Cảnh Thần có vui mừng nhưng cũng có chút buồn, cô tin tưởng mình đương nhiên là chuyện tốt, nhưng cô hoàn toàn không giận, dường như không thích hợp lắm? Anh ngờ vực trong lòng nhưng không biểu lộ ra…
Thực ra trong lòng Diệp Cô Dung cũng có chút nghi ngờ nhỏ, không tức giận không có nghĩa là không có, những việc phong lưu xấu xa của Nhan Cảnh Thần cô sớm đã biết, anh vốn vẫn thẳng thắn, về phần nói dụ dỗ, là lúc trước cô dụ dỗ anh trước. Điều khiến cô không hiểu chính là, Lucia có ý gì? Lại còn gửi vật khoe chuyện xấu ra, cái cô ta mong muốn là mình biết khó mà lui? Hay là nói rằng, giữa họ không giống như lời Nhan Cảnh Thần nói chỉ là bạn giường thôi?
Nếu như cô ta muốn mình từ bỏ, sợ rằng cô ta hoàn toàn thất vọng rồi.
Hiện giờ cô rất thỏa mãn tình trạng hiện nay, cũng không dự định rời xa Nhan Cảnh Thần. Tuy rằng việc này có khiến cô khó chịu, nhưng cô xác định một điều, tình cảm không nên vội vã, cô cho rằng nếu thật lòng yêu một người, thì cho dù có mâu thuẫn, cũng nên cố gắng giải quyết, chứ không phải giận càng thêm giận hơn, trong khi đó La Tố Tố từng phát biểu dứt khoát với cái nhìn khác biệt, cô cho rằng hầu hết đàn ông không chỉ yêu một phụ nữ, mà là rất nhiều phụ nữ, mà những người phụ nữ này rất nổi tiếng, La Tố Tố coi đây là một tiêu chuẩn, chắc chắn cô ấy không phải là người chính gốc Thượng Hải rồi.
Nghĩ đến đây, Diệp Cô Dung cười khổ, nhưng lập tức ý thức được việc mình suy nghĩ quá xa rồi, cô vội dừng mọi tâm tư nghiêng đầu nhìn sang thấy Nhan Cảnh Thần đang nghiên cứu mình, liền hỏi: “Sao vậy?”
Anh hỏi: “Em thật sự không giận?”
Diệp Cô Dung nói thật: “Có chút giận.”
“Hả…” Lần này Nhan Cảnh Thần trái lại lại không biết nên nói gì.
“Nhưng…” Cô mỉm cười: “Nhưng vì anh nói yêu em, nên em không tính toán với anh.”
Nhan Cảnh Thần nghe thế thì quá vui mừng, lập tức như lang sói biến thân ôm cô đè xuống sofa, cô lấy tay chống lại ngực anh, ngăn không cho anh tiến thêm một bước, nghiêm mặt nói: “Em tạm thời không tính toán với anh, không có nghĩa là sau này không tính toán. Tốt nhất là anh xử lý chuyện này sạch sẽ, không lưu lại bất kỳ di chứng gì, em sẽ không nhắc lại chuyện cũ của anh nữa.”
Diệp Cô Dung mỉm cười, nét mặt Nhan Cảnh Thần như trút được gánh nặng.
Cô tiếp tục nói: “Còn nữa, nếu như ngày nào đó anh không nhịn được lại muốn làm loạn, làm ơn thông báo trước cho em, để em còn cảm ơn sự thẳng thắn thành thật của anh…”
Nhan Cảnh Thần bỗng cắt ngang lời cô: “Hiện giờ anh thật sự không nhịn được nữa rồi.”
Cô ngẩn ra: “Cái gì?”
“Anh nói cái này…”
Hai tay anh lại đùa giỡn trên người cô, mặt cô lại đỏ bừng, vừa bực vừa buồn cười, nhưng vẫn phụng phịu nói: “Là em nghiêm túc đấy.”
“Anh cũng rất nghiêm túc.” Anh vừa vuốt ve chân cô, vừa nói: “Lẽ nào em không nhận ra, anh là một người vô cùng nghiêm túc và rất truyền thống.”
