ời đàn bà của Lục Tử Mặc. Đến giai đoạn giao dịch cuối cùng, hắn sẽ thả Ba Dữ để bày tỏ thành ý, hắn cũng chẳng mất mát gì.
“Anh suy nghĩ kỹ đi”, Lục Tử Mặc nhẹ nhàng mở miệng: “Bây giờ anh chỉ còn cách lô hàng một bước nữa thôi. Lẽ nào anh không nên bày tỏ thành ý hay sao?”.
“Được thôi”, Lama nói một cách quyết đoán: “Tôi sẽ thả Ba Dữ, nhưng người đàn bà này buộc phải ở bên cạnh tôi trước khi giao dịch thành công”.
Lục Tử Mặc hơi khép hờ mi mắt rồi lại mở to: “Chỉ cần Ba Dữ liên lạc với tôi trong vòng 24 tiếng đồng hồ, báo cho tôi biết cậu ta đã an toàn, tôi sẽ dẫn anh đi nhận hàng”.
Lama không nói thêm điều gì. Năm người lập tức rời khỏi bờ sông. Lama tỏ ra đặc biệt thận trọng, hắn để Lục Tử Mặc đi trước, hai người của hắn đi giữa, còn hắn và Sơ Vũ đi sau cùng.
Năm người tới một ngôi nhà dân. Nơi này chắc là một cứ điểm của Lama trên đất Thái Lan. Đưa Lục Tử Mặc đến nơi này, xem ra hắn có ý định từ bỏ cứ điểm đó. Chiang Rai cũng có người của Lama. Trong thời gian đợi Ba Dữ liên lạc với Lục Tử Mặc, người đó báo cho Lama biết đã chuẩn bị xong xe hàng. Lục Tử Mặc ngồi trong một phòng nhắm nghiền hai mắt, không rõ anh nghĩ gì. Bộ dạng của anh như không hề quan tâm đến mọi việc xảy ra xung quanh.
Sơ Vũ ở gian phòng bên cạnh, giữa hai gian phong ngăn bằng một tấm vách hạt nhựa nên không nhìn rõ đối phương. Lama vẫn không rời khỏi Sơ Vũ. Mọi việc sắp kết thúc, hắn không dấu nổi sự căng thẳng. Trước mặt Sơ Vũ, Lama không dấu diếm tâm trạng chân thực của hắn. Cứ như vậy, một ngày sắp trôi qua.
Đến khoảng 8h tối, tiếng chuông điện thoại trong phòng Lục Tử Mặc kêu vang khiến tất cả mọi người giật mình. Thuộc hạ của Lama đang canh chừng Lục Tử Mặc lập tức nhấc máy rồi đưa cho Lục Tử Mặc. Lục Tử Mặc chỉ nghe điện thoại, không nói một câu nào. Cuối cùng anh gác máy rồi đứng dậy: “Chúng ta đi thôi!”
Lama thở phào nhẹ nhõm, kéo Sơ Vũ đứng dậy. Hắn cười nói với Sơ Vũ: “Xin lỗi, bây giờ cô là bùa hộ thân của tôi, cô buộc phải đi theo tôi. Cô cứ yên tâm, đợi xong hết mọi chuyện, tôi sẽ trả cô nguyên vẹn về với Lục Tử Mặc”.
Câu nói này dường để Lục Tử Mặc nghe nhưng anh không hề có phản ứng. Lục Tử Mặc ra khỏi nhà đầu tiên, leo lên một chiếc xe đã thuê sẵn rồi ngẩng đầu nhìn bầu trời. Trời lại sắp mưa.
Tháng 9 ở Chiang Rai đúng vào mùa mưa. Thái Lan là một đất nước mưa giông điển hình. Đang yên đang lành tự nhiên trên trời sấm chớp ầm ĩ rồi cơn mưa trắng xóa ập tới. Mặc dù là buổi tối nhưng vẫn có thể cảm nhận thấy khí áp nằng nặng và bầu không khí ẩm ướt. Khí áp thấp này giống như một hòn đá đè nặng vào lòng người, khiến con người không thở nổi.
Lục Tử Mặc lái xe rất nhanh. Do trời tối lại sắp có mưa giông nên trên đường hầu như không có bóng người. Lục Tử Mặc đi theo con đường núi ngoằn ngoèo, hai bên đường có ánh đèn le lói. Thỉnh thoảng trên đường cũng có một chiếc xe phóng vụt qua, nhanh đến mức không nhìn rõ dung mạo của đối phương.
