Mở cửa, Tinh Thần lê thân thể mệt mỏi vào nhà trọ, cô đã một đêm chưa về làm lão Ruth lo lắng chạy từ phòng bếp ra đưa hai tay ôm lấy cô nói: "Tiểu thư Tinh Thần yêu quý, rốt cục cô đã trở lại." Khiến cô nằm trong lồng ngực ấm áp khóc ngất.
Cô hận thấu xương Cổ Hoành Siêu, hắn dám hạ lưu bỏ thuốc mình, hại cô thành thế này! Đồng dạng cô cũng hận người đàn ông kia, tuy rằng đó chỉ là sai lầm nhưng đôi mắt lạnh lùng, thái độ hờ hững lộ ra khinh thường và chán ghét, giống như ở góc độ khác hắn so với cô càng giống người bị hại hơn.
Lừa bịp tống tiền? Hắn cho rằng mình cùng Cổ Hoành Siêu thông đồng với nhau sao? Một đêm kia, cô đã mất đi cái quý giá nhất của con gái lại còn bị để lại một bụng ấm ức và nỗi khổ khó nói.
Nhớ lại chuyện cũ, Tinh Thần nhớ tới những chuyện xảy ra mấy năm gần đây càng thấy cuộc sống sống buồn cười này thật đáng buồn, như một ngọn núi lớn ép cô đến không thở nổi. Suốt ba ngày, Tinh Thần đều trốn ở nhà trọ, không bước chân ra khỏi nhà, cô nằm trên giường nhỏ trong phòng mình trùm chăn kín đầu mặc cho nước mắt làm ướt hết gối.
Sau đó cô chỉ muốn đem đêm hôm đó trở thành một cơn ác mộng, là mộng thì sẽ qua đi.Tuy rằng cô vừa nghĩ đến Cổ Hoành Siêu liền hận không thể đi giết hắn, nhưng đáng giá sao? Vì giết chết một tên hỗn đản thì mình cũng phải ngồi tù.
Không đáng!
Cô đem nước mắt nuốt hết vào trong, dự tính càng chăm chỉ học tập, càng liều mình làm thêm để dành tiền, chờ cô tốt nghiệp xong sẽ lập tức rời khỏi nơi này.
Vấn đề là, cô không nghĩ tới ác mộng không những không thể dừng lại mà thậm chí còn tìm tới cửa.
Đang trên đường tới trường, Tinh Thần bị một chiếc xe chặn lại, nhìn chiếc xe tôn quý, tao nhã, thanh lịch và tinh xảo đến hoàn mỹ, cửa xe chậm rãi hạ xuống, cô liền thấy người đàn ông ngồi trong đó. Vẫn là bề ngoài sạch sẽ như cũ, đáy mắt sâu như biển làm người ta không thể đoán ra.
Khuôn mặt Tinh Thần trắng bệch trừng mắt nhìn hắn, toàn thân phát run, hắn còn đi tìm cô làm gì?
Hắn nhìn cô một cái, nói ngắn gọn: "Lên xe."
Hai tay cô nắm chặt thành nắm đấm, khắp người tràn đầy phòng bị không có một chút ý định lên xe.
Thấy thế, Phó Hoành ngược lại nở nụ cười, cùng khuôn mặt sắc lạnh hỏi: "Em muốn tôi mang video đi công khai?"
Giống như từ đầu đến chân đều bị nhúng vào nước đá, Tinh Thần phẫn hận trừng mắt nhìn hắn, dùng hết khí lực toàn thân mới có thể ngăn lại tiếng thét, cô hít thật sâu, dường như nếu không làm vậy cô sẽ vì hít thở không thông mà chết.
Mười lăm phút sau, Tinh Thần lại bị hắn đưa đến phòng hắn, vừa vào trong cô đã phát run liền đứng nép vào cửa không chịu vào nhà.
"Lạnh không? Muốn uống chút trà không?" Hắn ném chìa khóa xe trên bàn ở phòng khách, quay đầu xem xét cô, bộ dạng khách khí hỏi.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tinh Thần trắng bệch như tờ giấy, đôi mắt to chứa đầy hận ý, cô trừng mắt nhìn hắn cắn răng run run hỏi: "Anh muốn thế nào?"
