Thiện Dục Dương nhìn khuôn mặt não nề của cô mà không hiểu gì hết, đành phải đổi chủ đề.
“Thư ký Đường, Tống tiểu thư là khách quý tôi mời tới, hai người cũng đã biết nhau.” Thiện Dục Dương tăng thêm âm lượng nhắc nhở Đường Hiểu Huyên hoàn cảnh bây giờ. Anh cười nói: “Đúng rồi, sao em lại đến trễ!”
“Em…. Ngủ dậy hơi muộn.” Hiển nhiên người trước mắt không nhớ rõ chuyện ‘cùng nhau đi làm’, điều này làm cho Đường Hiểu Huyên thầm chua xót trong lòng. Cô lại không muốn biểu hiện ra nên không thể làm gì khác hơn ngoài nói dối.
Thiện Dục Dương hơi nhíu mày. Anh nhận thấy ánh mắt Đường Hiểu Huyên vẫn lưu lại trên người Tống Vi Lạp bên cạnh mình, cũng không hỏi thêm gì nữa, “Được rồi, chúng tôi còn chút chuyện, em giúp tôi sắp xếp tài liệu trên bàn trước.”
Sắp xếp tài liệu, sắp xếp tài liệu, ai muốn sắp xếp lại tài liệu chứ? Đường Hiểu Huyên muốn chỉnh người trong văn phòng này ngay lập tức. Cô nghĩ một cách đầy oán giận nhưng ý nghĩ ấy của cô chỉ dám thể hiện ở trong lòng mình thôi. Đây là công ty không phải ở nhà, Thiện Dục Dương sẽ không thể nuông chìu sự bướng bỉnh của cô được, cho nên cuối cùng cô đành phải khuất phục,vội vàng ngoan ngoãn đi sắp xếp tài liệu.
Đường Hiểu Huyên sắp xếp tài liệu một cách không tập trung, tất cả sự quan tâm cảu cô đếu đặt hết vào hai người đang nói chuyện với nhau ở trong phòng kia.
“Vi Lạp, cám ơn món quà của cô, tôi rất thích.” Thiện Dục Dương nhìn thoáng qua cái nơ mới đeo vừa được tháo xuống, cười nói với cô gái trước mặt.
“Thích là tốt rồi.” Tống Vi Lạp từ đầu tới cuối rất ít nói chuyện rốt cuộc cũng mở miệng. Ánh mắt cô xẹt qua cô gái đang nghe lén bên cạnh, trong mắt có thêm tia lạnh, giọng điệu lúc nói chuyện càng thêm thân mật, “Lúc đi ngang qua quầy chuyên doanh* thấy cái này, cảm thấy màu sắc rất thích hợp với anh, nên mua nó làm quà tặng gặp mặt, hi vọng anh sẽ thích.” 0
“Tôi rất thích.” Thiện Dục Dương mặt không biến sắc cười. Anh đổi chủ đề, “Đúng rồi, chuyện lần trước tôi trao đổi với cô torng điện thoại thế nào rồi?”
“Là kế hoạch hợp tác mà tôi đã nói. Tôi tin rằng cô đã xem qua tập tài liệu kia, nếu như chúng ta hợp tác thì đối với hai bên đều có lợi.” Nói tới công việc, nụ cười trên mặt Thiện Dục Dương thận trọng hơn một chút.
“Nhưng tôi vẫn chưa xem xét kỹ.” Tống Vi Lạp nhíu mày, “Anh cũng biết đấy, thật ra dự án này có rất nhiều công ty đến tìm chúng tôi trình bày. Mà thực lực của công ty các anh mọi người quá rõ ràng, cho nên cho dù lần này hông hợp tác thành công thì sau này chúng ta vẫn còn rất nhiều cơ hội hợp tác khác.”
