“Con bé từ chức rồi. Trung Quốc rộng thế này, ai biết nó đi đâu.”
Mạnh Thời liền cười: “Con biết Hy Hy ở đâu. Việc này không cần cha và mọi người phải mất công nữa.”
Ánh nắng buổi sớm vẫn chưa thật gay gắt, Phùng Hy xách ba lô rời nhà, đáp chuyến xe bus về thành phố. Chi Hoa nói cô đến nhà cô ấy ở trước rồi tính sau. Ở thành phố cô chỉ có mỗi người bạn là Chi Hoa. Cũng may là còn có bạn.
Xuống xe, cô bắt taxi về nhà Chi Hoa, lúc xách túi đứng trươc scửa nhà, cô nhớ lại cảnh ở nhà Chi Hoa sau đợt ly hôn. Hiện giờ cô lại đến đây một mình. Phùng Hy sờ vào bụng, mỉm cười, một tâm trạng hoàn toàn khác. Cô không còn lẻ loi một mình, cô tràn đầy tự tin trước cuộc sống.
Sau khi bấm chuông, cô nghe thấy tiếng Gấu anh, Gấu em tranh nhau ra mở cửa. Hai cậu nhóc đang nghỉ hè. Chi Hoa đau đầu nhất là nghỉ hè không có người trông con, cùng lắm chỉ cho hai Gấu ở nhà chơi vài ngày, sau đó phải đưa đến các lớp học hè để nhốt. Phùng Hy mỉm cười nghĩ, cuộc sống của cô cũng sắp xuất hiện âm thanh tuyệt vời này.
Trong tích tắc mở cửa ra, cô giật mình lùi ra sau mấy bước, nụ cười trên môi biến thành nỗi sợ hãi. Mạnh Thời đứng ngay trước cửa nhìn cô cười: “Anh vẫn còn sống đây!”
Cô ôm mặt, bất ngờ khóc ngon lành.
Mạnh Thời bước đến gần, ôm chặt cô: “Không phải anh đã đến tìm em rồi đấy sao? Đừng khóc nữa. Gấu anh và Gấu em đang cười em kìa!”
Phùng Hy ngượng ngùng quay đầu đi, nhìn thấy mắt Chi Hoa đỏ hoe, bèn mắng Chi Hoa một câu, “Làm người ta giật mình có biết không!”
Chi Hoa cười, kéo Gấu anh và Gấu em mắng: “Đồ không biết lòng người tốt, ta không thèm giữ nhà ngươi nữa! Về nhà mau!”
Cô nhanh tay đóng cửa lại, để Phùng Hy và Mạnh Thời cùng hành lý của cô ở ngoài cửa.
Phùng Hy rối lên rồi, cô vẫn chưa nghĩ có nên tha thứ cho Mạnh Thời hay không, sao Chi Hoa lại có thể đẩy người đang ngã? Cô đẩy Mạnh THời ra rồi gõ cửa, người bỗng lơ lửng trên không, đột ngột nằm sấp trên vai Mạnh Thời. Anh vác cô lên, tay xách hành lý nói: “Về nhà!”
“Tại sao em phải về nhà với anh? Em đã nói rõ với cha anh rồi, chúng ta đã cắt đứt rồi!”
Mạnh Thời cười lớn: “Rõ ràng là em nói sẽ không chủ động đi tìm anh. Coi như anh chủ động đi tìm em được chưa!”
Phùng Hy giật mình vỗ tay anh, nói: “Hóa ra là anh nghe thấy hết hả? Mạnh Thời, anh tàn nhẫn thật đấy! Anh bỏ em xuống, em nằm sấp thế này khó chịu lắm.”
Cô cố gắng giãy giụa đòi xuống đất, Mạnh Thời buông tay, vứt hành lý xuống tiếp tục ôm cô vào lòng, khẽ nói: “Cha anh nhốt anh trong hầm dưới thư phòng. Anh nghe thấy em và ông nói chuyện, nhưng em không được nghe tiếng anh.”
Anh vừa nói vừa dựa đầu vào người cô, làm ra vẻ yếu đuối. Mạnh Thời len lén cười, anh nhớ đến lần trước dưới Tiểu Nam Sơn, Phùng Hy cũng tỏ ra như người mẹ đang che chở cho con như thế này.
Phùng Hy giật mình: “Hầm á? Trời ạ! Nhà anh còn có cái này à? Đáng sợ quá!” Cô sợ đến nỗi đẩy Mạnh Thời ra, nhìn anh hết bên này đến bên khác, thấy anh vẫn bình thường, mới tỏ ra yên lòng, ngay sau đó lại tỏ ra thương anh “Thật quá đáng quá!”
“Hy Hy, họ đuổi anh đi lại còn ký một tờ đơn không cho anh thừa kế tài sản nhà họ Mạnh, anh chỉ còn một mình em thôi”. Mạnh Thời được đà phàn nàn nửa đùa nửa thật.
Phùng Hy bực rồi: “Không sợ! Chúng ta có chân có tay lại còn trẻ nữa! Cần gì tài sản của họ? Không phải anh trúng được một quả đó sao?”
