ng cây xanh nhỏ. Ông rút ra một chiếc chìa khóa đưa vào một lỗ nhỏ chỉ to bằng ngón tay và xoay. Bức tường gỗ này để lộ ra một kẽ hở. Ông đưa tay vào đẩy ra đằng trước, một cánh cửa nhỏ hiện ra. Ông cầm hộp đựng thức ăn, cúi người đi vào, đóng cửa lại, giá sách lại trở về vị trí ban đầu.
Đằng sau cánh cửa nhỏ là một cầu thang, ông bật đèn tường cho sáng rồi đi xuống. Phía dưới là một phòng ngầm, sát tường là những hòm lớn nhỏ chồng lên rất cao. Phía bên kia là một cái giường lò xo, hàng rào sắt đã rào kín chỗ này, ở giữa có một chiếc bàn, đèn sáng, Mạnh Thời đang cầm kính phóng đại nhìn đồ vật trong tay.
“Thời, ăn cơm đi.”
Mạnh Thời uể oải ngẩng đầu lên nói: “Hôm nay ăn gì vậy cha? Đừng có suốt ngày ăn chay nữa.”
“Mẹ con nấu cá om dưa cho con. Con thích ăn cá om dưa từ bao giờ vậy?” Mạnh Thụy Thành đặt hộp thức ăn xuống hỏi.
Nụ cười nở ra trên môi Mạnh Thời: “Hy Hy từng nấu cho con ăn, ăn lại nhớ đến cô ấy.”
Mạnh Thụy Thành cười: “Vẫn chưa từ bỏ hy vọng hả? Hôm đó không phải con đã nghe thấy hết những lời cô ta nói rồi đó sao? Cô ta sẽ không đến tìm con nữa đâu.”
Lần trước uống rượu với Hoàng Dục ở Hoàng Đô rồi về nhà, ngủ một giấc tỉnh dậy liền thấy mình nằm ở đây. Anh không thể ngờ rằng mình lại bị nhốt trong hầm bí mật của nhà họ Mạnh. Mặc cho anh gào thét chửi rủa, Mạnh Thụy Thành hạ quyết tâm không thèm đếm xỉa. Nhưng chỉ cách một ngày, anh đã nghe thấy tiếng của Phùng Hy.
Hầm bí mật được thiết kế rất khéo léo, đường ống nước trong sân đồng thời thông với cửa thông gió. Anh có thể nghe thấy tiếng người bên trong, nhưng bên ngoài lại không nghe được động tĩnh gì bên trong. Mạnh Thời nghe thấy cuộc đối đáp giữa cha và Phùng Hy, tức điên người.
Anh ngồi bên bàn, cười khẩy nói: “Con nghe thấy rồi. Nhốt con ở đây, tịch thu điện thoại di động của con, cố tình để cô ấy hiểu lầm. Nói những tấm ảnh đó là do cha chụp, cố tình để chọc giận cô ấy. Nói rằng nhờ có cha, cô ấy mới được ra khỏi trại giam, ép cô ấy buộc phải lấy tự do để trao đổi. Cao tay lắm!”
“Nhưng con không thể phủ nhận, trong trái tim cô ấy, con không quan trọng lắm đâu!”
“Cô ấy là người rất hiện thực, biết đàn ông vẫn có thể tìm, ngồi nhà đá thì tàn đời rồi. Làm sao cô ấy không đồng ý cơ chứ?” Mạnh Thời nói rồi bật cười. Cô hiện thực đến mức khiến anh thấy hận cô. Nhìn thấy vẻ đắc ý của cha, anh bực vô cùng, tại sao Phùng Hy không khóc lóc van xin, dù thế nào cũng không chịu từ bỏ anh? Anh thầm nghĩ với vẻ nuối tiếc, nếu như nghe thấy tiếng cô khóc, chắc là anh không chịu nổi.
Mạnh Thụy Thành nghĩ đến việc mình làm bao nhiêu chuyện vì con trai mà Mạnh Thời vẫn không hề tỏ ra cảm kích, cũng thấy bực. Ông cười khẩy nói: “Cha cũng không nhốt con nữa, Phụ Minh Ý đã về Bắc Kinh rồi. Cô ta cũng đi theo Phụ Minh Ý rồi.”