"Tôi nghĩ, bắt đầu đã sai lầm thì tại sao không đâm lao rồi theo lao?" Hắn thoải mái tựa vào đệm nhung màu trắng gạo trên ghế sofa cười cười.
Tinh Thần hoài nghi chính mình nghe lầm, cô nhíu mày, "Anh nói gì?"
"Tôi nói......" Hắn nhìn chăm chú cô, giống nhìn thẳng vào con mồi đã chờ đợi lâu ngày, "Tôi rất thích hương vị của em, cho nên muốn cùng em tiếp tục mối quan hệ như đêm kia."
Tinh Thần nháy mắt như bị sét đánh, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt, tràn ngập biểu hiện kinh ngạc đến khó tin.
Người trước mắt là nhân vật có nhân phẩm và học vấn ưu tú truyền kỳ đó sao? Rõ ràng hắn chính là kẻ mặt người dạ thú!
"Anh mơ tưởng!" Tinh Thần không lưỡng lự quả quyết từ chối, xoay người nhằm phía cửa đã đóng chặt, vội vàng xoay tay nắm cửa.
Vặn trái vặn phải mà cửa vẫn không nhúc nhích, kinh hoảng cô mới chợt sáng tỏ, đây là cửa điện tử, không có mật mã thì không thể mở ra được.
"Mở cửa, mở cửa, mau thả tôi ra!" Cô hoảng sợ, rơi nước mắt hốt hoảng quay đầu, đưa đôi mắt hốt hoảng chống lại ánh mắt thâm thúy của người đàn ông kia, không biết rằng bộ dạng của mình càng khiến cho đối phương thêm muốn bắt nạt cô.
"Thả em đi?" Phó Hoành sờ sờ cằm, khàn khàn cười ra tiếng, "Em không phải quá ngây thơ đấy chứ?" Thợ săn sẽ buông tha con mồi sao? Đáp án đương nhiên là không.
Đứng lên, không thèm để ý đến cô đang kịch liệt giãy dụa cùng phản kháng, hắn đem thân thể mảnh khảnh của cô gái ôm ngang sải bước nhanh vào phòng ngủ.
Hắn đói bụng, như từ trước đến nay chưa từng đói khát, đói khiến hắn không thể nhẫn nại đợi cô ở khu nhà trọ ba ngày chỉ vì muốn ăn tươi nuốt sống con cá nhỏ ngon miệng này.
Tinh Thần sợ tới mức hồn phi phách tán, bị hắn quăng lên trên giường mềm mại, không đợi hắn đến gần liền xoay người muốn xuống giường.
Hắn ở phía sau cô, cậy mạnh giữ lấy mắt cá chân cô, dùng sức kéo, cô kêu "A" sợ hãi rồi chật vật đáng thương lảo đảo một cái rồi ngã sấp trên giường.
"A...... anh buông tay......" Tinh Thần nức nở ra tiếng, tiếp theo thắt lưng đã bị đôi tay rắn chắc nắm chặt trực tiếp xoay một cái cô đã bị hắn hung hăng đặt dưới thân.
"Anh buông tôi ra...... Tránh ra, tránh ra, tôi muốn về nhà......" Cô ở dưới thân hắn dùng hết sức lực giãy dụa, bàn tay nắm lại không ngừng đấm hắn, hai chân thon liên tục đá để toàn lực phản kháng.
"Xoạt......" Má hắn bị móng tay cô cào thành một đường rỉ ra ít máu.
Hắn tất nhiên là căm tức, sắc mặt xanh mét, một tay giữ lấy cô, một tay kéo chiếc caravat trên cổ xuống đem tay cô trói lại, lưu loát cột vào đầu giường.
"Buông tôi ra! Cứu mạng...... A...... Cứu mạng......" Tinh Thần sợ hãi, càng khóc càng kêu, trong mắt người đàn ông kia trần trụi dục vọng muốn săn mồi, dã tính mãnh liệt và tràn ngập ý muốn chiếm đoạt có thể khiến cô không sợ sao?
