/>Haizz, rất nhiều anh em hâm mộ anh có vợ yêu con ngoan, mỹ nam hạnh phúc, nhưng ai biết —— oa oa —— anh chỉ có thể nhìn không ngán ăn còn chưa tính, lại còn phải vì "nhân dân phục vụ", quá đau khổ.
Nắm quyền lại, đợi con gái ra đời, anh nhất định phải trả lại toàn bộ mấy ngày cấm dục thành số lần làm luôn một thể!
*
Hôm sau, mưa rơi xuống, tí ta tí tách, cộng thêm gió nổi lên, nhiệt độ cả thành phố B chợt rơi xuống mười độ, phải gọi là lạnh buốt, Tô Khả mặc áo khoác ngoài, cả người lập tức lộ vẻ mập mạp, không nhịn được, trong nháy mắt đầu mùa hè đã ngã trở về trời đông giá rét Tô Khả có loại dắt lừa thuê.
Không biết có phải do là quân nhân hay không, quần áo trên người Tô Cẩm Niên, bất luận là mùa hè hay là mùa đông, đều chỉ vài món như vậy. Lúc này, anh chỉ mặc một cái áo thun dài cổ tròn màu xám tro, một cái áo khoác màu trắng gạo, một cái quần dài mỏng màu đen, một đôi giày quân nhân màu đen, giống như là chàng trai đẹp từ trong bức tranh đi ra.
"Cẩm Niên, anh cũng không lạnh hả?" Tô Khả nhìn mình, bên ngoài một cái áo khoác ngoài, mặc dù mỏng nhưng bên trong còn mặc vài cái áo bông.
Tô Cẩm Niên chợt cảm thấy một hồi ngổn ngang, "Anh là đàn ông mà."
Tô Khả: ". . . . . ."
Vì vậy, bởi vì bất mãn Tô Khả bọc trong ba tầng ngoài ba tầng cho bé giống hệt như heo con nên Tiểu Bao Tử mở miệng nói, "Mẹ, đàn ông con trai là không sợ lạnh ."
"Con chính là con nít, cho nên ném suy nghĩ trong đầu con đi thôi."
Tiểu Bao Tử hơi mím môi, nhìn Tô Cẩm Niên.
Tất nhiên Tô Khả nhìn thấy nét mặt con trai của mình, không khỏi nói, "Nhị Tô, phát hiện con càng ngày càng ngây thơ, ưa thích làm nũng với ba con nhỉ."
Tiểu Bao Tử nói: "Con vốn chính là đứa trẻ mà." Cho nên ngây thơ làm nũng cái gì cũng là thỏa đáng.
Tô Khả bĩu môi: "Cắt ~"
Tài xế nhà cũ bên kia đã tới, một nhà Tô Khả ba người liền ngồi lên xe, đi qua nhà cũ nhà họ Tô.
Tài xế nhìn Tiểu Bao Tử qua kính chiếu hậu, cười nói, " Dáng dấp tiểu thiếu gia giống hệt thiếu gia, khó trách lão gia cứ luôn suy nghĩ không quên được tiểu thiếu gia."
Tiểu Bao Tử nhếch miệng cười một tiếng, nói với tài xes, "Hì hì, cám ơn đã khen ạ."
Xe chậm rãi lái đến trụ sở quân đội, binh sĩ cầm súng hai bên giống như hai bức điêu khắc, không nhúc nhích. Không phải lần đầu tiên Tiểu Bao Tử tới trụ sở quân đội, nhưng mỗi lần nhìn thấy hai binh sĩ cầm súng đứng nghiêm thì cũng sẽ lên tiếng kinh hô: "Bọn họ thật sự là quá thần kỳ, có thể đứng ở bên đó không nhúc nhích."
Tô Cẩm Niên cười sờ sờ đầu Tiểu Bao Tử: "Sau này Tô Tô cũng có thể giống như bọn họ, đứng hai giờ không nhúc nhích."
Tiểu Bao Tử trợn tròn mắt to, nhìn Tô Cẩm Niên, "Bố, có thật không?"
Tô Cẩm Niên gật đầu một cái, "Ờ, thật, bố không lừa con."
Tiểu Bao Tử kéo tay áo Tô Cẩm Niên, "Bố, bố cũng có thể như vậy sao?"
