Có lẽ trong lòng chúng đang nghĩ như vậy. Một khi lấy được hàng, Lục Tử Mặc phải chết, người đàn bà này sẽ trở thành món đồ chơi trong tay chúng. Bây giờ chúng chỉ là hưởng thụ trước mà thôi.
Toàn thân Sơ Vũ căng cứng đến cực điểm. Mặc dù đã chuẩn bị tinh thần, nhưng khi người đàn ông phía sau bổ nhào đến, cô vẫn hết sức hoảng sợ. Sơ Vũ không hề phản kháng, nỗi sợ hãi của cô không phải giả tạo. Cô mở to mắt nhìn Berto đang đè vào người mình. Berto đẩy Sơ Vũ vào sát tường, hắn chĩa mũi súng lạnh lẽo lên thái dương Sơ Vũ: “Đừng có kêu! Để anh em chúng tôi hưởng thụ cô một lúc rồi thả cô về”.
Người đàn ông thở hồng hộc, ra sức xé rách áo Sơ Vũ, một tay rút thắt lưng quần mình, giải phóng vật cứng to lớn, sau đó hắn gấp gáp kéo quần Sơ Vũ. Sơ Vũ buông thõng cánh tay. Một cái đau nhói không gây sự chú ý cho Berto, hắn vẫn thở dốc, định tách hai đùi Sơ Vũ. Nhưng hành động của hắn chỉ đến đây, khuôn mặt hắn đột nhiên trở nên tím tái, cả người hắn mềm nhũn đổ về phía Sơ Vũ.
Tên đang đứng gác phát giác Berto có gì bất ổn, hắn giữ chặt cánh tay Berto. Sơ Vũ đẩy người Berto về phía hắn, tên kia theo bản năng giơ cả hai cánh tay ra đỡ. Cùng lúc đó, Sơ Vũ chọc cây kim vào cổ tay hắn.
Mọi việc diễn ra thuận lợi ngoài sức tưởng tượng của Sơ Vũ. Cô không bao giờ có thể ngờ, giết người lại đơn giản như vậy. Tim cô vẫn đập liên hồi, đầu óc trống rỗng nhưng lý trí của cô lại rất tỉnh táo. Sơ Vũ cởi bỏ áo sơ mi, để trần nửa người trên rồi quay lại đại điện.
Dưới ánh trăng mờ mờ, cô đi trên hành lang như oan hồn một người phụ nữ vô tội tìm đến đàn ông trả thù. Trong đêm tối, hình bóng của cô càng trở nên không chân thực.
Sơ Vũ dừng lại ở bên ngoài đại điện. Ngoài người đàn ông bị đánh thức ban nãy, năm tên còn lại đang ngủ say sưa. Sơ Vũ nhẹ nhàng tháo giày, đi chân đất lao mạnh vào lòng người đàn ông đang ngồi canh gác.
Người đàn ông theo phản xạ cầm khẩu súng. Nhưng hình ảnh lõa lồ của Sơ Vũ khiến hắn ngây người trong giây lát. Khi Sơ Vũ ở trong lòng hắn, hắn cảm nhận thấy làn da mát rượi của cô trong một giây. Ở một hai giây tiếp theo, cơ thể hắn đột nhiên cứng ngắc không thể động đậy. Sau đó, thế giới biến mất vĩnh viễn khỏi tầm mắt hắn.
Sơ Vũ đỡ thi thể người đàn ông, nhẹ nhàng đặt hắn nằm xuống đất. Năm người đàn ông ngủ say còn lại chẳng khác gì trẻ sơ sinh không có sức phản kháng. Tuy nhiên, khi Sơ Vũ chuẩn bị chọc kim tiêm vào người đàn ông thứ tư, hắn đột nhiên tỉnh giấc, nắm chặt cổ tay cô: “Cô đang làm gì hả?”
Sơ Vũ buông lỏng bàn tay, kim tiêm rơi xuống đất. Tiếng kêu của hắn đánh thức người đàn ông cuối cùng. Hai tên nhìn Sơ Vũ lõa lồ lập tức đoán có chuyện không hay xảy ra. Người đàn ông đang giữ Sơ Vũ hét lớn: “Lama, Lama”.
