Lục Tử Mặc và Sơ Vũ leo xuống đất, tiếp tục lên đường. Buổi sáng sớm, rừng rậm bị bao phủ bởi sương mù dày đặc. Khi mặt trời chiếu ánh nắng xuyên qua những tán lá, sương mù mới dần tan biến.
Lục Tử Mặc nói là quay lại tìm Naka, nhưng vượt qua thác nước không phải là chuyện dễ dàng. Đi bộ ở rừng sâu trong tình trạng không có lương thực cũng khó bề cự nổi. Vì vậy, Lục Tử Mặc dường như có tính toán riêng, anh ngó nghiêng phán đoán phương hướng rồi dẫn Sơ Vũ tiếp tục tiến về phía trước.
Mặt trời càng lên cao, khu rừng càng náo nhiệt sinh động. Tiếng chim kêu, tiếng côn trùng rả rích và tiếng gió thổi xào xạc hòa trộn vào nhau thành điệu khúc vui tai.
Có lẽ do tâm trạng thoải mái khi thoát khỏi Naka, bước đi của hai người nhẹ nhõm hẳn. Dưới sự trợ giúp của Lục Tử Mặc, Sơ Vũ không còn cảm thấy mệt mỏi như ban đầu. Cô ngẩng đầu nhìn anh: “Khả năng sinh tồn của anh trong hoàn cảnh khắc nghiệt lớn thật đấy”.
Lục Tử Mặc tay cầm một cành cây dài không ngừng đập đập xuống đất. Trong rừng có nhiều rắn rết, nhưng bình thường loài rắn không chủ động tấn công con người. Gây tiếng động dưới đất coi như một lời thông báo cho lũ rắn ở phía trước rằng họ sẽ đi qua, để lũ rắn chủ động bò đi nơi khác. Lục Tử Mặc mỉm cười: “Anh từng tham gia bộ đội đặc chủng, Ba Dữ là chiến hữu của anh”.
Nhắc đến Ba Dữ, bầu không khí đột nhiên trầm lắng. Đã mấy ngày trôi qua vẫn không có tin tức của Ba Dữ. Lúc đó, Ba Dữ bị thương khá nặng. Naka lại tàn nhẫn như vậy, Ba Dữ không có nhiều khả năng sống sót.
Lục Tử Mặc im lặng một lát: “Bọn anh là lính Hải cẩu”.
Hải cẩu là bộ đội đặc chủng của Thủy lục quân, phụ trách những nhiệm vụ bí mật như thâm nhập hay ám sát. Lục Tử Mặc hồi tưởng lại: “Một lần bọn anh chấp hành nhiệm vụ ám sát. Lúc đó, một người trong đội sơ suất để đối phương phát hiện. Người của đối phương nổ súng vào Ba Dữ. Anh không hề do dự lao ra đỡ viên đạn cho Ba Dữ đến mức suýt chết. Kể từ lúc đó, Ba Dữ thề, mạng sống của cậu ấy thuộc về anh. Ba năm sau, anh giải ngũ và đi theo Kim Gia, Ba Dữ trở thành cánh tay phải của anh”.
Lục Tử Mặc ngoái cổ nhìn Sơ Vũ: “Anh tin Ba Dữ sẽ có cách tự cứu lấy mình”.
Ở hoàn cảnh hiện tại Sơ Vũ chỉ còn cách tin lời Lục Tử Mặc, cũng là để tạo niềm tin cho bản thân. Sơ Vũ ngẩng đầu nhìn lên trời. Bây giờ đã là giữa trưa, ở lâu trong rừng rậm nên cô có cảm giác kỳ lạ. Rừng sâu ẩm ướt nên khi đi bộ một thời gian dài lá phổi sẽ tích đầy nước, khiến mỗi nhịp thở của cô đều khó khăn. Thế nhưng, bờ môi Sơ Vũ lại khô hanh nứt nẻ.
Lục Tử Mặc đưa Sơ Vũ rời xa khu vực thác nước. Đám người Naka không có nhiều kinh nghiệm về việc sinh tồn trong rừng. Đối mặt với rừng cây rậm rạp, chúng sẽ không dám đi quá sâu. Hơn nữa vấn đề lương thực cũng không cho phép chúng làm điều đó. Theo suy đoán của Lục Tử Mặc, đám người Naka sẽ chỉ tìm kiếm họ dưới hạ lưu con suối một đoạn. Nếu không tìm thấy, họ buộc phải đi ngược lại theo bờ suối.
