nh Diệu Đông suy nghĩ một chút, cũng nói, "Chỉ là nói đi nói lại, em gái mình xứng với Tiểu Phong Phong đấy, quả thật không tệ mà."
Doãn Lạc Phong phóng một viên màu trắng cho Trịnh Diệu Đông, "Ăn nhiều một chút đi, hy vọng có thể chặn miệng của cậu lại."
Trịnh Diệu Đông đang rơi nước mắt: sao ngay cả Tiểu Phong Phong cậu cũng ăn thuốc nổ vậy.
Doãn Lạc Phong lại nói, "Mau ăn đi, hiếm khi vắt cổ chày ra nước dãi đấy." Nói xong, ngẩng đầu cười cười với Tô Cẩm Niên, Tô Cẩm Niên đọc được rõ ràngý tứ trong mắt kia: Tô Cẩm Niên, khi nào thì anh không có lòng tin đối với mình như vậy.
Dĩ nhiên là đôi mắt Tô Cẩm Niên càng sâu, gương mặt tuấn tú cứng nhắt, rất rõ ràng nói: người lạ chớ vào.
*
Chuyện giới thiệu dĩ nhiên là để qua một bên.
Tô Khả cùng Tô Cẩm Niên cũng yên lặng trải qua cuộc sống gia đình tạm ổn, trong thời gian "ồn ào" trôi thì lại một khoảng thời gian nữa qua đi, bụng Tô Khả cũng cách ngày sinh dự tính còn khoảng một tháng nữa.
Trong đoạn thời gian này, vết thương ở chân Tô Cẩm Niên hoàn toàn lành hẳn, kết quả, vốn là Tô Cẩm Niên ở nhà nhàn rỗi lại bị kêu vào đơn vị, mỗi một ngày đều bắt đầu huấn luyện ma quỷ, dù sao tố chất thân thể phải mỗi ngày huấn luyện thì mới có thể giữ vững trạng thái tốt nhất.
Mà Tô Cẩm Niên trở về đơn vị là đại biểu cho việc hai vợ chồng họ lại bắt đầu nổi lên khổ ép mỗi tuần mới có thể gặp mặt một ngày 【 chú giải: ①】. Chuyện này đối với đôi uyên ương mà nói là khổ sởcỡ nào, Tô Khả cảm giác mình cũng sắp trở thành hòn vọng phu rồi. Mỗi ngày ra cửa chính của nhà mình nhìn, mong mỏi chồng sớm ngày trở về nhà.
Lại bởi vì Tô Cẩm Niên trở về đơn vị, không thể lúc nào cũng về nhà mà Tô Khả lại mang thai, bụng tròn xoe tròn xoe, dường như nhét vừa trái dưa hấu siêu cấp lớn, cho nên mẹ chồng Tần Phi chủ động xin đi giết giặc, tới đây chăm sóc Tô Khả.
Tô Cẩm Niên không đồng ý, dù sao thân thể Tần Phi cũng không tốt, vẫn là mời bảo mẫu yên tâm hơn.
Tần Phi phất tôiy một cái nói, ‘bảo mẫu nhất định là phải mời, nhưng dẫu sao bảo mẫu cũng không yên tâm bằng người lớn trong nhà mình tới chăm sóc. Hơn nữa, vợ con còn một tháng nữa thì sanh con rồi, sức lực mẹ chăm sóc con bé cho đến khi con bé sinh cũng có, chờ con của các con đầy tháng thì mẹ nghe lời các con nói, đi phẫu thuật.
Tô Cẩm Niên nhìn Tần Phi kiên trì như vậy thì cũng chỉ có thể theo lòng của bà.
Kể từ đó, lại qua vài ngày nữa, Tô Cẩm Niên không ở nhà, Tô Khả cùng Tần Phi chung sống cũng tạm được, cũng không có xuất hiện tình huống "kẻ thù gặp nhau hết sức đỏ mắt".