Ngón tay thon dài của Tống Vi Lạp xoắn lọn tóc rủ xuống, cười tao nhã, “Được rồi, không đề cập tới vấn đề này nữa. Tôi mới đi họp từ nước ngoài về lại đi nghe mấy chuyện trên thương trường này cảm thấy rất buồn chán. Tôi còn chưa cám ơn anh hôm nay đã ra sân bay đón tôi. Ai biết được trên đường lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn, phải tìm người giúp một tay, lúc ấy thấy danh thiếp của anh nên không cần suy nghĩ nhấc điện thoại lên gọi cho anh, may mà có anh đến đón.”
Thiện Dục Dương cũng rất kinh ngạc nhớ lại cuộc điện thoại vào sáng sớm hôm nay, nhưng anh che dấu cảm xúc của mình rất tốt “Chuyện nhỏ thôi mà.”
Nhìn anh ung dung như vậy, Tống Vi Lạp xinh đẹp liền hé miệng cười, “Anh thấy đây là chuyện nhỏ, nhưng tôi rất cảm động, không ngờ anh thực sự sẽ đến. Dục Dương, anh vẫn luôn biết quan tâm chăm sóc người khác.” Tống Vi Lạp đột nhiên cảm khái, đưa mắt nhìn Thiện Dục Dương, trong ánh mắt toát ra sự thâm tình khôn cùng.
Đường Hiểu Huyên đưa lưng về phía hai người cho nên cô không nhìn thấy nụ cười đó. Nếu như cô thấy nụ cười bây giờ của Tống Vi Lạp, nhất định cô sẽ dùng hai từ “quyến rũ” để hình dung, hơn thế còn muốn đấm vào mặt cô ta.
Thiện Dục Dương không ngờ Tống Vi Lạp sẽ nói như vậy. Anh cười cười không nói gì.
Tống Vi lạp nhướng mắt, cưới liếc mắt nhìn Thiện Dục Dương, “Đúng rồi, anh cũng biết đấy tôi ngịa nhất là phiền hà người khác, anh đã giúp tôi nên tôi cũng sẽ giúp anh một lần.”
Tống Vi lạp đột nhiên hạ thấp giọng, từ trong túi sách cảu mình rút ra một tấm thiệp mời đặt trên bàn. Cô ngưng mắt nhìn Thiện Dục Dương, dịu dàng cười nói: “Trên thực tế cha tôi đã quyết định hợp tác với người kah1c, nhưng tôi vẫn nghiêng về phía anh hơn, bởi vì tôi rất hoài niệm khoản thời gian hai chúng ta kề vai chiến đấu vì một dự án thiết kế. Đây là thiệp mời chúc mừng tròn một năm của tập đoàn chúng tôi, nếu anh có thể đến, tôi tin chắc rằng cha tôi sẽ cực kỳ vui mừng, đến lúc đó anh nên tận dụng cơ hội, tôi cũng sẽ giúp anh, như vậy chuyện hợp tác hẳn không thành vần đề.”
Thiện Dục Dương không ngờ cô ta sẽ nói ra mấy câu này, biểu hiện trên mặt hơi thay đổi, cuối cùng vẫn mỉm cười nói” “tôi sẽ đến.”
Tiệc rượu chúc mừng tròn năm cảu tập đoàn Tống thị đdiễn ra vào cuối tuần. Mới sáng sớm Đường Hiểu Huyên đã bị Thiện Dục Dương lôi từ trên giường dậy để đi dự tiệc là cô đã mất hứng rồi.
“Em không muốn đi.” Đường Hiểu Huyên mặt bộ đồ ngủ dễ thương mơ mơ màng màng nhìn người đàn ông trước mắt, “Em muốn ngủ. Em rất buồn ngủ.” thiện Dục Dương nhìn bộ dạng lôi thôi của nha đầu trước mặt một cách bất đắc dĩ, “Em là thư ký của anh, em có trách nhiệm tham gia tiệc rượu cùng anh.”
“Nhưng hôm nay là ngày Chủ Nhật, không phải ngày làm việc.”
“Đường Hiểu Huyên!” Thiện Dục Dương nhìn bộ dạng uể oải của cô mà dở khóc dở cười, “Xưa nay bất kể là anh làm cái gì em đều muốn đi theo me, giờ lại sao vậy? Sao không muốn đi cùng?”
