với anh, nhưng cô thì sao? Mở miệng ra là ‘anh Dục Dương’, đã vậy còn muốn giữ chặt anh ấy ở bên cạnh. Cô dựa vào cái gì?"
Đường Hiểu Huyên bị tuyên bố bá đạo như vậy là làm cho giận sôi máu, cô nổi đóa, "Tôi đã nói rồi, liên quan gì đến chị? Anh Dục Dương không thích chị, dù chị có làm gì đi chăng nữa thì cũng uổng phí mà thôi."
"Tất nhiên là có liên quan đến tôi rồi, bởi vì lời cô nói không nhất định là đúng. Chỉ cần cô rời khỏi anh ấy thì anh ấy chính là của tôi và không ai có thể cướp đi được." Tống Vi Lạp kiêu ngạo không hề do dự nói ra
"Chị đừng có mơ!" Đường Hiểu Huyên rất tức giận nhớ lại cái tết trước kia, "Chị tưởng rằng tôi không biết gì à? Lúc đó chị mượn cớ hợp tác với anh Dục Dương, sử dụng điện thoại của anh ấy gửi tin nhắn cho tôi bảo tôi đến rừng cây sau trường học chờ anh ấy, hại tôi đợi đến nửa đêm nên bị bệnh. Chị còn lén lút dể"d"đ"l"q"đ" người khác chèn ép tôi nữa. Chị cho rằng tôi không biết những chuyện chị đã làm à? Tôi không nói vì không muốn làm ảnh hưởng đến công việc của anh Dục Dương thôi, chị…. Chị đừng quá kiêu ngạo."
Nghe thấy mấy câu này, Tống Vi Lạp lập tức đổi sắc mặt, nhưng nghĩ lại năm đó Đường Hiểu Huyên không nói ra chuyện này thì lại trở nên thản nhiên, "Đúng thì sao? Bây giờ cô có nói ra liệu còn có người tin cô không?"
Lần đầu tiên Đường Hiểu Huyên chứng kiến hành động hèn hạ một cách công khai như vậy. Cô mở to hai mắt, "Tôi thực sự rất ghét chị! Còn khuya anh Dục Dương mới thích loại phụ nữ mưu mô như chị."
Ánh mắt chợt lóe, Tống Vi Lạp thấy cód+đ+l+q+đ người gần tới đây, cô ta lạnh lùng cười, "Hãy đợi đấy."
Dưới loại ánh mắt ấy Đường Hiểu Huyên chỉ cảm thấy cả người lạnh cóng. Cô không biết người phụ nữ điên kia sẽ làm gì, cô chỉ muốn tránh đi thật nhanh, nên nghiêng người muốn rời đi. Nhưng cô lại không nghĩ rằng Tống Vi Lạp đột nhiên quăng cái ly xuống đất, khiến mảnh thủy tinh văng đầy trên sàn.
"Chị làm gì vậy?" Động tác bất ngờ này dọa Đường Hiểu Huyên giật mình, cô còn chưa nói hết câu, đã thấy Tống Vi Lạp dùng gót nhọn của đôi giầy cao gót dẫm lên chân mình. Sự đau đớn bất ngờ khiến cô suýt chút nữa thét chói tai, theo bản năng đẩy người phụ nữ đang đến gần cô.
"Á!" Một tiếng bén nhọn vang lên, Tống Vi Lạp bị đẩy ngã trên mặt đất, bàn tay đụng phải những mảnh thủy tinh vỡd_đ_l_q_đ trên sàn, máu tươi lập tức trào ra.
Tiếng kêu đột ngột như vậy không phù hợp với bầu không khí hài hòa của tiệc rượu lắm, càng ngày càng nhiều người xúm lại xem. Lúc người bồi bàn đỡ Tống Vi Lạp đang bị tương ở tay dậy, hỏi thăm cô ta, Đường Hiểu Huyên liền trở nên luống cuống. Cô chưa từng nghĩ muốn Tống Vi Lạp bị thương, nếu như không phải là Tống Vi Lạp đạp cô, cô là sẽ không đẩy cô ta ra.
