muốn được ở bên cạnh anh."
Hắn trầm ngâm sau vài giây, mới mở miệng nói: "Tôi sẽ không bảo đảm với Cổ tiểu thư bất kì điều gì, nhưng xin cô không nên làm khó cô ấy."
Buổi tối, hắn nhận lời mời của cô ta đến Cổ Gia dùng bữa ăn tối để đón gió tẩy trần cho hắn. Trong bữa tiệc khách và chủ trò chuyện với nhau thật vui, tất cả đều rất tốt.
Cô ta đang trong vui vẻ và hạnh phúc thì cái đứa nha đầu chết tiệt kia đột nhiên chạy đến.