Trả lời anh là sự im lặng. Một lát sau Đường Hiểu Huyên đột nhiên nói: “Em không muốn gặp cô ta.”
Thiện Dục Dương không ngờ cô sẽ trực tiếp nói ra khỏi miệng như thế nên hơi nghẹn họng, hồi lâu mới phục hồi lại tinh thần, “Em không thích Tống Vi lạp?”
“Không thích.”
“Đây là công việc chứ không phải chuyện trẻ con.” Thiện Dục Dương bất đắc dĩ.
“Em không thích cô ta.” Đường Hiểu Huyên rất kiên trì.
Nói đến quan hệ giữa cô và Tống Vi Lạp thì phải kể đến thời Thiện Dục Dương còn học đại học. Lúc ấy Tống Vi lạp là bạn học của Thiện dục Dương, mà Đường Hiểu Dương chính là người hầu nhỏ bé nổi tiếng trong cả trường của anh. Kể ra thì hai người các cô hiếm khi cùng xuất hiện nhưng giữ hai người có một điểm chung khiến các cô không ngừng dây dưa, điểm chung ấy chính là: trong lòng các cô đều thích Thiện Dục Dương. Cho nên lần đầu tiên Đường Hiểu Huyên gặp cô gái kia là đã không thích cô ta rồi.
“Em thật sự hông đi?” Thiện Dục Dương biết nha đầu ngốc này thích mềm không thích cứng, “Ừm” một tiếng, làm bộ như chẳng hề để ý nói: “Vậy anh đi một mình.”
Đường Hiểu Huyên nghe anh nói vậy liền nghĩ đến cảnh tượng sau khi anh gặp mặt Tống Vi Lạp, không biết cô ta lại muốn làm chuyện mờ ám gì, thì lập tức trở nên nóng nảy, “Tại sao phải tham dự tiệc rượu của cô ta?”
Đường Hiểu Huyên thấy anh im lặng trong đầu đột nhiên xuất hiện một ý nghĩ rất lớn mật, gần như không có thời gian suy nghĩ có nên hỏi hay không, cô đã tức giận nói ra, “Anh thích cô ta à?”
Thiện Dục Dương bị chất vấn trực tiếp như thế khiến anh đứng hình, cau mày nói: “Em nghĩ lung tung cái gì thế? Anh tham gia tiệc rượu là để làm ăn buôn bán, chứ không hề phức tạp như em nghĩ. Lại nói, chuyện trên thương trường em vốn không hiểu, không cần hỏi nhiều vậy làm gì. Em học được bản lĩnh bát quái này từ đâu vậy? Làm việc không ra sao, học cái này sao nhanh vậy?”
“Cô ta thích anh! Em không thích cô ta, không thích có người cướp mất người trong lòng em.” Đường Hiểu Huyên không lấy được đáp án vừa ý lại bị người ta phản tương nhất quân, liền tức giận lẩm bẩm.
Lại một lần nữa nghe thấy câu ‘thích’ được nói một cách trực tiếp, nét mặt Thiện Dục Dương đột nhiên trở nên lúng túng, có chút thẹn quá hóa giận.
“Đường Hiểu Huyên, em câm miệng cho anh, xuống giường!”
“Không đi!” Cô giận dỗi.
“Không đi thật hả? Một, hai, ba…”
Thiện Dục Dương vừa đếm đến ba, Đường Hiểu Huyên từ trên giường nhảy bật dậy, “Em đi em đi, em đi là được chứ gì.”
Đường Hiểu Huyên thay quần áo một các lơ đãng. Cô có chút buồn bực, mỗi lần nhìn thấy Tống Vi Lạp là y rằng không cód/đ/l/q/đ chuyện gì tốt, ai biết hôm nay sẽ xảy ra chuyện gì, huống chi cô ghét nhất kiểu tiệc rượu này, không những nhàm chán mà còn cực kỳ ngột ngạt.
