tĩnh lặng, thiếu niên chợt ngẩng đầu lên và bắt gặp đôi mắt đen của Tinh Thần, hắn không giống như ngày thường nhanh chóng rời mắt đi mà ngược lại dừng lại ở khuôn mặt trái xoan xinh xắn hơn hai giây, giữa đôi mày đẹp xẹt qua đôi nét phức tạp và kinh ngạc rồi nhanh chóng biến mất.
Nghi lễ cáo biệt di thể được tiến hành, hôm đó có đến ước chừng hơn vài nghìn người đến, có thể nói đây là "Tang lễ thế kỷ" cho nên một lượng lớn giới truyền thông đến, các ký giả cầm trong tay Mic, mọi người chen nhau tiên tranh hậu khủng*
*(tranh lên trước sợ lạc về phía sau).
Phục bên linh cữu là người của Tập Đoàn Cổ Thị, mười người từng đi theo chủ tịch cùng gây dựng sự nghiệp từ lúc còn trẻ, nhiều tân khách đi theo Linh Xa (xe tang) từ từ chạy về phía đàn hỏa táng, tiến hành nghi lễ cuối cùng của lễ tang: Hỏa táng.
Sau Linh Xa là lực lượng xe Lincoln, hàng trước là lão quản gia cầm điện thoại đang giao phó sự vụ rồi quay đầu nhìn lại về phía chỗ ngồi phía sau. Hai chân Cổ Hách Tuyền được đắp một cái mền thật dày, hai mắt nhắm lại, bộ dáng suy sút yếu ớt.
Phó quản gia khẽ thở dài trong lòng , nhắc nhở con nuôi ngồi bên cạnh: "A Hoành, người vừa mới khóc đến vật vã ở linh đường chính là Cổ Thế Xương." Phó Hoành hơi gật đầu, trong lòng đang suy nghĩ.
Nhà bốn người kia, không, hẳn là năm người, làm cho người ta ấn tượng khắc sâu. Người đàn ông dã âm bừng bừng, người đàn bà thì kiêu ngạo, ương ngạnh. Đứa con trai thì nhìn qua cũng đã thấy là tên láu cá, rồi người cùng với mẹ tựa như khuôn mẫu đi ra đó chính là đứa con gái điêu ngoa. Và còn có một cô bé nhỏ bé xinh đẹp nhút nhát luôn bị người ta xem nhẹ, thật sự là không thể không khiến cho người ta không chú ý.
Cổ Thế Xương dường như thích những kẻ khác trong Cổ Gia tâng bốc, làm việc tác phong giống như là cấp trên của tất cả, không ít chuyện đều do hắn tự quyết định.
"Vài năm trước, không biết vì sự tình gì, hắn đột nhiên muốn xuất ngoại phát triển, lão gia tuy cảm thấy kỳ quái nhưng vẫn đồng ý cho hắn đi chi nhánh công ty ở Canada, gần nhất hắn tựa hồ như lại muốn quay trở lại." Lão quản gia nói: "cha dám nói, chậm nhất nửa năm Cổ Thế Xương nhất định sẽ nghĩ cách chen vào Hội Đồng Quản Trị của Cổ Thị."
Đối thủ quá mạnh mà thiếu gia bởi vì mất đi cha mẹ, lại hơn nữa chân bị thương quá nặng, luôn luôn ý chí và tinh thần sa sút, lão quản gia trung thành và tận tâm nay thập phần lo lắng.
"Cha yên tâm, chân thiếu gia sẽ tốt lên." Phó Hoành khuyên giải an ủi cha nuôi.
"Hy vọng như thế, Cổ Thế Xương luôn luôn tàng thâm. Vạn nhất thiếu gia có sơ suất gì, cha biết ăn nói thế nào với lão gia và phu nhân về việc hai người đã giao phó?" Lão quản gia thở dài, không che giấu nổi ưu tâm lo lắng trùng trùng: "Con khi nào mới có thể trở về? Thiếu gia hay việc học đều trọng yếu...." Thiếu niên không trả lời, hắn hơi hơi cụp mắt xuống.