Nơi Lục Tử Mặc đưa Sơ Vũ đến là cứ điểm tiếp tế của anh.
Trong khu rừng này có một điểm tiếp tế bí mật, tuy không được đánh dấu trên tấm bản đồ Lục Tử Mặc đưa Naka xem trước đó. Cứ điểm do Lục Tử Mặc và Ba Dữ xây dựng vài năm trước, khi họ đi săn ở đây. Việc tìm ra cứ điểm này không phải quá khó. Lúc lập cứ điểm, họ đã đánh ký hiệu chỉ đường riêng ở trên cây mà chỉ họ mới hiểu.
Cứ điểm là một ngôi nhà bằng gỗ nằm ở trên tán cây cao. Lục Tử Mặc đỡ Sơ Vũ trèo lên cây. Ở trên cao phóng tầm mắt xuống bên dưới, rừng rậm trở thành biển màu xanh lục đẹp mắt.
Ngôi nhà gỗ khá rộng rãi, bên ngoài thậm chí còn có cả ban công. Trên nóc ngôi nhà mọc nhiều dây leo rủ xuống, tạo thành một bức tường thành thiên nhiên che dấu ngôi nhà.
Trong nhà có mấy tấm thảm len được bọc kỹ bằng túi nylon. Ngoài ra còn có đồ ăn khô, bếp cồn, vũ khí, một máy phát điện nhỏ và điện thoại vệ tinh.
Lục Tử Mặc và Sơ Vũ cùng ăn ít lương khô. Sau đó, anh rút trong người túi nylon và lấy điện thoại di động ra mở máy. Điện thoại đã hết pin. Sơ Vũ nhìn Lục Tử Mặc, anh dường như cảm nhận được nghi vấn của cô, lên tiếng mà không hề ngẩng đầu: “Đây là những thứ Ba Dữ tịch thu từ người Văn Lai”.
Họ đã tương đối gặp may. Điện thoại của Văn Lai thuộc loại sạc pin bằng năng lượng mặt trời. Lục Tử Mặc để điện thoại dưới ánh nắng một lúc rồi mở máy kiểm tra một lượt. Anh nhanh chóng phát hiện vài đoạn băng video, ghi hình cuộc gặp gỡ giữa Văn Lai và Rắn Độc, Văn Lai và Naka cùng một số đoạn ghi âm cuộc gọi.
Văn Lai cố ý ghi lại những thứ này rõ ràng có dụng ý riêng. Quan trọng hơn cả là đoạn video Văn Lai gặp Naka, cho biết Lục Tử Mặc và Sơ Vũ biết tình hình của lô hàng. Đúng như chuyện xảy ra, đoàn xe quân đội áp giải là mồi nhử, chiếc xe Sơ Vũ đánh cắp cũng là mồi nhử, còn chiếc xe vận chuyển hàng đi Bangkok là xe giả.
Lô hàng thật Văn Lai đã giao lại cho Naka.
Sơ Vũ kinh hãi khi xem đoạn video này. Sau khi xem xong, Lục Tử Mặc cầm điện thoại trầm ngâm một lúc, rồi anh ngẩng đầu nhìn lên trời: “Hóa ra hắn có ý định đó”.
Sơ Vũ không hiểu ý Lục Tử Mặc, nhìn anh bằng ánh mắt dò hỏi. Anh quay sang cô: “Naka không định giao lô hàng cho Rắn Độc. Ngay từ đầu, hắn và Văn Lai đã định bí mật nuốt trọn lô hàng”.
Lục Tử Mặc quay người rút trong túi mấy chiếc bánh quy, lần lượt đặt xuống đất. Anh chỉ cho Sơ Vũ thấy: “Đây là Rắn Độc, đây là Sophie và Lama. Đây là Naka, đây là Văn Lai. Đây là Kim Gia, còn đây là chúng ta”.