Câu nói này đã chọc giận Mạnh Thời, anh đứng phắt dậy, tức đến nỗi ngực lên xuống phập phồng.
Mạnh Thụy Thành nhìn hành động của con trai với vẻ hiếu kỳ, đoán xem cậu sẽ làm thế nào.
“Cha, hầm bí mật không có đồ quý. Nhà họ Mạnh chỉ có một mình con, vì con mà cha đã phá sạch hầm bí mật, chỉ vì không muốn cho Hy Hy đặt chân vào nhà họ Mạnh ư? Ai mà tin?”
Câu nói khinh miệt của Mạnh Thời khiến Mạnh Thụy Thành đỏ bừng mặt. Ông chậm rãi nói: “Tiền bạc không có gì là quan trọng, đổi được một cô con dâu trong sạch cha cũng không có gì tiếc. Hơn nữa, trong hầm bí mật vốn cũng chỉ có mấy đồ linh tinh, không phải là vì cô ấy.”
Mạnh Thời giật nảy mình, chỉ vào đám hộp không sát tường hỏi: “Hết từ lâu rồi ư? Hết từ bao giờ vậy cha?”
“Không phải ông nội con đã quyên góp cho nhà nước rồi đó sao?”
“Cha đừng lừa con nữa, cha và mẹ đều không có việc làm, phải nuôi sống cả một khu nhà lớn thế này, phải nuôi con ăn học. Chỉ dựa vào bán chữ của cha hay sao? Một bức bao nhiêu tiền? Năm nghìn hay mười nghìn tệ? Cha đừng quên rằng, cha đã từng nói, vật quý là vì hiếm, cha không thích bán nhiều chữ đâu!”
“Đúng vậy, hết từ lâu rồi.”
Lúc ông mở cửa rào sắt, nhìn thấy vẻ hào hứng trong mắt Mạnh Thời bèn dừng tay lại, “Thôi, đợi sau khi cô ta kết hôn với Phụ Minh Ý, cha mới thả con ra!”
Ông đã thành công khi nhìn thấy Mạnh Thời như con báo xông tới, ánh mắt tóe lửa. Mạnh Thụy Thành nhún nhún vai nói: “Thời ạ, con nói đúng, nhà họ Mạnh chỉ có một mình con. Cha không nỡ để mất. Con người của Phùng Hy không đến nỗi, cha chỉ tức rằng, cô ấy là người đã một đời chồng, vậy mà không hề mặn nồng với con.”
Câu chửi của Mạnh Thời đã lên đến miệng rồi lại nuốt vào, anh như người mộng du nhìn thấy cha mở cửa rào sắt rồi quay người đi lên cầu thang.
“Còn đần ra ở đó làm gì? Vẫn muốn làm đại gia ngồi mát ăn bát vàng trong đó hả?” Mạnh Thụy Thành mắng anh một câu, quay đầu lại cười.
Mạnh Thời sững người vì thái độ của cha, bất ngờ hiểu ra vấn đề, kéo cửa sắt chạy ra ngoài.
Trong thư phòng đã có hai người lạ ngồi đợi, Mạnh Thời chui ra khỏi cửa, sững người khi nhìn thấy họ. Chú Tần mỉm cười nhìn anh gọi: “Thiếu gia.”
Mạnh Thụy Thành bưng ấm trà uống một ngụm thật ngon, nói: “Đây là An Tử Hào, luật sư của nhà họ Mạnh. Đây là Vũ San, người đại diện cho nhà họ Mạnh.”
An Tử Hào trạc năm mươi tuổi, người gầy, đeo cặp kính gọng đen, phía sau cặp kính là đôi mắt tinh ranh. Vũ San người tròn, nụ cười rất tươi. Nghe giới thiệu xong, hai người mỉm cười gật đầu chào Mạnh Thời.
Mạnh Thời có phần không hiểu, tại sao mình chưa bao giờ biết có hai người này tồn tại.
