Bởi vì lúc đó cô còn chưa xác định được tình cảm của mình, thì làm sao cô có thể xác nhận vị trí của cô ở trong lòng anh.
Nhưng lần này, Sơ Vũ không có cách nào thuyết phục bản thân.
Sơ Vũ không muốn nghĩ đến những lời nói của Văn Lai. Dù sao ở hoàn cảnh đó, lời nói của hắn cũng chỉ mang tính khiêu khích. Quan trọng là thái độ của Lục Tử Mặc, anh đã định hy sinh cô?
Anh định hy sinh cô, người từ bỏ cả gia đình vì anh.
Anh định hy sinh cô, người bất chấp nguy hiểm sống chết cùng anh.
Anh định hy sinh cô, người vượt qua giới hạn của bản thân, vì anh ra tay giết người.
Anh định hy sinh cô, người quyết tâm ở bên cạnh anh, bất chấp ngày mai ra sao.
Sơ Vũ cảm thấy tim cô vừa lạnh lẽo vừa đau đớn. Cô không thể tha thứ cho hành vi đó của Lục Tử Mặc.
Tình yêu có phải luôn khiến con người ta được voi đòi tiên? Ban đầu người ta thường nói sẽ hy sinh tất cả vì đối phương mà không đòi hỏi điều gì. Hóa ra Đặng Sơ Vũ cũng chỉ là người phàm tục. Cô không thể chịu đựng nổi khi cô bỏ ra tình cảm một thời gian dài mà bị anh đối xử như vậy.
Không đòi hỏi gì chứ? Hoàn toàn hy sinh gì chứ? Hóa ra cô vẫn khao khát đối phương sẽ đáp trả tình cảm của cô.
Đôi môi Lục Tử Mặc di chuyển đến vành tai Sơ Vũ, anh hé miệng ngậm lấy. Động tác này khiến người ở trong lòng anh run rẩy. Giữa họ dường như có một nút thắt không gỡ ra được. Họ đều biết rõ điểm này nhưng không muốn chạm đến. Đã là nút thắt, chỉ có thể kéo căng để hai bên không còn đường ngoắt ngoéo nào.
Lục Tử Mặc nắm bàn tay Sơ Vũ đang vuốt ve ngón tay anh, đẩy cô lăn xuống ban công. Hai người nằm xuống khiến ban công lộ thiên rung chuyển. Lăn qua lăn lại, tấm thảm tuột ra, không khí lạnh tràn vào. Sơ Vũ giơ tay ôm cổ Lục Tử Mặc. Bàn tay anh vuốt dọc theo người Sơ Vũ rồi từ từ cởi quần áo cô.
Không khí lạnh giá khiến làn da cô càng trơn láng hơn. Bàn tay vuốt ve của anh mang đến ngọn lửa, đốt cháy cơ thể cô.
Sơ Vũ uốn người thành hình vòng cung, kết hợp với thân hình anh một cách hoàn hảo. Dưới ánh trăng, hai cơ thể quen thuộc tới từng centimet của nhau một lần nữa hợp nhất. Sơ Vũ không thể kìm nén tiếng rên rỉ. Lục Tử Mặc giữ chặt hai bên hông cô, đâm mạnh vào nơi sâu kín nhất trong cơ thể cô.
Sơ Vũ cảm thấy hơi đau, cô dùng sức cắn cánh tay Lục Tử Mặc. Anh vẫn ôm chặt lấy cô, hoàn toàn không cho cô thời gian nghỉ ngơi, liên tiếp tấn công như vũ bão.
Cơn sóng tình dần trôi xa, hơi thở hỗn loạn dần lặng xuống. Sơ Vũ mệt mỏi quay người về bên kia. Mái tóc dài của cô xõa xuống. Ánh trăng chiếu lên tấm lưng trần với đường nét hoàn hảo của cô khiến Lục Tử Mặc ngây người trong một giây. Anh giơ tay lưu luyến vuốt nhẹ mái tóc Sơ Vũ, cất giọng nói khẽ: “Đợi đến khi chúng ta rời khỏi nơi này, em muốn đi đâu tùy em”.
