“Chúc ngủ ngon.” Hứa Gia Trì ôm chặt lấy cô, đắp chăn lại cho cô rồi đặt một nụ hôn thật sâu lên gò má trắng nõn của cô.
Trong ánh mắt yêu thương của anh, Dư Tịnh cuối cùng đã an lòng, bước vào giấc mộng êm ái.
Sáng sớm tỉnh dậy thấy tinh thần rất khá, xem ra sự xuất hiện của Trình Lãng không thể phá vỡ nhịp sống bình lặng của cô, Dư Tịnh nghĩ thế, toét miệng cười.
Hứa Gia Trì đã đi làm, để lại trên bàn cho cô một bữa sáng thịnh soạn.
Vì công việc quá bận rộn nên sếp chỉ cho Hứa Gia Trì nghr phép ba ngày, tuần trăng mật ở Maldives đã sắp xếp xong cũng đành gác lại. Hứa Gia Trì từng đề nghị đi một vòng quanh các thành phố gần đây nhưng bị Dư Tịnh phản đối. Lí do của cô là những nơi quanh đây đã chơi chán rồi, chi bằng ở nhà nghỉ ngơi, lấy tinh thần chuẩn bị khiêu chiến với công việc.
Dư Tịnh dọn dẹp bát đũa xong, thấy còn sớm, lại không có việc gì để làm, liền mở máy tính ra chơi game QQ, tiện thể vào MSN đã lâu không đăng nhập.
Hứa Gia Trì nhanh chóng nhảy vào: Bà xã, em dậy rồi à.
Dư Tịnh cười: em dậy lâu rồi.
Hai người tán gẫu với nhau một lúc, Hứa Gia Trì đề nghị: bà xã, em đến công ty ăn trưa với anh nhé.
Dư Tịnh gửi biểu cảm khoác tay: lười đi lắm.
Hứa Gia Trì không buông tha: trong nhà không có gì ăn đâu.
Dư Tịnh: thức ăn thừa tối qua còn nhiều mà.
Hứa Gia Trì: ăn thức ăn thừa không tốt cho sức khỏe.
Dư Tịnh bực bội: vậy sao anh còn nấu nhiều.
Hứa Gia Trì chịu thua: sau này anh sẽ cân nhắc lại số lượng, anh sai rồi, bà xã, em đến nhé, anh nhớ em quá.
Dư Tịnh bị anh đeo bám, đành bó tay, chấp nhận: được rồi, em biết rồi, đúng 11 giờ em sẽ xuất phát đến công ty anh.
Hứa Gia Trì lúc đó mới thỏa mãn buông tha cô.
Dư Tịnh lắc đầu, cười tủm tỉm, con người này có lúc hệt như trẻ con vậy, trình độ đeo bám người khác quả là số một.
Cô chơi thăng cấp một lúc, do trình độ quá tệ, bị người ta trách móc vài lần nên không còn hứng thú nữa, cô lên QQ tìm bạn thân trò chuyện nhưng ai cũng bận làm việc, mọi người tỏ ra vô cùng kì thị với hành vi nhàn rỗi buồn chán do nghỉ phép ở nhà của cô.
Dư Tịnh nhàn nhã đi vòng vòng trong phòng, suy nghĩ một lát rồi quyết định thay quần áo đi sớm, chắc vẫn còn thời gian đi dạo quanh khu mua sắm gần công ty Hứa Gia Trì.
Cô mặc một chiếc áo khoác demin, mái tóc suôn dài buông xõa trên bờ vai, cô vốn có gương mặt búp bê, nếu không trang điểm thì càng giống học sinh, chẳng trách có lần cô đến thăm em họ Lý Doanh vừa thi đậu đại học, liền bị người khác hiểu lầm là sinh viên mới, nên nảy sinh tình cảm với cô, về sau còn hỏi thăm Lý DOanh về cô. Lý Doanh lần nào nhắc đến chuyện này cũng đều trêu đùa còn không quên đem cô ra so sánh với Hứa Gia Trì vốn có ngoại hình chính chắn, già dặn.