An Tử Hào cất lời trước: “Cậu Mạnh, ông Mạnh đã ký vào di chúc, gia sản nhà họ Mạnh sẽ do cháu đích tôn – tức là con trai cậu kế thừa. Trước khi con cậu mười tám tuổi, sẽ do văn phòng chúng tôi làm đại diện, anh Vũ San là người phụ trách. Mỗi năm cậu có thể lĩnh mười phần trăm lợi nhuận. Mời cậu ký tên.”
“Có chuyện gì vậy cha?” Mạnh Thời nhìn cha hỏi.
“Thời ạ, đúng là nhà họ Mạnh có rất nhiều đồ quý. Nhưng ông nội con cảm thấy những món đồ đó nếu cất trong hầm bí mật nhà họ Mạnh cũng chẳng có ý nghĩa gì nên đã quyên góp cho nhà nước. Tình cảm của ông dành cho các món đồ này, nói thẳng ra là thấy món nào rẻ thì mua, được giá thì bán để kiếm tiền. Sau khi cải cách mở cửa, cha và chú Tần đã mang những món đồ còn lại đi bán đấu giá để đầu tư. Hiện giờ trong hầm bí mật không còn đồ quý nữa, sau này có tiền vẫn có thể mua lại được. Mặc dù ta không có việc làm, nhưng nhờ có số tiền đầu tư đó nên vẫn duy trì được cuộc sống. Con muốn lập nghiệp, cha cũng không phản đối. Trong người con mang dòng máu của nhà họ Mạnh, từ nhỏ con đã biết đầu tư đánh quả, cho dù con tiêu số tiền làm ra vào mấy trò đua xe việt dã mà con thích. Mấy chục năm qua, nhà họ Mạnh tuy không giàu nứt đố đổ vách, nhưng ít nhất là có tiền cho cháu đích tôn ăn uống học hành. Hôm nay bảo con ký vào tờ đơn này không có ý gì khác. Cha và chú Tần đã già rồi, gia sản này cũng phải giao lại. Nhưng cha chỉ chấp nhận máu mủ nhà họ Mạnh, con thích lấy ai thì lấy.”
Mạnh Thời sững người ra một lát rồi nhanh tay đón lấy tờ đơn trong tay An Tử Hào, vừa ký vừa nói: “Con không cần lĩnh lợi nhuận, để lại hết cho con trai con là được rồi! Dì út nói cuối năm nay có thể kiếm đủ vốn rồi. Ngoài ra, lư hương hai tai đó không phải là con đánh quả, trước khi qua đời ông nội đã nhờ chú Tần giữ cho con mấy món đồ quy, việc này chắc cha biết chứ? Cha tưởng rằng con nhìn vào bức tranh gốc Mãnh hổ xuống núi của Trương Đại Khiên để copy hả? Con cũng mang đi bán đấu giá rồi, cũng đi đầu tư rồi. Cha đã quý Hy Hy từ lâu, tại sao cha không chịu nói ra? Quý cô ấy thì cũng có gì là mất mặt đâu!”
Mạnh Thụy Thành nhìn sang chú Tần, thấy mặt ông không biểu lộ cảm xúc gì, nghĩ đến cách làm để tài sản cho cháu đích tôn của mình bất giác thở dài.
An Tử Hào và Vũ San thu gọn giấy tờ, cố nhịn cười cáo từ. Chú Tần nói thêm một câu: “Thiếu gia, đừng trách lão gia nữa, ông cũng là vì cậu thôi. Nếu không có nhiều sự chuẩn bị trước như vậy, cô Phùng Hy không được thả một cách thuận lợi như thế đâu.”
Mạnh Thời cố cười gượng nói: “Vân vì cháu mà thôi. Cha nói đi, làm sao mà cha và chú lại cấu kết được với Phụ Minh Ý?”
“Thế nào là cấu kết? Chẳng qua là cha muốn tìm hiểu cô gái mà con quý mến mà thôi, tiện thể hỏi thăm tình hình của công ty cậu ấy. Phụ Minh Ý đến làm tổng giám đóc để giúp việc cho ông bố vợ cũ, và cũng không muốn để mất quyền lực của cậu ta. Công ty của họ rất mạnh, đầu tư có lãi nên cha đã bảo luật sư An và Vũ San mua một số cổ phần để đó. Phụ Minh Ý đã kiểm tra ra gốc tích của số cổ phần này, đương nhiên là muốn hợp tác với ta rồi.” Mạnh Thụy Thành cười ranh mãnh.