Lục Tử Mặc cầm chiếc bánh đại diện cho Kim Gia: “Kim Gia đánh mất lô hàng quan trọng nên sai anh đi đoạt lại. Naka bị Rắn Độc mua chuộc từ lâu. Hắn thỏa thuận với Rắn Độc sẽ giúp ông ta lấy được lô hàng của Kim Gia. Đúng lúc này, Naka biết Văn Lai cũng là người của Rắn Độc. Naka sợ hắn bị Rắn Độc dùng xong rồi loại bỏ nên ngầm thỏa thuận riêng với Văn Lai”.
Lục Tử Mặc vừa dứt lời liền cầm chiếc bánh đại diện cho anh: “Chúng ta đuổi theo lô hàng. Naka và Văn Lai giăng bẫy, tuyên bố chúng ta đã cướp được hàng. Còn bọn chúng thuận lợi giành được thứ mà chúng muốn. Chắc Naka đã có ý đối phó với anh từ lâu”.
“Anh bắt được Văn Lai ở ngôi nhà hoang, nhưng do thời gian cấp bách nên chưa kịp moi tin gì từ miệng hắn. Sau khi biết chuyện, Naka vô cùng hoảng hốt. Hắn sợ sự việc bại lộ hắn sẽ trở thành kẻ phản bội cả Kim Gia và Rắn Độc. Vì vậy hắn buộc phải hành động, loại bỏ Ba Dữ, dùng em để uy hiếp anh thay hắn hoàn thành những việc còn lại”.
Thông qua suy đoán của Lục Tử Mặc, mọi chuyện đã trở nên rõ ràng hơn. Lục Tử Mặc cầm chiếc bánh quy đại diện cho Văn Lai bẻ làm đôi: “Văn Lai chắc cũng không ngờ rơi vào tay chúng ta. Đối với Naka mà nói, càng ít người chia chác, hắn sẽ càng hưởng lợi nhiều hơn. Hắn có thể một mình độc chiếm cả lô hàng, anh chỉ e là Văn Lai lành ít dữ nhiều”.
Sơ Vũ nghi hoặc nhìn Lục Tử Mặc. Anh cười cười: “Theo tin tức trên báo chí, ngôi nhà hoang có ba xác chết. Lúc đó, Văn Lai đã được chúng ta đưa đi, lấy đâu ra ba thi thể bị thiêu rụi? Cảnh sát chỉ biết xác nhận thân phận của người chết thông qua ba tấm thẻ cảnh sát để lại trong chiếc xe hàng do em lái”.
“Dù Văn Lai có ý định giả chết rồi bỏ trốn với một nửa lô hàng, nhưng cái chết của hắn đã được công bố rộng rãi như vậy. Chỉ e là trước mặt Rắn Độc, Naka đổ tội anh giết chết Văn Lai rồi sau đó hắn sẽ biến Văn Lai từ chết giả thành chết thật để độc chiếm lô hàng”.
“Kế hoạch của hắn quả thật không có sơ hở nào. Duy nhất một điều hắn không ngờ tới là chúng ta thoát khỏi tay hắn vào đúng thời điểm then chốt này. Hắn càng không thể ngờ, tin tức về ba xác chết trong ngôi nhà hoang gợi mở cho anh nhiều điều như vậy”.
Lục Tử Mặc bóp nát chiếc bánh quy trong tay: “Ngày tháng an nhàn của Naka sắp kết thúc rồi”.
Sơ Vũ vốn tưởng rằng nếu không thể đuổi bắt Lục Tử Mặc và cô trong khu rừng rậm, Naka sẽ thoái lui. Nhưng theo tình hình trước mắt, Naka rõ ràng không thể mạo hiểm để hai người biết rõ chân tướng sự việc thoát thân. Một khi Lục Tử Mặc tiết lộ tin Văn Lai còn sống, Rắn Độc sẽ biết Naka phản bội hắn, Kim Gia cũng sẽ biết Naka câu kết với Rắn Độc. Vì vậy, việc quan trọng nhất của Naka bây giờ là tìm mọi cách trừ khử Lục Tử Mặc.
Đã nắm rõ suy nghĩ của Naka, Lục Tử Mặc không vội vàng đi tìm đối phương. Họ càng xuất hiện chậm hơn, trong lòng Naka càng cảm thấy sợ hãi và bất an.
Vì vậy Lục Tử Mặc và Sơ Vũ quyết định tạm thời nghỉ lại ở ngôi nhà trên cây, coi như để thư giãn thần kinh và cơ thể. Dù sao nơi này cũng tương đối an toàn.