Cửa hai căn phòng bên trái và bên phải đồng thời mở cùng lúc. Lama và Lục Tử Mặc đứng đối diện nhau. Ánh mắt của hai người đàn ông dừng lại trên thân Sơ Vũ. Lục Tử Mặc sải bước rộng về phía trước, cởi áo khoác lên người Sơ Vũ. Anh ngẩng đầu nhìn Lama, nói từ tốn: “Lama, đây chính là thành ý của anh sao?”
“Lũ ngốc chúng mày”
Lama bước lên, không phân biệt trắng đen bạt tai hai người đàn ông: “Chúng mày đúng là đồ con lợn, mau đứng dậy cho tao. Berto đâu rồi, Amo đâu rồi?”
Lama đá chân vào người nằm dưới đất, nhưng thuộc hạ của hắn không có phản ứng. Người lật lại để lộ gương mặt tím ngắt. Lama liền rút súng chĩa vào Lục Tử Mặc. Không khí trong đại điện đột nhiên căng thẳng, mặt Lama sát khí đằng đằng: “Tôi quả nhiên đã quá coi thường anh, Lục”.
Xe Jeep đi khỏi ngôi chùa, hình bóng ngôi chùa hoang dần bị bóng tối nuốt trọn. Đèn pha phía trước xe Jeep cắt màn đêm đen, vùng núi trong đêm tối âm u rợn người.
Đoàn người của Lama đi một mạch đến lúc trời tờ mờ sáng. Xe dừng ở đầu cầu sông Maesai. Bờ bên kia con sông là huyện Maesai thuộc đất Thái Lan. Năm người xuống xe, Lama bất ngờ kéo Sơ Vũ về phía mình, cười thâm hiểm: “Mang theo người đàn bà này không phải là phí công vô ích, bây giờ cô ta trở nên có tác dụng với chúng tôi. Lục, qua con sông này là đến địa bàn của anh. Anh hãy nhìn kỹ người đàn bà trong tay tôi. Nhất cử nhất động của anh đều không lọt qua mắt tôi, anh hãy cẩn thận đấy”.
Lục Tử Mặc đứng im lặng, anh vẫn giữ lạnh lùng vô cảm khi Sơ Vũ đột nhiên bị Lama bắt làm con tin.
Theo hiệp định giữa hai nước Thái Lan và Miến Điện, người dân hai nước có thể qua lại vùng biên giới hai bên trong phạm vi năm km từ sáu giờ sáng đến sáu giờ tối. Bây giờ mới là 5h40 sáng, rất nhiều người buôn bán và đoàn khách du lịch đứng xếp hàng đợi thông quan ở đầu cầu. Lục Tử Mặc dõi mắt về phía xa xa rồi quay đầu nhìn Lama mỉm cười: “Cẩn thận đừng để cô ấy bị thương”.
Kể từ lúc rời khỏi ngôi chùa, Sơ Vũ vẫn chưa hết hoảng sợ. Trong suốt quá trình xảy ra sự việc, cô có phản ứng khá bình tĩnh và tỉnh táo. Nhưng sau đó, cả người cô bắt đầu run lẩy bẩy.
Lúc ở trên xe, Lục Tử Mặc ôm chặt Sơ Vũ, cố gắng dùng hơi nóng cơ thể sưởi ấm cho cô. Bây giờ bị Lama giữ chặt, Sơ Vũ không ngừng run cầm cập. Lama ngược lại tưởng cô quá sợ hãi.
Vụ mấy tên đàn em bỏ mạng ở ngôi chùa, Lama đương nhiên nghi ngờ do Lục Tử Mặc gây ra. Có điều một khi đã đặt chân vào chốn giang hồ, tử mạng không rõ nguyên nhân là chuyện như cơm bữa. Lama không có thời gian truy xét nguồn gốc cái chết của những kẻ không quan trọng đó. Việc cần kíp trước mắt là chiếm số hàng trên tay Lục Tử Mặc.
Để đạt được mục đích, hắn có thể bất chấp thủ đoạn.
Lama kéo Sơ Vũ sát vào người mình, gần như ôm cô trong lòng. Tất cả súng ống bỏ vào một cái hộp đã được ngụy trang trên xe Jeep. Lúc qua cầu, người lính biên phòng sẽ kiểm tra người và xe. Tuy chỉ là công việc mang tính thủ tục nhưng hắn không muốn xảy ra bất trắc.
