Cố Bình An thấy hô hấp mình như bị ngưng lại, cảm giác thật ủy khuất, hai tay đẩy mạnh Thẩm An Bình ra:”Anh cút đi! Anh đừng lại đây lấy cớ! Anh chính là đau lòng cho Mạc Phi! Cô ta không phải bạn gái của anh sao! Rất giỏi thì sao! Có nhà thì sao! Anh có biết mình đang hiện giờ nói với ai không! Anh điên rồi à!” Cô nói xong còn không quên đấm anh một cái:”Muốn dạy đời em hả! Anh là ai của em chứ!”
Thẩm An Bình nhìn bộ dạng cứng đầu cứng cổ Cố Bình An, chỉ thấy lửa giận trong máu đang sôi sục bốc lên càng cao. Lần đầu tiên anh không thể khống chế chính mình mà quát cô:”Là em xúi anh theo đuổi cô ta! Bây giờ còn phát điên với anh gì chứ!”
Cố Bình An ngẩn ra, cô có nằm mơ cũng không thể tưởng tượng được Thẩm An Bình cố ý theo đuổi Mạc Phi thì ra là vì cô. Cô mở to mắt, quật cường nói:”Muốn lừa quỷ sao! Em muốn anh theo đuổi nó anh liền theo đuổi à! Chẳng lẽ anh không phải cũng có ý tứ với nó sao! Hơn nữa vì sao em bảo anh bỏ nó, anh có bỏ nó sao. Thật là buồn cười mà. Anh tưởng em là đứa bé lên ba hả?”
Thẩm An Bình giờ cũng lấy lại bình tĩnh, ngẩng đầu. Đôi mắt trong suốt nhìn không có chút do dự nào, giọng nói trầm thấp càng thêm vang vọng giữa con đường yên tĩnh ban đêm:”Bởi vì em không cho anh biết, em muốn anh khi nào thì bỏ cô ấy.”
Cố Bình An nhìn chằm chằm vào mắt Thẩm An Bình. Ở trước mặt anh, cô từ trước đến giờ đều rất tự tin, giờ phút này cũng không ngoại lệ. Cô khẽ cười, nhẹ xoay người nhưng không nhìn đến anh, tự mình đỡ Quan Tiểu Bảo giờ đang nói năng lung tung đứng lên, hung hăn nói:”Ngày mai, có bản lĩnh, ngày mai anh chia tay với nó. Em sẽ tin anh!”
Thẩm An Bình vẫn đứng yên tại chỗ, tay áo bị gió thổi bay bay, nhìn thật vô hại, nắm chặt tay Cố Bình An oán hận nói:”Cố Bình An, em thật xấu xa!”
“…”
Ngày hôm sau Thẩm An BÌnh quả nhiên chia tay với Mạc Phi. Tin tức lan đi, rất nhanh truyền khắp trường, khi Cố Bình An nghe được tin tức này, cả người cảm thấy run lên, đứng không vững. Đối với chuyện hôm qua, cô không say nên nhớ được rất rõ ràng, từng lời của Thẩm An Bình hãy còn văng vẳng bên tai cô.
Những lời này tuy anh nghiến răng nghiến lợi thốt ra, nhưng anh vì muốn cô hết giận không do dự mà làm tất cả, lòng càng cảm thấy ão não, trống rỗng hơn nữa còn rất… đau đớn.
Từ ngày đó trở đi, một Mạc Phi trước đây luôn hoạt bác nói cười giờ trở thành trầm lặng. Việc này kéo dài qua một thời gian rất lau sau đó, thậm chí nhiều lần Cố mẹ lên tiếng mời mà cô cũng không sang nhà Cố gia chơi. Mỗi lần nhìn đến Cố Bình An, ánh mắt Mạc Phi tràn ngập sự chán ghét, oán hận. Cố Bình An nhìn cô như thế trong lòng không thật vui vẻ nhưng cũng không cảm thấy khổ sở chút nào.
Trong trường học, chuyện bàn tán về bọn họ đương nhiên cũng bị người khác thêm mắm dặm muối, Cố bình An làm bộ như không nghe thấy, còn Thẩm An Bình thì một thời gian sau đó lại cố ý không muốn để ý đến Cố Bình An.
Thái độ hai người biểu hiện bên ngoài rất bình thường, chỉ là không biết làm sao đánh vỡ bức tường mâu thuẫn, vô hình này.
Cố Bình An ngoài mặt vẫn cùng Quan Tiểu Bảo nói chuyện phiếm, tựa như chưa hề phát sinh chuyện gì nhưng trong lòng lại ngỗn ngang xúc cảm. Cảm thấy loại cảm giác mới mẻ này như đang từ từ bao bọc lấy cô, cho đến nay cô cũng không phân biệt đó là cảm giác gì.
Cô cảm thấy quan hệ bọn họ có chút thật rùng mình mà, tình trạng đó chỉ đến khi Cố Bình An trong khóa học đánh bóng rổ bị té gãy chân mới bị đánh vỡ.
Một ngày kia Cố Bình An thấy anh đang chơi bóng rổ trong sân, vì thế một Cố Bình An thái độ lười nhác ngày thường nay lại không biết mệt mỏi, điên cuồng đuổi theo bóng, cho đến khi không còn sức lực chao đảo ngã sấp xuống.
Khi cô bị té xuống đất, dù cho toàn thân đau nhức nhưng cô trái lại cười hết sức quỷ dị.
Từ xa, nhìn thấy Thẩm An Bình bộ mặt đang yên ổn bình tĩnh rốt cuộc giờ cũng có chút biểu tình . Anh đem bóng vứt sang một bên, từng bước tiêu soái bước đến cạnh cô. Trên trán sau một hồi vận động mà lấm tấm vài giọt mồ hôi trong suốt, mái tóc ngắn đen bóng, nhìn bộ dạng anh thật xấu xa.
Anh nhếch mày lạnh lùng nói:”Uy, vẫn còn sống à?”
Cố Bình An cắn răng nhịn đau, lại tiếp tục cười:” Chân giống bị ai chặt đứt, xem ra phải phiền anh cõng về nhà rồi.!”
Thẩm An Bình khinh bỉ nhìn cô, lại nhịn không được thở dài một hơi, biểu tình có chút buồn cười, anh không tự nhiên nói:”Anh dựa vào cái gì đây?”
Cố BÌnh An nghe thế thở phào nhẹ nhõm, cô lớn như vậy chưa từng cùng Thẩm An Bình náo loạn đến nỗi ngay cả nhìn mặt nhau cũng không tự nhiên lâu như lần này vậy. Giờ phút này cô cảm thấy mọi chuyện trở nên thật tốt đẹp không thể tốt đẹp hơn. Cô vui vẻ ra mặt nói:”Thẩm An Bình, đàn ông con trai mà cự tuyệt một cô gái thì không phải là đàn ông tốt a”