Chị đưa cho anh chàng điều tra viên cả vé của Misato. Kishiya nhận lấy và nói cảm ơn. Anh ta đeo một đôi găng tay màu trắng.
- Tôi bị nghi ngờ nhiều nhất phải không? – Yasuko lấy hết can đảm để hỏi.
- Không có gì nghiêm trọng đâu. – Kishiya xua tay trước mặt.
- Chúng tôi đang gặp khó khăn vì không khoanh vùng được nghi can. Hiện chúng tôi đang loại dần những người không đáng nghi. Việc mượn chị vé xem phim cũng vì mục đích đó.
- Các anh biết thêm được điều gì từ tấm vé này à?
- Tôi không thể khẳng định được điều gì nhưng có lẽ nó sẽ giúp chúng tôi tham khảo thêm. Nếu chị chứng minh được hôm đó có vào rạp chiếu phim thì tốt nhất … À chị có nhớ thêm được gì không?
- Không, tôi chẳng nhớ thêm được gì ngoài những thứ hôm trước tôi khai.
- Vậy à? – Kishiya đưa mắt nhìn vào trong nhà.
- Dạo này trời lạnh suốt nhỉ. Nhà chị mọi năm vẫn dùng bàn sưởi điện à?
- Bàn sưởi? dạ vâng…. – Yasuko quay lại đằng sau, cố gắng không để anh chàng điều tra viên nhận ra chị đang bối rối. việc anh ta hỏi chuyện về các bàn sưởi không thể là việc ngẫu nhiên.
- Chị dùng cái bàn sưởi này từ khi nào?
- À, cũng được bốn hay năm năm rồi. sao cơ?
- Không có gì đâu. – Kishiya lắc đầu. – À, hôm nay sau khi đi làm về, chị có đi đâu không? Có vẻ chị về nhà muộn.
Bị hỏi bất ngờ, Yasuko hơi ngập ngừng. cùng lúc ấy, chị hiểu ra là các điều tra viên đã đợi chị ở trước khu nhà. Nếu thế, có thể họ cũng nhìn thấy chị xuống taxi.
“Không thể nói dối tùy tiện được”. – Chị nghĩ
- Tôi đi ăn tối với một người quen.
Chị cố để không nói ra những điều không cần thiết nhưng anh điều tra viên không bằng lòng với câu trả lời của chị.
- Với người đưa chị về bằng taxi đúng không? Anh ta là người quen thế nào với chị? Nếu không phiền, tôi muốn chị kể cho tôi. – Kishiya trông có vẻ rất khó xử.
- Tôi phải khai cả chuyện đó sao?
- Vậy tôi mới nói là nếu không phiền mà. Rất xin lỗi chị nhưng nếu tôi ra về mà không hỏi được điều gì đó thì tôi sẽ bị cấp trên la mắng. tôi sẽ không gây phiền hà gì cho bạn chị đâu. Chị kể cho tôi một chút thôi được không?
Yasuko lớn tiếng thở dài.
- Anh ấy tên là Kudo. Anh ấy là khách hàng ở làm trước đây của tôi. Anh ấy lo không biết tôi có bị sốc về vụ việc lần này không nên đã đến thăm tôi.
- Anh ấy làm gì ạ?
- Nghe nói anh ấy điều hành một công ty in ấn. chi tiết thì tôi không rõ.
- Chị có địa chỉ liên lạc của anh ấy không?
Yasuko nhíu mày trước câu hỏi của Kishiya. Thấy vậy, anh chàng điều tra viên cúi gập đầu xin lỗi.
- Nếu không có gì quan trọng, chúng tôi sẽ không liên hệ gì với anh ấy đâu. Ngay cả trường hợp cần phải liên hệ, chúng tôi sẽ cố gắng để không phiền đến anh ấy.
Không giấu vẻ khó chịu, Yasuko lấy điện thoại di động và đọc thật nhanh số điện thoại Kudo. Anh chàng điều tra viên cuống cuồng ghi lại.