Lúc này xe đang chạy ra đường lớn, ngoài cửa xe hai bên đều là bóng râm của tán cây xanh che khuất đi khuôn mặt tuấn nhã trầm tĩnh của hắn, làm cho người ta không thể thấy rõ vẻ mặt hắn.
Sau khi lễ tang kết thúc, Tinh Thần cùng Cổ Thế Xương và người nhà hắn về tới Canada, cũng không ngờ đến qua mấy tháng, Cổ Gia bốn người lại thu thập hành lý chuẩn bị về Đài Loan.
"Tinh Thần, con trước hết ở đây, chúng ta về Đài Loan dàn xếp xong hết thảy rồi sang đón con." Cổ Thế Xương giải thích với cô như vậy.
Cổ Hoành Siêu cùng Cổ Lệ Sa rất không tình nguyện rời Canada, nhưng lại không dám phản kháng quyết định của cha mẹ, bọn chúng không ngừng oán hận đi từ biệt đám bạn bè lêu lổng, trước khi đi còn để lại cho Tinh Thần vài cái nhìn xem thường.
Nghe đôi vợ chồng kia đang hưng phấn bàn chuyện, Tinh Thần chậm rãi hiểu rằng Cổ Thế Xương được triệu hồi về Đài Loan làm Phó giám đốc Tập Đoàn Cổ Thị.
Bọn họ đi rồi, Tinh Thần cùng lão Ruth chuyển đến một gian nhà trọ thuê tạm thời, bởi vì Mullen Na cảm thấy cô không cần phải ở trong căn nhà lớn như vậy.
Từ đó về sau là một đoạn thời gian dài thật tốt đẹp, là những ngày sống nhẹ nhàng nhất trong cuộc đời của Cổ Tinh Thần tại Canada.
Lão Ruth gần sáu mươi tuổi thật thích Tinh Thần, hai người tình cảm rất tốt, mỗi ngày Tinh Thần tan học trở về đều sẽ cùng nhau đến công viên cạnh nhà trọ để tản bộ, nếu không phải một người là tóc vàng mắt xanh, một người là tóc đen mắt đen thì hàng xóm đã nghĩ họ là ông cháu.
Thời gian trôi đi như dòng chảy, lơ đãng trôi qua đầu ngón tay.
Những ngày tự do tự tại, hạnh phúc có lẽ trôi quá mau, mười bảy tuổi Tinh Thần đảo mắt đã trở thành tân sinh viên, cô thi đậu đại học Maila Ji, viện thiết kế.
Đại học Maila Ji là một khu đại học công lập nổi tiếng thế giới, trường đã có hơn một trăm năm lịch sử, là đại học tổng hợp nổi tiếng gồm nhiều viện khác nhau: thiết kế, kỹ thuật, quản lý, âm nhạc, khoa học, giáo dục nghệ thuật là một trong sáu viện cung cấp hơn một trăm giáo trình chuyên nghiệp cùng tài liệu cho các trường đại học, trên toàn cầu luôn là đại học cầm cờ đi tiên phong..
Khác hẳn với những cô gái mang đầy vẻ thanh xuân diễm lệ và những cô gái căng tràn sức sống thì Tinh Thần có vẻ trầm mặc mà đơn giản, tóc luôn luôn buộc đuôi ngựa đơn giản, mặc áo sơ mi đơn giản cùng quần bò, thỉnh thoảng gặp gỡ bạn học, nếu họ có rủ cô ra ngoài dã ngoại, vui chơi cô sẽ luôn mỉm cười cự quyệt.
Tinh Thần là cô gái biết mình là người như thế nào và biết mình muốn gì, trong lòng cô thừa hiểu hoàn cảnh của chính mình, cô không phải là Thiên kim tiểu thư của Cổ Gia, cô là cô gái với hai bàn tay trắng. Tuy được gia đình này thu dưỡng, cho dù bọn họ đối với cô thế nào nhưng họ cũng cho cô có cơm ăn, có sách để học, cô không quá mức rảnh rỗi để có thời gian đi chơi.