Bàn tay to của hắn tóm lấy hai chân không ngừng đá của cô, cường ngạnh kéo quần cô ra rồi cúi đầu nhìn nơi hoa viên nữ tính mềm mại.
"Không...... Không cần! Không cần!" Đầu óc cô một trận mê muội, khóc khàn cả giọng, lại ngăn cản ngón tay hắn không được xâm nhập.
Đầu ngón tay nóng bỏng xuyên qua tầng vải dệt mỏng manh, qua bờ cỏ mềm mại, nhẹ nhàng đụng đến cánh hoa phấn nộn thẹn thùng.
"Ô......" Tinh Thần xấu hổ và giận dữ nắm chặt hai mắt, nước mắt không ngừng rơi làm ướt cả khuôn mặt nhỏ nhắn.Ngón tay thon dài tiến vào xâm nhập hoa kính sâu hơn nữa, tiếp tục kích thích nơi yếu ớt nhất, hoa huyệt ngọt ngào run rẩy co rút lại quấn chặt lấy kẻ xâm lược.
"Thật chặt, thật khó đi vào." Hắn cúi người, ở bên tai cô tà ác tiến hành đánh giá, xem khuôn mặt nhỏ nhắn đầy phẫn nộ chợt nổi lên một tầng đỏ ửng, thân thể mềm mại chợt cứng nhắc tận lực kiềm chế phản ứng không cho hắn thấy. Mà hắn lại càng quyết tâm thi gan với cô.
Ngón tay linh hoạt ở nơi bí ẩn chặt hẹp lại xoay tròn, co lại đụng chạm đến vách tường nơi có một khối thịt nhỏ đột nhiên cứng rắn, thân thể cô run lên, há miệng thở dốc.
Dòng điện lướt qua các đầu dây thần kinh mẫn cảm chạm đến dục vọng mà cô chưa từng biết, thân thể càng kháng cự lại càng mẫn cảm, xen lẫn xấu hổ, giận dữ và thất kinh, đủ loại kích thích. Cuối cùng một luồng nhiệt từ bụng dâng lên, giữa hai chân trào ra từng đợt chất lỏng thấm ướt ngón tay hắn.
Toàn thân Tinh Thần cứng ngắc, cảm giác nhục nhã khôn cùng trong nháy mắt cắn nuốt lấy cô.
"Cái miệng nhỏ phía dưới của em so với trên mặt này còn thành thật hơn."
Hắn rốt cục cũng chịu thu tay lại, lập tức đem mật dịch xoa lên cánh môi đỏ bừng của cô, đáy mắt xẹt qua tia hèn mọn cùng trào phúng: "Ẩm ướt như vậy còn làm bộ không cho người ta làm?"
Tinh Thần gắt gao cắn môi không rên một tiếng nào, con ngươi yên tĩnh như nước lặng, khuôn mặt nhỏ nhắn đờ đẫn nhìn trần nhà.
Hắn không làm gì cô nữa, ngược lại đứng dậy cởi trói cho cô, nhưng Tinh Thần giờ không còn chút khí lực nào để đứng lên. Hắn nhìn cô một cái rồi xoay người đi ra khỏi phòng.
Phòng tắm tiếng nước vang ào ào, ánh sáng trong phòng tắm rất tốt, từ bồn rửa mặt trắng tinh đến bồn hoa màu xanh bộ dạng đầy sức sống. Tinh Thần ngâm mình trong bồn tắm lớn, nghiêm túc chăm chú nhìn bồn hoa thật lâu, cô thật ngưỡng mộ nó có thể tươi tốt, tràn ngập sức sống, sống tốt như vậy........Thật là tấm gương tốt.
