i tầm tầm mắt trên ảnh chụp, giật mình nhìn hắn, không thể nói lời nào.
Hắn liếc mắt nhìn cô một cái, cầm lấy cái phong bì khác đưa cho cô, ý nói: "Còn nữa, tiếp tục xem." Lần này, trong ảnh xuất hiện người phụ nữ kia làm cho Tinh Thần bỗng rơi nước mắt.
Là dì Hồng, không sai, là dì Hồng! Dì làm sao có thể già và gầy như vậy?
Trong trí nhớ, Tinh Thần còn nhớ rõ dì thích nhất là đeo lông mi giả, mặc chiếc váy đẹp bó sát người, mái tóc cuộn thành cuộn to, mỗi ngày trước khi ra cửa sẽ cúi đầu xoa lấy cái đầu nhỏ của cô: "Tiểu Tinh Tinh, con ngoan ngoãn ở nhà nha, dì Hồng đi ra ngoài kiếm tiền, chờ dì phát tài chúng ta sẽ rời khỏi đây." Cô vô cùng ghi nhớ những lời này, cho nên luôn luôn chờ, chờ đợi... Nhưng rốt cục vẫn không thể chờ được.
Trong ảnh là dì Hồng ngôi trên xe lăn, già nua, gầy yếu, ánh mắt đắm chìm trong thế giới của mình, thậm chí trên đầu tóc đã bạc trắng.
Tinh Thần che miệng, khống chế không được khóc lên.
Phó Hoành mắt lạnh lùng nhìn cô đau lòng mà khóc, bắt đầu tính sổ với cô.
"Em khóc cái gì? Cái người phụ nữ này bệnh tình đã chuyển biến tốt, tình hình tốt lên, so với bệnh viện tâm thần thật khác nhau một trời một vực." Đôi mắt đẫm lệ, tràn ngập chờ mong nhìn hắn, mong hắn nói nhiều hơn một chút về dì Hồng.
"Tôi còn nghĩ đến, nếu em ngoan ngoãn một chút có thể đem bà ta đến đây gặp em. Đáng tiếc, tôi ở Đài Loan tận tâm, tận sức giúp em, còn em lại ở đây tiêu dao khoái hoạt, chỉ sợ người đàn ông của em là ai cũng đã quên." Hắn cười nhạo: "Thật không ngờ tôi lại nuôi phải con sói mắt trắng, vô tâm vô phế."
Lời của hắn rất khó nghe nhưng Tinh Thần hiện tại không muốn so đo với hắn, bởi cô nghe được mình có khả năng gặp lại dì Hồng. Trong chốc lát liền mở to mắt, khuôn mặt nhỏ nhắn vô tình liền chuyển sang trạng thái chờ mong: "Thật vậy chăng? Anh sẽ...... sẽ cho tôi thấy dì Hồng sao?"
"Không, tôi đã từ bỏ ý định rồi." Hắn giống như tiếc nuối lắc đầu.
"Tôi...tôi xin lỗi anh," Cô gấp gáp, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ lên, liên tục xin lỗi: "Thật xin lỗi, anh không cần tức giận được không?"
"Cứ như vậy mà xin lỗi tôi? Rất không thành khẩn." Hắn nhàn nhạt chế nhạo, nhưng vẫn đưa tay ra: "Lại đây."
Cô lập tức hiểu được, không nói hai lời vội nhanh sà vào lòng hắn ôm ấp, chủ động đưa tay lên ôm lấy gáy hắn. Rõ ràng trong lòng hận hắn, lại sợ hắn đến chết nhưng vẫn phải liều mình quên đi, cố gắng cười lấy lòng hắn: "Tôi sai rồi, về sau tôi sẽ nghe lời, anh đừng giận."
Quả nhiên chỉ là con sói mắt trắng, Phó Hoành cảm thấy tức giận, nhìn thấy gương mặt nhỏ nhắn, mắt ngọc mày ngài, đôi mắt ướt át sáng như sao, bộ dạng không muốn nhưng cũng đành phải chịu ủy khuất. Nhưng thật là đáng yêu khiến người ta không nhịn được buồn cười.
