ởng Trần, ông cũng không hỏi tôi một chút xem là sao muốn đánh nhà sản xuất chết tiệt kia ư."
Mọi người cau mày.
Trưởng đài nói, "Cô đánh người ta ngất xỉu sau đó còn tiếp tục hành xử bạo lực, xuất phát từ điểm này là tôi cũng không muốn nghe bất kỳ nguyên nhân gì của cô rồi."
Thật ra thì trong miệng Hoàng Nghê Thường nói nguyên nhân, trong lòng trưởng đài rất rõ ràng. Dù sao nói trắng ra là nhà sản xuất cũng chỉ là nghe theo phân phó của ông ta mà không để Hoàng Nghê Thường làm chương trình bên trên đó thôi.
Trong lòng Hoàng Nghê Thường giận đến phát run, thề sau khi ra ngoài thì nhất định phải làm cho trưởng đài cùng nhà sản xuất, còn có hai người mới vừa chống lại cô ta đẹp mắt, "Nhà sản xuất muốn cường gian tôi, còn không cho phép tôi phản kháng sao? Hả? !"
Sắc mặt trưởng đài xanh mét, "Cô có chứng cớ gì!" Ông ta không ngờ Hoàng Nghê Thường lại có thể ăn nói lung tung vậy.
Ngược lại một nữ nhân nhân viên bên cạnh cười lên "khanh khách", "Hoàng tiểu thư, cô nghĩ quá nhiều rồi, nhà sản xuất chúng tôi tự làm khổ có xe chạy băng băng không lái đi mà tới ngồi xe công cộng sao ."
"Ha ha ha" Một người nữ nhân viên khác cũng cười ra tiếng, "Ha ha ha, đúng vậy, nhà sản xuất chúng tôi rất kiêng ăn."
Sắc mặt Hoàng Nghê Thường tái xanh.
Trưởng đài nói, "Bảo vệ, còn đứng ngây đó làm gì, còn không mau kéo người đan fbaf này tới phòng an ninh cho tôi đi!"
Sau khi bảo vệ lấy lại tinh thần thì vội vàng gật đầu, kẹp hoàng Nghê Thường đi tới phòng an ninh.
Hoàng Nghê Thường giãy dụa cơ thể muốn thoát khỏi gông cùm xiềng xiếc của bảo vệ, ngoài miệng hô to: " Đài Truyền Hình B, các người chờ đó cho tôi! Tôi nhất định phải khởi tố các người!"
Trên hành lang không ngừng vang lên âm thanh của Hoàng Nghê Thường, người trong văn phòng cũng ào ào mở cửa thò đầu ra xem rõ ngọn ngành. Một vài ngôi sao có tiếng tăm lui tới thấy một màn như vậy thì nhún vai cười một tiếng.
Hoàng Nghê Thường cảm thấy nhếch nhác bội phần, trong đầu lại nghĩ xem rốt cuộc là ai ở sau lưng thâm độc với cô. Rõ ràng chuyện tiết mục này đã thương lượng rất tốt, lại đột nhiên lật lọng, mà lúc nãy nhà sản xuất cũng nói, cô ta chết đến nơi cũng không biết rốt cuộc mình đắc tội với ai.
Rốt cuộc là ai? Trong khoảng thời gian đó tới nay, vì trở lại giới nghệ sĩ, coi như là cô ta an phận không ít, tất cả rõ ràng đều theo kế hoạch của cô ta mà đi, sao lại. . . . . .
Chẳng lẽ là Tô Khả? Đúng, nhất định là người phụ nữ chết tiệt đo! Đáng chết, lần trước ở thành phố H không thể giết chết bọn họ, lần này, cô ta nhất định sẽ không bỏ qua người phụ nữ đê tiện này.
Người đại diện kiêm trợ lý của Hoàng Nghê Thường đi ra bên ngoài mua đồ đang trở về, mới vừa đi tới cầu thang thì liền nhìn thấy Hoàng Nghê Thường bị bảo vệ kéo đi, người đại diện trợn tròn mắt, không khỏi tiến lên: "Các người muốn làm gì, muốn làm gì, có phải muốn làm chuyện phạm pháp hay không."