Lama lái xe bám sát Lục Tử Mặc. Sơ Vũ và một thuộc hạ của Lama ngồi ở ghế sau. Sơ Vũ trong lòng hoang mang, không hiểu ý đồ của Lục Tử Mặc. Tại sao lúc ở trên cầu, anh lại ngăn cản cô ra tay, lẽ nào anh thật sự có ý định giao dịch với Lama? Mặc dù bây giờ Lama chỉ còn lại hai đàn em nhưng dù sao hắn cũng có hang ổ ở Thái Lan. Ai biết được sau khi nhận hàng, hắn có giữ lời hứa để cô và Lục Tử Mặc an toàn ra đi.
Sơ Vũ càng nghĩ càng rối bời, cô cắn chặt bờ môi. Hai bàn tay tê cứng không còn cảm giác.
Đường số bảy là khu thương mại sầm uất. Sơ Vũ rất quen thuộc Chiang Rai, bao lâu sau mới được trở lại nơi cô sống nhiều năm, cảm giác thân thiết khiến nỗi bất an của Sơ Vũ vơi đi ít nhiều. Lục Tử Mặc đánh tay lái xe dừng lại trước một cửa hàng thủ công mỹ nghệ, ngẩng đầu nhìn cửa hàng đóng kín tối om.
Lục Tử Mặc bước đến cửa chính, lắc lắc ổ khóa bằng đồng khá dày, anh quay lại gật đầu với Lama đang kéo Sơ Vũ xuống xe: “Đi cửa sau”.
Đoàn người đi vào một ngõ nhỏ bên cạnh, không bao lâu sau thấy một cánh cửa sắt. Lục Tử Mặc ngó bốn xung quanh, cúi người nhặt một sợi dây thép, thổi bụi rồi chọc vào mở khóa cửa. Anh quay đầu, ánh mắt phóng qua người đứng giữa dừng lại nơi Sơ Vũ: “Bây giờ tôi sẽ giao hàng cho anh, để cô ấy đi đi!”.
“Lục, anh nói đùa ấy à?”
Lama cất giọng lạnh lùng: “Tôi còn chưa nhìn thấy hàng. Thả người đàn bà này đi, lỡ anh trở mặt với tôi thì sao?”
“Anh có thể trói tôi cùng đi xem hàng”.
Lục Tử Mặc nói bình thản: “Đến nước này rồi anh vẫn không tin tôi sao?”
“Người sống trên giang hồ như chúng ta mà dễ dàng tin kẻ khác, e là tôi đã chết cả trăm lần rồi. Mở cửa ra đi”.
Lama giữ chặt Sơ Vũ, chĩa nòng súng vào huyệt thái dương cô: “Nghe đây! Tôi không phải là Renault hay Gina. Tôi không vọng tưởng giữ người đàn bà này để phòng thân nên không dám ra tay. Đối với tôi, giá trị của cô ta chính là lô hàng ở trong kia. Nếu có sơ suất gì, cô ta chỉ có một kết cục mà thôi”.
Nòng súng lãnh lẽo vẫn gí chặt vào đầu Sơ Vũ, cô bị kéo tóc ngẩng mặt đối diện với Lục Tử Mặc. Tay anh vẫn để trên chốt cửa sắt, nghe những lời của Lama, Lục Tử Mặc bất động. Thời gian như ngừng trôi, trên bầu trời bỗng nổi lên tràng sấm sét, rồi cơn mưa điên cuồng ập xuống. Lama lên nòng súng, cất giọng thâm trầm trong mưa lớn: “Mở cửa”.
Lục Tử Mặc cuối cùng cũng mở cửa sắt, bên trong là một cái sân không lớn. Trên sân trống không. Lục Tử Mặc chỉ tay về nhà kho ở phía Tây: “Toàn bộ lô hàng nằm trong đó”.
Lama gật đầu với đàn em đứng bên cạnh. Tên này chĩa súng về phía Lục Tử Mặc, đi qua người anh một cách cẩn trọng về gian nhà phía tây. Hắn quan sát tình hình rồi bước lên phía trước. Hắn nổ hai phát súng vào khóa cửa, giơ chân đạp mạnh cửa ra vào, nhìn ngó một lúc rồi đi vào bên trong. Không bao lâu sau, hắn ra ngoài gật đầu với Lama.
