Mùa đông lạnh lùng qua đi, tiết trời dần chuyển sang mùa xuân, Tinh Thần đang ngồi trong thư viện đọc sách. Rèm cửa sổ thư viện bị kéo lêm một nửa, hàng ngàn tia sáng ánh mặt trời chiếu vào, ấm áp soi rõ từng quyển sách báo.
Tinh Thần không nghĩ tới tên con trai kia sẽ xuất hiện.
Hắn đi đến vị trí bên cạnh cô ngồi xuống, ánh mắt lãnh đạm mà kiện định đã thành công ngăn động tác hoảng loạn muốn chạy trốn của cô, sau đó hắn nói với cô: "Tôi không cứu em là vì tôi không muốn gây chuyện, nếu ở trong này biểu hiện không tốt sẽ rất khó được viện giới thiệu cho người nhận nuôi."
Trước tuổi thành niên, cách duy nhất rời cô nhi viện đó là được nhận nuôi, nhưng điều này cũng không tốt lắm, giống như là người có tiền đi chợ mua đồ ăn, kén cá chọn canh, chọn cái bọn họ thích, hợp ý thì giữ lại, không thích thì bỏ đi như giày rách.
"Có thể không có ai sẽ đến đón tôi nhưng tôi nhất định phải rời khỏi nơi này."
Tinh Thần vẫn bị kinh sợ vây lại, không biết mình phải trả lời hắn như thế nào, cũng không hiểu vì sao hắn không thích ở nơi này, mặc dù cô luôn mong dì Hồng sẽ đến đón cô về nhà, nhưng ở cô nhi viện có cơm ăn, có sách đọc, trừ những đứa trẻ hư thích bắt nạt kẻ yếu, cô cũng không thấy chán ghét nơi này.
"Tôi sớm hay muộn sẽ rời khỏi nơi này." Hắn ngẩng đầu, nhìn chăm về cửa sổ phía trước, bất luận là giọng điệu hay biểu cảm đều thật giống người lớn, có lẽ hắn không cần lời khuyên của cô, chính xác đó là quyết định của hắn rồi.
Lúc gần đi, hắn rất thản nhiên nói trực tiếp với cô: "Em hãy nhớ kỹ, gặp bất kỳ chuyện gì đừng trông cậy người khác tới cứu, chỉ có mình mới có thể cứu chính mình."
Tinh Thần mở to đôi mắt đen long lanh, hơi giật mình nhìn bóng lưng của hắn, không biết rốt cục hắn gặp chuyện gì mà có thể lạnh lùng đối đãi với thế giới này như vậy.
Cô không giống hắn, trước khi Dì Hồng chưa tới đón cô, cô thực sự sợ bị người khác nhận nuôi, như vậy dì Hồng sẽ không tìm thấy cô, hơn nữa nếu cô lại một lần nữa bị vứt bỏ sẽ không còn nơi nào để đi.
Đáng tiếc không như mong muốn, vẻn vẹn sau mấy tháng, Tinh Thần liền rời khỏi Thái Dương Gia. Dì Hồng vẫn chưa tới đón cô đi mà cô đã bị nhận nuôi.
Người nhận nuôi cô là người đàn ông họ Cổ, gọi là Cổ Thế Xương, là thương nhân khoảng chừng bốn mươi tuổi, có vẻ nhiều tiền, ngày ông ta đến cô nhi viện đã quyên rất nhiều tiền, hơn nữa còn xin viện trưởng nhận nuôi một đứa bé chưa đến mười tuổi.
Giống như người bình thường được gọi là nhà từ thiện, muốn làm việc từ thiện tất nhiên không ai muốn cự quyệt ông ta, trong lũ trẻ, liếc mắt một cái không chút do dự liền nhận nuôi cô. Thủ tục rất nhanh được làm xong, ông ta đứng trước mặt Tinh Thần, cười cười với cô nhưng cô nhìn ra được ông chẳng đặc biệt vui vẻ gì.
"Tinh Thần, gọi cha." Cô nhìn người đàn ông trung niên trước mặt theo bản năng trốn phía sau A Mỹ, cô không muốn gọi. .