“Anh truyền thống?” Diệp Cô Dung phì cười.
“Đương nhiên!” Nhan Cảnh Thần không chút đỏ mặt nói: “Anh vô cùng coi trọng gia đình, một khi đã quyết định kết hôn, bất kể tương lai thế nào, sẽ không bao giờ ly hôn.”
“Vì sao?” Cô ngạc nhiên.
“Theo ý anh, một người đàn ông hôn nhân thất bại, tuyệt đối không thể là một người đàn ông thành công, bất kể sự nghiệp của anh ta có thành công hay không, cũng không bằng hôn nhân thất bại.”
Diệp Cô Dung vô cùng giật mình, khẽ nói: “Nhưng chuyện tình cảm ai có thể nói trước được? Có một số chuyện khiến con người ta bất lực…” Cô suýt nói tới bản thân.
Nhan Cảnh Thần vô cùng quả quyết: “Hầu hết mọi người làm không được tốt, đều tìm cớ nói này nói nọ, tự thanh minh cho bản thân…”
Diệp Cô Dung lười tranh luận với anh, nhắm mắt lại nói một câu: “Vậy thì chỉ có thiên tài mới có thể gả cho anh.”
“Hả?”
“Quả là cả đời bị nhốt mà.”
“Em đối với anh là tự tin, hay là bi quan vậy?” Nhan Cảnh Thần bị đả kích, sự hứng khởi tiêu đi, trừng mắt với cô: “Chẳng phải người Trung Quốc tôn trọng bạch đầu giai lão, nắm tay nhau cả đời hay sao?”
“Em nào biết thì ra anh đến Trung Quốc là để kết hôn đấy?” Diệp Cô Dung trêu.
“Quả nhiên…” Anh thở dài.
“Hả?” Câu này làm Diệp Cô Dung ngờ vực hỏi.
“Quả nhiên em vẫn lôi chuyện cũ ra.” Anh tức giận nói.
Diệp Cô Dung cười ha ha, chủ động hôn lên môi anh, Nhan Cảnh Thần lập tức hưng phấn, hai người triền miên một hồi ở trên sofa còn chưa đủ, liền chuyển đổi chiến trường, tôi sẽ không đưa tin tình hình thực tế tỉ mỉ nữa.
***
Trên thực tế vận động thích hợp cũng không làm cho bệnh cảm của Diệp Cô Dung đỡ hơn, tới buổi tối, giọng nói cô khàn đặc, không biết là do bị sốt cao, hay là do rên rỉ quá nhiều, hay là do từ lúc chia tay với Nhiếp Dịch Phàm tới nay, thần kinh đang căng cứng bỗng nhiên được thả lỏng, tâm sinh lý đều cần phải bệnh nặng một trận.
Nhan Cảnh Thần muốn đưa cô tới bệnh viện, cô sống chết không đi, anh rất lo lắng đồng thời cũng chột dạ, âm thầm tự kiểm điểm bản thân, thế nhưng cho tới giờ cũng chưa nghe nói vận động trên giường nhiều thì bệnh sẽ nặng thêm, sợ toát mồ hôi!
Ngày hôm sau anh làm việc tại nhà, tiện thể chăm sóc cô.
Diệp Cô Dung tiếp tục xin nghỉ, ông sếp Hứa Trần nghe giọng nói cô khàn đặc, liền nửa đùa nửa thật nói muốn đến thăm cô, làm cô hoảng sợ bảo mình chỉ cảm bình thường thôi, để khiến cho Nhan Cảnh Thần đỡ khó xử.
Cho đến buổi chiều, Nhiếp Dịch Phàm gọi điện tới cảm ơn, báo cho cô biết anh đã không có gì đáng ngại nữa, vết thương ở chân khá lên đã có thể xuất viện, chỉ cần kiểm tra định kỳ là được, nghe giọng nói của cô khàn khàn, anh áy náy hỏi thăm vài câu, Diệp Cô Dung cũng lịch sự bảo anh tịnh dưỡng cho khỏe, Nhiếp Dịch Phàm cũng là người cuồng công việc, một đống công việc lớn cần xử lý, vết thương ở chân chưa khỏi hẳn nhưng vẫn một mực đòi ra viện.