Lama đẩy Sơ Vũ về phía thuộc hạ còn lại, tên này lập tức chĩa súng vào trán Sơ Vũ. Lama cười với Lục Tử Mặc: “Tôi vào trong kiểm hàng. Đợi tôi kiểm xong, giao dịch giữa chúng ta coi như hoàn thành”.
Lục Tử Mặc không đáp lời, quay đầu về phía Sơ Vũ. Anh nhìn thẳng vào mắt cô, nhìn tay cô rồi liếc xuống cạp quần của cô. Sơ Vũ tim đập mạnh, hiểu ý anh trong giây lát. Lục Tử Mặc muốn cô giết chết kẻ canh giữ họ.
Lục Tử Mặc quay người đi theo Lama vào bên trong. Tên đang uy hiếp Sơ Vũ đột nhiên nhằm thẳng mũi súng về phía Lục Tử Mặc. Vào giây phút nguy cấp, Sơ Vũ không do dự rút ngay một cây độc trâm, cắm vào cổ tay người đàn ông bên cạnh ngay trước khi hắn bóp cò. Người đàn ông run tay, phát đạn chệch hướng bay vào bức tường trước mặt. Cùng lúc đó, Lục Tử Mặc lao người về phía Lama.
Lama phản ứng khá nhanh, lập tức xoay người giơ súng về phía trước. Đáng tiếc là Lục Tử Mặc nhanh hơn một nhịp. Anh tung chân đá bay khẩu súng trên tay Lama rồi cuộn người bắt lấy khẩu súng. Cầm khẩu súng trên tay, Lục Tử Mặc lập tức bắn vài phát đạn về phía nhà kho, nơi một đàn em của Lama đang đi ra, thành công dùng vũ lực ép tên đó không dám ra ngoài cứu viện.
Lục Tử Mặc lùi bước, một tay kéo Sơ Vũ ra ngoài, một tay móc khóa cổng sắt rồi chạy như bay về phía con ngõ nhỏ. Trong sân có tiếng súng nổ, Lục Tử Mặc không quay đầu, kéo Sơ Vũ chạy xuyên qua những ngõ nhỏ dày đặc như hệ thống mạng nhện. Không bao lâu sau, hai người thoát khỏi tầm ngắm của Lama.
Trong đêm tối, Lục Tử Mặc và Sơ Vũ rời khỏi hệ thống ngõ hẹp, đến một ngôi nhà dân. Lục Tử Mặc rút sợi dây thép trong người để mở khóa cổng. Anh đẩy Sơ Vũ vào trong sân rồi lại bấm khóa cổng. Lục Tử Mặc rút chìa khóa dưới chậu hoa trên bậc tam cấp, mở cửa và kéo Sơ Vũ vào phòng.
Hai người chạy nhanh đến mức tim mạch gần như nhảy ra ngoài. Vừa vào phòng họ lập tức ngồi bệt xuống sàn. Lục Tử Mặc thở hắt ra, nằm thẳng chân thẳng tay xuống đất. Sơ Vũ thở hổn hển, liếc nhìn Lục Tử Mặc rồi nằm dài xuống như anh. Hai người nằm trên nền đá lạnh toát, nghe tiếng sấm sét và tiếng mưa rơi ở bên ngoài. Nước mưa từ trên người họ chảy xuống ướt sũng nền nhà.
Lục Tử Mặc đột nhiên xoay người nằm đè lên Sơ Vũ. Anh ôm cô chặt đến nỗi Sơ Vũ không thở nổi. Tim Lục Tử Mặc đập mạnh, như truyền cho Sơ Vũ nỗi bất an và sợ hãi không thể nói ra lời của anh.
“Sơ Vũ”, Lục Tử Mặc hơi buông lỏng người cô: “Tôi còn có một việc cần giải quyết. Em hãy ở đây đợi tôi…”
Lục Tử Mặc định đứng dậy, Sơ Vũ liền nắm chặt tay áo anh, cô nhìn thẳng vào mắt anh: “Lục Tử Mặc! Nếu anh tin em thì hãy cho em biết tất cả những chuyện liên quan đến anh. Dù có chết, cũng đừng để em chết không minh bạch”.
Lục Tử Mặc hơi sững người, họ nhìn nhau hồi lâu. Cuối cùng, Lục Tử Mặc cũng nhẹ nhàng lên tiếng: “Tôi xin lỗi, Hạt mưa nhỏ”.
Trước mắt Sơ Vũ đột nhiên tối sầm, vật cuối cùng cô nhìn thấy là một con dao rơi xuống.