"Ngoan nào, Tiểu Tinh Tinh, em về sau phải nghe lời Cổ tiên sinh nha!" A Mĩ ở khuyên cô.
Nghe nói vị Cổ tiên sinh này là người Cổ Gia Đài Nam , Cổ Gia Đài Nam nha! Cao cao hào môn, nhiều nhất chính là tiền, Tiểu Tinh Tinh có thể được người Cổ Gia nhìn trúng nhận nuôi thật sự là được tổ tiên phù hộ quá nhiều!
Tinh Thần không hiểu ý nghĩ người lớn, cô chỉ mong Dì Hồng đến đón cô.
Sau khi được Cổ Thế Xương nhận nuôi , Tinh Thần nhanh chóng bị mang ra xuất ngoại, đi đến dị quốc tha hương, nơi đó có gia đình cha nuôi có vợ ông ta cùng một cặp nam nữ, bọn họ hiển nhiên là không quan tâm đến cô, thậm chí vì cô đã tạo nên sóng to gió lớn.
Tới Canada ngày đầu tiên, nữ chủ nhân liền bởi vì cô cùng nam chủ nhân đã xảy ra tranh cãi kịch liệt.
Cô khẩn trương đứng ở cầu thang lầu hai, nghe nữ chủ nhân nhà này là người cao cao gầy gầy, ở phòng khách dưới lầu, dùng vài loại ngôn ngữ, đang khàn cả giọng liên tiếp chất vấn chồng mình.
"Why? Anh vì sao vẫn đem nó trở về?"
"Anh còn nhớ người đàn bà hạ lưu kia đúng không? Don\'t palter with me..." (đừng đùa cợt với tôi....)
"Anh thật quá đáng! Tôi không thể dễ dàng tha thứ! Anh lập tức đem nó đi! Tôi không muốn nhìn thấy cái dã loại kia!"
Tinh Thần không thể hiểu được tiếng Trung hỗn tạp thế này, giống như pháo nổ bùm bùm bên tai, vọng từ phòng khách vang lên tầng trên. Đúng lúc này, đột nhiên có người kéo mạnh đuôi sam của cô, Tinh Thần bị đau quay lại. Đập vào mắt là hai gương mặt đang lộ ra vẻ vô cùng chán ghét cô. Đó là đứa con trai và con gái của nhà này, tuổi đều lớn hơn cô, Tinh Thần nghe cha nuôi gọi là Hoành Siêu và Lệ Sa, Cổ Hoành Siêu bộ dạng vừa ốm vừa cao giống que tăm, mà Cổ Lệ Sa lại quá mức đẫy đà.
Ánh mắt hai đứa kia cùng trừng trừng nhìn Tinh Thần, một đứa hung tợn nói: "Đều là tại mày, hại mẹ tao tức giận!"
Một đứa khác càng thêm hung thần mắng: "Yêu tinh hại người! Ghê tởm! Vì sao lại đến nhà chúng tao?"
Tinh Thần sợ tới mức không dám thở mạnh chứ đừng có nói là cãi, thân thể bé nhỏ của cô dán chặt vào vách tường màu trắng, hận không thể biến mình thành hạt bụi. Đôi anh em kia thấy cô dễ bắt nạt càng kiêu ngạo, theo tiếng tranh cãi kịch liệt của cha mẹ dưới lầu, nắm đấm bọ chúng không chút khách khí nhằm toàn lực lên người cô bé.
"Xú nha đầu, mày chỉ xứng ở bên ngoài đi nhặt rác, muốn ở lại, không có cửa đâu!"
"Mẹ tao sẽ không cho mày ở đây, quên ý nghĩ đó đi!"
"Không sai, mày mau cút mau, đi chết đi!" Cô bị Cổ Lệ Sa đẩy mạnh, cô đứng không vững, giống như quả bóng cao su không tự chủ theo trên thang lầu lăn xuống dưới, nháy mắt rơi bể đầu máu chảy.
Hai anh em Cổ Gia bị dọa, quá sợ hãi, hai mặt nhìn nhau, không hẹn mà cùng chạy nhanh thoát khỏi hiện trường.