Tô Cẩm Niên cười gật đầu một cái, "Có thể." Làm một bộ đội đặc chủng thì đứng nghiêm hai giờ căn bản là chuyện cỏn con, bởi vì có lúc vì nhiệm vụ, bọn họ phải làm tổ bất động đứng nguyên tại chỗ mấy ngày cũng có thể làm được.
Đôi mắt Tiểu Bao Tử lấp lánh, việc sùng bái Tô Cẩm Niên càng thêm thăng tiến đến cực điểm, "Bố ơi, bố thật lợi hại."
Tô Khả liếc Tô Cẩm Niên một cái, trong lòng đấm ngực giậm chân: con trai thật sụ muốn ở trên đường quân nhân một đi không trở lại.
Đến nhà cũ, Tô Sĩ Minh cùng Tần Phi đã sớm cầm dù chờ đợi ở ngoài cửa. Vừa thấy xe được lái vào, Tô Sĩ Minh lại lập tức tiến lên, thay Tô Cẩm Niên mở cửa xe, sau đó đỡ Tiểu Bao Tử đi xuống trước, "Ôi, cháu nội ngoan, nhớ chết ông nội rồi, nói với ông nội xem nào, có nhớ nội hay không."
Tiểu Bao Tử ngẩng đầu lên, cười vô cùng rạng rỡ, "Có ạ."
Tần Phi ở phía sau nói: "Ở đây nói cái gì đó, không nhìn thấy mưa lớn như thế sao, nếu tạt ướt cháu trai tôi thì làm thế nào."
Tô Sĩ Minh trừng mắt liếc Tần Phi, sau đó thì ẳm lấy Tiểu Bao Tử đi vào trong nhà, trong miệng nói thầm một câu: "Sao tôi không biết được chứ."
Cái ô của Tần Phi rất lớn, đỡ Tô Khả cùng Tô Cẩm Niên đi vào trong nhà. Cô giúp việc trong nhà đã bưng một ly trà nóng cùng một ly sữa nóng lên, không thể nghi ngờ, sữa là của Tô Khả.
Tô Khả cùng Tô Cẩm Niên mới vừa ngồi vào trên ghế sa lon, Tần Phi liền bưng ra một bát trái cây to để ăn, sau đó cũng ngồi xuống theo, tự nhiên nói chưa được vài câu thì Tần Phi liền giống như nhớ tới cái gì nên nói với cô giúp việc trong phòng bếp: "Dì Lý thẩm, lấy tổ yến trên bếp ra giúp tôi."
"Dạ được, phu nhân."
Một lúc sau, dì Lý cầm một chén tổ yến đi ra, trực tiếp bưng cho Tô Khả, Tô Khả nói một tiếng, cúi đầu nhìn tổ yến trong tay, ừm, dường như kể từ khi Tần Phi biết cô mang thai tới nay thì mỗi ngày nấu tổ yến, để cho cô dùng tổ yến như ăn cơm rồi, cuộc sống này cuối cùng là dễ chịu hay là không dễ chịu.
Nhà cũ của nhà họ Tô là ở trụ sở quân đội nên hiển nhiên là lai lịch hàng xóm quanh cũng không nhỏ.
Bằng tuổi với Tô Cẩm Niên trong đại viện tương đối nhiều, trừ Đàm Thụ, Trịnh Diệu Đông, Doãn Lạc Phong phấn đấu ở bên ngoài, ngoài ra cũng không ít người đã từng tốt với Tô Cẩm Niên, chỉ là bởi vì tuổi hai bên cũng từ từ lớn lên, áp lực xã hội trên người cũng từ từ tăng thêm, sự lui tới giữa hai bên không bằng bạn bè lui tới thường xuyên, lâu ngày quan hệ dần dần xa cách.
Lúc này có một bạn học thời tiểu học của Tô Cẩm Niên, chính xác mà nói là ngồi cùng bàn Tô Cẩm Niên, tới nhà cũ nhà họ Tô gặp Tô Cẩm Niên.
Lại nói, bạn học này mới từ nước ngoài trở về mấy ngày trước, hôm nay ở nhà nghe bố mẹ của anh ấy nói Tô Cẩm Niên dẫn vợ và con trai của anh về nhà họ Tô, kết quả là, anh ấy liền hấp ta hấp tấp chạy tới gặp bạn học cũ một chút.