Sơ Vũ nhắm chặt mắt miệng cắn tấm thảm ở trước mặt. Mũi cô đột nhiên tắc nghẹt, nước mắt tràn ra bờ mi nhưng bị cô ép không cho rơi xuống. Trong lòng cô vừa cảm thấy mất mát vừa có một cảm giác phức tạp không thể diễn tả bằng lời.
Sáng hôm sau, Lục Tử Mặc lắp ráp vũ khí rồi cùng Sơ Vũ lên đường. Sau buổi tối hôm qua, hai người bỗng dưng trở nên trầm mặc. Có lẽ, họ cố ý né tránh đối phương. Suốt một đoạn đường dài không ai nói với ai một câu nào.
Lục Tử Mặc không chỉ có khả năng sinh tồn trong rừng sâu, mà anh còn là cao thủ theo dõi. Chỉ dựa vào tình hình cây cối bị đạp ngả rạp sang một bên và vết tích con người để lại, Lục Tử Mặc nhanh chóng bám theo đám Naka mà đối phương không hề hay biết.
Đúng như Lục Tử Mặc định liệu, Naka vẫn tiếp tục ở lại tìm kiếm họ. Tuy nhiên hắn không dám đi sâu vào, mà chỉ tìm quanh khu vực thác nước. Việc tìm kiếm không đạt kết quả, đám người Naka quay ngược lại đường cũ. Chúng đóng quân ở lối ra của thác nước. Nơi này có khoảng đất bằng, dưới nước rất nhiều cá, xem ra mấy ngày nay chúng toàn ăn cá sống qua ngày.
Lục Tử Mặc và Sơ Vũ đứng từ trên cao quan sát xuống bên dưới, có thể nhìn thấy rõ chỗ đóng quân của Naka. Bọn chúng không trang bị gì nhiều, nằm ngủ ngay dưới đất. Vừa kết thúc việc tìm kiếm trong gần hai ngày, đám người ngồi nghỉ ngơi hút thuốc. Khói thuốc từ từ lan tỏa trong không khí.
“Tiếp theo chúng ta sẽ làm gì?”
Sơ Vũ hỏi khẽ. Lục Tử Mặc giơ ngón lên miệng làm động tác “suỵt”, rướn người thì thầm vào tai cô: “Chờ đợi. Chắc Naka hết kiên nhẫn rồi. Nếu hắn không tìm thấy anh ở đây, hắn sẽ quay về địa bàn của mình để tìm cách khác”.
Lục Tử Mặc không hề uổng phí khoảng thời gian mười năm sống với Naka. Anh biết rõ Naka nghĩ gì. Đến buổi chiều, Naka quả nhiên ra lệnh cho đám người thu dọn hành lý, chuẩn bị lên đường. Xem ra, hắn sẽ quay ngược lại con đường Lục Tử Mặc đưa đến để ra khỏi khu rừng.
Lục Tử Mặc và Sơ Vũ lặng lẽ đi sau Naka ra khỏi rừng núi. Lúc này, cảnh sát không còn kiểm tra gắt gao như trước. Họ thuận lợi về tới Chiang Rai.
Đến Chiang Rai, Lục Tử Mặc không vội vàng tiếp xúc với người của Kim Gia. Anh không muốn đánh rắn động cỏ. Không nghe thấy tin tức gì về Lục Tử Mặc, Naka quả nhiên thở phào nhẹ nhõm. Hắn cũng không gấp trở về sơn trại mà tiếp tục ở lại Chiang Rai.
“Chắc chắn hắn đang đợi người”.
Lục Tử Mặc và Sơ Vũ tìm đến một ngôi nhà nhỏ. Đây là một trong những cứ điểm riêng của Lục Tử Mặc. Tuy lâu rồi không sử dụng nhưng ngôi nhà khá sạch sẽ. Dù thế nào, so với hoàn cảnh họ từng trải qua, ngôi nhà này cũng được coi là thiên đường.
Phán đoán của Lục Tử Mặc không sai chút nào. Anh theo dõi Naka một ngày không thấy hắn có động tĩnh gì. Đến sáng sớm ngày hôm sau, Naka một mình lái xe đi về phía bờ sông Mekong.