Tinh Thần bị thương cuối cùng cũng ngăn lại trận tranh cãi của gia đình này, lão người hầu Ruth trong nhà được sai ôm Cổ Tinh Thần đi bệnh viện. Sau khi cô từ bện viện trở về, thái độ nữ chủ nhân Mullen Na tất nhiên thay đổi tốt hơn, bởi vậy không cố chấp bắt chồng mình Cổ Thế Xương đuổi cô đi.
Tinh Thần không rõ vì sao nhà này không thích cô còn muốn nhận nuôi cô? Về sau cô cũng biết nhưng đáp án chỉ khiến lòng cô thêm nguội lạnh và càng thở dài bi thương.
Canada ở phía Bắc châu Mĩ, đông là Đại Tây Dương, tây giáp Thái Bình Dương, Tây Bắc giáp Bang Alaska thuộc nước Mỹ, Đông Bắc gần đảo Greenland cách nhau eo biển Davis, Nam tiếp giáp nước Mĩ , Bắc dựa vào Bắc Băng Dương đến vòng cực Bắc, đường bờ biển ước chừng dài hai hơn mươi tư vạn km, phía Đông nhiệt độ không khí hơi thấp, Phía Nam khí hậu Ôn hòa, Phía Tây khí hậu ôn hòa ẩm, Phía Bắc là vùng khí hậu hàn đới, đây là những mô tả trong sách giáo khoa về đất nước này. Đây là quốc gia mà nơi nơi đều là di dân, từ tám tuổi đến bây giờ, Tinh Thần sống ở đây gần mười năm.
Bởi vì Cổ Thế Xương ở chi nhánh Ottawa thuộc Tập Đoàn Cổ Thị là chủ quản cao cấp, cho nên cả nhà họ cùng ở một nơi rất đẹp gọi là Thành Tulip.
Hàng năm vừa đến mùa xuân, thành là một mảnh xanh lá mạ, nơi nơi có thể thấy được trên những thảm cỏ lớn nở ra một màu sắc diễm lệ của hoa Tulip, đó là mùa Tinh Thần thích nhất.
Ngôi nhà mà nhận nuôi cô là gia đình Hoa kiều, nam chủ nhân là Cổ Thế Xương không phải là người sợ vợ nhưng khi đề nhắc đến Tinh Thần thật không rõ vì sao hai người lại cãi nhau kịch liệt, và Cổ Thế Xương dường như bị thua thiệt nhưng vẫn cố nhẫn nhịn.
Vì thế đương nhiên, Tinh Thần sống cũng không tốt lắm, bởi vì nữ chủ nhân Mullen Na không thích cô, thường xuyên bới lông tìm vết làm khó dễ, quở trách cô, cũng không thích những người khác đối với đứa trẻ nhận từ cô nhi viện này có vẻ thân mật.
Cổ Hoành Siêu và Cổ Lệ Sa cùng mẹ ruột giống nhau, từ đáy lòng coi khinh và chán ghét cô, nhất là khi có cơ hội liền sẽ nghĩ bằng tất cả các cách để bắt nạt cô. Cổ Thế Xương tuy bình thường đối với Cổ Tinh Thần coi như có quan tâm, nhưng mỗi khi đụng tới việc vợ mình cùng các con làm khó dễ cô thì cũng chỉ có thể mắt nhắm mắt mở làm như không biết.
Ăn nhờ ở đậu gian nan như vậy, Tinh Thần chẳng bao giờ có thể suy nghĩ vì sao Cổ Thế Xương lại nhận nuôi mình, có lẽ ông ta cũng giống như đám người có tiền mà người ta gọi là nhà từ thiện trên tivi, chỉ là trước mặt công chúng tạo hình tượng tốt mà thôi .
Đến Canada năm thứ tư, Tinh Thần cũng không nghĩ rằng có lúc cô sẽ theo cả nhà Cổ Thế Xương về Đài Loan một lần.
Bọn họ về Đài Loan với mục đích là dự lễ tang, lễ tang vợ chồng chủ Cổ Gia.
