thần lại, cô gắng gượng đứng lên, từng bước từng bước tập tễnh vào phòng. Căn phòng thoang thoảng mùi đặc trưng của thuốc khử trùng. Nơi đây thật giống ở nhà, ngăn nắp mà quạnh quẽ. Nhưng dù thế nào, người nằm kia cũng chẳng thể cảm nhận được nữa.
Cô đưa tay nắm lấy tấm khăn trắng, chợt phát hiện tay mình không kìm được đang run. Cô sợ điều gì? Hắn chết rồi, cô nên vui mới phải? Chính hắn đã nói, cô nên vui mới phải.
Cầm chắc mép khăn, cô hạ quyết tâm, nhanh tay vén lên. Trước mắt cô xuất hiện một gương mặt quen thuộc.
Từ mắt mũi cho tới quai hàm, vẫn cứ đẹp đẽ không chê vào đâu được. Mi mắt hắn nhắm chặt, phủ lên hai con ngươi đó.
Chính là hắn rồi. Đúng là hắn.
Trước cả khi cô kịp nhận ra, hai hàng nước mắt đã tuôn trào. Cô khóc, khóc vì hắn.
Đặt tấm khăn trắng lại như cũ, cô xoay người, gần như xông ra khỏi phòng, Cô muốn nôn. Cái xác lạnh lẽo đó khiến cô phát nôn.
Nhưng cô cũng muốn cười, cười con tạo thật biết trêu ngươi, đã bỡn cợt lại cười nhạo mình. Khó khăn biết mấy mới vạch ra một chiến dịch, đột nhiên chẳng còn đối thủ, hoang đường vô cùng.
Cô càng không ghìm được nước mắt và nỗi tuyệt vọng. Cô cứ tưởng chẳng có gì chia cắt được hai người, cô tưởng hắn sẽ vượt qua, nhưng cái chết, có bao giờ để ý đến ý nguyện và hi vọng của con người ta.
Chạy qua một đoạn hành lang rất dài, cuối cùng cô dừng lại, dựa vào tường. Cố nén chặt tất cả những rối rắm trong lòng, gắng hết sức điều hòa lại nhịp thở.
Cô đang rối bời, cô đang tuyệt vọng. Liệu có khi nào tuyệt vọng hơn cả bốn năm trước? Không có mục tiêu, không có ai ở bên, đơn độc một mình. Con đường phía trước, làm sao đi tiếp được đây?
Những câu hỏi đó chưa tìm được lời giải, nhưng chuyện hậu sự cần lo liệu thì ùn ùn kéo tới. May thay có Andrew, anh ta xếp đặt mọi chuyện đâu vào đấy, cứ như sớm đã có chuẩn bị vậy. Hướng Phù Sinh cảm thấy nghi ngờ, nhưng anh ta chỉ trả lời, chọn con đường này, phải viết sẵn di chúc từ sớm. Chết, chỉ là chuyện sớm hay muộn.
Vẻ mặt của anh ta khi nhắc đến chuyện này như nói chuyện con người bắt buộc phải ăn, phải uống, và ăn nhiều hay ăn ít vậy. Hướng Phù Sinh không phải chưa bao giờ tiếp cận cái chết. Cha mẹ cô lần lượt qua đời, cô từng tự sát, lần nào cũng tiếp cận tử thần ở khoảng cách rất gần. Nhưng cô chưa bao giờ tiếp nhận nó một cách thản nhiên, đem cái danh từ sinh li tử biệt đó ra bàn luận. Cô không phải không biết Lâm Sóc ngoài tư cách một doanh nhân Hồng Kông còn có một thân phận quan trọng khác, nhưng cô vẫn luôn lẩn tránh không nghĩ về những nguy hiểm tột độ mà cái thân phận kia mang lại. Cô chỉ cảm thấy, hắn không thể chết được.
Ông trời có lần nào để cô được như ý đâu?
Hướng Phù Sinh ngồi thừ trên ghế sô pha từ sáng tới đêm khuya. Cô chỉ nhìn ra ngoài. Mặt trời hết mọc rồi lặn, mặt trăng tới rồi đi, ánh đèn sáng lên rồi tối... Chỉ có trái tim cô, dường như không còn đập nữa.