Bảo vệ xem thường nhìn qua người đại diện một cái, "Thôi đi, mở to mắt nói lời bịa đặt."
"Đúng vyậ, quả nhiên chủ là loại nào thì có tớ loại ấy."
"Các người!" Người đại diện giận đến đem toàn bộ vật cầm trong tay ‘chào hỏi’ trên người bảo vệ, sau đó lớn tiếng quát: "Đài Truyền Hình, các người được tính là cái gì! Đây tính là gì chứ! Gọi chúng tôi đi qua rồi sau đó chính là đối xử thế này sao!" Sau đó tay chỉ chỉ hai người bảo vệ này: "Tôi muốn tố cáo, tố cáo các người!"
Bảo vệ thứ nhất nói: "Ai ui, đi tố cáo đi, đi tố cáo đi, chúng ta sợ chết lắm."
Bảo vệ thứ hai cười ha ha một tiếng: "Ai ui, vậy là sao, chúng ta sợ chết."
Người đại diện giận đến sắc mặt xanh mét: "Các người! Các người! Các người khinh người quá đáng!"
Hoàng Nghê Thường nói: "Chức Kim, chúng ta nhịn!"
Các nhân viên bảo vệ "ha ha" cười, trực tiếp kéo Hoàng Nghê Thường tới phòng an ninh, chờ cảnh sát tới đây. Vào phòng an ninh, vừa lúc bọn họ nghe tiếng xe cứu thương "hú a hua a" làm cho vui sướng.
*
Tô Khả nhàn rỗi mà nhàm chán dạo trên mạng xã hội, thình lình phát hiện đề tài nóng hổi nhất trên mạng xã hội chính là về hoàng Nghê Thường. Tô Khả nhìn thấy ba chữ kia thì liền bấm X, kết quả phát hiện trên chú ý của trang mạng xã hội của cô có một người viết như vậy: Hoàng Nghê Thường ầm ĩ ở Đài Truyền Hình B đập một cái túi làm nhà sản xuất hôn mê, Hoàng Nghê Thường, lực của cô lớn bao nhiêu đây.
Tô Khả không biết nói gì, nhìn tựa đề phía trên một chút, ầm ĩ ở Đài Truyền Hình? Con thiêu thân Hoàng Nghê Thường lại xảy ra điều gì nữa, kết quả là Tô Khả mở đề tài nóng hổi này ra xem một chút, sau khi xem xong thì sấm sét không ngừng.
Hoàng Nghê Thường lại đánh người ở nơi công cộng, liền nhớ đến lần đó cô và Hoàng Nghê Thường đánh nhau ở thành phố B thì cũng bình thường trở lại, dù sao cô ta cũng không phải là đánh người ở nơi công cộng lần đầu tiên.
Chỉ là nhà sản xuất này cũng đủ vô dụng, một người đàn ông lại bị một người đàn bà đánh vào bệnh viện, thật sự là quá vô dụng. (Nhà sản xuất: tôi đang bị oan đấy, tôi bị máu trên đầu dọa ngất đi có được không. Tác giả: —_— lời này ông cũng không biết xấu hổ mà nói khỏi miệng )
Mà phía dưới đề tài nóng hổi của trang mạng còn có một vài thông báo mới nhất, người phát tự xưng là một trong những nhân viên lúc ấy ở chỗ này, hơn nữa nói tình huống lúc đó, một lúc sau, cô ta còn nói đến mấy từ của một nữ đồng nghiệp vô cùng độc miệng, trực tiếp mắng Hoàng Nghê Thường là xe công cộng, không ai muốn lên, Hoàng Nghê Thường giận đến sắc mặt tái xanh.
Phía dưới phát một đống lớn, không ít người bình luận nói: Hoàng Nghê Thường vốn chính là chiếc xe công cộng, còn muốn tẩy trắng cũng không thể trở thành Hoa sen trắng....
Tô Khả thấy bình luận như vậy thì không khỏi bật cười ra tiếng, nhìn vô số người nói Hoàng Nghê Thường ác độc, ừ, Tô Khả cũng không phúc hậu cười lớn ra tiếng.
