Đường Hiểu Huyên đứng trước cửa phòng ngủ của Thiện Dục Dương, do dự dừng bước. Lòng cô đang gào thét, nếu không phải cô cố gắng gượng đứng ở đây thì cô đã co cẳng chạy từ lâu rồi, nhưng nghĩ đến trở về phải đối mặt với ánh mắt nghi hoặc của người nhà, cô lại do dự.
Đối mặt Thiện Dục Dương hoặc là đối mặt với sự tra hỏi của mẹ - đây đúng là hai vấn đề khó khăn để đưa ra lựa chọn. Đường Hiểu Huyên cau mày, thầm than thở trong lòng.
Cô đang cố gắng thuyết phục mình: mặc dù bây giờ vào phòng Thiện Dục Dương đối với cô mà nói có chút khó khăn, nhưng nếu như cô thật sự có thể bước vào đó, liệu có phải nó chứng tỏ rằng cô có thể thực sự buông tay được không? Có lẽ chuyện không tệ như cô nghĩ, mặc dù chuyện đêm hôm ấy cô nhớ rất rõ, nhưng lúc đó Thiện Dục Dương đã hoàn toàn say mèm, anh vốn không biết đêm đó đã xảy ra chuyện gì, vậy thì cô sợ cái gì chứ? Chỉ cần khi đi vào giữ bình tĩnh là sẽ không để lộ sơ hở gì hết.
Nghĩ tới đây tâm trạng đang căng thẳng của Đường Hiểu Huyên đã bình tĩnh hơn một chút. Tay cô ngừng giữa không trung hai giây, sau đó cô hít sâu một hơi rồi mới gõ cửa.
Từng tiếng gõ cửa ‘cốc cốc’ vang lên như từng tiếng sấm dội vào tim cô. Đối mặt làm như không có chuyện gì hay là bỏ chạy nhỉ? Sao đưa ra lựa chọn mà khó đến vậy! Tâm trạng cô chưa bao giờ phức tạp đến thế, thật may là đang lúc cô đang trong tình cảnh rối rắm thì Thiện Dục Dương đã quyết định thay cô.
"Vào đi." Giọng điệu của anh vẫn bá đạo trước sau như một, hai chữ đơn giản, giọng nói lại có chút khó chịu.
Đường Hiểu Huyên cũng chẳng có tâm trạng đâu mà đi để ý những chuyện này. Cô chỉ hít sâu hai cái rồi đẩy cửa vào, khi cô vừa vào ngẩng đầu lên, trước mắt liền hiện ra cảnh ‘mỹ nam tắm’ khiến cô lập tức cứng lại.
Ông trời ơi, người quyết tâm muốn chỉnh con phải không? Tại sao người lại để cho Thiện Dục Dương quần áo xốc xệch xuất hiện trước mặt con thế này?
Đường Hiểu Huyên thầm mắng ông trời té tát một trận, bây giờ quay đầu đi cũng không kịp nữa nên cô đành phải cười khan ứng phó, "Anh Dục Dương, sao anh lại. . . . . ."
"Làm sao?" Thiện Dục Dương đã sớm hình thành thói quen Đường Hiểu Huyên ra vào phòng mình, nên không hề cảm thấy có gì khác lạ.
Mới vừa từ phòng tắm ra ngoài, giọng nói của anh nghe có chút khàn khàn quyến rũ, mái tóc thì ướt nhẹp. Anh không còn để ý đến bộ dáng chỉnh tề ngày thường nữa mà là quyến rũ một cách tự nhiên, làm tôn lên khuôn mặt kiên nghị vốn có của anh, bỗng nhiên khiến anh hấp dẫn chết người.
Trên người Thiện Dục Dương chỉ mặc một cái áo choàng tắm rộng thùng thình màu trắng gạo, dây áo buộc qua loa, cơ bụng rắn chắc như ẩn như hiện bên trong.
"Em mang đến đây ăn à?"
"Vâng." Mắt Đường Hiểu Huyên rất ‘quy củ’, không dám nhìn lung tung. Cô có vẻ buồn bực nói: "Anh Dục Dương, anh có muốn thay bộ quần áo khác không?" "Sắp đi ngủ rồi, còn thay gì nữa!" Thiện Dục Dương lườm cô một cái.