Những ngày này cô không nhận được cú điện thoại nào, có lẽ tin tức vẫn chưa truyền về Hồng Kông. Theo những gì Hướng Phù Sinh được biết, ở Mỹ, Lâm Sóc sử dụng một thân phận khác, không liên quan gì tới cái tên "Lâm Sóc" cả, do đó trên danh nghĩa, người tên "Lâm Sóc" vẫn còn sống.
Hướng Phù Sinh lúc này hoàn toàn có thể đòi toàn bộ những tài sản vốn thuộc về cô trở lại, nhưng cô không mảy may nghĩ tới chuyện đó. Thứ cô quan tâm vốn dĩ không phải là cổ phần, là tiền. Điều khiến cô nhức nhối là sự phản bội, là người cha đã chết, là nỗi hận với tất cả mọi hành vi của Lâm Sóc.
Có điều hắn đã chết, chẳng bao giờ nhìn thấy cô đã trả miếng hắn, đã chiến thắng thế nào. Địch thủ đã không thể phản kháng, thì thắng hay thua nào còn ý nghĩa.
Ngày hạ táng, Hướng Phù Sinh mặc một chiếc váy liền màu đen, thêm áo choàng phủ bên ngoài, mái đầu chải thật gọn, bên tai cài một đóa hoa son trà màu trắng. Ngước mắt nhìn vào tấm gương lớn, cô lẩm bẩm trong miệng: "Đẹp không?" Trong kính hình như bảng lảng một bóng hình, đứng phía sau, hai tay luồn qua eo cô, cười gật đầu.
Cô nhắm chặt mắt lại, muốn xóa sạch ảo ảnh, nhưng trong đầu toàn là hắn, đầy ăm ắp. Nén chặt những rối ren trong lòng, cô xuống nhà lên chiếc xe Andrew phái tới chờ sẵn.
Andrew nói, nghĩa địa làm nơi hạ táng là do Lâm Sóc tự mình chọn, tất cả mọi chuyện đều đã ký thác xong xuôi. Anh ta chỉ theo đó mà làm, còn cô, cũng chỉ biết đứng nhìn. Cô biết đến tận bây giờ bản thân vẫn chưa chấp nhận rằng hắn đã chết, cho dù nắp quan tài đã đóng lại thật sự.
Xe chở linh cữu tiến vào dưới ánh mắt của mọi người. Tất cả những người đưa tiễn đều mặc áo đen. Hướng Phù Sinh dù chưa từng gặp ai trong số họ, nhưng cũng đoán ra bọn họ và Andrew là người cùng hội cùng thuyền.
Hôm đó việc cảnh giới vô cùng nghiêm ngặt. Ai nấy đều căng như dây đàn, lo sợ có kẻ địch xuất hiện. Andrew cũng vậy, sát khí của hắn vô cùng nặng nề, cảnh giác đưa mắt liếc nhìn tứ phía.
"Những người giết hắn, hôm nay có tới không?" Hướng Phù Sinh hỏi.
"Khả năng rất thấp. Hôm đó đại ca đã đồng ý từ bỏ tất cả các chuyến buôn hàng nóng. Bọn chúng giết đại ca cũng là vì muốn đóng đinh mấy vụ làm ăn lại." Trong mắt Andrew lóe lên một tia hung ác "Chúng giành phần lợi, tự nhiên sẽ im miệng. Đến đây đóng kịch ngang với việc nộp mạng. Nhưng chỉ sợ vạn nhất..."
"Hắn từ bỏ việc buôn bán súng, đồng nghĩa với việc vứt đi chén cơm của tất cả các anh, vậy mà các anh không phản đối ư?"
"Hiếm ai thật sự yêu thích công việc giết chóc, suốt ngày phải sống trong phập phồng lo sợ." Andrew cúi đầu. "Đại ca từ khi tiếp quản việc kinh doanh, lúc nào cũng nghĩ cách đưa nó về trong sạch. Ban đầu dĩ nhiên có người không hiểu, đã từng xảy ra tranh chấp, thậm chí liều mạng xô xát, nhưng khi mọi thứ đi vào quy củ, tất cả anh em rồi sẽ hiểu."
"Trước nay tôi không nhận ra, anh ta lại là một người sống vì chính nghĩa, biết nghĩ cho người khác đến thế."