Đường Hiểu Huyên bị vây xung quanh, đối mặt với những người chỉ chăm chăm để ý đến bàn tay đẫm máu của Tống Vi Lạp, chỉ biết nghiêng đầu kinh hoàng bóng dáng của Thiện Dục Dương ở bốn phía, bởi côd-đ-l-q-đ biết cho dù bất cứ lúc nào cô gặp phải thời khắc nguy hiểm anh Dục Dương đều ở đây.
Quả nhiên, Thiện Dục Dương vẫn đang xã giao khi thấy tình hình bên này cũng tiến lại.
Để ý đến chuyện ngoài ý muốn bên này, trong lòng Thiện Dục Dương có chút lo lắng nên đi tới xem một chút. Quả nhiên là Đường Hiểu Huyên đứng trong đám đông, trên sàn nhà còn có vết máu loang lổ.
Lúc Thiện Dục Dương thấy có máu con ngươi nhanh chóng híp lại. Anh không suy nghĩ nhiều, chỉ kéo Đường Hiểu Huyên đến bên cạnh kiểm tra, xác nhận cô(dđ)(lqđ) không bị thương mới thở phào nhẹ nhõm, "Sao vậy?"
Đường Hiểu Huyên không biết nên giải thích tình hình trước mắt như thế nào, cô lắp bắp nói: "Em không cố ý đẩy cô ta ra, đau lắm. . . . . ."
Không đợi cô nói xong, Tống Vi Lạp đẩy người bồi bàn muốn băng bó cho cô ta ra, hai mắt rưng rưng đi đến cạnh họ, "Dục Dương, không có gì, chỉ chút xíu hiểu lầm thôi, Hiểu Huyên đẩy tôi một cái, kết quả ly rượu bể nên làm cánh tay bị thương, không sao hết."
Đường Hiểu Huyên nghe thấy Tống Vi Lạp nói như vậy liền nổi giận. Rõ ràng là chính cô ta đập bể ly rượu, đã vậy lại còn dùng giày cao gót dẵm lên chân cô, tại sao giờ lại nói như vậy?
"Chị nói dối!" Đường Hiểu Huyên tức giận đến đỏ bừng mặt. Cô phản bác.
"Tôi không trách cô đâu, Hiểu Huyên." Tống Vi Lạp hai mắt rưng rưng, miệng mở lớn để thở do quá đau.
"Chị không có tư cách trách tôi, chị. . . . . . chị thật là hiểm độc." Đường Hiểu Huyên giận đến tím gan, nghiêng đầu nhìn về phía Thiện Dục Dương muốn nói rõ ràng, nhưng không nghĩ rằng đối phương hoàn toàn không cho cô cơ hội giải thích.
"Hiểu Huyên, mau xin lỗi đi."
Lúc nghe được câu nói này Đường Hiểu Huyên không dám tin trợn tròn hai mắt. Chân bị giày cao gót đạp lên vừa đau vừa rát, khiến chân cô không chịu được mà run lên, may là cô mặc quần dài nên mới có thể che giấu sự run rẩy. Thế nhưng đó vẫn chưa phải là sự đau đớn nhất, câu nói kia càng làm cho Đường Hiểu Huyên cảm nhận được cái lạnh thấu xương hơn so với thân thể đau đớn.
Không biết do chân đau hay là tim lạnh, giọng nói của Đường Hiểu Huyên có chút run rẩy, "Không phải lỗi của em, không phải do em làm."
Càng ngày người đến càng nhiều, hiển nhiên tình huống đã không dễ giải quyết. Đường Hiểu Huyên không biết mình nên giải thích như thế nào mới có thể làm rõ ràng những chuyện này. Cô chỉ biết nhìn Thiện Dục Dương một cách kinh hoàng.
Nét mặt kia như thể đứa bé bị kinh sợ, Thiện Dục Dương cảm thấy đáy lòng hơi nhói, câu tiếp theo giọng đã dịu hơn rất nhiều. Anh xoay người nhìn về phía Tống Vi Lạp nói, "Tống tiểu thư, là do thư ký của tôi không cẩn thận, tôi thay mặt cô ấy nhận lỗi với cô."
