u Huyên không biết nói gì. Cô chỉ là nhất thời sơ sót nhưng bị anh cười không biết bao nhiêu lần.
"Ngoài ý muốn, cái đó không gọi ngoài ý muốn được! Lần thứ hai đi em suýt chút nữa té từ trên lưng ngựa xuống mới đúng là ngoài ý muốn." Thiện Dục Dương cười nhạo một tiếng, không tin những gì cô nói, "Trước khi em học cưỡi ngựa thành thục anh sẽ không dẫn em đến trường cưỡi ngựa nữa. Đã không biết cưỡi lại còn nhiều lần muốn anh dẫn đi, không biết nặng nhẹ gì cả? Té bị thương thì phải làm sao?"
"Không đâu anh, cho em đứng ngoài nhìn anh cưỡi cũng được." Đường Hiểu Huyên quyết định không nói ra chuyện cô âm thầm học cưỡi ngựa, cô quyết định giữ chuyện này để gây bất ngờ cho anh. Hiện tại cô bị Thiện Dục Dương cười nhạo, đã sớm quên mình không muốn ở cùng với anh, mà chỉ một mực muốn thay đổi cách nhìn của người đàn ông này với mình.
"Làm nũng cũng không được đâu, anh không muốn thấy em bị thương."
Đột nhiên Đường Hiểu Huyên nhạy cảm khác thường, cô hỏi: "Anh đang quan tâm em à?"
Bình thường nhìn nha đầu này ngốc nghếch, nhưng thỉnh thoảng thông minh đột xuất lại khiến Thiện Dục Dương không tiêu hóa được. Sắc mặt anh biến đổi suýt chút nữa bị sặc, anh vừa ho sặc sụa vừa lên tiếng che giấu cảm xúc của mình, "Ai quan tâm em? Làm việc ngốc muốn chết còn mong anh quan tâm em hả? Cứ chờ đến lúc em có thể trở thành một thư ký xứng đáng với chức danh đó rồi hãy nói. Còn anh chỉ không muốn bị dì Đường mắng, cũng không muốn mất thể diện ở trường cưỡi ngựa thôi."
Từ nhỏ ở cùng nhau, Đường Hiểu Huyên luôn rơi vào thế yếu hiếm khi chiếm được thế thượng phong nên nhất thời trong lòng cảm thấy vui sướng hài lòng nên cô không tiếp tục hỏi dồn nữa. Mặc dù cô biết Thiện Dục Dương ở công ty là một ông chủ nghiêm túc, nhưng lúc ở nhà anh chỉ còn là anh Dục Dương thanh mai trúc mã của cô mà thôi, mặc dù người đàn ông này không yêu cô, nhưng chắc hẳn cũng có chút xíu cảm giác. Cô không phải người tham lam, chỉ cần một chút xíu ấy cũng đã đủ lắm rồi.
Đường Hiểu Huyên cúi đầu hé miệng cười, đáy lòng cảm thấy ngọt ngào vì câu nói che dấu quan tâm của Thiện Dục Dương.
Đang lúc yên tĩnh thì một hồi tiếng chuông điện thoại vang lên .
Thiện Dục Dương mới vừa uống canh xong, nghe thấy âm thanh quen thuộc liền quay đầu sang nhìn cô, "Đã trễ thế này, ai còn nhắn tin cho em vậy?"
Đường Hiểu Huyên bình tĩnh lấy điện thoại di động ra, liếc mắt nhìn không chút để ý nói: "Một đồng nghiệp mới vào công ty."
Thiện Dục Dương nghe vậy chỉ cảm thấy trong đầu có cái gì đó bị kích thích, theo bản năng hỏi "Nam hay nữ?"
Đường Hiểu Huyên có chút lúng túng vì bị hỏi một cách trực tiếp như vậy, cô suy nghĩ một chút mới nói: "Là nữ."
Lúc đợi cô trả lời, tim Thiện Dục Dương như treo lơ lửng giữa không trung. Anh có cảm giác mình bị trêu cợt sau lại không biết nói gì, chỉ đành phải "À" một tiếng, "Cô ta tìm em làm gì?"
"Muốn mời em đi ăn." Lần này Đường Hiểu Huyên không suy nghĩ nhiều mà trả lời ngay. Cô nhớ lại nội dung tin nhắn: "Gần đây em giúp đỡ cô ấy rất nhiều nha, cô ấy có rất nhiều rất nhiều vấn đề không hiểu em đều giúp một tay giải quyết hết, cho nên mới muốn mời em đi ăn để cám ơn. Có phải anh thấy em đã trở nên rất lợi hại không?"
