Chín giờ tối - là lúc nên nghỉ ngơi - nhưng giờ phút này Đường Hiểu Huyên không thể bình tĩnh được. Cô cầm điện thoại di động gấp gáp hỏi "Dì à, dì cứ bình tĩnh trước đã, rồi từ từ nói chocon biết anh Dục Dương làm sao."
"Hiểu Huyên, chuyện này gấp lắm con ạ, Dục Dương uống say, hình như còn đánh người nữa, bây giờ đang say khướt ở bên ngoài vẫn chưa về nhà." Ba và mẹ Thiện ấp úng nói, ở đầu kia điện thoại di động hai ông bà trao đổi ánh mắt rồi tiếp tục nói: "Giờ đã tối rồi, dì và chú ra ngoài không tiện lắm, con có thể ra ngoài đón Dục Dương về được không?"
"Anh Dục Dương uống rượu say rồi gây chuyện ạ, không thể nào?" Khi nghe tin này Đường Hiểu Huyên không tin, cô cau mày nói: "Liệu hai người có nghe nhầm không ạ? Anh Dục Dương rất ít khi uống say."
"Tuyệt đối không nghe lầm, là bạn thân của nó điện thoại tới, nói là nó uống say đang ở khách sạn. Dì và chú không yên tâm, con có thể đến đó xem giúp chúng ta không?" Mẹ Thiện vừa nói xong đáy mắt xẹt qua một tia chột dạ. Bà thấy Đường Hiểu Huyên không tin, nên đành phải xuất khổ nhục kế, "Chú con đang bị đau đầu, dì lại không dám đi ra ngoài, Hiểu Huyên xin con đó, con có thể đi xem giúp dì một chút không? Nếu không tối nay chúng ta không thể ngủ ngon giấc được. Con biết thần kinh dì suy nhược mà, trong lòng lo lắng cho Dục Dương là không thể ngủ ngon được, chắc con sẽ giúp dì vàchú chứ?"
Cô nhớ buổi chiều mới gặp anh mà, sao mới có mấy tiếng mà anh đã chạy đến quán bar uống rượu? Thiện Dục Dương quả thật là hơi quá đáng! Đường Hiểu Huyên không nói nổi lời nào, nhưng nghĩ đến giờ phút này có thể anh thật sự đang say bí tỷ ở một nơi nào đó lại không có ai chăm sóc, lý trí của cô hoàn toàn biến mất, chỉ hận không thể lập tức đến chăm sóc anh ngay.
"Dì à, dì cho con biết địa chỉ đi, để con đi xem sao." Đường Hiểu Huyên nhớ kỹ địa chỉ, sau khi mặc xong quần áo cô liền bắt taxi đến đó mà chẳng thèm suy xét kỹ sự việc.
Nói ví dụ như nếu thật sự lo lắng cho đứa con nhà mình, thì tại sao giờ này không thể ra ngoài được? Đừng nói là mới chín giờ tối, cho dù bên ngoài là mưa to gió lớn, nhất định người làm cha mẹ vẫn sẽ đi tìm con; lại nói nếu anh uống say rồi, bạn anh có thể gọi điện đến báo, vậy tại sao không thể đưa anh về? Chẳng lẽ nhất thiết phải cần cô đến chăm sóc à?
Tất nhiên, với sự thông minh của Đường Hiểu Huyên cô không hề nghĩ tới những điểm đáng nghi này. Trong đầu cô chỉ toàn là bộ dạng khó chịu khi uống rượu say của Thiện Dục Dương thôi, làm gì có không gian nào để nghĩ về những điều ấy.
Cô mới vừa mới đi, hai người vẫn trốn phía sau thở dài đi ra.
"Ông nói chúng ta lừa Hiểu Huyên như vậy, liệu con bé có tức giận không?" Người đang nói chuyện là mẹ Thiện, chỉ thấy bà chau mày ủ dột nhìn chồng mính, giọng nói hơi chột dạ.