Dư Tịnh khóa cửa đi xuống cầu thang. Nhà cô ở vị trí không quá cao, lại thêm bình thường ít vận động nên cô xem chuyện leo cầu thang bộ là mộ thể thao hằng ngày, luyện tập và giảm cân, quả là nhất cử lưỡng tiện đối với kẻ lười vận động như cô.
Cô vừa xuống được một tầng thì nghe có tiếng người đi lên, xem ra cũng có người cùng sở thích với cô. Cô tò mò thò đầu xuống, tim bỗng khựng lại. Người đang bước lên ấy, chẳng phải ai khác chính là Trình Lãng.
Chắc là anh đến bệnh viện không tìm thấy cô nên mới chuyển sang chỗ này.
Dư Tịnh vội vàng thụt lùi mấy bước, xoau người, nhẹ nhàng nhón gót lên tầng. Sau khi lên lại tầng cũ, cô không dám đứng lâu, lại tiếp tục lên thêm một tầng. Cô khẽ thở ra, rút điện thoại, nhanh chóng chuyển sang chế độ im lặng.
Cô đoán không sai, Trình Lãng đến bệnh viện RJ tìm cô biết cô vẫn đang nghỉ phép, lại nghe ngón được địa chỉ mới của Hứa Gia Trì từ bác Trình nên vội vàng chạy tới.
Trình Lãng bấm chuông cửa nhưng mãi chẳng thấy ai mở cửa. Sắc mặt anh không chút cảm xúc, nhìn cửa chống trộm, thẫn thờ một lúc rồi lấy điện thoại ra gọi.
Điện thoại trong nhà vang lên ‘reng reng’, Dư Tịnh thầm nghĩ: anh quả nhiên là thần thông quản đại.
“Dư Tịnh mở cửa đi.” Giọng Trình Lãng không lớn nhưng Dư Tịnh nghe thấy mà tai rung lên.
Trình Lãng nhẫn nại đợi một lúc rồi lại cất tiếng: “Dư Tịnh anh biết em ở trong đó.”
Dư Tịnh cắn môi, hơi thở phập phồng.
Trình Lãng lại bấm bấm trên điện thoại, quả nhiên một lát sau, điện thoại của Dư Tịnh trong túi áo rung lên, cô toát mồ hôi lạnh, cũng may mình phản ứng nhanh, kịp thời kịp lúc.
Hàng lông mày khẽ nhiếu của Trình Lãng ban nãy giờ càng cau chặt, giọng trầm trầm mạnh mẽ: “Dư Tịnh, trốn tránh cô ích thôi.”
Dư Tịnh co rúm người trong góc, không dám thở mạnh, cô cũng biết trốn tránh không phải cách, chuyện năm đó cũng không phải lỗi của cô, cô không cần trốn tránh anh, nhưng không biết vì sao, cô sợ phải lần nữa đối diện Trình Lãng,. Cô biết rõ, cho dù chia li bao năm rồi, cô vẫn không thể phủ nhận sức hấp dẫn chí mạng của Trình Lãng đối với cô.
Di động vẫn rung lên dữ dôi, Dư Tịnh nắm chặt nó trong tay, hàm răng trắng để lại vết răng rất rõ trên môi.
Trình Lãng cực kì kiên nhẫn, như hồi xưa đã từng đứng trước cổng trường đợi cô suốt hai tiếng đồng hồ.
Chuyện cũ dậy sóng, thần sắc Dư Tịnh không còn giữ được vẻ bình thản như trước.
Không biết qua bao lâu, bên dưới dần dần không còn tiếng động, Dư Tịnh từ từ xuất hiện, thở phào nhẹ nhõm. Lúc này, điện thoại lại rung lên. Lần này, người gọi là Hứa Gia Trì, Dư Tịnh vội nghe máy.
“Tiểu Tịnh, em sắp tới chưa? Anh đang đợi em đến cùng ăn cơm đây.”
Dư Tịnh nhìn đồng hồ đeo tay, bị chẫm trễ nên giờ đã hơn 12 giờ, cô vội nói: “Tắc đường, em sắp tới rồi.”
Cô vuốt tóc lại, xuống tầng gọi taxi đến thẳng công ty Hứa Gia Trì.