Lục Tử Mặc cùng Sơ Vũ lái xe theo sau. Anh không bám sát Naka. Hắn rất thận trọng, lái xe vòng quanh Chiang Rai hơn một tiếng đồng hồ rồi mới đi đến đích cuối cùng.
Lục Tử Mặc không lái xe xuống bờ sông theo Naka. Để tránh sự nghi ngờ của Naka, anh đậu xe tại một quán coffee ở trên cao. Từ nơi này nhìn xuống, có thể bao quát cả khu vực bờ sông.
Có khá nhiều xe đỗ bên bờ sông. Nhiều người ngồi im lặng câu cá. Bây giờ là giữa thu, mùa câu cá tốt nhất. Lục Tử Mặc lấy ống nhòm trên bàn lái tách đôi, đưa Sơ Vũ một cái.
Sơ Vũ cầm ống nhòm nhìn xuống. Naka dừng xe, mở cốp sau lấy đồ câu cá. Sau đó hắn đi đến bờ sông tìm một chỗ ngồi xuống.
Bên trái và bên phải Naka đều là người câu cá. Naka ngồi xuống không bao lâu thì có một người phụ nữ từ phía xa đi tới. Mặc dù người phụ nữ này mặc chiếc áo len mỏng và áo khoác gió để che đường cong cơ thể, mặc dù ả đeo cặp kính râm to đùng che gần nửa khuôn mặt, nhưng Sơ Vũ vẫn nhận ra ả chính là Sophie, con gái Rắn Độc.
Đằng sau Sophie có hai người đàn ông. Một người thân hình cao lớn, Sơ Vũ đã từng gặp, là vệ sỹ không rời Sophie nửa bước. Người còn lại càng quen thuộc hơn, đó chính là Lama.
Thật không ngờ bọn chúng rời khỏi Miến Điện đến Chiang Rai ngang nhiên gặp gỡ Naka. Sơ Vũ buông ống nhòm quay sang nhìn Lục Tử Mặc. Anh vẫn chăm chú theo dõi tình hình bên dưới.
Tuy biết Naka đang gặp ai, nhưng không biết chúng nói chuyện gì. Lama cầm một chiếc ghế gấp đặt bên cạnh Naka để Sophie ngồi xuống, rồi đưa cho ả. Sơ Vũ lên tiếng: “Hóa ra Lama là người của Rắn Độc”.
“Không, Lama là người của Sophie”.
Không đợi Sơ Vũ hỏi, Lục Tử Mặc lẩm bẩm: “Lama là tình nhân của Sophie. Bề ngoài hắn làm việc cho Rắn Độc. Nhưng trên thực tế, hắn làm việc cho Sophie”.
“Hai việc đó khác nhau sao? Sophie không phải là con gái của Rắn Độc?”.
Sơ Vũ hỏi một cách nghi hoặc. Lục Tử Mặc buông ống nhòm quay sang nhìn cô: “Sơ Vũ, quan hệ giữa họ không giống như người bình thường. Đối với họ, tình thân không thể vượt qua lợi ích cá nhân. Sophie không phải là con gái độc nhất của Rắn Độc. Rắn Độc có một con trai một con gái. Monta là anh trai của Sophie, trước đây là trợ thủ đắc lực của Rắn Độc. Ba năm trước, Monta bị giết khi đang tiến hành giao dịch ở khe núi. Sophie trở thành người thừa kế duy nhất của Rắn Độc. Sophie nuốt hết mọi thứ của Monta và nhanh chóng bành trướng thế lực của mình”.
“Ý của anh là…”
Sơ Vũ mở to mắt nhìn Lục Tử Mặc. Anh nói bình thản: “Sophie đã giết Monta. Bởi vì không có chứng cứ xác thực, Rắn Độc vẫn còn cần Sophie làm việc cho ông ta nên ông ta mới không truy cứu”.
“Mấy năm nay, Sophie không biết bao lần chống lại mệnh lệnh của Rắn Độc”.
Lục Tử Mặc vừa nói vừa đặt ống nhòm, bóp sống mũi mình: “Hôn sự của anh và Sophie do Rắn Độc sắp xếp, cô ta từng từ chối. Lúc anh đưa em đi khỏi chỗ của cô ta ở Miến Điện, Sophie đưa người đến lục soát bãi đào vàng, cũng là chống lại mệnh lệnh của Rắn Độc. Bao gồm cả hành động Lama bắt chúng ta để đổi lấy lô hàng của Kim Gia cũng là chúng tiến hành sau lưng Rắn Độc”.
