Một đêm kia đi qua, lại không thấy bóng dáng của hắn đâu. Vì thế mỗi đêm sau khi tan việc cô lại đón xe đến viện điều dưỡng.
Dì Hồng lại gầy đi rất nhiều, nhìn rất tiều tụy, chỉ cần nhìn thấy cô tinh thần sẽ tốt lên rồi liền nắm lấy tay cô không chịu buông.
"Dì Hồng, công việc mới của con rất tốt nha." Tinh Thần cười kể với dì những câu chuyện hằng ngày của cô. "Hôm nay đồ án thiết kế của con được chủ quản chấp nhận, dì có vui vì con không? Con thì rất vui, con sẽ chăm chỉ làm việc, chờ dì khỏi bệnh thì chúng ta có thể sống cùng nhau rồi. Cho nên dì Hồng à! Dì phải nhanh khỏi lên nha."
Ánh mắt có vẻ ngu ngốc nhìn cô chăm chú, giống như là vui lây, trên mặt cùng toe toét nở nụ cười.
Tinh Thần miệng lưỡi hoạt bát líu lo như chim sẻ, vừa nói vừa đẩy xe lăn ra khuôn viên của bệnh viện tản bộ.
Bởi vì quá mức hạnh phúc, cô không phát hiện đứng cách đó không xa là vị bác sĩ chủ trị cho dì hồng...Bác sĩ Thái với mái tóc trắng xóa đang nhìn họ, sắc mặt ngưng trọng.
Hai giờ sau cô mới đưa dì Hồng quay về phòng bệnh, tỷ mỉ xúc cơm đút cho dì, nhúng nước nóng lau toàn thân dì xong mới giao lại tất cả cho cô y tá trực.
"Con phải đi đây, dì Hồng! Dì phải ngoan ngoãn nghe lời bác sĩ Thái và chị y tá nha. Nhớ uống thuốc đúng giờ, ngày mai tan làm con lại tới thăm dì." Cô ngồi xổm xuống trước mặt dì, vẫy vẫy tay chào tạm biệt.
Tinh Thần từ phòng bệnh đi ra chợt nhìn thấy bác sĩ Thái đang đứng ở ngoài, trong tay còn đang cầm bệnh án, có vẻ như đang chờ cô.
"Bác sĩ Thái, có phải bác sĩ đang đợi cháu?" Cô cười hỏi: "Có phải có chuyện gì đúng không ạ?"
"Cổ tiểu thư, là như vậy. . . . . ." Bác sĩ Thái chần chừ nói: "Có chuyện tôi cảm thấy cháu nên biết thì tốt hơn."
"Là như thế này, thật ra thì vào bốn năm trước, bà Lưu vừa vào viện đã được chúng tôi kiểm tra. Trong phổi và buồng trứng đều có tế bào ung thư đã từ từ khuếch tán, bởi vì thân thể quá yếu không thể nào phẫu thuật được nên chỉ có thể dựa vào thuốc để duy trì.Phó tiên sinh yêu cầu chúng tôi hết sức kéo dài tính mạng cho bà ấy, mấy năm nay chúng tôi luôn cố gắng..."
Nỗi đau bất ngờ không thể tưởng tưởng nổi ập đến khiến Tinh Thần không kịp chuẩn bị. Trong đầu cô trống rỗng, cô kinh ngạc nhìn vị bác sĩ trước mặt nói mà lỗ tai thì ong ong, cô muốn làm một điều gì đó nhưng không thể nhúc nhích nổi.
"Phó tiên sinh một lần nữa bảo tôi không cần nói sự thật cho cô biết, nhưng mà tuần trước khi kiểm tra báo cáo, bệnh tình của bà ấy sợ không thể kéo dài được nữa...."
Bác sĩ Thái lắc đầu một cái đưa bệnh án trong tay cho cô: "Cổ tiểu thư, cô nên chuẩn bị tâm lý."
Đó là một phần báo cáo xét nghiệm, trên đó ghi tên Lưu Như Hồng, Tinh Thần từ từ mở ra.