Khi màn đêm buông xuống, hai người cuối cùng có một giấc ngủ say sau nhiều đêm căng thẳng. Nửa đêm tỉnh giấc, Sơ Vũ phát hiện Lục Tử Mặc không ở bên cạnh cô. Cô chống người đứng dậy, anh đang đứng ở bên ngoài. Sơ Vũ nhìn bóng dáng Lục Tử Mặc ngoài ban công. Ánh trăng mờ mờ chiếc sắc bạc xuống người anh, tạo thành cái bóng dài dưới nền nhà.
Ban đêm gió ngừng thổi, trời khá lạnh. Nhiệt độ ở trong rừng ngày đêm có thể cách biệt tới hai mươi độ. Sơ Vũ cuộn tròn tấm thảm len lên người. Tấm thảm có mùi hương tùng để phòng chống côn trùng và mối mọt. Cả gian phòng cũng tỏa ra mùi hương tùng nhè nhẹ.
Người đàn ông trước mặt lợi hại đến mức Sơ Vũ không thể tưởng tượng. Chỉ cần hai câu kết luận của anh, toàn bộ cục diện đã hoàn toàn thay đổi. Anh đã nắm được thóp của Naka. Dù bây giờ họ lâm vào hoàn cảnh vô cùng nguy hiểm nhưng ít nhất, họ đã tìm ra điểm đột phá, giành được khoảng thời gian đệm quý giá.
Sơ Vũ nhón bước ra ngoài cửa. Cô đạp chân lên nền nhà ghép bằng cành cây không khỏi phát ra tiếng động. Trước khi Sơ Vũ đến bên Lục Tử Mặc, anh đã phát hiện ra sự tồn tại của cô. Anh quay người, giơ tay kéo cả người cô vào lòng.
Không khí yên tĩnh đến mức Sơ Vũ không muốn phá vỡ. Người đàn ông phía sau tựa cằm lên vai cô. Im lặng một lúc, Lục Tử Mặc đột ngột lên tiếng: “Em có ý định rời xa anh?”
Sơ Vũ hơi giật mình. Lời nói của Lục Tử Mặc khiến trong lòng cô dội lên một cơn đau. Anh đã biết rõ tâm tư của cô. Người đàn ông rất giỏi đoán biết tâm lý người khác như anh sao có thể không thấy những biến đổi trong lòng cô?
“Đúng không?”
Giọng nói trầm ấm của anh thì thầm bên tai Sơ Vũ. Cô cảm thấy đôi môi anh lướt trên da cô, dịch chuyển lên trên theo đường huyết mạch, khiến tim cô đập mạnh. Lục Tử Mặc giật tấm thảm trên người Sơ Vũ rồi cuộn chặt cả vào người anh. Hơi ấm và mùi đàn ông từ cơ thể anh nhanh chóng bao bọc lấy Sơ Vũ.
Sơ Vũ cúi đầu. Vì cô không muốn nói dối anh nên không trả lời câu hỏi. Sơ Vũ nắm bàn tay Lục Tử Mặc. Ngón tay anh vừa dài vừa thô ráp. Ngón chỏ ở hai tay có vết chai rất dày, là dấu vết để lại khi cầm súng trong một thời gian dài. Ngón tay Sơ Vũ vuốt nhẹ trên vết chai, cảm thấy anh đang cố gìm nén bản thân.
Sau khi bị Văn Lai đem ra làm lá chắn uy hiếp Lục Tử Mặc, giữa Sơ Vũ và anh tồn tại một khoảng cách vô hình. Nhưng do tình thế cấp bách, họ luôn phải tìm cách sinh tồn và bỏ trốn nên họ tạm thời không để ý đến. Tuy nhiên khoảng cách vẫn tồn tại. Có lẽ vấn đề nằm ở bản thân cô. Cô không thể nào dùng ánh mắt trước đây nhìn Lục Tử Mặc, không thể nào đối diện với Lục Tử Mặc bằng tâm trạng như trước.
Lúc bị Renault uy hiếp ở trên vùng biển quốc tế, Lục Tử Mặc từng bỏ mặc sự sống chết của Sơ Vũ, nhưng cô không so đo với anh.