"Nói bậy, chúng ta có lừa con bé đâu?" Ba Thiện vẫn nói chuyện một cách đúng lý hợp tình, "Không phải con trai đã nói rồi sao? Nó say nên cần Hiểu Huyên đến chăm sóc, chúng ta chỉ nói sự thật thôi, có dối gạt gì ai đâu?"
"Cũng đúng nhỉ." Mẹ Thiện trả lời, nhưng lại không nhịn được mà trừng mắt, "Thật ra thì Dục Dương không hề say, làm gi có người nào say rượu mà vẫn ăn nói rõ ràng vậy? Còn dạy chúng ta lừa gạt Hiểu Huyên thế nào nữa chứ."
"Sao thế được, Dục Dương nói nó say thì chính là say, nói không chừng là lòng say rồi. Chuyện của tụi nhỏ chúng tađứng ngoài quan sát là được, dù sao đây là vấn đề giữa vợ chồng son bọn chúng, chẳng lẽ bà không muốn Hiểu Huyên mau chóng gả vào nhà chúng ta à?"
"Cũng đúng." Những lời này hoàn toàn loại bỏ sự lo lắng của mẹ Thiện. Sau khi suy nghĩ một chút hai người đều nhìn nhau cười.
Bây giờ Đường Hiểu Huyên đang ngồi taxi tới khách sạn, buổi tối dòng xe chạy thưa thớt, nên taxi đến nơi rất nhanh. Lúc xe ngừng lại, Đường Hiểu Huyên nhìn phí ngoài cửa sổ mà sửng sốt.
Đây không phải là khách sạn hôm họp mặt bạn bè sao? Nhớ lại đêm hôm đó, Đường Hiểu Huyên có chút co rúm lại, cả đêm triền miên cùng với lời từ chối của Thiện Dục Dương lần lượt xuất hiện trong đầu cô, khiến đầu óc cô rối loạn, chỉ hận không thể rời khỏi đây ngay lập tức.
Nhưng khi nghĩ đến dáng vẻ nhếch nhác của Thiện Dục Dương, Đường Hiểu Huyên lại do dự. Cô nín thở đi vào một cách chậm chạp mặt đưa đám như thể sắp lên đoạn đầu đài.
“ Xin chào, tôi là Đường Hiểu Huyên, khi nãy có người ở khách sạn này gọi điên cho tôi, nói Thiện...” Đường Hiểu Huyên kiềm chế kích động muốn bỏ chạy của mình để đi tới trước quầy lễ tân.
Không đợi cô nói xong, cô gái ở quầy lễ tân đã vui vẻ cười nói, “ Cô Đường, chào cô. Bây giờ này Thiện đang ở phòng 907, lầu 9. Để tôi dẫn cô lên.”
“ A.” Đường Hiểu Huyên không biết sao lại gật đầu, cảm thấy hình như có gì đó không ổn, nụ cười rạng rỡ của nữ tiếp tân hơi kỳ lạ. Phòng 907 lầu 9 là nơi cô trao lần đầu tiên cho người ấy, mà bây giờ anh lại đang ở bên trong, cảm giác này thật kỳ quái.
Đường Hiểu Huyên vẫn đang nghi ngờ, cho đến khi cô mở cửa phòng đi vào, tất cả hoài nghi đều tiêu tan. Cô không còn tâm trạng suy nghĩ lung tung nữa bởi vì gian phòng nồng nặc mùi rượu. Nếu như bên trong không có một con ma men đang nằm đó, đúng là cô thật sự sẽ không tin.
“ Tạm biệt cô Đường.” Nữ nhân viên tiếp tân đưa cô vào trong rồi khom người rời đi.
“ Cám ơn.” Đường Hiểu Huyên gật đầu.
Dưới anh đèn mờ ảo cô bước vào căn phòng quen thuộc. Càng đi vào trong, cảm giác quen thuộc kia càng mãnh liệt, lúc cô đến gần phòng ngủ thì hoàn toàn như quay lại đêm hôm ấy: những cái hôn nhiệt tình, ngón tay đốt lên ngọn lửa trên thân thể cô, sự tiếp xúc nguyên thủy nhất, tiếng hít thở nặng nề của người đàn ông cùng với tiếng rên rỉ của cô gái...Đường Hiểu Huyên chợt lắc đầu một cái, đuổi tất cả những suy nghĩ lộn xộn ra khỏi đầu.