Cô nhìn thật lâu, lâu đến mức như vừa chạy qua cả ngàn dặm đường, hai chân đều đã phát run, mệt mỏi đến mức không thể đứng nổi. Lâu đến mức những chữ viết, ký hiệu, mã số trước mắt đều mơ hồ không rõ nữa.
Cô nghĩ, hóa ra là vậy, để cho cô có nhiều thời gian một chút đến thăm dì Hồng, thật ra hắn đã sớm biết nhưng vẫn dối cô...
"Cổ tiểu thư? Cổ tiểu thư?"
Bên tai tựa hồ như đang có người đang gọi cô, Tinh Thần mới chợt thức tỉnh, bỗng ngẩng đầu lên nhìn bác sĩ Thái: "À, bác sĩ Thái, điều này cháu hiểu."
Bác sĩ Thái lo lắng nhìn cô: "Cô không sao chứ? Cổ tiểu thư?"
"Cháu không sao, cám ơn ngài." Cô cố nặn ra một nụ cười: "Xin ngài cho cháu biết, thời gian còn lại là bao lâu?"
"Còn tùy...." Bác sĩ Thái thở dài: "Cổ tiểu thư, cô nhất định phải kiên cường một chút."
"Vậy sao? Như vậy. . . . . . Có bất kỳ tình huống nào, xin ngài lập tức cho cháu biết, được không?"
"Đó là đương nhiên." Bác sĩ Thái thở dài, "Phó tiên sinh lo lắng nhất là cô không thể chấp nhận nổi, nhưng tôi nghĩ đến cuối cùng cô cũng sẽ không mong là mình không biết gì nên tôi mới nói cho cô."
"Vâng, cháu hiểu." Cháu gật đầu một cái, "Cháu phải đi đây, bác sĩ Thái, hẹn gặp lại."
Tinh Thần không đi qua phòng bệnh đã đóng cửa lại, cô không muốn đi vào, chỉ mong nhanh rời khỏi nơi đây để dì Hồng không thể thấy cô. Bởi vì cô lúc này cười so với khóc còn khó hơn.
Từ góc này nhìn sang, biệt thự năm tầng của Cổ Gia sáng lên như một tòa thành, dưới ánh trăng cùng những ngọn đèn khổng lồ chiếu sáng, ánh sáng hắt lên cửa kính hiện ra hình ảnh những người ở bên trong tòa nhà đang đi lại với những bộ quần áo sang trọng.
Phòng khách là như một buổi vũ hội ăn mừng sự thái bình, âm nhạc du dương, những người khách tham dự bữa tiệc mừng chậm rãi nâng ly, thấp giọng nói chuyện với nhau, tiếng nói tiếng cười liên miên, đem trọn phong cách bữa tiệc càng thêm tao nhã.
Phía trước cô có một dãy ghế tạo chỗ này thành một nơi rất kín đáo, người từ phía trước đi tới nếu nhìn không kỹ rất khó phát hiện ra cô đang ngồi đây.
Hôm nay là kỷ niệm ba mươi năm ngày cưới của Cổ Thế Xương và Mullen Na, bọn họ đang ở trong nhà mở tiệc mời tân khách, trước mặt mọi người diễn vở phu thê tình thâm, cầm sắt hài hòa.
Cổ Hoành Siêu đang còn ở Mỹ, không đến Đài Loan được, như vậy cuộc sống tươi đẹp vẫn có đôi chút tiếc nuối. May vẫn còn con gái Cổ Lệ Sa bên cạnh, mà con gái không bao lâu nữa sẽ đính hôn, đối tượng còn là nhân vật đang nắm giữ quyền hành ở Cổ Thị. Cho nên trên mặt vợ chồng Cổ Gia đương nhiên sẽ vô cùng rạng rỡ.
Điều Tinh Thần không ngờ tới là mình vốn là cái gai trong mắt Mullen Na nhưng cũng được người giúp việc gọi điện báo phải trở về, cũng không biết đây là chủ ý của ai.
Một ít người thoạt nhìn thấy rất hài hòa mỹ mãn, đúng là chân chính người trong một nhà.