"Thật sự?" Hắn nhíu mày liếc nhìn cô.
"Thực sự, tôi cam đoan, lần sau sẽ không làm......" Làm cái gì? Tinh Thần cũng không biết là mình làm sai ở đâu, vắt hết óc suy nghĩ mới khép nép cam đoan: "Ưm, dù sao anh cũng đừng tức giận, tôi biết nên làm gì."
"Tốt lắm, cô gái thông minh." Môi hắn lập tức nặng nề mà phủ lên môi cô, kịch liệt hôn, cắn nuốt cánh môi động lòng người kia.
Sau đó hắn đứng dậy, cởi bỏ dây lưng cùng khóa kéo, vật nam tính tráng kiện tráng kiện giống như hỏa long nhảy ra, gân xanh nổi lên nhìn qua vô cùng to lớn đến đáng sợ.
Tinh Thần trong nháy mắt mặt đỏ tai hồng, quay sang một bên không dám nhìn.
"Ngoan cô gái, đến, nhẹ nhàng nắm nó."
Tinh Thần đỏ mặt, tay run run bị bàn tay to của hắn thao túng, nắm chặt cái vật kiên đĩnh kia, nhẹ nhàng vuốt ve, không thể nào nắm nổi. Cô lại cảm thấy vật trong lòng bàn tay kia hình như càng nóng hơn, hơn nữa càng ngày càng cứng.
"Làm tốt lắm." Phó Hoành thoải mái mà thở dài, vươn bàn tay to xoa cánh môi cô, "Kế tiếp, dùng miệng ngậm nó."
Tinh Thần mở to hai mắt nhìn, sợ tới mức buông tay ra, quay đầu muốn trốn.
"Ngoan, chỉ thử một lần, được chứ?" Hắn đè cô lại, nam căn ở bụng dưới trướng đau đến khó nhịn, giọng nói khàn khàn, tóm lấy cằm cô, để vật kia ở đôi môi đỏ mọng và đi vào.
Cô đương nhiên không biết dùng miệng, cũng không ngậm và liếm, răng nanh không cẩn thận cà vào vật đó, có chút hơi đau, cái miệng vừa trơn lại vừa nóng dụ hoặc hắn xâm nhập đến yết hầu.
Nhẹ khép đôi mi thanh tú, khuôn mặt nhăn nhó, Tinh Thần khó chịu lệ chảy ròng ròng. Vị tanh mặn khiến cô muốn nôn mửa, đầu lưỡi cũng bắt đầu liều mình đẩy cái vật kia đi. Lưỡi đảo qua làm hắn cảm thấy mất hồn, càng đi vào nhanh hơn, một lúc sau trên đỉnh của hắn đã tràn ra chất lỏng màu trắng.
Hắn nhanh rút ra, liên tiếp hôn đôi môi đang dính đầy chất lỏng, liếm nước mắt rưng rưng, ngậm chính hương vị của mình.
Tinh tế liếm quá đôi môi cô, khiêu khích hôn sâu sau đó nhẹ nhàng nâng người cô lên tiến vào....Trên sofa hắn quần thảo cô một hồi sau mới gọi điện đến nhà hàng nổi tiếng gọi đưa thức ăn đến.
Nhà hàng kia rất nổi tiếng ở Canada, khi Phó Hoành còn ở đây thường đưa cô đến đó ăn cơm, cô rất thích các món ăn ở đó.
Một mâm cơm thịnh soạn, có salad, bít tết nướng than củi, sườn cừu hầm băng, cuối cùng là hành nướng cùng khoai tây tươi.