“Vì tạo quan hệ để lo cho việc của em, anh đã tặng người ta rồi. Không phải em có cổ phần trị giá cả triệu tệ của công ty đó sao?”
“Vì lòng tự trọng, em không lấy!”
Nói xong Phùng Hy và Mạnh Thời đưa mắt nhìn nhau rồi cười lớn.
Về đến nhà, Phùng Hy sờ hết góc này đến góc khác, nhìn ngón tay mình với vẻ hài lòng, không một hạt bụi nào. Cây xanh đã được tưới nước, giương ra bàn tay xanh như ngọc. Sự chăm sóc mà Mạnh Thời dành cho căn phòng khiến cô cảm thấy ấm áp vô cùng.
Mạnh Thời đặt hành lý xuống, đóng cửa phòng rồi mới thấy yên tâm. Anh ôm eo nói: “Hy Hy, nếu anh nói với em rằng, thực ra cha mẹ anh rất quý em thì em có còn hận họ nữa không?”
“Ảnh do họ chụp đúng không? Làm cha mẹ em giận tím mặt!”, Phùng Hy vẫn chưa hết bất bình.
“Anh đã đến nhà em xin lỗi rồi”.
Phùng Hy tròn mắt, nói: “Nhưng họ nhốt anh xuống hầm gì, sợ quá đi thôi! Lại còn để em hiểu lầm anh không chịu gặp em!”
“Họ muốn thử thách anh, xem anh có thực sự hạ quyết tâm yêu em hay không.”
“Không phải họ đã đuổi anh ra hỏi nhà rồi sao?”
Mạnh Thời cứng họng, hồi lâu mới cười cười nói: “Anh sợ em không chịu về nhà cùng anh. Họ đang mong em đưa anh về nhà đấy.”
“Không phải không cho anh tài sản à?”
“Có chứ, nhưng mà là cho con trai anh. Lẽ nào con trai anh lại không có hiếu với cha nó? Mỗi năm họ chia cho anh mười phần trăm lợi nhuận. Anh không cần!”
“Sao mà không cần? Hiện giờ em không có việc!”
Mạnh Thời “í” lên một tiếng nói: “Vừa nãy ai nói hai ta có tay có chân lại trẻ không sợ ấy nhỉ?”
Phùng Hy lỏn lẻn cười: “Biết phụ nữ hiện thực rồi chứ? Lấy chồng là để có cơm ăn áo mặc. Em không có việc anh phải nuôi em. Em không có tiền anh phải cho em tiền tiêu. Em đi làm chỉ để giết thời gian thôi, không phải để kiếm tiền nuôi gia đình.”
Mạnh Thời hít một hơi thật sâu: “Ghế thế cơ à? Chưa lấy anh đã như thế này, lấy rồi bắt anh làm trâu làm ngựa à?”
Phùng Hy nhìn vào bụng mình nói: “Không lấy anh, không dựa vào anh cũng được, em dựa vào người thừa kế tài sản trong bụng em được chứ?”
Mạnh Thời sững người, miệng run run hồi lâu mới thốt ra được một câu: “Em dù nhàn đến đâu cũng không được kiếm việc làm để giết thời gian. Giờ anh sẽ làm thân trâu thân ngựa cho em! Em giấu anh, việc lớn như thế mà em giấu anh! Anh sẽ đi tìm ông già để tính sổ! Nếu con trai anh có mệnh hệ gì trong trại giam thì anh sẽ làm cho ông ta hết mưu cao chước giỏi!”
Anh đi lại mấy bước trong phòng, thấy Phùng Hy ung dung ngồi trên ghế sofa cười nhìn anh, lại chỉ vào cô nói một câu: “Ngồi ở đây cho anh không được nhúc nhích!”
Vẻ luống cuống của Mạnh Thời khiến Phùng Hy buồn cười, thấy anh như con thú bị nhốt trong chuồng loanh quanh một hồi vẫn không biết mình phải làm gì, lúc này mới nhắc anh: “Em bé đói rồi.”
Lúc này anh mới như người vừa tỉnh giấc mơ, không biết phải lấy gì cho cô ăn, cuối cùng liền gọi điện thoại về nhà, “Mẹ à, Hy Hy nói cô ấy đói rồi, ăn được gì hả mẹ?”
Hỏi xong câu này, anh thấy hơi ngớ ngẩn, mẹ anh ở đầu bên kia điện thoại cũng chưa kịp phản ứng gì, Mạnh Thời lại bổ sung thêm một câu, “Em bé trong bụng cô ấy đói rồi, ăn được gì hả mẹ?”
Đầu bên kia điện thoại vang lên tiếng hét lớn, sau đó không thấy tiếng gì nữa. Quay đầu lại, Phùng Hy đã cười ngã xuống ghế sofa rồi.
Mạnh Thời bước đến, nâng cằm cô lên, nói giọng nghiêm túc: “Hy Hy, anh không đến tìm em thì em định một mình nuôi con à?”