"Đó là vì cô không hiểu anh ấy. Không hiểu anh ấy đã phải lớn lên trong môi trường như thế nào. Phu nhân dẫn theo đại ca tới nhờ cậy một người đàn ông, chính là cha nuôi của tôi. Cha nuôi tôi là người nghiêm khắc đến nghiệt ngã, ai không trải qua không thể hiểu được. Ông rất kỳ vọng vào đại ca, mà càng hi vọng, việc dạy dỗ càng khắc nghiệt. Đại ca từng nói, anh bước trên con đường này là không được lựa chọn, nhưng khi đủ mạnh mẽ, anh muốn mang đến cho người khác quyền lựa chọn."
"Không được lựa chọn?" Hướng Phù Sinh cười chế giễu. "Vì không có lựa chọn nên anh ta mới đối xử với tôi như thế ư? Thật biết tạo hình tượng cho bản thân."
Andrew nghe giọng điệu chế nhạo của cô, liếc xéo một cái, thản nhiên nói: "Có phải cô cảm thấy rất không công bằng, cảm thấy rất uất ức? Tôi có biết chuyện của cô. Chính do cha cô năm đó ép cha đại ca phải chết, mới dẫn đến con đường đời nghiệt ngã không lối thoát của ngài ấy sau này. Ban đầu đại ca không hề nghĩ tới việc về Hồng Kông, người sinh ra ở Mỹ, rất xa lạ với tất cả mọi thứ ở đó. Nhưng tiến độ thay đổi, hình thức kinh doanh súng ống không được thuận lợi, nếu muốn tiến xa hơn, bắt buộc phải phát triển thị trường mới. Ngài ấy liền nghĩ tới Hồng Kông. Cô là lối thoát của đại ca, cũng là lối thoát của tất cả chúng tôi. Chọn được lối thoát, cũng đồng thời phải hi sinh cô. Nhưng đối với ngài ấy mà nói, đó là cách lựa chọn phải hi sinh ít nhất.”
Bóc tách dần mọi chuyện, hóa ra nguồn cơn tất cả là từ những thủ đoạn bất chính của cha cô trên thương trường, ép cha của Lâm Sóc phải rời Hồng Kông, rồi ra đi tại Mỹ. Hai mươi mấy năm sau, giống như nhà nhà từng xem trên sân khấu những vở kịch báo ân báo oán chất chồng rối ren, nhân quả tuần hoàn, cô trở thành vật tế của cuộc báo thù.
Khi nghi lễ hạ táng bắt đầu, cuộc đối thoại giữa Hướng Phù Sinh và Andrew liền kết thúc. Đây có lẽ là cuộc nói chuyện dài nhất giữa hai người. Nếu là khi Lâm Sóc còn sống, có thể những lời nói này còn có chút giá trị, nhưng hiện giờ, chỉ đành coi là những lời tưởng nhớ người đã khuất mà thôi.
Chiếc quan tài nặng nề được hạ huyệt, rải lên cánh hoa và vôi bột, lấp đất dần. Tiếng cầu nguyện của vị mục sư tiễn đưa một đời người đến nơi vĩnh hằng vang lên.
Hướng Phù Sinh đứng bên cạnh, cảm thấy thời tiết hôm nay đặc biệt nắng ráo. Cô ngẩng đầu lên nhìn, cả bầu trời xa vạn dặm không gợn chút mây. Lòng người tuyệt nhiên tương phản, âm trầm đến độ bất ổn.
Hắn đã chết. Những ân oán trong quá khứ hoặc tương lai đều theo hắn vùi xuống ba tấc đất. Tất cả đều ngã ngũ. Nhưng tại sao?... Trên ngực cô vẫn đè nặng một tảng đá lớn.
Sau tang lễ, luật sư tại Mỹ của Lâm Sóc liền tới xử lý những việc liên quan. Căn hộ tại NewYork của hắn chuyển sang tên Hướng Phù Sinh, còn cổ phần công ty do Andrew tiếp quản, những thứ khác đều được chia chác rạch ròi, thỏa đáng.
Đêm cuối cùng trước khi rời Mỹ, Hướng Phù Sinh tự chuốc mình say, đập vỡ chai rượu, sau đó nện tan tành tất cả mọi thứ trong nhà bếp. Chán chê, cô nằm co ro giữa đống đổ nát, nắm chặt bức ảnh hai người chụp chung rồi khóc to.