Lục Tử Mặc từng nói cho cô biết, hôn sự của anh và Sophie là âm mưu của Rắn Độc. Một mặt ông ta muốn lôi kéo anh, mặt khác muốn chia rẽ anh và Kim Gia. Sophie biết rõ ý định của Rắn Độc muốn thông qua Lục Tử Mặc nuốt trọn địa bàn của Kim gia mà ả vẫn thản nhiên chống đối…Không đúng, người của Sophie có lẽ móc nối với Naka từ lâu. Vì vậy lúc cô và Lục Tử Mặc trốn khỏi bãi đào vàng đến cứ điểm bí mật của anh, họ mới bị Lama bắt.
Như vậy có nghĩa là, Naka đã bị Sophie và Lama lôi kéo về một trận tuyến?
Từ góc độ này, không khó có thể suy đoán thỏa thuận giữa họ. Lama và Sophie chắc chắn hứa giúp Naka trừ khử Lục Tử Mặc và Kim Gia để ngồi lên ghế trên. Còn Naka hứa giúp đỡ Sophie thay thế vị trí của Rắn Độc.
Khi Sơ Vũ nói ra suy nghĩ của mình, Lục Tử Mặc nhìn cô mỉm cười: “Em có thể mở một văn phòng thám tử tư được rồi đấy”.
Xem ra, Lục Tử Mặc cũng đồng tình với ý kiến của cô. Bên dưới, Naka và Sophie đã nói chuyện xong. Hắn thu dọn đồ ngó nghiêng bốn xung quanh rồi lái xe bỏ đi trước.
Sophie vẫn không rời khỏi bờ sông mà an nhàn ngồi câu cá, thỉnh thoảng ả quay sang cười với Lama. Lục Tử Mặc buông ống nhòm, kiểm tra khẩu súng rồi đẩy cửa bước xuống xe. Sơ Vũ lên tiếng hỏi: “Anh đi đâu thế?”
Lục Tử Mặc quay người nhét chiếc tai nghe vào tai Sơ Vũ, mỉm cười với cô: “Em đợi anh ở đây, anh đi gặp Sophie một lát”.
Anh không nói thêm một câu nào lập tức đóng cửa xe. Lục Tử Mặc nhìn xung quanh rồi đi theo con đường nhỏ xuống bờ sông. Lục Tử Mặc vừa xuất hiện ở bờ sông, Lama nhìn thấy anh ngay. Sắc mặt hắn thay đổi trong chốc lát. Hắn và tên vệ sỹ đứng bên cạnh Sophie tay đưa ra sau lưng.
“Đừng có căng thẳng thế, anh yêu”.
Từ chiếc tai nghe trên tai Sơ Vũ vọng đến tiếng nói của Sophie, Sophie giơ tay vỗ nhẹ lên người Lama: “Dù sao Lục cũng là vị hôn phu của em. Vị hôn phu đến gặp vị hôn thê thì có gì là lạ?”.
Lục Tử Mặc cười nhếch mép, đi đến chiếc ghế Naka vừa bỏ lại và ngồi xuống: “Cô đến Chiang Rai từ lúc nào vậy? Đến cũng chẳng thông báo một tiếng”.
“Em là du khách nhập cảnh hợp pháp, đến Chiang Rai thăm quan không được sao? Chính phủ Thái Lan cho phép em đến đây, lẽ nào anh yêu không cho phép?”
Sophie nở nụ cười ngọt ngào. Ả nghiêng người vuốt ve cánh tay Lục Tử Mặc: “Lâu rồi mới gặp, anh không nhớ em sao?”
“Vị hôn thê đến thăm vị hôn phu chẳng có gì bất ổn”, Lục Tử Mặc nhẹ nhàng phất tay khỏi Sophie: “Nhưng cô không nên gặp người đàn ông khác trước khi gặp tôi mới phải”.
Sophie cười lớn tiếng: “Lục, không phải anh đang ghen đấy chứ”.