Ở Đài Loan, Cổ Gia cùng Quan gia Đài Trung tài phú không hơn kém nhau, đều là siêu cấp hào môn, đến cả phụ nữ và trẻ con đều biết, Quan gia hắc bạch đều ăn, Cổ Gia thương giới hoành hành, đều xưng vương trong lĩnh vực của mình.
Chủ tịch Tập Đoàn Cổ Thị và phu nhân của ông ta bất hạnh cùng qua đời trong một tai nạn ô tô khủng khiếp, để lại đứa con trai độc nhất mới mười bảy tuổi thân còn mang trọng thương (xem bảo bối tình nhân của kiến trúc sư)
Theo lời một vị cao tăng, họ tổ chức một lễ tang vô cùng long trọng, linh đường trang nghiêm, bên trong vang vọng âm nhạc ai oán với những lời thơ, bài ca tưởng niệm linh hồn người đã khuất. Bài điếu và mặc niệm được tiến hành, các nhân vật nổi tiếng, là thương nhân, bạn bè, khách nước ngoài cùng với nhạc buồn, vòng hoa, hoa cúc trắng nhiều không đếm xuể, nước mắt như thủy triều rớt xuống, phô trương than ai oán.
Người thừa kế duy nhất của Cổ Gia Cổ Hách Tuyền, ở trước hai quan tài đáp tạ tân khách.
Tinh Thần nhìn ra đó là một thiếu niên tính tình cổ quái, ương bướng và kiêu ngạo, cho dù mất đi song thân vẫn cố nén đau thương, bất luận là ở linh đường hay là đi đến nơi hỏa táng vẫn không rơi một giọt nước mắt.
Vì chân bị thương chưa lành, Cổ Hách Tuyền vẫn còn ngồi ở xe lăn, trong lòng ôm di ảnh cha, người đi bên cạnh hắn ôm di ảnh mẹ hắn, đó là một thiếu niên cũng xấp xỉ tuổi hắn.
Hai người đều mặc đồ tang màu đen, trên cánh tay áo mang dải băng tang màu đen, đó là tang trang phục.
Thiếu niên tất nhiên không phải là người Cổ Gia, bởi vì trong hội trường không ít người thân thích với Cổ Gia đã ở khe khẽ nói nhỏ.
"Ơ, đó là ai?"
"Không biết! Chưa từng gặp qua."
"Nghe nói hình như là con nuôi của Phó quản gia!"
"Ui, làm cái gì vậy! Nghi thức trọng đại như vậy, cũng đến phiên con nuôi quản gia hỗ trợ để giữ thể diện? Thật là... Cổ Gia chúng ta không còn người khác nào à?"
"Không có cách nào, nghe nói Cổ tổng giám đốc lúc sinh thời rất coi trọng tên tiểu tử này, tuổi còn nhỏ mà đã được đưa đi Canada đào tạo sâu có lẽ là để về sau chuẩn bị phụ tá Kevin."
"Hừ, tôi thấy giống dưỡng hổ vì hoạn hơn, nhìn Kevin xem, đôi chân kia chỉ sợ là muốn phế, nhà này nghiệp lớn, chống đỡ thế nào được?"
"Hắc hắc, lời này không sai, nhưng mà tiểu tử kia còn non, có cái gì đáng sợ? Chỉ tiếc Cổ Thị lúc này sợ là muốn mất vào tay......"
Nghe theo lời nói của mọi người, ánh mắt Tinh Thần dừng lại ở trên người thiếu niên đang bị chú ý.
Bất kể có bao nhiêu kẻ đang giương mắt hổ lên nhìn hắn, thiếu niên kia vẫn chung thủy trầm mặc đứng cạnh Cổ Hách Tuyền, phía sau xe lăn, như không thèm để ý, đầu cúi thấp, trên mặt biểu lộ hoàn toàn là thành kính và lặng im.
Tinh Thần nhìn hình dáng kia, mặt hơi nghiêng và có phần lạnh lùng chợt có một cảm giác quen thuộc, giống như đã từng quen biết.
Cùng lúc đó, dường như nhận ra trong bầy lang sói của Cổ Gia có một ánh nhìn trong suốt mà