Tống Vi Lạp vẫn từ chối sự giúp đỡ từ người khác, ngẩng đầu lên nước mắt ròng ròng, "Dục Dương, anh không phải xin lỗi, thật ra thì em biết tại sao Hiểu Huyên không thích em. Tất cả mọi người đều biết tình cảm sâu đậm giữa hai người, trước kia quả thật em cũng cực kỳ thích anh, nhưng thích một người thì có gì sai trái, không phải ư? Hôm nay chuyện thành ra như vậy, em cũng không muốn tiếp tục che giấu tình cảm của mình với anh nữa, nhưng em thề kể từ khi em biết rõ tình cảm giữa hai ngươi, em chưa từng có suy nghĩ gì khác. Em chỉ muốn trở thành bạn anh, nhưng em không ngờ Hiểu Huyên không thích em đến như vậy, lại làm chuyện này. . . . . ."
"Tống tiểu thư, cô hiểu lầm rồi. Giữa tôi và thư ký Đường không có gì cả. Cô bị thương tất nhiên tôi phải thay mặt cô ấy xin lỗi cô." Thiện Dục Dương cắt đứt lời chưa nói xong của Tống Vi Lạp, thậm chí anh còn không nhìn Đường Hiểu Huyên, chỉ bình tĩnh nói: "Nếu như cô cần đến bệnh viện băng bó, tôi cũng có thể tự mình đưa cô đi"
"Dục Dương. . . . . ." Tống Vi Lạp buồn bã khóc thút thít, "Anh thừa biết trong lòng em không hề tức giận chuyện này. Em chỉ buồn cho chính mình thôi, cho dù em thích anh đến cỡ nào nhưng vẫn chưa bào giờ nghĩ đến sẽ đoạt lấy anh, nhưng lại bị người ta đối xử như thế này."
Trong hoàn cảnh như vậy, một cô gái nói ra những lời như thế tất nhiên sẽ khiến người khác chú ý. Nhìn ánh mắt chế giễu của của mọi người, Thiện Dục Dương nhíu chặt mày, nhưng vẫn không hề thể hiện sự mất kiên nhẫn của mình ra, "Cho dù thế nào đi chăng nữa tôi cũng mong chuyện này sẽ kết thúc tại đây, tôi thay mặt Hiểu Huyên xin lỗi cô."
"Được rồi, anh muốn sao em cũng nghe lời anh, em nhận lời xin lỗi này." Tống Vi Lạp khóc đỏ hai mắt. Cô ta cúi đầu che giấu sự hài lòng nới đáy mắt mình, "Hiểu Huyên, tôi không trách cô."
Thiện Dục Dương thở phào nhẹ nhõm, xoay người nhìn về phía Đường Hiểu Huyên bên cạnh, cảm thấy có chút xấu hổ dưới ánh mắt của cô.
Anh tin Đường Hiểu Huyên, nhưng chuyện càng ầm ỹ sẽ càng khó giải quyết, Đường Hiểu Huyên có thể bướng bỉnh nhưng anh thì không thể. Anh thu hồi sự đau lòng của chính mình, nói mà không có biểu cảm gì: "Hiểu Huyên, mau xin lỗi đi."
Ngoài dự đoán của anh, Đường Hiểu Huyên không nói gì, chỉ dùng mắt lạnh xem vở tuồng thú vị tự biên tự diễn của Tống Vi Lạp: đôi mắt mông lung đẫm lệ, bàn tay bị thương vẫn còn đang nhỏ máu, vẻ mặt uất ức. Cô nhìn người phụ nữ trước mắt này mà không sao có thể liên hệ với Tống Vi Lạp – người mới vừa gây sự với cô.
Nếu không phải tự mình trải nghiệm, Đường Hiểu Huyên nhất định sẽ cảm thấy cô nhầm rồi, trên thực tế những người ở đây cũng đều nghĩ như vậy, ánh mắt họ đều dè chừng cô còn có cả sự trách cứ và không ủng hộ. Cô biết mình nên nghe theo Thiện Dục Dương, nhưng lòng cô lại không ủng hộ ý nghĩ này.