Hắn uống một chút rượu lạnh, còn cô uống nước hoa quả, thoạt nhìn đúng là bữa tối ấm áp. Vấn đề là còn chưa ăn đến một nửa, hắn phát sinh thú tính hôn cô, còn đem cô ôm lên đùi suýt hung hăng muốn cô. Bởi vì nhìn thấy đôi mắt to đang nhìn chăm chăm vào bàn sực nức mùi mỹ thực, bộ dáng đói bụng nhưng không dám nói, cố nín nhịn ủy khuất khiến hắn cười không thôi.
Rộng rãi thả cô ăn xong bữa ăn tối, sau lại đi tắm nước ấm thơm lừng, hắn không dự tính buông tha cho cô.
Cô ăn no, nhưng hắn còn đói!
Ba tháng không gặp, như muốn phát tiết cái gì đó, hoặc như muốn chứng minh điều gì, hắn muốn cô suốt cả đêm, một lần so với lần trước còn kéo dài, hoa huyệt của cô bắn đầy dịch của hắn. Ban đầu cô còn chống đỡ được về sau không chịu nổi nhưng không dám đẩy hắn ra đành phải nức nở cầu xin. Nhìn bộ dạng mềm mại của cô càng khiêu khích hắn, dục vọng hăn càng bừng bừng phấn chấn mà phóng túng.
"Ôi...... Không cần...... Tôi mệt mỏi quá......" Cô bị hắn đâm cho rên hừ liên tục, như một con mèo nhỏ không ngừng kêu khóc.
"Là tôi xuất lực, em mệt gì?" Hắn phản bác, thắt lưng mông khẽ động nhanh hơn, thân thể tinh tráng rắn chắc, cơ bắp cứng rắn, đường cong tuyệt đẹp đều là mồ hôi, gợi cảm mị hoặc không nói nên lời.
"Thắt lưng của tôi thật mỏi...... anh mau đi ra được không..."Thở gấp, cô hoàn toàn không có tâm tình cảm thụ. Trái tim run lên, cắn răng thừa nhận hắn.
"Không." Hắn cười, cắn cắn cái cổ mảnh khảnh của cô, dưới thân chuyển động nhanh dần.
"Van cầu anh......" Đôi mày thanh tú nhíu chặt, bị buộc phải đón hùa hắn càng lúc càng ra sức va chạm.
"Cầu cái gì?" Thân thể trong suốt thấm đầy mô hôi, hắn hôn lại hôn.
"Tha cho tôi, tôi sẽ không bao giờ chọc giận anh nữa...... A......" Tiếng xin tha mềm mại run run càng khiến cho hắn muốn hung hăng xâm chiếm.
"Kẻ lừa đảo." Hắn không lưu tình chút nào vạch trần cô, vùi đầu vào hai luồng tuyết nhũ đang nảy lên, nhẹ nhàng mà cắn, nặng nề mà liếm.
"Thực sự! Thực sự......" Khoái cảm cực hạn bao phủ lấy cô, hai chân tinh tế gắt gao kẹp lấy eo hắn, hai người đầy mồ hôi, tứ chi thân mật dây dưa một khối.
"Tốt lắm, gọi tôi." Hơi thở của hắn cũng hỗn loạn, ở bên tai cô dụ dỗ, thấp giọng, "Kêu tên tôi."
"A Hoành...... A Hoành...... ưm a......" Cô phải biết nghe lời, hoa huyệt bắt đầu co rút nhanh, rốt cục nhịn không được run rẩy thét chói tai, nháy mắt liền lên đỉnh.
"Cô gái ngoan......" Phó Hoành hôn cô thật sâu, ôm chặt cô, tấm lưng dày cùng cơ bắp dãn ra, yết hầu kêu rên thỏa mãn, đem tất cả nóng bỏng trút hết vào nơi mềm mại mà chật nóng trong cơ thể cô.
Toàn bộ quá trình, Tinh Thần không phát hiện hắn luôn luôn nắm lấy bàn tay cô, lòng bàn tay chạm vào nhau, mười ngón tay đan xen ép cô phải chú tâm, không phải đè nén nhẫn nhịn.