Hai người nói qua nói lại trong điện thoại một hồi quan tâm nhau, nhưng thật ra lại cực kỳ khách sáo lịch sự, Nhan Cảnh Thần trong phòng khách nghe được, cảm thấy có chút khác lạ, điều này quả thực là tình ý kéo dài không dứt mà, anh cũng đứng ngồi không yên, rót một chén nước nóng vào phòng, mỉm cười nói: “Tới giờ em phải uống thuốc rồi.”
Diệp Cô Dung chau mặt: “Vừa uống rồi mà.”
Nhan Cảnh Thần cũng giả vờ chau mặt: “Thật sao? Vậy thì uống nước đi. Giọng nói của em rất khàn, uống nhiều nước, ít nói đi…”
Diệp Cô Dung nhìn thấu tâm tư anh, trừng mắt lên. Nhiếp Dịch Phàm ở đầu dây bên kia nghe được, trầm lặng một chút mới hỏi: “Hai người ở chung à?”
Hai má Diệp Cô Dung nóng bừng lên, cứng rắn trả lời: “Vâng.”
Nhiếp Dịch Phàm liền không nói gì nữa.
Diệp Cô Dung khách sáo nói vài câu rồi cúp điện thoại. Nhan Cảnh Thần đã quấn lấy cô, đôi mắt đen như nước nhìn cô: “Nói chuyện gì mà lâu vậy?”
“Tránh xa em ra một chút, cẩn thận lây bệnh.”
“Không sợ.” Anh cúi xuống hôn ngón tay cô.
“Em nói thật, này, điện thoại của anh reo kìa…”
“Mặc kệ nó.” Anh ậm ờ trả lời, lại hôn lên cánh tay.
Diệp Cô Dung thực sự sợ Nhan Cảnh Thần rồi, hai người cùng bị nhịn quá lâu, ngày hôm qua cô đã mệt đến chết, nhưng anh lại khí lực dồi dào không chút thỏa mãn, cái này có thể giải thích thể lực của nam và nữ rất khác nhau, quả thực là như không hề có hạn chế, khí lực kinh người, cô nghĩ mà mặt đỏ tới tận mang tai, vội vã ngăn anh lại: “Nhanh đi làm đi.”
Nhan Cảnh Thần biết cô không khỏe, lưu luyến hôn môi cô một lúc mới đứng lên, buồn bã ỉu xìu đi làm việc.
Diệp Cô Dung ngủ một lúc thì bị điện thoại làm tỉnh giấc, là La Tố Tố. Thì ra hai ngày không thấy cô trên MSN, gọi điện tới hỏi xem đã xảy ra chuyện gì, biết cô bị cảm, liền nói buổi tối tới thăm cô, cô mơ màng đồng ý.
Tận đến hơn sáu giờ tối, Nhan Cảnh Thần cầm đồ ăn tối đong đưa trước cô, cô rửa mặt xong mới nhớ hẹn với La Tố Tố. Sau đó, cô nghĩ tới chuyện mình và Nhan Cảnh Thần ở chung vẫn còn chưa nói cho cô ấy biết, liền vô cùng khổ não.
Dựa theo tính tình của La Tố Tố, nhất định sẽ chửi rủa cô thậm tệ.
La Tố Tố từng hỏi cô về quan hệ với Nhan Cảnh Thần, lại bị cô gạt đi. Lúc đó quả thực giữa họ chỉ là bạn bè bình thường, về sau mối quan hệ lại đột nhiên phát triển mạnh, nguyên nhân cô giấu diếm không nói rất đơn giản, bởi vì cô chưa sẵn sàng để bước vào một tình cảm mới với Nhan Cảnh Thần, sâu xa hơn, là cô thấy anh quá tự tin, còn cô lại không có lòng tin.