Sau đấy với vẻ hết sức khó xử, Kishiya hỏi hết điều nọ tới điều kia về Kudo. Rốt cuộc, Yasuko khai ra cả ngày Kudo xuất hiện ở quán Mỹ Nhân lần đầu tiên.
Sau khi Kishiya về, Yasuko khóa cửa và ngồi thụp xuống. chị cảm thấy mình vừa phải sử dụng thần kinh quá nhiều. có tiếng mở tấm ngăn phòng. Misato đi ra từ phòng trong.
- Có vẻ cảnh sát vẫn nghi ngờ điều gì đó về vụ xem phim mẹ nhỉ. Mọi thứ xảy ra đúng như chú Ishigami dự đoán. Chú ấy thật là giỏi!
- Đúng thế! – Yasuko đứng lên, vén tóc đằng trước lên rồi bước lên nhà.
- Mẹ, không phải mẹ đi ăn tối với mọi người ở quán Mỹ Nhân à?
Yasuko giật mình khi nghe Misato hỏi. chị ngẩng lên, cô bé trông như thể đang trách cứ chị.
- Con nghe thấy à?
- Đương nhiên rồi.
- Thế à, - Yasuko cúi xuống, cho hai chân vào bàn sưởi. chị nhớ lại chuyện tay điều tra viên hỏi về cái bàn sưởi.
- Sao mẹ lại đi ăn với người đó trong lúc này?
- Mẹ không thể từ chối được. trước đây chú ấy đã giúp đỡ mẹ rất nhiều. chú ấy lo lắng cho chúng ta nên đã đến thăm mẹ. mẹ xin lỗi vì không nói với con.
- Con thì chẳng sao cả….
Đúng lúc ấy, hai mẹ con nghe thấy tiếng mở cửa rồi đóng cửa ở phòng bên cạnh.
Sau đó là tiếng chân đi về phía cầu thang, Yasuko quay sang nhìn con gái.
- Điện thoại của mẹ! – Misato nói.
- Mẹ bật lên rồi. – Yasuko trả lời.
Mấy phút sau, điện thoại di động của chị đổ chuông.
Ishigami sử dụng điện thoại công cộng như mọi khi. Tối nay, đây là lần thứ ba anh gọi điện từ đây. Hai lần trước đều không liên lạc được với Yasuko. Chuyện này chưa bao giờ xảy ra nên anh đã lo là chị bị tai nạn. nhưng khi nghe thấy tiếng chị, anh biết là không có chuyện đó.
Tối muộn Ishigami nghe thấy tiếng chuông cửa nhà Yasuko. Vẫn là mấy tay điều tra viên. Yasuko bảo anh ta tới mượn vé xem phim. Ishigami hiểu mục đích của họ. có lẽ họ sẽ đối chiếu với nửa tấm vé còn lại ở chỗ rạp chiếu phim. Nếu họ tìm thấy nửa tấm vé khớp với nửa tấm vé Yasuko đưa, chắc chắn họ sẽ so sánh dấu vân tay. Nếu có dấu vân tay của Yasuko, khoan tính tới việc chị có xem phim hay không, việc chị vào rạp xem phim sẽ được chứng minh. Nhưng nếu không tìm thấy dấu vân tay thì sự nghi ngờ đối với hai mẹ con sẽ càng lớn hơn.
Yasuko còn kể là tay điều tra viên hỏi cả về chiếc bàn sưởi. đó cũng là điều Ishigami đã lường trước.
- Chắc họ đã xác định được hung khí. – Ishigami nói trên điện thoại.
- Hung khí….
- Là dây của bàn sưởi điện. chị dùng cái đó còn gì.
Ở đầu dây bên kia,Ởasuko không nói gì. Chắc chị đang nhớ lại việc thắt cổ Togashi.
- Nếu thắt cổ thì dấu vết của hung khí sẽ còn lại trên cổ. – Ishigami tiếp tục giải thích. Đây không phải là lúc anh cách nói giảm nói tránh. – Việc khoa học hình sự đã tiến bộ rất nhiều nên họ có thể xác định hung khí từ vết thắt.