Đúng 6h sáng, hai đầu cầu bắt đầu cho thông quan. Năm người ngồi lên xe. Theo sự sắp đặt của Lama, Lục Tử Mặc và Sơ Vũ bị tách ra. Lama và Sơ Vũ ngồi trên một chiếc xe đi trước, người lái xe là thuộc hạ của Lama. Lục Tử Mặc và tên còn lại đi chiếc xe đằng sau. Lama lên xe ngồi vào hàng ghế sau, ôm chặt Sơ Vũ như cặp tình nhân. Thấy cô cứ ngoái đầu nhìn Lục Tử Mặc, Lama ghé vào tai cô nói nhỏ: “Ngoan nào. Chỉ cần cô chịu hợp tác, cô có thể cao chạy xa bay với người đàn ông của cô sau khi tôi nhận được thứ tôi muốn”.
Lama không hề biết trong tay Sơ Vũ vẫn còn kim tiêm kịch độc. Hắn đề phòng Lục Tử Mặc, nhưng không hề nghĩ tới chuyện đề phòng người phụ nữ bên cạnh. Chỉ cần cô chọc nhẹ vào động mạch của hắn, cô và Lục Tử Mặc có thể thoát khỏi sự khống chế của hắn.
Sau đó thì sao? Cái chết của Lama chắc chắn sẽ khiến cây cầu hỗn loạn. Lục Tử Mặc ngồi ở xe sau, có thể nhân lúc hỗn loạn tìm cách trốn thoát. Cô và người đàn ông trên xe này bị giữ lại. Quan trọng hơn, trên người cô còn mấy cây độc trâm, sẽ là bằng chứng mưu sát…
Tâm trạng Sơ Vũ rối bời, không biết có nên ra tay hay không? Xe Jeep của họ đã gần tới chốt kiểm tra, thành bại nằm ở thời khắc này. Đây là nơi công cộng lại có nhiều binh lính, sau này không biết cô còn gặp cơ hội tốt như vậy. Một khi giết Lama, cô là người Trung Quốc sẽ bị dẫn độ về nước. Chỉ cần Lục Tử Mặc có thể thoát thân…
Nghĩ đến Lục Tử Mặc, Sơ Vũ không thể kìm nén tình cảm, quay đầu nhìn anh ở trên xe ngay phía sau. Nhìn vào mắt Sơ Vũ, Lục Tử Mặc dường như đọc được suy nghĩ của cô, sắc mặt anh đanh lại. Sơ Vũ không do dự, từ từ rút ra một kim tiêm rồi bóp lớp sáp nến trên đầu mũi kim. Đúng lúc Sơ Vũ định giơ tay, cánh tay cô đột nhiên bị giữ chặt. Sơ Vũ giật mình ngẩng đầu, Lục Tử Mặc từ phía sau nhảy vào xe cô từ lúc nào. Anh cúi đầu hôn mạnh lên môi cô, mạnh đến mức môi cô đau rát.
Chuyện xảy ra đột ngột thu hút mọi ánh mắt của những người trên cầu, nhiều người đàn ông còn huýt sáo tán thưởng. Chỉ Sơ Vũ mới biết, cây kim tiêm trên tay cô đã bị Lục Tử Mặc lấy đi mất.
“Hãy chăm sóc người phụ nữ của tôi. Còn nữa, tay anh hãy nghiêm chỉnh một chút, Lama”.
Lục Tử Mặc buông Sơ Vũ, đứng thẳng người nhìn Lama bằng vẻ mặt vô cảm. Lục Tử Mặc cúi xuống, vỗ nhẹ lên mặt Sơ Vũ rồi quay người đi về xe phía sau. Tay anh bỏ vào túi quần một cách tự nhiên, dấu cây kim tiêm trong đó.
Lục Tử Mặc ngăn cản cô, Sơ Vũ không tiếp tục dõi theo Lục Tử Mặc mà nghênh đón cái nhìn lạnh lẽo của Lama. Đáy mắt của hắn lóe lên một tia nghi ngờ. Đúng lúc đó, đến lượt xe họ làm thủ tục kiểm tra. Lama hất đầu bảo thuộc hạ trình ba quyển hộ chiếu giả cho người lính biên phòng.