“Vâng, để em đỡ phải cô đơn một mình. Lúc đầu em định nếu tìm được việc, em sẽ kiếm một con cún để nuôi. Có người để nói chuyện, vẫn tốt hơn chó chứ.” Phùng Hy thành thật trả lời, thấy Mạnh Thời cau mày, ánh mắt giận giữ. Cô chớp chớp mắt, mắt đỏ hoe “Em biết làm thế nào?”
Cơn giận của Mạnh Thời lập tức biến mất, chỉ còn lại nỗi xót xa. Anh thở dài, mắng không khách khí: “Em biết làm thế nào? Em có con tin trong tay, mọi vấn đề không còn là vấn đề nữa! Sao lại ngốc nghếch đến thế? Lòng tự trọng? Thể diện đâu? Không phải em nói em rất hiện thực đó ư? Ngu xuẩn!”
Phùng Hy lập tức cãi lại: “Ai bảo thế? Em còn muốn đợi đến khi con trai lớn rồi, dắt nó đi diễu võ dương oai! Đến lúc đó có năn nỉ em em cũng không để nó mang họ Mạnh!”
Trợn mắt một hồi, Mạnh Thời thấy mắt cay cay. Anh ôm chặt cô, hôn một cái thật kêu nói: “Em gấu thật đấy! Anh đoán là mẹ anh chuẩn bị đến, đợi lát nữa em cũn gấu như thế này thì anh chịu thua!”
Phùng Hy chui vào lòng anh, nói: “Em muốn đi ngủ, ngồi xe buồn ngủ quá. Chắc là em bé cũng buồn ngủ rồi!”
Mạnh Thời cố nhịn cười, bế cô lên nói: “Được, ngủ đi. Họ đến cũng không dám làm ồn để em tỉnh giấc đâu! Em trốn đi, anh xem em có thể trốn được đến bao giờ!”
Anh ôm cô, nhẹ nhàng kể cho cô nghe mọi chuyện đã diễn ra. Phùng Hy tựa vào ngực anh nghĩ, Mạnh Thời sợ cô không tha lỗi cho cha mẹ anh ư?
Anh sai rồi. Một người đã từng trải qua hôn nhân như Phùng Hy hiểu rõ hơn Mạnh Thời vai trò quan trọng của cha mẹ trong cuộc hôn nhân của hai người. Hiện giờ cô đã thực sự hiểu những suy nghĩ của Mạnh Thụy Thành. Ông thì ranh mãnh sắp đặt nhiều kết cục – nếu thật sự cô lựa chọn đi cùng Phụ Minh Ý, mọi sự tính toán của ông không còn là con số không nếu cô và Mạnh Thời vẫn về bên nhau, ông đã thay cô quét sạch mọi chướng ngại, giải quyết sự phiền hà. Ông kín tiếng đe dọa Điền Đại Vĩ, chỉ là mong Mạnh Thời và cô được ở bên nhau một cách thuận lợi, bớt phải nghe những lời ong tiếng ve. Ông còn muốn thông qua chuyện này khiến cô không dám đi làm nghiệp vụ nữa mà làm một người mẹ hiền vợ đảm như mẹ Mạnh Thời. Những điều này Phùng Hy đều có thể thấu hiểu. Ông là cha Mạnh Thời, ông chấp nhận được cô, giúp đỡ cô, cô đã cảm thấy thỏa nguyện lắm rồi.
Cuộc sống không bỏ rơi cô, cô cũng không từ bỏ hy vọng. có thể trong những tháng ngày sắp tới, cô và Mạnh Thời cũng sẽ giống như bao đôi vợ chồng khác có tranh cãi giận hờn, nhưng ai chẳng phải gắn bó với những điều nhỏ nhặt ấy? Hay nói cách khác, cuộc sống được tạo nên từ chính những chuyện nhỏ nhặt.
Cô chỉ cần biết anh yêu cô, thậm chí nhiều hơn cô yêu anh; cô chỉ cần biết anh phù hợp với cô, có thể bao dung cô, chiều chuộng cô, thế là đủ lắm rồi. Những điều này mãi mãi sẽ sưởi ấm trái tim cô trong những tháng ngày sau này.
“Hy Hy, em đừng mất lòng tin đối với anh.”
“Vâng.”
“Nếu không tìm được em về, em có biết là anh sẽ khổ sở thế nào không?”
Tiếng Phùng Hy như tiếng muỗi vo ve: “Em sẽ đi tìm anh.”
Mắt Mạnh Thời sáng lên, “Thật hả?”
Cô trở mình, mắt đã díp lại, “Con trai chúng ta không thể không có cha, em không thể không có anh. Một người phụ nữ hiện thực như em tại sao lại không lợi dụng con tin này chứ? Em không ngốc hơn Giang Du San đâu.”
Tiếng cô nhỏ dần, nụ cười vẫn đọng trên môi, không nhìn thấy vẻ dở khóc dở cười của Mạnh Thời. Anh cúi đầu hôn lên trán cô, thở dài nói: “Từ lâu anh đã biết em là người năng động, giỏi giang, vậy mà lần nào anh cũng lo em phải chịu thua thiệt.”