Ngày hôm đó, Tần Phi hầm cách thủy một chén tổ yến thật tốt, đưa cho Tô Khả. Sau đó, ánh mắt rơi vào trên bụng tròn xoe của Tô Khả, ngây ngốc đến nửa ngày, Tô Khả bị bà nhìn đến không được tự nhiên, nhưng lại nói không ra giọng điệu " Mẹ, mẹ đang nhìn gì thế" được, chỉ có thể dốc sức ăn đồ Tần Phi đưa cho cô, không cẩn thận một chút nên bụng càng tròn. —_—
Sau đó Tần Phi nghĩ đến một quyển tạp chí bên cạnh Tô Khả, phía trên đều là quần áo của bé gái, Tần Phi không khỏi nói, "Khả Khả, mẹ nhìn thế nào cũng cảm thấy thai này như con trai hết."
Tô Khả lập tức bác bỏ: "Không thể nào, nhất định là con gái."
Theo dự tính ngày sinh của Tô Khả càng ngày càng gần, lúc này một gian trong phòng trẻ ở biệt thự nhỏ đã chất đầy các loại quần áo mà cô con gái bảo bối có thể mặc. Mà mấy thứ này đều do vị bố là Tô Cẩm Niên đặt mua , bởi vì anh thật sự là quá kích động.
Một phần nguyên nhân rất lớn trong đó chính là bởi vì anh đã từng bỏ lỡ khi Tô Tô sinh ra.
Tần Phi do dự nửa ngày, "Mặc dù mẹ cũng rất muốn có một cháu gái , nhưng ngộ nhỡ con sinh vẫn là cháu trai. . . . . ."
Tô Khả lần nữa nói: "Không thể nào."
Tuyệt đối là con gái! Nhân phẩm của Tô Khả cô tốt như vậy, Ngọc Hoàng đại đế thích cô như vậy, dĩ nhiên là cấp cho cô nhận một chữ "được".
Tần Phi không biết nói gì, sau đó nhìn thời gian phía trên, đã là ba giờ năm mươi phút chiều rồi, chưa tới hai mươi phút nữa thì chính là thời gian tan học của Tiểu Bao Tử, liền nói, "Mẹ đi đón Tô Tô về nhà."
Tô Khả nói: "Để tài xế đi đi."
Vốn là có xe trường học đưa đón, nhưng Tần Phi nói xe trường học quá chật, cháu của bà thì dĩ nhiên là phải thoải mái dễ chịu về nhà. Tô Khả cũng không muốn để con trai của cô đặc biệt quá, chỉ là Tần Phi vô cùng kiên trì, nói là muốn cùng cháu trai của bà bồi dưỡng tình cảm ba la ba la… Tóm lại nói một tràng đạo lý, một cái đầu Tô Khả biến thành hai cái lớn, cuối cùng chỉ có thể đồng ý.
Hôm nay Tần Phi có thể nói là một ngày bận rộn, nhìn bà cũng chưa từng nghỉ ngơi, Tô Khả biết thân thể của bà vẫn có bệnh, lại nói với cô như vậy nữa.
"Cháu của mẹ luôn để mẹ đi đón ." Tần Phi vô cùng kiên trì, sau đó đứng dậy đi ra ngoài.
Cũng không biết có phải là bởi vì trước đây bà đã từng muốn phá bỏ con của Tô Khả hay không, Tần Phi đối với Tô Tô là cực kỳ cực kỳ cưng chiều, tình hình tưởng chừng như cháu trai này tất yếu là cháu của trời.
Tô Khả nói qua chuyện này cùng Tô Cẩm Niên, Tô Cẩm Niên chỉ cười nói là không có việc gì đâu, bà ấy thích thì để bà đi, hơn nữa, Tô Tô chúng ta là phải được cưng chiều nhưng sẽ không hư. Mà nghe Tô Cẩm Niên nói như vậy thì Tô Khả cũng an tâm, lại nghĩ đến con trai của cô, mặc dù còn nhỏ nhưng trái lại là chuyện đúng sai phân biệt rất rõ ràng, sẽ không bởi vì người lớn cưng chiều mà biến thành ‘con nhà giàu’.
Tần Phi đi tới cửa, "Đúng rồi, Khả Khả, sau khi uống xong chén tổ yến thì để thím Trương đi một vòng cùng con nhé."