Tầm mắt dần dần mơ hồ, Tinh Thần dường như đã không cảm giác đau, tay phải buông lỏng, cô nhìn lưỡi dao cạo của hắn ở trên sàn, lại cúi đầu nhìn nước trong bồn đang dần đầy và càng lúc càng nhiễm đỏ do máu từ cổ tay cô chảy ra, sau đó cô mềm rũ ngửa về phía sau....tất cả hết thảy điều yên lặng.
Nước vẫn đang ào ào chảy, hình như có người phá cánh cửa bị cô khóa trái rồi bế cô từ trong bồn tắm đi ra, lấy khăn lông không ngừng đè vết thương ở cổ tay cô lại.
Người kia hình như rất tức giận, nhưng luôn luôn không nói gì, toàn thân tản mát khí lạnh đủ để cho cô sợ hãi.
Tinh Thần không khỏi tuyệt vọng, vì sao không cho cô chết? Cô đã mệt mỏi quá, quá mệt mỏi......Hình như lại có thêm ai khác đến nữa, ở trong phòng tiếng bước chân đi lại nhẹ nhàng, mũi ngửi thấy mùi thuốc khử trùng, kim tiêm lạnh băng ghim vào mạch máu mỏng manh, còn tiếng nói chuyện, âm thanh kia làm cô không ngủ được.
"Thế nào?"
"Không sao, may mắn phát hiện kịp thời, miệng vết thương băng bó xong rồi, nhưng buổi tối có khả năng sẽ phát sốt, phải chú ý quan sát."
"Cần đưa đến bệnh viện không?"
"Trước mắt chưa cần, ngài yên tâm, để cho cô ấy nghỉ ngơi nhiều......"
Ý thức dần dần mơ hồ, cô không muốn nghe nữa, chỉ mong ngủ ngon một giấc, không cần tỉnh lại, không cần phải đối mặt với thực tại vì thế cô liền chìm vào bóng đêm sâu thẳm....
Một đêm này, Tinh Thần mơ thấy người mẹ đã chết của mình, rồi Dì Hồng đem cô bỏ lại ở cửa cô nhi viện, họ điều không cần cô. Cô luôn là một người bị người ta vứt bỏ, không ai muốn che chở.
Bóng lưng họ chạy càng xa làm cho Tinh Thần đuổi mãi không kịp, cô không biết làm thế nào nữa chỉ có thể cô độc một mình khóc nức nở.
Lúc này, bên cạnh chợt có bàn tay to nhẹ nhàng xoa lấy má cô, cẩn thận lau đi từng giọt nước mắt, rồi vỗ về lưng cô nhỏ giọng an ủi.
Trong lúc hoảng hốt, Tinh Thần cảm thấy giọng nói này hình như quen quen nhưng lại không nghĩ được ra là ai, thân hình mềm nhũn không chút sức lực, ngay cả mắt cũng không mở nổi. Nhưng cô biết bàn tay dịu dàng kia đã mớm thuốc cho cô, cho cô uống nước, giúp cô thay bộ quần áo đã ướt đẫm vì phát sốt và luôn luôn nắm lấy tay cô. Thật là ấm áp, cô bị mê hoặc thở dài ra tiếng rồi mơ màng mê man đi.
Tỉnh lại, vẫn là chiếc cửa sổ to sát đất, đáng tiếc là bị đóng kín, không có gió thổi qua nên rèm cửa màu tím không lay động nên mất hết sức sống, trầm mặc rũ xuống đất.
Nhìn tới người đàn ông ngồi bên mép giường, Tinh Thần nghĩ tới những việc đã xảy ra rồi trợn tròn hai mắt, tràn ngập ý hận thù, thà rằng cô tiếp tục mở mơ màng màng còn hơn là nhìn thấy tên đàn ông ác ma này.
Phó Hoành vẫn lẳng lặng ngồi ở ghế tựa bên giường, mắt chăm chú nhìn thứ gì đó trong tay, thấy cô trợn tròn mắt lập tức đến gần cô hỏi: "Đã tỉnh? Muốn uống nước không?"
Tinh Thần thấy hắn đến đây, hai tay liền lập tức nắm lấy chăn, hai mắt tràn ngập địch ý giống như đang nhìn thấy kẻ thù.