Mặc dù vậy Đường Hiểu Huyên vẫn quyết định đi. Cô cầm thiệp mời tiến vào trong hội trường. Đường Hiểu Huyên không yên lòng đi bên cạnh Thiện Dục Dương, nhìn người đàn ông này xã giao một cách thuận lợi suôn sẻ mà thầm thở dài.
Cũng may là tiệc rượu đã diễn ra được một nửa nhưng Tống Vi Lạp vẫn chưa xuất hiện bên cạnh Thiện Dục Dương. Điều này làm cho Đường Hiểu Huyên thở phào nhẹ nhõm, nhưng cô không ngờ khi cô did?đ?l?q?đ nhà vệ sinh lại cùng người phụ nữ này gặp mặt tại đây.
Đường Hiểu Huyên không hề để ý sửa sang lại tóc, lúc đi xuống lầu lại không nghĩ rằng sẽ gặp phải người mà cô không muốn gặp nhất đang đứng ở khúc cua không xa.
"Chị. . . . . . Chị ở đây làm gì?" Nếu như Đường Hiểu Huyên đủ thông minh thì nên rời khỏi đó ngay lập tức chứ không nên để ý đến Tống Vi Lạp. Đáng tiếc khi cô nhìn thấy vẻ mặt giễu cợt của cô ta đã không nhịn được mà mở miệng.
Tống Vi Lạp cười đến bí hiểm, từ trên khay người bồi bàn đi qua cầm một ly rượu lên uống một hớp, cười nói, "Chờ cô."
Trên mặt Đường Hiểu Huyên không cód:đ:l:q:đ biểu cảm gì, liếc xéo cô ta một cái nói, "Giữa tôi và chị không có gì để nói hết, chị chờ tôi làm gì?"
Tống Vi Lạp không tỏ vẻ gì trước thái độ không thân thiện của cô. Cô ta chỉ hé miệng cười cười, "Tôi không ngờ Dục Dương lại dẫn cô đi."
"Liên quan gì tới chị?" Đường Hiểu Huyên đáp lại không chút ý tốt.
Đợi đến khi bốn phía không có ai, nụ cười trên mặt Tống Vi Lạp từ từ biến mất, cô ta bắt đầu quan sát trên dưới Đường Hiểu Huyên một cách soi mới, chê cười ra mặt, "Bộ trang phục này của cô rất đẹp, có phải Dục Dương đi mua với cô không? Có điều cô mặc nó lênd\đ\l\q\đ nhìn không đẹp chút nào, như búp bê vậy, không có lấy một chút hương vị phụ nữ. Nhưng tôi nghĩ cũng phải thôi, cô chính là búp bê mà, từ nhỏ đến lớn được cả nhà nuôi nấng như bảo bối, chưa từng gặp phải sóng to gió lớn, không phải búp bê thì là cái gì?"
Nghe lời nói hết sức khó nghe như vậy, Đường Hiểu Huyên chỉ muốn quăng cô ta vào một xó nào đó.
"Đường Hiểu Huyên, tôi ghét cô." Tống Vi Lạp cười nói: "Từ lâu tôi cũng đã biết rằng cô không yêu thích gì tôi. Tôi thật sự không hiểu cô tốt ở chỗ nào, suốt ngày õng ẹo cần người dỗ dành, hơi khó khăn một tý là không chịu được, tính tình thì trẻ con, kiêu căng. Những từ này quả thật làd,đ,l,q,đ vì cô mà có. Còn cả Thiện Dục Dương nữa, cô dựa vào đâu mà đi thích anh ấy? Cô có tư cách gì? Anh ấy ưu tú như vậy, là người con trai duy nhất trong trường học tôi nhìn lọt mắt, nhưng hằng ngày anh ấy chỉ để ý đến tiểu nha đầu cô. Cô biết không? Tôi rất thích anh ấy, chỉ có người đàn ông như vậy mới có thể khiến tôi khuất phục. Tôi vẫn luôn cố gắng vì anh ấy, chỉ để có thể xứng