Cũng may đường đi khá thông thoáng, lúc cô đến nơi thì Hứa Gia Trì đang đứng bên dưới đợi cô. Vừa thấy cô, anh kéo cô đi ngay, lầm bầm mãi: “Mong là vẫn kịp chỗ đã đặt trước.”
Dư Tịnh cười phá lên: “Gấp gáp thế sao?”
“Tất nhiên.” Hứa Gia Trì nhướng mày: Kinh doanh tốt lắm, anh đã đặt chỗ trước hai tuần đấy.”
“Hóa ra là anh đã có âm mưu từ lâu.” Dư Tịnh cười.
“Là món ăn Tứ Xuyên em thích nhất.” Hứa Gia Trì véo nhẹ mũi cô: “Quỉ tham ăn.”
Dư Tịnh cười, nhéo vào eo anh.
Quán ăn mới mở này quả nhiên rất đắt khách, dù là buổi trưa hơn nữa đã qua giờ cao điểm ăn uống rồi, nhưng khách vẫn nườm nượp.
Hứa Gia Trì nói tên của anh, phục vụ dẫn họ vào chỗ ngồi, mang một ấm trà và vài đĩa đồ ăn nhẹ lên.
Dư Tịnh lật xem thực đơn, chọn mấy món.
“Sao chọn ít thế, không cần tiết kiệm tiền cho anh đâu.” Hứa Gia Trì mỉm cười nói.
“Tiền của anh chính là tiền của em.” Dư Tịnh chớp đôi mắt to.
Hứa Gia Trì cười ung dung: “Anh biết anh biết, tiền của anh là tiền của em, còn tiền của em thì vẫn là tiền của em.”
Dư Tịnh cười phì thành tiếng: “Anh tự giác ghê nhỉ.”
“Đâu có đâu có.” Hứa Gia Trì lắc đầu. “Thường thôi chỉ là hạng ba trên thế giới.”
Hứa Gia Trì đang định phản bác thì điện thoại đổ chuông: “Là A Lãng.”
Sắc mặt Dư Tịnh vụt thay đổi.
“Ừ…không có ở nhà…đang ăn cơm ở ngoài…cậu ở gần đây à…vậy ăn chung nhé.”
Sắc mặt Dư Tịnh không tốt lắm: “cậu ấy cũng tới à.”
“Ừ, cậy ấy nói đang làm việc ở tòa nhà gần đây, chưa ăn gì, anh nghĩ đông thì càng vui nên gọi cậu ấy tới.”
Dư Tịnh bất giác thở dài trong lòng, vẫn không tránh được sao?
Hứa Gia Trì nhạy cảm nhận thấy sự khác lạ của cô: “Sao vậy bà xã?”
Dư Tịnh theo bản năng vội giấu giếm: “Không có gì, chỉ không muốn người ngoài đến quấy rầy chúng ta.”
“Hiểu.” Hứa Gia Trì tỏ ra nghiêm túc. “Bà xã, thích thế giới hai người, sau này anh nhất quyết không tái phạm sai lầm sơ đẳng này nữa.”
Dư Tịnh cười ngượng, có vẻ lơ đãng.
Trình Lãng đến rất nhanh, nhưng Dư Tịnh không thể nào tin rằng anh trùng hợp làm việc ở gần đây, rồi lại trùng hợp gọi điện cho Hứa Gia Trì.
“Anh họ, chị dâu.” Nụ cười của Trình Lãng trông rất trong sáng vô tư.
“Mau ngồi đi, đến sớm không bằng đến đúng lúc, món ăn vừa mang lên đủ.”
Dư Tịnh không nói gì, chỉ cúi đầu nhìn đĩa thức ăn và khăn trải bàn, cứ như rất hứng thú với chúng.
“Chị dâu đang nhìn gì thế?” Trình Lãng vừa ngồi xuống đã ‘khai đao’ với Dư Tịnh.
“Nhìn chơi thôi.” Dư Tịnh lạnh nhạt nói.
Trình Lãng cười như không: “Chị dâu thích khăn trải bàn của quán này à? Định về thêu một tấm?”