Trước mắt cô, chuyện duy nhất có thể làm được là phải học thật tốt, cô không thể sánh được với những sinh viên thiên tài nàng, ở trên lớp và bài tập cô phải tốn nhiều công sức hơn, nhiều thời gian hơn mới có được thành tích tốt, cô toàn tâm toàn ý mong học xong đại học lấy bằng xong sẽ tìm một công việc thích hợp, tay làm hàm nhai không dựa vào bất kỳ ai.
Tuy rằng cô vẫn cố gắng như vậy nhưng dung mạo Phương Đông động lòng người và khí chất thanh lệ vẫn hấp dẫn không ít ánh mắt.
Banting, đại học Maila Ji, học viện kỹ thuật là chàng trai trẻ đến từ Thụy Sỹ, vì em gái Marri đang học ở viện thiết kế, một lần hắn có việc tìm Marri, trong lúc vô tình nhìn thấy Tinh Thần chợt giật nảy mình.
Đáng tiếc "giai nhân nan ước", bất luận là chính mình chủ động, hay là thông qua Marri mời, cô gái nhỏ có tên tiếng Anh là Sissi đều cười cười lắc đầu cự tuyệt.
"Sissi, anh trai tớ không tệ lắm đâu, anh theo khuynh hướng Phương Đông, bạn cho anh ấy một cơ hội, chỉ là làm bạn bè thôi." Marri cũng rất thích Tinh Thần, hiện tại, cô gái luôn đến nơi đến chốn và chăm chỉ học rất hiếm, đặc biệt lại mang bộ dạn như vậy.
Làn da cô ấy như sữa giống nhau, trắng noãn, một chút tàn nhang đều không có, giống như dù có phơi nắng thế nào cũng không đen, dáng người tinh tế cao gầy, mái tóc dày được cắt ngắn chỉnh tề, khuôn mặt trái xoan mang đậm vẻ Á Đông, đôi mày hết sức xinh đẹp cộng với đôi mắt hạnh nhân to, cánh mũi cao, đôi môi như cánh hoa, chiếc cằm nhỏ hoàn mỹ, thật là đẹp đến ngây người!
Tuy rằng cô gái Phương Đông này bình thường không mê trang điểm, luôn ăn mặc quê mùa nhưng sao có thể giấu giếm được những thứ khiến cho nam sinh phải đỏ mắt vì tình kia?
Hơn nữa còn trẻ tuổi, còn mà chút không tự chủ mà ngượng ngùng, cô gái xinh đẹp, thanh thuần động lòng người như vậy, theo Marri biết đã không ít bạn cùng khóa hoặc khóa trên chú ý tới cô từ lâu, đáng tiếc đương sự quá trì độn, một chút cũng không phát hiện ra.
"Bạn đừng lo lắng , chỉ là một lần hẹn nho nhỏ mà thôi, hiện tại nữ sinh viên nào chả có bạn trai, cuối tuần cùng anh trai tớ đi xem phim không được sao?"
Nhưng cô gái kia nhận thấy mình có chút lỗi, đôi mắt hắc bạch phân minh có thể nhìn thấy đáy, thanh âm nhẹ nhàng ôn nhu, còn mang theo thanh âm khiến cho người ta không khỏi thương nói: "Thực xin lỗi Marri, tớ lên lớp xong còn phải đi làm thêm, không có thời gian đi hẹn hò." Marri nghe xong cũng chỉ có thể từ bỏ.
Đổi lại là nữ sinh khác, tỷ như nghe nói là được phong làm hoa hậu giảng đường của học viện kia đến từ California nước Mỹ, Amanda, Marri sẽ cho rằng cô gái này đang làm bộ làm tịch, vụng về làm cao, ngoài mặt giống như là bỏ rơi những người theo đuổi nhưng không biết đã âm thầm lên giường với bao nhiêu người.