Nghĩ đến câu "Giữa tôi và thư ký Đường không có gì cả" vừa rồi của anh, lòng cô đau đớn vô cùng, hít thở không thông.
"Em không làm gì sai!" Đáy lòng Đường Hiểu Huyên dâng lên sự tức giận mãnh liệt. Đây là lần đầu tiên cô quát người khác. Cô biết mình làm như vậy sẽ chỉ làm mọi chuyện rắc rối hơn, nhưng bị nói xấu một cách oan ức khiến cô không thể dùng lý trí để quyết định.
"Em không định làm chị ta bị thương, là tự chị ta đập vỡ cái ly rồi sau đó đạp lên chân em nên em mới bất cẩn đẩy ngã chị ta." Đường Hiểu Huyên không để ý ánh mắt của những người xung quanh, cô chỉ nhìn chằm chằm Thiện Dục Dương, "Anh Dục Dương, em không làm gì sai cả!"
"Đường Hiểu Huyên!" Thiện Dục Dương lớn tiếng gọi tên cô. Anh cau mày nghĩ nha đầu này sao vậy, chẳng lẽ không nhận ra anh đang giải vây giúp cô à?
Đường Hiểu Huyên bị gọi cả họ lẫn tên đã tỉnh táo lại. Từ đầu tới giờ cô vẫn giữ khuôn mặt cười châm biếm không chút thay đổi, có điều cô vẫn cố chấp nhìn chằm chằm Thiện Dục Dương, "Giữa chúng ta chỉ là quan hệ cấp trên cấp dưới thật sao? Anh thực sự không tin tưởng em sao?"
Hai câu hỏi sắc bén nhưng trả lời cô chỉ có sự im lặng. Thiện Dục Dương yên lặng, ánh mắt tối tăm đến khiến người ta không nhìn ra được tâm trạng của anh.
Giây phút ấy Đường Hiểu Huyên cảm thấy tim cô có thứ gì đó vỡ nát, âm thanh rất lớn. Cô có thể không cần quan tâm sự hoài nghi của bất kỳ ai, nhưng Thiện Dục Dương thì không được, bởi vì anh là Thiện Dục Dương, là người đã nói sẽ trở thành người đàn ông luôn bảo vệ cô. Nhưng vào lúc cô cần được tin tưởng nhất, vào lúc cô cần được bảo vệ nhất thì anh Dục Dương của cô chỉ giữ im lặng.
Thì ra cô thực sự không quan trọng đến vậy. Người đàn ông luôn đứng về phía cô trong quá khứ đã không còn.
Đường Hiểu Huyên không khóc mà chỉ im lặng thật lâu. Cô ngẩng đầu lên cắn mạnh môi dưới, kìm nén nước mắt muốn trào ra. Cô chuyển ánh mắt về hướng Tống Vi Lạp, "Xin lỗi." Sau đó tấp tểnh xoay người rời đi.
Đường Hiểu Huyên nghĩ, giây phút cô tỉnh táo nhất là giây phút khó trải qua nhất. Có vài thứ đã thay đổi không rõ ràng nhưng cô đã nhìn thấy rõ rồi.
Một tiếng "Xin lỗi" kia chấm dứt vở kịch khôi hài này. Không bao lâu sau tất cả mọi người sẽ quên chuyện đã xảy ra hôm nay. Chỉ là một vở kịch, nhưng Thiện Dục Dương nhớ lại lúc Đường Hiểu Huyên gần đi không hề nhìn anh lấy một lần, trong lòng đột nhiên có chút trống trải. Anh đã làm tổn thương Đường Hiểu Huyên sao?
Đám người dần dần tản đi, Tống Vi Lạp cũng ngưng khóc, cầm khăn giấy ướt lau nước mắt mình. Cô ta đi tới trước mặt Thiện Dục Dương, "Dục Dương, anh đừng trách Hiểu Huyên, cô ấy còn nhỏ, chúng ta không nên. . . . . ."
"Tôi không hề trách cô ấy." Vốn Thiện Dục Dương vẫn đang trong cơn hoảng hốt, bị Tống Vi Lạp gọi tỉnh, tỉnh rồi lại n