Ở nơi này người dân hai nước đi lại thường xuyên nên anh lính biên phòng chỉ đối chiếu ảnh trên hộ chiếu và người thật rồi kéo cần cho qua. Xe của Sơ Vũ đi trước, xe Lục Tử Mặc bám theo sau. Đến đất Thái Lan, Lama kéo Sơ Vũ xuống xe. Năm người đến bờ sông thuê một chiếc xuồng máy rồi thuận chiều dòng nước hướng về Chiang Rai.
Lama sau khi lên thuyền tay nắm chặt khẩu súng trong áo sơ mi, đứng sát sau Sơ Vũ. Hai người đàn ông còn lại cũng dùng vũ khí canh chừng Lục Tử Mặc. Xuồng máy nhanh chóng cập bờ Chiang Rai. Lúc này, Lama tỏ ra khá căng thẳng. Đến chỗ không người qua lại, hắn bảo thuộc hạ bỏ chiếc túi xách đeo trên lưng, lấy ra một bộ tóc giả và râu giả.
Lục Tử Mặc nhìn mấy thứ đưa đến trước mặt mình. Anh không phản ứng chỉ cười lạnh nhạt. Lục Tử Mặc nhanh chóng biến thành người đàn ông tóc nâu có bộ râu rậm rạp. Bộ râu gần như che kín nửa mặt Lục Tử Mặc, khiến diện mạo của anh khác hoàn toàn. Lama ngó một hồi rồi ném cái kính râm cho Lục Tử Mặc. Anh không nhận mà khoanh tay hai trước ngực: “Bây giờ tôi muốn anh thả Ba Dữ”.
“Gì hả? Anh nghĩ anh còn có tư cách thương lượng với tôi?”
Lama giữ chặt Sơ Vũ, thúc súng vào người cô. Lục Tử Mặc không nhìn Sơ Vũ mà chiếu thẳng vào Lama: “Trong tay anh hiện có người phụ nữ của tôi. Lục Tử Mặc tôi chưa bao giờ tiến hành một vụ làm ăn bị lỗ. Hôm nay tôi đồng ý giao dịch với anh, là do tôi cảm thấy giá trị của hai người này hơn cả giá trị lô hàng. Nếu anh động đến với Ba Dữ, anh nghĩ liệu tôi có thể tiếp tục làm ăn với anh?”
Lama không đáp lời, bầu không khí giữa hai người trở nên căng thẳng. Sơ Vũ nghe thấy tiếng kêu “tách” phía sau, Lama đã lên nòng súng. Sơ Vũ cúi đầu lại ngẩng đầu nhìn Lục Tử Mặc. Anh không nhìn cô mà cúi xuống rút một điếu thuốc lá rồi châm lửa: “Lama, anh hãy nghĩ kỹ đi. Lô hàng đang nằm trong tay tôi, không chỉ có mình anh muốn nó, người uy hiếp tôi cũng không chỉ một mình anh. Dù anh có khả năng lên trời nhưng Chiang Rai vẫn là địa bàn của Kim Gia. Tôi nhận lời giao dịch với anh là xuất phát từ ý nguyện của tôi. Chỉ cần anh lấy được hàng, thả người phụ nữ của tôi và Ba Dữ, tôi đảm bảo sẽ không truy cứu. Lục Tử Mặc tôi từ trước đến nay luôn là người giữ chữ tín”.
Từng giọt mồ hôi lạnh chảy xuống từ trán Lama. Bây giờ hắn chỉ còn hai thuộc hạ bên mình, thời gian và điều kiện không cho phép hắn trở về Miến Điện điều động đàn em. Hắn khó có thể tiến hành kế hoạch lấy hàng rồi trừ khử Lục Tử Mặc theo lệnh một người như đã hứa. Lục Tử Mặc một lời đảm bảo đáng giá ngàn vàng, anh ta nổi danh nói được làm được. Mục đích cuối cùng của Lama cũng chỉ là tiền bạc. Một khi Lục Tử Mặc không truy cứu, để hắn chuyển hàng về Miến Điện một cách thuận lợi, có lô hàng trong tay, hắn tiến gần tới mục tiêu thêm một bước.