Nhan Cảnh Thần thấy cô đứng trước gương đờ ra, liền đi tới từ phía sau ôm lấy cô, tựa đầu vào ghé hôn cô một cái, trêu chọc nói: “Rất xinh rồi.”
Diệp Cô Dung cố cười, nói: “Em hẹn với La Tố Tố ăn cơm tối.”
Nhan Cảnh Thần nháy nháy mắt, giễu cợt nói: “Em ngại gì, chỉ là mời khách thôi mà, việc gì phải mặt mày ủ dột thế chứ?”
Diệp Cô Dung chau mặt: “Anh khẳng định không cần lảng tránh chứ?”
Nhan Cảnh Thần ngẩn ra: “Tại sao lại phải tránh?”
“Anh là sếp của cô ấy, dường như không hay cho lắm.”
“Hết giờ làm thì không tồn tại cái gì mà ông chủ với nhân viên nữa, cô ấy không đến mức câu nệ như thế chứ?”
“Cô ấy rất hay câu nệ như thế.”
Nhan Cảnh Thần không nói gì, trầm lặng một chút mới nói: “Vậy ý của em là, để anh ăn cơm một mình.”
Diệp Cô Dung tự thấy lý do này cũng quá nực cười, cô do dự, thấy vẻ mặt anh như vậy thì không nỡ, liền cầm tay anh cười nói: “Vậy cứ để cho cô ấy câu nệ đi.”
Lúc này Nhan Cảnh Thần mới tươi lên, nhưng vẫn có chút gượng gạo, nhạt như mây khói.
Diệp Cô Dung thật quá ngại ngùng, cũng may điện thoại di động reo lên giải cứu cô kịp thời. La Tố Tố và bạn trai cùng tới, trêu ghẹo cô bị bệnh có rời khỏi giường được không. Cô vội nói sẽ xuống lầu đón.
La Tố Tố khi thấy Nhan Cảnh Thần thì quả thật hoảng hốt, cô là người xưa nay nói năng lưu loát vậy mà lúc này mãi mới nặn ra được một câu: “Chào Tổng giám đốc.”
Nhan Cảnh Thần bởi vì bị Diệp Cô Dung làm cho không vui, nên chỉ ngồi trong xe mỉm cười gật đầu, không nói gì.
La Tố Tố thấy Tổng giám đốc đại nhân ngồi ở vị trí lái xe, thật sự là khó có được đãi ngộ như thế! Xe đi được một đoạn cô mới trấn tĩnh một chút, cặp mắt nhìn chòng chọc vào Diệp Cô Dung ngồi đằng trước, hận không thể bắn ra phi đao giết chết đối phương.
Vì Diệp Cô Dung bị ốm nên lúc hỏi thăm Vương Vũ Dương với giọng nói khàn đặc làm mọi người cười vang. La Tố Tố chẳng hiểu sao dưới trò của cô ấy lại chỉ buồn bực và có chút tò mò, không biết sẽ được đưa đến đâu.
Khi đến nhà hàng, Diệp Cô Dung bởi vì bị cảm nên ăn uống không ngon miệng, cô ăn rất ít. Nhan Cảnh Thần thì đang phiền muộn, ăn cũng không nhiều. La Tố Tố vì Tổng giám đốc đang ngồi đây, nên cũng không dám thể hiện. Vương Vũ Dương hoàn toàn trở thành làm nền, ăn uống vô cùng vui vẻ. Giữa bữa cơm, La Tố Tố trên cơ bản đã không đạt được tin tức gì, duy nhất chỉ có thể khẳng định quan hệ của hai người kia là khác thường.
Sau khi ăn xong ngồi một lúc thì về nhà. Bởi vì Nhan Cảnh Thần lo bệnh cảm của Diệp Cô Dung không giảm nên lái ô tô đưa cô đến bệnh viện, tiêm một liều thuốc mới quay về. Vừa về đến nhà thì nhận được tin nhắn rất dài của La Tố Tố, vì có Nhan Cảnh Thần ngồi cạnh nên cô không hồi âm.
Diệp Cô Dung rất ghét đi đến bệnh viện, về đến nhà là đi t