Không được nghĩ nữa, không được nghĩ nữa! Rõ ràng là đã quyết định quên đêm hôm ấy, quên người đàn ông này, cô không thể ghi tạc đêm sai lầm ấy vào bộ nhớ, nếu không cả đời cô sẽ không thể bình thường được.
Nghĩ tới đây, Đường Hiểu Huyên không để bản thân có cơ hội nghĩ ngợi lung tung nữa. Cô đẩy cửa phòng ngủ ra một cách dứt khoát, nhìn về phía giường.
Đèn phòng ngủ rất tối, chỉ có ánh sáng yếu ớt của ngọn đèn nhỏ ở đầu giường hòa lẫn cùng ánh sáng ngoài cửa sổ, cả căn phòng có vẻ có chút lạnh. Đường Hiểu Huyên đứng ở cửa phòng, rõ ràng là căn phòng xa lạ, nhưng vì người đàn ông nằm bên trong cho cô hương vị quen thuộc nên trong lòng có chút thay đổi nho nhỏ.
Đường Hiểu Huyên không dám liên tưởng quá nhiều. Cô mở công tắc đèn quang lên, ánh đèn sáng đột ngột hơi chói mắt, phải mất mấy giây cô mới thích ứng được. Lúc này cô mới thấy Thiện Dục Dương đang nằm co quắp như con tôm trên chiếc giường lớn màu trắng gạo trong phòng ngủ.
Hình như anh đã thực sự say, nằm không nhúc nhích, ngay cả tiếng hít thở cũng nhỏ.
Đường Hiểu Huyên bước nhẹ đến gần anh, cẩn thận quan sát người đàn ông đã say mà tỏng mộng còn nhíu mày. Không nhếch nhác giống lần trước, lần này anh yên lặng nằm trên giường, nhưng không biết có phải do uống quá nhiều khiến anh không thoải mái hay không mà ngay cả trong giấc mộng anh cũng nhíu chặt đôi long mày anh tuấn lại, hai tay nắm chặt đặt bên người, hô hấp nhẹ nhàng, thỉnh thoảng còn lẩm bẩm câu gì đó nghe không rõ.
Đường Hiểu Huyên nhìn bộ dạng Thiện Dục Dương như vậy, trái tim căng thẳng đột nhiên bình tĩnh lại. Người trước mắt được chăm sóc rất chu đáo, đây hoàn toàn là tình huống không có mẹ Thiện, ba Thiện quan tâm lo lắng, nếu những chuyện này đầu có người làm, cô tới đây cũng chẳng có nghĩ lý gì, vậy mà hiên tại cô chỉ biết ngây người đứng nhìn anh.
Thích người này từ nhỏ đã trở thành thói quen của Đường Hiểu Huyên, nhưng sự khó chịu của anh được thể hiện quá rõ ràng, cho nên thích anh lâu như vậy, nhưng cơ hội có thể bình thản ngắm nhìn anh lại chẳng có bao nhiêu. Cô chỉ có thể len lẽn ngẩn người dõi theo bóng lưng anh, cho nên mõi lần quang minh chính đại nhìn Thiện Dục Dương, Đường Hiểu Huyên đều cảm thấy rất hạnh phúc, đáng tiếc hạnh phúc này tới trễ, cô đã không còn can đảm để tiếp tục theo đuổi anh nữa, chỉ có thể khẩn cầu khoảnh khắc xa xỉ được nhìn anh trong chốc lát là tốt rồi.
Nghĩ như vậy đáy lòng của Đường Hiểu Huyên có chút chua xót. Cô ngồi xuống mép giường, tỉ mỉ đưa mắt nhìn người đàn ông trước mắt, gương mặt này thật khí độ tuấn tú, anh tuấn đến độ không nói lên lời. Mỗi lần cô thấy gương mặt ấy lâu một chút đều lo lắng mình sẽ hạnh phúc đến té xỉu.