Thím Trương là một bảo mẫu so Tô Cẩm Niên mời đến,
Tô Khả gật đầu, lúc này Tần Phi mới cười nhẹ mà thẳng bước đi ra ngoài.
Dĩ nhiên là thím Trương nghe Tần Phi nói như vậy, không khỏi nói, "Phu nhân thật là tốt số."
"Hì hì." Tô Khả cũng không có nói tiếp, nhìn tổ yến trong tay, múc một muỗng, ăn một miếng. Mùi vị ngọt ngào, ăn thật ngon.
Thím Trương cứ tự nói, "Có một người chồng có dung mạo rất tuấn tú còn thương yêu như thế, có một mẹ chồng có tri thức và hiểu lễ nghĩa, còn có cậu con trai đẹp trai thông minh, hiện tại trong bụng còn có một. . . . . ."
Tô Khả cũng không có tiếp lời.
Người ở bên ngoài nhìn thì thấy cô rất hạnh phúc. Quả thật, bây giờ cô rất hạnh phúc, thế nhưng trước hạnh phúc cũng là một đoạn đau triệt nội tâm.
Chỉ là Tô Khả biết là đã đi qua, chỉ có thể là quá khứ, nếu như cố chấp chuyện ngày trước không tiến lên, đợi chờ mình chỉ có thể là đầy khổ sở, như hình với bóng, không cách nào thoát ra được.
Đã từng, cô để cho mình đắm chìm trong đau khổ năm năm, trước đây người luôn cười đến rực rỡ như hoa, sau này người lại khóc đến mưa hoa lê rơi, mỗi ngày mỗi đêm đều tự hành hạ mình, hành hạ người thân.
Bây giờ, cô đã nghĩ thông suốt, đời người sống ngắn ngủi hơn mười năm, hỉ nộ ái ố chiếm một nửa thời gian. Vui vẻ nhiều một ngày, hạnh phúc nhiều một chút, sao không cười rạng rỡ đến cuối cùng.
Thím Trương thao thao bất tuyệt nói rất nhiều, Tô Khả đã như đi vào cõi thần tiên chu fu ngoài chín tầng mấy, mà thím Trương cũng đã quen với bà chủ thỉnh thoảng đi vào cõi tiên nên liền đi vào phòng bếp nhặt rau.
Tô Khả uống xong tổ yến rồi đi dạo trở lại thì Tần Phi cùng Tiểu Bao Tử cũng về tới.
Hôm nay Tiểu Bao Tử mặc bộ quần áo màu xanh nước biển, mang một đôi giày cao cổ nhỏ màu đen, từ xa nhìn lại thì còn tưởng rằng là ngôi sao nhỏ từ trong bức tranh đi ra.
Tiểu Bao Tử ngẩng đầu nhìn thấy Tô Khả, vô cùng nhanh chóng chạy về phía Tô Khả, "Mẹ, con đã về, em gái có ngoan ngoãn hay không?"
Tô Khả cười sờ sờ đầu Tiểu Bao Tử, "Ừm, con gái của mẹ con thì dĩ nhiên là khôn ngoan rồi."
"Thôi đi, đó là bởi vì con bé là em gái của con có được hay không." (ed: mẹ nào con nấy)
"Con cũng là do mẹ sinh ra mà." Tô Khả điểm chóp mũi Tiểu Bao Tử cười nói.
Tần Phi ở bên cạnh cùng thím Trương nghe hai mẹ con đối thoại như thế thì cũng cười ra tiếng.
*
Phía bên này, Đài Truyền Hình.
"Tại sao không để cho tôi trước!" Hoàng Nghê Thường hung tợn nhìn chằm chằm vẻ mặt kiêu căng của nhà sản xuất bên cạnh đang dùng ánh mắt khinh miệt nhìn chương trình của cô ta, "Rõ ràng nói hay lắm mà, tôi có khả năng làm chương trình này mà, tại sao lật lọng."