Hoàng Nghê Thường, cô cũng có hôm nay!
Cho nên cả ngày đó, tâm tình Tô Khả đều vô cùng tốt, sau đó bước chân đều nhẹ nhàng hơn.
Chiều tối, Tô Cẩm Niên về. Vừa vào cửa liền nhìn thấy Tô Khả ngâm nga ca khúc đang xem tạp chí, bài hát này chính là ca khúc duy nhất mà Tô Khả biết hát, làm cho Tiểu Bao Tử xem truyện tranh bên cạnh thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn Tô Khả, muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng không nói ra miệng.
Tiểu Bao Tử ngẩng đầu nhìn thấy Tô Cẩm Niên đã trở về, "cộc cộc" bay nhào qua, đành chịu vì vóc dáng không cao nên chỉ có thể khó khăn lắm ôm lấy đùi Tô Cẩm Niên.
Tô Cẩm Niên cúi đầu, trực tiếp ẳm Tiểu Bao Tử lên, hôn gò má trên khuôn mặt nhỏ của con, "Ôi, Tô Tô, có nhớ bố không."
Tô Khả nghe được giọng nói thì ngẩng đầu lên vừa nhìn thì phát hiện Tô Cẩm Niên đã trở về, hát cũng không hát nữa, trực tiếp ném tạp chí qua một bên, bay nhào tới Tô Cẩm Niên, dọa Tô Cẩm Niên sợ đến sắc mặt trắng bệch đứng tại chỗ: "Khả Khả, em chậm một chút! Chậm một chút!"
Tô Khả nhào vào trong ngực Tô Cẩm Niên, "Ai ui, người ta nhớ anh mà."
Miệng nhỏ của Tiểu Bao Tử cong lên: "Mẹ, mẹ thật là càng ngày càng da mặt dày rồi."
Tô Khả nhìn đứa con nhà mình được một tay ông xã ôm thì hơi ghen tị: "Mẹ là mẹ con mà, phải có lễ phép biết không. Cho dú da mặt mẹ con thật dày thì con cũng không thể nói ra ngoài."
Khóe miệng Tô Cẩm Niên hơi nhếch lên: "Tô Tô ngoan, mẹ là phụ nữ có thai, chúng ta là đàn ông tốt."
Trong nháy mắt Tô Tô hiểu ý Tô Cẩm Niên: "Dạ, đàn ông tốt không đấu cùng phụ nữ, huống chi còn là phụ nữ có thai."
Tô Khả: ". . . . . ."
Đây là năng lực hiểu gì thế nhỉ!
Tần Phi cùng thím Trương từ trong phòng bếp đi ra, ý cười nhẹ nhàng ở trên mặt, "Ôi, Cẩm Niên về rồi à."
"Mẹ." Tô Cẩm Niên cười gọi bà một tiếng.
Sau đó Tần Phi nghĩ đến điều gì đó nên nói với Tô Cẩm Niên: "Đúng rồi, bố con muốn ngày mai các con qua đó gặp ông ấy một ngày." Thật ra thì nói trắng ra là Tô Sĩ Minh muốn gặp Tiểu Bao Tử.
Tô Cẩm Niên gật đầu một cái, "Được ạ."
Thím Trương nói: "Cậu chủ, có thể ăn cơm rồi."
"Dạ, được rồi ạ, thím Trương." Tô Cẩm Niên gật đầu, xoay người nói với Tô Khả: "Mọi ngươi bắt đầu ăn trước đi, anh đi lên lầu thay quần áo." Nói xong, anh để Tiểu Bao Tử xuống, để cho bé đi theo mẹ bé cùng đi ăn cơm, mình thì đi lên lầu.
Lúc này trên người Tô Cẩm Niên đang mặc chính là một bộ rằn ri ngụy trang màu ô liu, trên chân mang một đôi giày da quân nhân, từ xa nhìn lại, tinh thần mười phần.