Nhớ lại ban ngày cô phạm lỗi, lại nhìn sự khoe khoang phách lối bây giờ của cô, Thiện Dục Dương từ chối cho ý kiến. Anh nhìn thẳng vào cô mấy lần, thở dài nói: "Chuyện đúng thì không làm được mấy, chuyện sai thì làm rất thành thạo, chuyện nhỏ này mà cũng đáng để em lấy ra khoe à. Anh thấy lúc nào em đảm nhận được chức vị thư ký này thì cũng chỉ là làm hết bổn phận mà thôi, thật sự chẳng có gì đáng khoe cả, kiêu binh tất bại, khi còn bé chưa từng nghe qua điển tích này à? Huống chi tâm tình người kinh doanh khó dò, những câu ca ngợi kia chỉ có thể nghe một phần mười, em lại đi nghe hoàn toàn, hừ!"
Đường Hiểu Huyên nghe chuỗi lời nói này xong chỉ cảm thấy như thể cô bị dội một chậu nước lạnh vào đầu, mặt bi thương, mới vừa có chút tâm trạng hưng phấn giờ đã thấy buồn bực.
"Nhưng cô ấy nói em thật sự tất giỏi mà." Cô nói thì thào, cúi đầu lộ ra vẻ mặt ủ rũ.
Nói nhỏ như vậy mà vẫn bị Thiện Dục Dương nghe rõ. Anh nhìn dáng vẻ ỉu xìu của cô trong lòng có chút không thoải mái, đáng lẽ anh mình không nên đả kích lòng tự tin của cô như vậy. Thiện Dục Dương nghĩ tới đây liền hắng giọng nói tiếp,: "Có điều giúp người khác vẫn là một việc tốt, coi như là một loại tiến bộ, về sau cần phải tiếp tục cố gắng hơn."
Đường Hiểu Huyên được cho lời cổ vũ keo kiệt lại không có tiền đồ vui vẻ trở lại. Loại tâm trạng này vẫn kéo dài đến tận lúc cô thu dọn bình thuỷ rời khỏi nhà họ Thiện, lúc đó trên mặt cô vẫn rất vui sướng.
Thiện Dục Dương tự mình đưa cô ra ngoài, nhìn nha đầu ngốc nhảy nhảy nhót nhót rời đi, đột nhiên anh cảm thấy mình rất tàn nhẫn, biết rõ cô để ý đến ý kiến của mình nhưng luôn đả kích cô. Thiện Dục Dương cảm thấy mình có chút tiểu nhân.
Cảm xúc Thiện Dục Dương vẫn bất định bởi Đường Hiểu Huyên bất ngờ đến thăm, cho đến lúc làm xong việc nằm dài trên giường nghỉ ngơi, trong lòng anh vẫn loạn như cào cào. Anh nghĩ đến Đường Hiểu Huyên dễ dàng trở lên vui vẻ như vậy mà có chút trầm mặc.
Anh không phải là không biết Đường Hiểu Huyên thích mình, vì vậy mà cô gái này luôn không che giấu tình yêu của mình với anh chút nào, năm năm trước đã nói ra khỏi miệng một cách tự nhiên, có điều anh không cách nào tiếp nhận nó.
Đúng, Thiện Dục Dương biết mình không có cách nào tiếp nhận tình yêu của cô gái này, mặc dù điều đó có chút tàn nhẫn với Đường Hiểu Huyên, thế nhưng anh lại không thể ép trái tim mình.
Lớn lên từ nhỏ cùng cô, Thiện Dục Dương đã sớm hình thành thói quen có Đường Hiểu Huyên tồn tại bên cạnh, có thói quen chăm sóc cô, nhưng chăm sóc không phải là tình yêu, anh không thể nào tưởng tượng được cô ở bên cạnh anh với tư cách là một người vợ.
Trong suy nghĩ của Thiện Dục Dương, vợ của anh phải là người con gái tự nhiên, rộng lượng, trưởng thành; không cần quá xinh đẹp nhưng nhất định phải thanh tao lịch sự, có sự tinh tế của người phụ nữ cổ điển nhưng cũng phải tự lập như một cô gái hiện đại; cô ấy có thể không cần làm việc vất vả nhưng nhất định phải có tính độc lập, hợp mắt mình và mọi người; mà tất cả này những điều này Đường Hiểu Huyên đều không phù hợp .