- Vì thế mà tay điều tra viên đó hỏi về …
- Tôi nghĩ vậy. Nhưng chị không phải lo lắng gì đâu. Tôi đã chuẩn bị cho việc đó rồi.
Anh đã đoán trước việc cảnh sát xác định được hung khí. Đó là lý do anh đổi bàn sưởi điện bên nhà Hanaoka với cái nhà anh. Bàn sưởi của nhà chị hiện đang nằm trong tủ nhà Ishigami. Thật may là loại dây điện của chiếc bàn sưởi của anh lại khác loại với chiếc của Yasuko. Nếu các điều tra viên để mắt tới dây điện của bàn sưởi chắc chắn họ sẽ nhận ra ngay điều đó.
- Ngoài ra tay điều tra viên đó còn hỏi gì chị không?
- Ngoài ra…- Nói đến đây, Yasuko im lặng.
- A lô, chị Hanaoka!
- Dạ vâng.
- Có chuyện gì vậy?
- Không, không có gì đâu. Tôi đang nhớ lại xem anh ta hỏi tôi điều gì. Không có gì đặc biệt nữa đâu. Anh ta nói với tôi là nếu có thể chứng minh được là đã đi xem phim thì sẽ không bị nghi ngờ nữa.
- Bọn họ rất quan tâm tới vụ rạp chiếu phim. Khi lập kế hoạch, tôi đã tính đến điều đó trước. chị bị hỏi là đương nhiên thôi. Chị không phải sợ gì cả.
- Được anh nói vậy thì tôi yên tâm rồi.
Trước câu nói của Yasuko, Ishigami cảm thấy một ánh sáng lóe lên tận sâu thẳm trong lòng mình. Sự căng thẳng theo anh suốt hai mươi tư giờ qua dường như biến mất chỉ trong chốc lát.
“Vì chuyện đó à… mình có nên hỏi về người đó?” Ishigami chợt nghĩ. Đó là người đàn ông bước vào quán Mỹ Nhân lúc Ishigami và Yugawa cũng đang có mặt. Ishigami biết tối nay Yasuko được anh ta đưa về bằng taxi. Anh đã trông thấy từ cửa sổ.
- Những gì tôi có thể báo cáo chỉ vậy thôi. Thế anh có gì không? – Yasuko hỏi. “Có lẽ anh ta sẽ không nói gì cả” Yasuko nghĩ.
- Tôi cũng không có gì cả. chị cứ sinh hoạt bình thường như mọi khi. Có lẽ mấy tay điều tra viên sẽ lại tìm đến chị. Điều quan trọng là chị không được mất bình tĩnh.
- Vâng, tôi hiểu rồi.
- Cho tôi gửi lời hỏi thăm con gái chị. Chúc chị ngủ ngon.
Ishigami gác máy sau khi nghe câu chúc ngủ ngon của Yasuko. Anh rút chiếc thẻ ra khỏi máy.
Sau khi nghe báo cáo của Kusanagi, Mamiya lộ rõ vẻ thất vọng. ông vừa bóp vai vừa đung đưa người trên chiếc ghế.
- Như vậy cái người tên là Kudo đó gặp lại Hanaoka Yasuko sau khi vụ án xảy ra? Điều đó là chắc chắn?
- Khi hỏi vợ chồng chủ cửa hàng cơm thì đúng như vậy. tôi không nghĩ là họ nói dối. họ bảo hôm đầu tiên anh ta tới cửa hàng, Yasuko cũng ngạc nhiên như họ vậy. tất nhiên cũng có khả năng là chị ta diễn kịch.
- Thì chị ta vốn là tiếp viên mà. Diễn kịch là nghề của chị ta rồi. – Mamiya ngước nhìn Kusanagi. – Trước tiên hãy điều tra thêm về cái tay Kudo này. Việc anh ta xuất hiện ngay sau vụ án thật là quá đúng lúc.