Nhưng cô chưa từng có nhà.
Mẹ vì bệnh nặng mà mất sớm, dì Hồng vì không muốn liên lụy tới cô nên đưa cô tới cô nhi viện, sau đó...sau đó thì càng không phải là gia đình. Cha đẻ của cô thì đã có nhà khác. Mà cái người đã ức hiếp cô năm năm thì có hi vọng xa vời là hắn sẽ cho cô một "nhà" sao?
Thì ra là "Nhà" không phải có một ngôi nhà, có ánh đèn, có thể ngồi chung bàn ăn cơm, ngủ chung giường thì có thể gọi là "nhà".
"Nhà" đối với cô mà nói xa vời không tưởng, giống như cách cô xa vạn dặm, lại càng giống như là một vật giá trị liên thành coi như đến cuối đời cô cũng sẽ không bao giờ có nó....Huống chi cô lại nghèo như vậy.
Tinh Thần thu hồi tầm mắt nhìn xa xa, đem mặt vùi vào khuỷu tay.
Căn bệnh đáng sợ đã cướp đi mẹ của cô, hiện tại dì Hồng cũng bị bệnh như vậy. Từ lúc cô rời viện điều dưỡng, lúc nào nghĩ tới cô đều rơi lệ. Đã có lúc cô từng mơ tưởng về hạnh phúc, vọng tưởng hoặc là hi vọng còn chưa bắt đầu sinh ra, lại bị từng nỗi đau đánh mất từng chút từng chút cho đến khi mất tất cả. Cô không biết mình tồn tại trên thế giới này vì điều gì nữa?
Đang chìm đắm trong đau thương, Tinh Thần không để ý đến tiếng giày cao gót nện mạnh xuống nền, có ai đó đang bước về phía này, hơn nữa còn đứng ở trước dãy ghế.
"Cô tìm tôi có chuyện gì?"
Giọng nói quen thuộc, dễ nghe, ôn hòa mà từ tốn, ưu nhã mà không chậm rãi.
Là ...Phó Hoành?
Tinh Thần đột nhiên ngẩn người ra, rồi ngẩng đầu lên, đã một tuần cô không gặp người đàn ông này, không ngờ lại gặp ở chỗ này.
Cánh môi nhếch lên tự giễu, dịp quan trọng như thế này, người sắp trở thành vị hôn phu của Cổ Đại tiểu thư là hắn sao lại không tham dự chứ? Nhưng giờ một chút cô cũng không muốn cùng hắn chạm mặt. Vừa nghĩ như vậy, Tinh Thần cố thở nhẹ, cẩn thận không muốn bị hai người đó phát hiện.
"Fran, em chỉ muốn. . . . . . muốn hỏi một chút, không có ý gì khác."
Giọng nói Cổ Lệ Sa vừa cẩn thận, vừa lấy lòng như sợ sẽ chọc giận người đàn ông trước mặt này.
Tình huống này làm Tinh Thần rất ngạc nhiên, ở trong trí nhớ của cô, từ trước đến giờ con người hống hách kiêu kì như Cổ Đại tiểu thư đã từng ăn nói khép nép như vậy?
"Rốt cục có chuyện gì?"
"Mẹ hỏi chúng ta lúc nào thì cử hành lễ đính hôn? Hỏi chúng ta chọn ngày chưa?" Cổ Lệ Sa nhỏ giọng trả lời.
"À?" Người đàn ông mỉa mai thốt ra một tiếng, "Cô nhất định phải cùng tôi đính hôn?"
"Dĩ nhiên, em vẫn luôn rất xác định." Cổ Lệ Sa vội vàng thổ lộ: "Anh cũng biết là em yêu anh. . . . . ."
"Cô yêu tôi?" Hắn cười nhạo một tiếng, hỏi ngược lại: "Yêu như thế nào? Cô hiểu rõ hơn tôi?"
"Fran, em biết anh đang giận em, nhưng em thật sự vô cùng yêu anh. Thật lòng xin lỗi, em biết việc này do em đã chủ động...." Cổ Lệ Sa nói quanh co giải thích: "Nhưng mà anh biết em thật sự nghĩ gì mà, còn nữa, khi đó ....không phải anh cũng đã im lặng không phản đối?"