“Có gì không được?” Dư Tịnh không chịu thua.
Trình Lãng quan sát cô chăm chú: “Đương nhiên là được, tôi chỉ ngưỡng mộ anh họ có phúc thôi.”
Hứa Gia Trì không hiểu chuyện gì, cười ‘khà khà’ mấy tiếng.
Sắc mặt Dư Tịnh thoáng vẻ giận dữ, tên này trong lời nói có gai, ra sức nghĩ cách khiêu khích cô nể mặt Hứa Gia Trì nên có thể không so đo, nhưng không có nghĩa là cô đuối lí nên nhẫn nhịn.
Hứa Gia Trì gắp vào bát cô một miếng cá hấp: “Ăn đi, món này mà nguội thì sẽ không ngon đâu.”
Dư Tịnh lặng lẽ cho vào miệng nhai, món ăn trước kia yêu thích nhất, bây giờ cứ gặm phải sáp nến vậy.
Trình Lãng đương nhiên không tha cho cô: “Chị dâu thích ăn cay à?”
“Ừ.” Dư Tịnh lạnh lùng đáp, xem anh còn giở trò gì.
“Luôn thích ăn cay à?”
Dư Tịnh hiểu dụng ý của anh, cười tươi: “Trước kia không thích mấy, nhưng khẩu vị con người sẽ thay đổi.” Ngước lên nhìn anh, rồi nói tiếp: “Con người còn có thể thay đổi, huống hồ là sở thích về thức ăn.” Trước kia cô thực sự không ăn cay, nhưng sau khi học đại học, bạn cùng phòng dẫn cô đi ăn bữa Tứ Xuyên, cô liền yêu thích cảm giác kích thích đó.
“Hóa ra là thế.” Trình Lãng tỏ ra hụt hẫng, giọng nói không che giấu vẻ bần thần.
Cổ Dư Tịnh cứng đờ, cô đang làm gì thế. Chuyện rõ ràng không phải thế, chuyện tình cảm không thể đem so sánh với khẩu vị được, cô nói vậy đã làm tổn thương anh cũng như chính bản thân cô.
“Đừng nói chuyện mãi thế, ăn đi ăn đi.” Hứa Gia Trì cảm nhận được không khí căng thẳng, vội hòa hoãn.
Trình Lãng thu lại nụ cười nhạt vẫn giữ trên môi nãy giờ, ăn một miếng rau, giả vờ nói vu vơ: “Sau này chuyện tìm bạn gái chắc phải phiền chị dâu nhiều rồi.”
“Nhất định, phải không Tiểu Tịnh?” Hứa Gia Trì huých cánh tay Dư Tịnh.
Dư Tịnh không ngẩng đầu, ‘ừm’ một tiếng.
Trình Lãng tiếp tục tìm chuyện để nói: “Anh họ và chị dâu chắc quen nhau lâu rồi nhỉ?”
Trong lòng Dư Tịnh thầm cười lạnh, đó chẳng phải là mục đích đến đây hôm nay của anh hay sao.
“cũng không lâu lắm.” Hứa Gia Trì nhìn Dư Tịnh đắm đuối, Dư Tịnh đáp lại bằng nụ cười nhẹ nhàng.
Trình Lãng ung dung hỏi: “Nhanh thế đã kết hôn, lỡ sau này gặp được người tốt hơn thì làm sao?”
Dư Tịnh mím môi, Hứa Gia Trì trả lời thay cô: “Đã chắc chắn rồi thì sẽ không thay đổi.”
“Thế sao?” Trình Lãng cười lúng túng.
“Đúng vậy.” Dư Tịnh kiên định lặp lại.
Ánh mắt Hứa Gia Trì tràn đầy tình ý: “A Lãng, đó là cậu vẫn chưa gặp được người cậu yêu thương thực sự.”
“Có lẽ đã gặp từ lâu, nhưng em đã bỏ lỡ.” Trình Lãng bần thần sắc mặt càng u ám.
Vẻ mặt Dư Tịnh dửng dưng không cảm xúc, hoặc đó chính là bản tính của đàn ông, thứ không c