Đường Hiểu Huyên cẩn thận vươn tay, do dự hồi lâu nhưng vẫn vuốt ve gương mặt Thiện Dục Dương, vuốt ve theo thân hình cường tráng của anh, trong mắt cô bắt đầu loes lên nước mắt trong suốt. Cô thực sự đã thích một người quá lâu, lâu đến nỗi mệt mỏi không thể thở nổi. Trước kia cô cảm thấy mình thích là thích gương mặt này, nhưng vê sau cô mới phát hiện ‘ thích’ này không đơn giản như cô nghĩ. Nếu như có thể thích một người đến mức không thể ngừng lại, vậy hẳn là không chỉ vì gương mặt đẹp trai.
Có thể yên lặng ngắm nhìn anh như vậy đúng là một loại xa xỉ, hơn nữa vào lúc cô sắp buông tay, sự yên tĩnh ấy lại bị phá vỡ.
“ Nước.....Nước....” Cánh tay rắn chắc có lực đột nhiên cử động, Thiện Dục Dương nói ra hai chữ.
Đường Hiểu Huyên vốn đã run lẩy bẩy, lúc này lại đứng bật dậy như thể người vừa làm chuyên xấu, tay chân luống cuống đứng chôn chân tại chỗ mà không biết tiếp theo phải làm gì, cuối cùng vẫn rót một cốc nước mang tới.
Rót nước xong, nhưng nhìn tình cảnh trước mắt Đường Hiểu Huyên lại thấy khó khăn. Cô còn nhớ rõ hoàn cảnh lần trước, chính là như vậy, cũng không khác biệt lắm, chẳng qua lúc đó tâm tư cô đơn thuần, chỉ muốn chăm sóc Thiện Dục Dương cẩn thận, cho nên lúc cho anh uống nước hai người ôm ấp không có vấn đề gì.
Nhưng hiên tại cố đã có quan hê xác thịt với anh lại quyết định buông tay. Bây giờ muốn Đường Hiểu Huyên ôm Thiện Dục Dương quần áo xốc xếch để cho nước uống, cô thật sự không làm được, nhưng nếu không cho người say rượu uống nước có vẻ không phúc hậu lắm?
Đường Hiểu Huyên nhìn con ma men nằm trên giường cắn môi hạ quyết tâm, tay nâng nửa người nặng nề của Thiện Dục Dương dậy rồi đưa cốc nước đến miệng.
“ Này, há miêng ra.” Người Thiện Dục Dương nặng như vậy, cánh tay Đường Hiểu Huyên mỏi muốn rời cả ra, cuối cùng đành phải dốc nước vào miệng anh.
Cô thở phào nhẹ nhõm, vừa định đặt Thiện Dục Dương nằm xuống, đột nhiên anh mơ mơ màng màng kéo tay cô, tỏng miệng lẩm bẩm gì đó.
“ Anh nói gì vậy?” Giọng anh quá nhỏ, khiến Đường Hiểu Huyên phải ghé sát về phía anh
Thiện Dục Dương vẫn nói líu ríu, trên người bốc mùi rượu nhẹ, mùi này cũng không thể nói là khó ngửi. Lúc này Đường Hiểu Huyên mới giật mình: hai người đang ngồi sát vào nhau, vì vậy cô theo bản năng muốn lùi về phía sau, ai ngờ đâu phía sau là đầu giường, cả người lại bị phản lực đẩy lại.
“ Á!” Đường Hiểu Huyên kêu một tiếng, mất thăng bằng liền ngã lên người Thiện Dục Dương.
Đường Hiểu Huyên giãy giụa muốn đứng lên, không biết Thiện Dục Dương tỉnh lại từ lúc nào, chỉ biết khi cô ý thức được mình bị người khác ôm thì cả người cô đã bị Thiện Dục Dương ôm vào trong ngực, nụ hôn của anh hạ xuống mặt cô không chút do dự.