"Tôi không thích những cô gái chủ động, càng không thích người khác thay tôi quyết định bất kỳ điều gì." Phó Hoành trầm giọng hỏi: "Cô sẽ không sợ tôi qua sông rút cầu? Hoặc là tôi đã kết hôn?"
Cổ Lệ Sa hiển nhiên ngẩn người ra, không chút nghĩ ngợi hét ầm lên: "Anh sẽ không như vậy, đúng không? Hiện tại tất cả mọi người đều biết chúng ta sẽ đính hôn..."
"Đó là chuyện của cô, tự cô thu xếp đi." Phó Hoành lạnh lùng ngắt lời cô: "Nếu không khi bị mọi người vạch trần sẽ rất khó coi."
Lời nói mang theo ý cảnh cáo làm Cổ Lệ Sa cực kỳ tức giận không nhịn được thốt lên: "Anh làm như vậy tất cả đều vì nó?"
Phó Hoành không trả lời, xoay người định đi .
Cổ Lệ Sa cũng bám theo không chịu buông tha, hỏi: "Sao không trả lời em? Nó gần đây đến Gia Thụ làm không phải là do anh lén lút sắp xếp?"
"Cô ấy ở đâu, làm gì thì có quan hệ gì tới cô?" Phó Hoành dừng bước, giọng vẫn như cũ, mang theo tia giễu cợt: "Từ lúc nào cô quan tâm đến cô ấy vậy? Hoặc nói cách khác, cô có bản lĩnh thì điều khiển được người của Quan gia lần nữa đuổi việc cô ấy?"
"Fran, em không phải ý này." Cổ Lệ Sa vội vàng giải thích: "Anh nghe em giải thích. . . . . ."
"Không cần!"
Tinh Thần nghe Phó Hoành lãnh đạm ngắt lời cô ta.
"Ý của cô tôi không muốn hiểu, nhưng cũng cần thiết nhắc nhở cô nên thu tay lại, Cổ tiểu thư!"
Tinh Thần nghe xong chợt ngây dại. Gia Thụ? Công việc? Lén lút sắp xếp? Cổ tiểu thư?
Bọn họ đang nói đến điều gì, có ai được sắp xếp vào Gia Thụ làm việc?
Là chỉ cô sao? Công việc mới của cô có liên quan gì đến Phó Hoành?
Còn nữa..., tại sao bọn họ rõ ràng là đôi sắp kết hôn thế nhưng hắn lại dùng thái độ lạnh nhạt này để gọi cô ta?
Suy nghĩ của Tinh Thần càng thêm hỗn loạn, quả thật không thể lần ra đầu mối, cô như muốn nhảy dựng lên mà lớn tiếng hỏi: rốt cục bọn họ đang nói gì?
Đột nhiên lại nghe Phó Hoành lạnh lùng nói: "Tôi lúc đầu đã có nói qua, bảo cô không nên làm khó cô ấy."
"Em hiểu rõ nên em mới không tìm đến nó gây phiền phức." Cổ Lệ Sa vội vàng giải thích, giọng nói đầy vẻ chịu đựng: "Chỉ cần anh nguyện ý chấp nhận em, em sẽ không bao giờ làm khó nó nữa, cũng không nói với bất kỳ ai về mối quan hệ của hai người....Như vậy còn chưa đủ sao?"
Người đàn ông trầm mặc, qua mấy giây mới từ tốn nói: "Chuyện đính hôn, cô tự đi giải thích, tôi không hi vọng hiểu lầm này tiếp diễn nữa, nếu không muốn mất thể diện thì Cổ tiểu thư cô nên thu xếp cho tốt."
"Tại sao?"
Trong lòng Cổ Lệ Sa cũng đã thừa biết hắn đưa tối hậu thư cho mình rồi, ngước mắt nhìn khuôn mặt đẹp trai mà lãnh đạm không giấu nổi chua xót trong mũi, nghẹn ngào