Tiểu Bao Tử nhìn bộ quần áo này, đôi mắt toát ra rất nhiều ánh sáng xanh, miệng nhỏ lẩm bẩm: "Sau này con mặc nó, khẳng định còn oai phong hơn bố!"
Lời này không những không được Tô Khả lấu làm mẫu mà ngược lại nhận được một sự tỏ ý kiểu tát tay của Tô Khả: "Chuyện con muốn làm quân nhân là bởi vì cảm thấy quân nhân oai phong đấy à!"
Tiểu Bao Tử nghe Tô Khả nói như vậy thì cho là cô không nguyện cho bé làm một quân nhân, đầu nhỏ xoay chuyển một cái, lập tức nói: "Mẹ, đây chỉ là một phần thôi có được hay không, mẹ không thể cắt câu lấy nghĩa."
"Con còn hiểu cái gì gọi là cắt câu lấy nghĩa nữa đấy à."
Đối mặt với ánh mắt khinh bỉ trần trụi của Tô Khả, Tiểu Bao Tử có loại kích động đến mức phát điên, trong lòng lặng lẽ nói: Tô Tô, cậu phải bình tĩnh, cô ấy là mẹ cậu, trong bụng còn có em gái cậu nữa, cậu phải bình tĩnh, cô giáo từng nói qua, con trai không thể so đo cùng con gái. Bình tĩnh bình tĩnh. . . . . .
Kết quả là Tiểu Bao Tử ngẩng đầu lên cười với Tô Khả một tiếng: "Mẹ, không nên xem thường con, con không phải đứa trẻ ba tuổi."
Tô Khả: ". . . . . ."
"Ha ha ha ha, Tô Tô chúng ta là đứa bé năm tuổi." Tần Phi thích nghe cháu mình đột nhiên "nói lời kinh người" nhất, cho nên lần này sau khi nghe được thì lại cảm thấy tự hào.
Sắc mặt Tiểu Bao Tử đen lại: Bà nội, bà xác định là bà đang khen cháu chứ không phải đang tháo dở pháo đài của cháu đấy sao?
Thím Trương đứng ở một bên nhìn người trong gia đình cư xử với nhau thì che miệng cười trộm không dứt.
*
Ban đêm, căn phòng nào đó truyền đến một hồi tiếng rên nhẹ mập mờ của nam nữ, nóng hừng hực, nếu có người ở góc nhà nghe thấy thì sợ là sắc mặt đỏ bừng rồi.
"Ơ ơ —— không được —— không được ——" Tô Khả nằm ở trên giường, sắc mặt đỏ bừng, ánh mắt mất đi tiêu cự, môi anh đào hồng hào luôn nỉ non mấy câu ngắn, "Dừng lại đi —— Cẩm Niên —— đủ rồi ——"
Phía bên này, Tô Cẩm Niên đỏ mặt, gân xanh trên trán thình thịch nhảy lên nhảy xuống, ‘em trai’ của mình căng đau, lại vẫn toàn tâm toàn ý lấy tay phục vụ cho bà xã mình.
"Hừm ~" Một tiếng rên nhẹ thật dài, Tô Khả thoải mái đến nơi, sau đó ngây ngất ngủ mê man rồi.
Tô Cẩm Niên trên cao nhìn xuống bà xã mình, làn da giống y hệt như sứ trắng, từ C biến thành cúp D như sóng lớn, còn hai chân thon dài còn mảnh khảnh cùng đôi bàn chân đẹp đẽ trắng muốt như ngọc. . . . . .
Dĩ nhiên, nếu như bỏ cái bụng lớn tròn xoe thì đây cũng là hình ảnh một người đẹp gợi cảm, dù là Liễu Hạ Huệ thì dục vọng cũng phải bừng bừng.
Nhìn khóe miệng Tô Khả nâng lên, nhìn lại ** của mình còn chưa dịu bớt một chút, kêu gào bên dưới, đau lợi hại, kết quả là Tô Cẩm Niên cúi đầu hung hăng cắn một cái lên miệng của bà xã mình: "Em là vật nhỏ không có lương tâm." Sau đó, đau khổ đứng dậy, đi tới phòng tắm, tự cấp tự túc đi.