Đây là chiêu ác nhất, mọi vấn đề đều nằm trong vòng kiểm soát của ông.
“Đằng nào thì cũng co suy nghĩ xuất đầu lộ diện lo thay cho nhà họ Mạnh, con cũng không phải gánh vác trách nhiệm này nữa, để có thời gian thoải mái làm việc của mình. Con đi tìm Hy Hy đây. Con nói trước nhé, cha đừng nói gì dọa cô ấy nữa đấy”. Mạnh Thời nhấc chân lên định đi, đột nhiên lại quay đầu lại hỏi: “Vừa rồi cha nọi cơ? Cha còn hứa với Phụ Minh Ý cái gì? Tại sao lại nhốt con đến hôm nay? Có thật là cha muốn để Phụ Minh Ý đưa cô ấy đi không?”
“Cha có hứa với Phụ Minh Ý, cho cậu ấy cơ hội cuối cùng, đây cũng là lần thử thách của cha đối với Phùng y. Nếu vì điều kiện trước mắt mà cô ấy đi cùng Phụ Minh Ý thì cô ấy không xứng đáng được bước vào cửa nhà họ Mạnh ta.”
Mạnh Thời nhớ đến cuộc nói chuyện với Phụ Minh Ý trong xe ô tô. Anh chàng đó cũng điên rồi. Anh ta rắp tâm sắp đặt mọi chuyện, là muốn để Phùng Hy hiểu được cảnh ngộ của anh ta tám năm về trước. Anh ta đã biết được thái độ của cha từ lâu, mà vẫn còn muốn quyết một trận sống mái.
Chú Tần mỉm cười: “Cô Phùng Hy rất tuyệt, cô ấy không đi theo cậu ta.”
Đương nhiên là cô ấy sẽ không đi theo anh ta, Phụ Minh Ý đã đánh giá nhầm cô. Anh ta tưởng rằng sau khi cô đặt mình vào địa vị đó và suy nghĩ sẽ tha thứ cho anh ta, anh ta không hiểu rằng cho dù có tha lỗi cho anh ta, Phùng Hy cũng không thể quay trở lại nữa. Mạnh Thời nhớ đến những ngày gần gũi, thân mật bên Phùng Hy, bĩu môi với vẻ không thèm chấp. Người mà cô ấy yêu là anh, chứ không phải Phụ Minh Ý!
“Tại sao nhà họ Giang lại dễ dàng từ bỏ như vậy?” Mạnh Thời lại hỏi thêm một câu.
Mạnh Thụy Thành và chú Tần nhìn nhau cười: “Nhà họ Giang là dân làm ăn. Trong hầm bí mật của nhà họ Mạnh không còn là gì cả, tội gì ông ấy phải gả con gái cho một người đàn ông không yêu con ông ấy? Tiền và tình cảm, Giang Duy Hán phải nắm được một trong hai thứ mới yên tâm. Luật sư đã tính toán rồi, nếu hủy hợp đồng với nhà họ Giang thì phải bồi thường ba phần trăm cho họ. Đó là hợp đồng trị giá hàng trăm triệu tệ, vài triệu có đáng là bao? Công ty CWE hứa rằng các hợp đồng trong tương lai sẽ giao cho tập đoàn Giang Thị, họ vẫn lời. Chỉ tiếc cho Du San, con bé rất khá, chỉ tiếc là con không thích. Cũng may là nó cũng sáng suốt, nó không tiếc gì con nữa đâu.”
Mạnh Thời nhớ lại cảnh ở nhà họ Giang, khẽ thở dài nói: “Mọi người đều là hồ ly! Đúng là Du San rất khá, chỉ có điều con không thích. Con đi tìm Hy Hy đây.”
Mạnh Thụy Thành gọi giật con trai với vẻ bất an, do dự một hồi nói: “E rằng con không tìm th