Nhà sản xuất cười lạnh, "Chết đến nơi còn không biết đắc tội với ai, tôi khuyên cô đi nhanh lên đi, tránh bẩn ánh mắt của mọi người."
Sắc mặc Hoàng Nghê Thường dùng mỹ phẩm hạng sang đắp trang điểm xinh đẹp trong nháy mắt trở nên dữ tợn méo mó, ngón tay chỉ vào nhà sản xuất: "Ông lặp lại lần nữa!"
Nhà sản xuất vươn tay nhẹ nhàng đẩy văng ngón tay của cô ta, "Hoàng tiểu thư, người bên chúng tôi đều có thân phận có địa vị, đều lái xe hơi sang trọng. Hơn nữa bên này không có trang web của cô~"
Ý ở ngoài lời chính là đang mắng Hoàng Nghê Thường là xe công cộng. Hoàng Nghê Thường dĩ nhiên là nghe được rất rõ ràng, trong nháy mắt, gương mặt méo mó làm người ta nôn mửa.
Hoàng Nghê Thường nổi giận, trực tiếp cầm túi xách trong tay đập tới nhà sản xuất, làm như muốn hung hăng đập đầu của ông ra máu.
Nhà sản xuất không ngờ rằng Hoàng Nghê Thường lại đột nhiên biến thành bộ dáng này, trong lúc nhất thời chưa có lấy lại tinh thần, bị đập trúng chính giữa, rất nhanh, máu màu đỏ tươi liền chảy xuống.
Ông chỉ là cảm thấy suy nghĩ tối đen, sau đó tay theo bản năng sờ, ấm nóng, định thần nhìn lại, tay đầy máu tươi, con ngươi nhà sản xuất đột nhiên phóng đại, hét lên một tiếng, sau đó ngã xuống —— hôn mê.
Hoàng Nghê Thường thấy nhà sản xuất ngã xuống thì sợ hết hồn, nghĩ đến ông mới vừa giẫm lên nỗi đau của cô ta, hơn nữa còn lật lọng, không để cho cô ta làm chương trình, lửa lại bốc lên, tiếp tục cầm túi trên tay đập nhà sản xuất.
Đại khái là do nhà sản xuất mới vừa kêu một tiếng chói tai nên người bên cạnh nghe động tĩnh, liền chạy tới bên này, đập vào mắt chính là ngôi sao lớn Hoàng Nghê Thường ngày xưa lúc này chật vật cưỡi trên người của nhà sản xuất, sau đó cầm túi xách đánh nhà sản xuất.
Bọn họ đều là nhân vật nhỏ, nếu nhà sản xuất có vấn đề thì bọn họ cũng không có quả ngon để ăn, vì vậy đám người kia ba chân bốn cẳng vội chạy đi.
Hoàng Nghê Thường bị hai người chống trụ hai cánh tay, kéo lui về phía sau, cô ta không cam lòng mà muốn đi về phía trước, nhưng hiển nhiên hơi sức hai người kia lớn hơn Hoàng Nghê Thường, cho nên lúc này cô hai chân treo giữa không trung không ngừng đá vào phía trước. . . . . .
Nhà sản xuất đã được hai người cõng đi ra ngoài rồi.
Hoàng Nghê Thường lớn tiếng kêu gào với người bên cạnh: "Các người chờ đó cho tôi, tôi nhất định sẽ không cho các người ăn trái cây tốt đâu, các người chờ đi!"
Tổng Đạo Diễn kiêm trưởng đài nghe chuyện nên đến rồi tức giận nhìn chằm chằm Hoàng Nghê Thường, "Hoàng Nghê Thường, lại dám ở Đài Truyền Hình của tôi gây chuyện, cô chờ, tôi không giết chết danh của cô thì tôi liền không phải XXX!"
Đúng vào lúc này, bảo vệ tới, trưởng đài nói, "Kéo tới phòng an ninh đợi cảnh sát cho tôi."
Lúc này Hoàng Nghê Thường mới bị hoảng sợ mà phục hồi tinh thần lại, rất nhanh liền tỉnh táo lại, con ngươi đảo một vòng về phía trưởng đài, nói, "Đài tr