Cô gái Amanda kia đã làm việc mất mặt nhất đó là thấy đàn anh ở viện kỹ thuật là người vô cùng ưu tú, vừa thấy đã yêu, dùng hết tâm cơ đi câu dẫn, đáng tiếc đối phương không cắn câu. Amanda sau khi bị cự tuyệt đã lọt được vào nhà trọ của đàn anh, cởi hết quần áo nằm trên giường tính sắc dụ nhưng đáng tiếc cuối cùng phải chịu bị khổ chủ đuổi ra khỏi nhà, trong một lát truyện cười này đã lan truyền đến khắp học viện.
Đàn anh ngồi trong lòng mà vẫn không loạn kia thật khéo là người Phương Đông, còn cùng viện với anh trai cô, quan hệ bạn bè khá tốt, cũng chính vì Banting tận mắt chứng kiến sự việc nên Marri đối với tin đồn này cực kỳ rõ ràng.
Nhưng Sissi sẽ giống Amanda sao? Coi như hết, nếu như cô dùng đến cách này.
Khi nghe chính miệng Marri biết được chính mình bị cự tuyệt lần thứ n, Banting có vẻ vô cùng uể oải.
"Fran, có phải các cô gái Phương Đông đều rất khó theo đuổi? Ngay cả chút cơ hội đều không cho." Hắn buồn rầu nhìn về phía người bạn Phương Đông tâm sự.
Tên kia nghe xong, tầm mắt vẫn nhìn vào sách, không chậm lật trang, nhàn nhạt hỏi hắn đối với ai nhất kiến chung tinh.
"Tên tiếng Anh của cô ấy gọi là Sissi, tên tiếng Trung họ Cổ, tên hình như là cái gì nhỉ? À, là Tinh Thần, quê Đài Loan, kỳ quái, sao cậu không biết cô ấy nhỉ?"
Tinh Thần? Ngón tay thon dài đang giở trang sách hơi chậm lại, hai giây sau tiếp tục lật làm như chưa từng nghe thấy chuyện gì.
"Này, Fran, cậu thật quá đáng, sao không quan tâm đến hạnh phúc của mình? Cậu chưa gặp qua Sissi nên không biết, cô ấy là cô gái đặc biệt, bạn học của Marri huyên náo muốn chết, bọn họ vây quanh mình ầm ĩ khiến mình hôn mê, chỉ có cô ấy lặng im đứng bên ngoài hành lang yên lặng đọc sách......"
"Cậu có tin nhất kiến chung tình? Cô ấy thật sự là đã đáng yêu lại xinh đẹp, tựa như ngôi sao độc nhất vô nhị trên trời, mình vừa thấy cô ấy thì những người khác không còn tồn tại nữa. Oh, đúng rồi, cậu chưa từng thấy qua cô ấy nên nhất định không hiểu." Bantting vẫn tràng giang đại hải bày tỏ nỗi tương tư của mình.
Môi mỏng khẽ nhếch lên, chàng trai khép sách lại, rút ra quyển "Nhà cung cấp – Chiến lược cùng kết cấu" trên giá, nhưng lại bị chính lời nói của Banting mà rơi vào trầm tư.
Cô gái kia, làm sao hắn có thể chưa thấy qua...... Ánh mắt như sao, lông mi chớp giống cánh bướm đang vỗ cánh, không thích nói chuyện khiến người ta hiểu nhầm là người câm điếc, luôn luôn tĩnh lặng giống như không một ai có thể phát hiện ra sự tồn tại của cô, cả người đều tràn ngập tâm trạng bất an, tựa như con búp bê xinh đẹp bị vứt bỏ.
Ngay cả chính hắn cũng không nghĩ tới, duyên phận cùng cô sẽ đến sớm như vậy, sâu như thế.
Ở cùng một nhà trong cô nhi viện, cùng được Cổ Gia nhận nuôi, hiện tại đều ở Canada....Trong lòng đột nhiên dâng lên một cỗ xúc động đã lâu không thấy. Hắn muốn nhìn cô, xem cô có trưởng thành, có thể trở nên tự tin đứng lên, kh