- Nhưng theo lời Hanaoka Yasuko thì chính vì biết về vụ án mà anh ta tới gặp Yasuko. Vì thế tôi không cho đó là ngẫu nhiên. – Đứng bên cạnh Kusanagi, Kishiya ngập ngừng xen vào. - Hơn nữa, nếu họ là đồng phạm thì họ có gặp và đi ăn với nhau vào lúc này không?
- Có thể đó là sự ngụy trang khéo léo thì sao.
Kishiya nhíu mày trước ý kiến của Kusanagi. “Thì có thể là thế…”
- Chúng ta có thử điều tra anh Kudo này không thưa sếp? – Kusanagi hỏi Mamiya.
- Ừ. Nếu anh ta có liên quan tới vụ án thì chắc anh ta sẽ để lộ điều gì đó. Các cậu thử điều tra cho tôi xem.
- Cậu không được nói ra ý kiến chủ quan của mình như thế. Thủ phạm có thể lợi dụng điều đó đấy. – Kusanagi nói với tay điều tra viên đàn em.
- Chuyện gì cơ ạ?
- Có khả năng Kudo và Hanaoka có mối quan hệ thân thiết từ trước nhưng họ giấu. có thể họ đã lợi dụng điều này trong vụ giết Togashi. Bởi vì nếu không ai biết về mối quan hệ của họ thì sẽ rất lý tưởng cho việc là đồng phạm.
- Nếu thế thì bây giờ họ sẽ vẫn tiếp tục che giấu mối quan hệ của mình chứ?
- Cũng không hẳn thế. Quan hệ nam nữ thì trước sau gì cũng bị lộ nên họ có thể nghĩ rằng nên tận dụng cơ hội này để giả vờ gặp lại.
Kishiya gật đầu, mặc dù trông có vẻ không đồng tình lắm. ra khỏi sở cảnh sát Edogawa, Kusanagi cùng Kishiya chui vào xe ô tô của Kusanagi.
- Theo như bên giám định thì nhiều khả năng hung khí là dây điện. chính xác là loại dây điện bọc vải. – Kishiya vừa thắt dây an toàn vừa nói.
- À, loại dây thường dùng trong các dụng cụ điện tỏa nhiệt à? Bàn sưởi điện chẳng hạn.
- Bề mặt sợi dây có bọc một lớp vải, trên vết thắt vẫn còn hằn dấu của sợi vải.
- Vậy thì sao?
- Tôi đã trông thấy cái bàn sưởi ở nhà chị Hanaoka. Đó không phải là loại dây điện bọc vải mà là loại dây bọc cao su.
- Hừm, thì sao?
- Không, chỉ có vậy thôi ạ.
- Ngoài bàn sưởi ra thì có rất nhiều dụng cụ điện tỏa nhiệt. không chỉ là những thứ xung quanh mình mới được dùng để làm hung khí. Có thể là hung thủ nhặt được một sợi dây nào đó quanh đấy thì sao.
- Dạ… - giọng Kishiya có vẻ rầu rĩ.
Hôm qua Kusanagi và Kishiya đã theo dõi Hanaoka Yasuko suốt ngày. Mục đích chính là xác định xem có ai có thể là đồng phạm với chị không.
Sau khi chị đóng cửa hàng và lên taxi cùng một người đàn ông, họ linh cảm thấy điều gì đó nên bám theo. Khi thấy hai người vào một nhà hàng ở Shidome, họ kiên nhẫn chờ đợi.
Ăn tối xong, hai người lại lên taxi. Nơi họ dừng lại là căn hộ của Yasuko. Người đàn ông không xuống xe. Kusanagi giao việc tra hỏi Yasuko cho Kishiya, còn mình đuổi theo chiếc taxi. Người đàn ông không biết mình bị bám theo.
Người đàn ông sống tại một chung cư ở Osaki. Kusanagi còn điều tra được cả tên của anh ta là Kudo Kuniaki.