Tên của bạn học cũ gọi là Mạc Dương, lớn lên vẫn có một gương mặt trẻ con, một đôi mắt thật to, lông mi thật dài cong lên, còn vừa đen vừa dày, lúc nháy mắt thì có thể nói giống như ánh sao sáng, vô cùng đẹp, miệng cũng trắng nõn nà, cười lên còn có hai má lúm đồng tiền, nếu như mang tóc giả thật dài, mọi người nhất định sẽ coi anh như một cô gái vô cùng đáng yêu.
Chỉ là Mạc Dương phải nói là một người tương đối tự quen thuộc, khi thấy Tô Cẩm Niên thì lập tức mở rộng hai cánh tay, đi qua ôm lấy, trong miệng ý vị nói, "Ai da, Cẩm Niên, thật là đã lâu không gặp, đã lâu không gặp rồi. Ai da, cậu thật là phong thái không giảm đấy, còn đẹp trai bức người như vậy, ai da, mình gặp thì thật là phải ước ao ghen tị rồi." Sau đó ánh mắt của anh liếc Tô Khả đứng ở sau lưng Tô Cẩm Niên, vừa cười vừa dùng giọng điệu vô cùng thân thiện nói: "Vị này chính là em gái à, ui da, thật là bé gái xinh đẹp đây."
Lúc Tô Khả đang nghe được hai chữ "em gái" là đã sấm sét đùng đùng một hồi, lúc nghe tới "bé gái" là lúc một trận gió ngổn ngang. Trong lòng không nhịn được gào thét: anh đã từng gặp bé gái sắp sinh con sao!
Mạc Dương vừa nói vừa vươn tay qua bên cạnh, khi Tô Khả cho rằng vì anh muốn bắt tay, Tô Khả biết chắc mình là chủ anh là khách, đưa tay ra, kết quả người này là muốn ôm theo cách thức ở nước Mỹ, dọa Tô Khả sợ đến lui về phía sau.
Mạc Dương thấy Tô Khả gặp được anh như gặp quỷ thần mà lui về phía sau, tâm can nhỏ bé yếu đuối giống như là bị đả kích, đôi môi khẽ run lên, chớp mắt lại chớp mắt một cái, làm cho Tô Khả cùng Tô Cẩm Niên đứng tại nguyên chỗ không biết nói gì.
Trùng hợp, Tiểu Bao Tử từ trên lầu đi xuống, "Bố, mẹ, ông nội luôn muốn đi cờ lại, ông xấu lắm, rất không biết xấu hổ đấy."
Mạc Dương nghe giọng nói non nớt, nhìn thấy Tiểu Bao Tử đứng trên cầu thang, gương mặt lập tức khôi phục lại nhiệt tình, "Ôi chao ôi chao, đứa trẻ hồng hào đáng yêu này chắc hẳn chính là con của Cẩm Niên cậu rồi, ồ, thật sự thật sự là xinh đẹp trẻ con vô địch đáng yêu đấy. Ai da, thật sự thật sự là rất đáng yêu, cực đáng yêu, ai da, rất có cảm giác lúc Cẩm Niên còn bé, mình cho rằng mình đã xuyên qua hai mươi năm trước đấy, ai da."
Vừa nói vừa đi tới Tiểu Bao Tử trên lầu, sau đó dùng giọng nói sói xám lớn lừa bán cô bé quàng khăn đỏ nói với Tiểu Bao Tử: "Chao ôi, người bạn nhỏ, mau tới chỗ chú này, có kẹo ăn đấy."
Tô Cẩm Niên: "—_—"
Tô Khả nhìn thoáng qua Tô Cẩm Niên, ý là: tại sao bộ dáng bạn học cũ của anh là thế này?
Sắc mặt Tô Cẩm Niên không thay đổi liếc nhìn Mạc Dương: thói quen là tốt rồi.
Tiểu Bao Tử nhìn người đột nhiên xuất hiện từng bước từng bước tiến đến bé thì không khỏi lùi lại hai bước.