Cô không có chủ kiến, chưa bao giờ tự đưa ra quyết định mà luôn là lệ thuộc vào anh; anh thích cưỡi ngựa, nha đầu kia liền theo học, rõ ràng là sợ đến hai chân mềm nhũn nhưng vẫn cố ép bản thân; anh thích ăn cái gì, Đường Hiểu Huyên cũng sẽ học làm, mặc dù mùi vị rất bình thường; cô thích quấn lấy anh, tất cả sự quan tâm trong cuộc sống đều tập trung vào anh, cô vốn không có một chút ý thức độc lập nào, có lúc Thiện Dục Dương cảm thấy cô gái này đã đánh đổi toàn bộ, thế nhưng cô vẫn không phải là người mà Thiện Dục Dương muốn.
Thật ra anh biết tiêu chuẩn chọn vợ của mình có chút bảo thủ. Thích một người chính là thích, không biết chừng đến lúc đó tất cả những tiêu chuẩn này đều sẽ thay đổi, nhưng anh cũng không cho rằng một ngày nào đó Đường Hiểu Huyên sẽ trở thành người ấy.
Cô quá trẻ con, như thể một đứa bé cần người khác quan tâm chăm sóc yêu quý cả đời, luôn làm việc sai khiến người khác không ngừng thở dài, hơn nữa nha đầu này không biết kiềm chế, làm việc tùy tiện, ngay cả thích một người cũng phải thể hiện rõ ràng ra, nói cái gì mà ‘dũng cảm thừa nhận tình yêu của mình’, theo anh thấy thì đó là ‘không hiểu được tình yêu nên nói xằng nói bậy’.
Thiện Dục Dương thừa nhận, thân là người đàn ông hiện đại, tư tưởng của anh hơi thiên về chủ nghĩa đàn ông. Từ trước tới giờ anh đều cho rằng con gái phải được quan tâm chăm sóc, là đối tượng để đàn ông theo đuổi chứ không phải chủ động theo đuổi đàn ông.
Anh còn nhớ rõ năm Đường Hiểu Huyên mười lăm tuổi, đứng trước mặt mọi người mạnh miệng nói, "Anh Dục Dương là người con trai đẹp nhất em đã từng gặp, em muốn lấy anh, làm cô dâu của anh."
Lúc ấy có rất nhiều người đang ở đó, dù cho nhiều năm đã trôi qua nhưng anh vẫn nhớ như in khi ấy anh rất xấu hổ, mặt đỏ bừng bừng .
Hành động nông nổi lúc đó có thể coi là trẻ nhỏ không hiểu chuyện. Nhưng sau khi cô khi trưởng thành lại lên tiếng thừa nhận tình yêu với anh ở trước mặt mọi người, nhìn ánh mắt giễu cợt của mọi người, Thiện Dục Dương cảm thấy mình không thể thay cô tìm một lý do nào được nữa. Rõ ràng những lời này nên do đàn ông nói ra, tại sao nha đầu này nói xong mà có thể mặt không đỏ tim không đập như vậy chứ?
Rõ ràng là tình yêu kín đáo lâu dài nhưng lại bị cô để cho mọi người biết hết, hơn nữa người lớn của hai nhà càng như thể được uống thuốc kích thích phát điên, luôn muốn tác hợp cho bọn họ. Ssu lại đến công ty, tất cả mọi người đều dùng ánh mắt mập mờ nhìn bọn họ như thể chuyện này đã định sẵn.
Tất cả những điều ấy khiến Thiện Dục Dương cực kỳ không thoải mái. Vốn là tình cảm sâu đậm nhưng vì nó ở trong bầu không khí như vậy nên khiến anh trở nên sợ hãi. Thiện Dục Dương biết tình cảm của mình, anh chưa bao giờ muốn cho Đường Hiểu Huyên hi vọng, nhưng nha đầu này nhìn như không có chủ kiến, lại vô cùng kiên trì trong chuyện này, rõ ràng anh đã từ chối rất nhiều lần nhưng nha đầu này vẫn quấn lấy anh, khiến anh phải đau đầu nhức óc.
Thiện Dục Dương ảo não thở dài, ngồi phịch ở trên giường không thèm nghĩ chuyện này nữa. Mỗi lần nghĩ đến Đường Hiểu Huyên anh đều muốn than phiền, thật không biết rốt cuộc mình nợ nha đầu này cái gì.