"Người bạn nhỏ, mau tới chỗ chú nè, có kẹo ăn đấy." Cho là Tiểu Bao Tử không tin anh có kẹo nên anh lập tức móc ra một cây kẹo que từ trong túi áo của mình, lung lay một vòng trước mặt của Tiểu Bao Tử.
Đôi mắt Tiểu Bao Tử phóng ra xa, nhìn Tô Cẩm Niên một chút, vẻ mặt đồng tình nhìn bố mình, sau đó lại nhìn gương mặt Mạc Dương từng bước từng bước đã biến thành sói xám lớn, "Chú, chú không cần cho con ăn kẹo."
Mạc Dương chớp mắt mấy cái, "Ây da, vậy con muốn ăn gì?"
"Chú, con không thích ăn đồ ăn vặt, sẽ sâu răng. Chú nên đưa kẹo cho bác sĩ đi."
"Ui cha, tại sao vậy?"
"Bởi vì lấy tình trạng bây giờ của chú thì không hối lộ bác sĩ thì bọn họ sẽ không nguyện ý chữa bệnh cho chú thật tốt đâu." Tiểu Bao Tử đâu ra đấy trả lời câu hỏi của Mạc Dương.
Mạc Dương nói: "Ối da, chú rất khỏe mạnh mà."
Tiểu Bao Tử chỉ vào đầu, "Thân thể của chú có lẽ rất khỏe mạnh, nhưng chú . . . . . ."
Một hồi lâu Mạc Dương mới phản ứng được lời nói của Tiểu Bao Tử là có ý gì, hơi giật mình, anh không ngờ đứa trẻ nhỏ như vậy lại nói chuyện sắc bén thế này, không khỏi hưng phấn nhìn Tô Cẩm Niên, "Ai da, Cẩm Niên, con của cậu thật sự là rất lợi hại đấy."
Tô Cẩm Niên: ". . . . . ."
Tiểu Bao Tử thả lỏng, "Chú, con chỉ nói lời nói thật lòng thôi, triệu chứng của chú đã rất gay go rồi, chú không thể trì hoãn từ đó dẫn đến trễ thời cơ trị bệnh cho chú đấy."
Tiểu Bao Tử nói rất chân thành, giọng điệu khuyên can giống như Mạc Dương là người thật sự có bệnh tâm thần, Mạc Dương cầm kẹo que không nói. Sau đó im lặng rất lâu, lâu đến độ Tô Khả cho là Mạc Dương sắp bùng nổ thì Mạc Dương xoay người, mắt to sáng ngời nhìn Tô Cẩm Niên, "Ai da, Cẩm Niên, con trai của cậu thật sự là rất đáng yêu, mình cũng quyết định phải sinh một cục cưng đáng yêu như vậy đấy."
Tô Tô: ". . . . . ."
Tô Khả: ". . . . . ."
Tô Cẩm Niên: ". . . . . ."
Mạc Dương nói hết câu thì ôm Tiểu Bao Tử vào trong ngực, sau đó bĩu môi, ra sức hôn gò má của Tiểu Bao Tử, trong nháy mắt Tiểu Bao Tử biến thành mặt khổ qua.
*
Lúc từ nhà cũ nhà họ Tô trở về, mặt của Tiểu Bao Tử còn cứng nhắc, rất có lý lẽ nói với Tô Cẩm Niên: "Bố, con cũng cần một cái điện thoại di động."
Tô Khả lập tức tiếp lời, "Con nhỏ tuổi mà muốn điện thoại di động làm gì?"
Tô Cẩm Niên gật đầu.
Tiểu Bao Tử vô cùng nghiêm túc nói: "Sau này chú kia xuất hiện trong nhà, mẹ liền cho con biết là không nên quay về."
Tô Cẩm Niên: ". . . . . ."
Tô Khả quay đầu nhìn phong cảnh xẹt qua nhanh chóng ngoài cửa sổ, xem ra đả kích lần này đối với Tiểu Bao Tử mà nói là cực kỳ lớn rồi.
Về đến nhà không bao lâu thì điện thoại của Doãn Lạc Hàm liền gọi tới.
Giọng nói của Doãn Lạc Hàm tương đối đắc chí: "Khả Khả, đi thôi, ngày mai em, chị, Thẩm Phỉ Phỉ, ba người chú