Gương mặt của cô đỏ lên vì ngượng. Thiện Dục Dương lại tuyệt đối không cảm thấy mình mặc không ổn chỗ nào, anh đi thẳng tới bên cạnh cô rồi vươn tay ra.
Đường Hiểu Huyên bị một màn trước mắt hù sợ, trong đầu hồi tưởng lại đêm hôm ấy, gương mặt cô đỏ bừng trong nháy mắt. Cô vốn đã có kích động muốn tông cửa xông ra ngoài, bây giờ lại thấy anh vươn tay vềd:đ:l:q:đ phía mình nên cô càng phản ứng theo bản năng: lùi về sau một bước.
Chắc tại do cô quá luống cuống mà suýt chút nữa bị đụng vào cánh cửa phía sau.
Thiện Dục Dương thấy động tác vụng về của cô liền nhíu mày, thân thể nhanh nhẹn bắt được hông cô, kéo vào trong ngực mình, cánh tay còn lại lấy bình thủy trong tay cô, sau đó lại thờ ơ buông cô ra.
"Tránh cái gì? Anh sẽ không ăn em đâu." Thiện Dục Dương cự kỳ bất mãn với biểu hiện của cô, cho nên toàn bộ sự quan tâm đều đặt lên bình thuỷ, "Thật sự cũng hơi đói bụng, hôm nay chuẩn bị gì vậy?"
Lúc này Đường Hiểu Huyên mới phát hiện ra rằng mình hiểu nhầm, mặt của cô càng đỏ hơn, không biết làm sao đành phải cao giọng để che giấu suy nghĩ của mình, "Phòng anh nóng quá, anh đứng gần em như vậy làm gì? Em quên mất canh bên trong là gì rồi, anh tự mở ra xem không được à?" Hiện giờ trong đầu cô rối như bòng bong, làm gì còn hơi đâu mà đi nhớ được mấy món ăn linh tinh này!
Từ trước tới nay, Đường Hiểu Huyên luôn ăn nói nhỏ nhẹ trước mặt Thiện Dục Dương Diện, luôn biết ngoan ngoãn phục tùng, chod\'đ\'l\'q\'đ nên khi cô dùng loại thái độ này nói chuyện, Thiện Dục Dương cảm thấy hơi kỳ quái nhíu mày nhìn cô một cái, đang định gõ cô đầu, lại cảm nhận được sức hút của mỹ thực nên tha cho cô một lần.
"Em uống canh chưa?" Anh đi tới một bên rồi ngồi xuống, dùng thìa uống trước một hớp, sau đó hài lòng cười, quả nhiên mùi vị rất ngon, "Chừng mấy ngày nay không được uống canh dì Đường nấu rồi, thật đúng là khiến người ta nhớ mong."
"Em uống rồi." Đường Hiểu Huyên cũng không tính ở lại lâu, định xoay người rời đi, "Hôm nay em thấy hơi mệt, muốn về nghỉ ngơi, ngày mai anh trả bình thuỷ cho em cũng được."
"Làm gì mà vội vậy? Ngồi đây nói chuyện phiếm với anh một lát." Thiện Dục Dương không biết sao mình lại như vậy, nhưng khi nghe thấy câu nói kia anh theo bản năng thốt ra một câu.
"Nhưng. . . . . ."
"Thật sự rất mệt à? Có phải muốn về nhà xem mấy chương trình giải trí vớ vẩn không? Ngồi xuống."
Thiện Dục Dương nhìn cô, ra lệnh giống như thường ngày. Chỉ mới như vậy thôi, Đường Hiểu Huyên cũng biết mình không thể làm trái ý anh, đành phải an phận ở lại, tiếp tục dày vò nội tâm đau khổ.
Tất cả mọi thứ trước mắt đều giống như trước kia, chỉ có Đường Hiểu Huyên biết trong lòng cô đã thay đổi những gì. Côd\đ\l\q\đ nhìn Thiện Dục Dương nhàn hạ như ngày thường lại không tự chủ được mà nhớ tới đêm hôm ấy. Nếu cứ tiếp tục thế này thì sớm muộn gì cô cũng sẽ bị ép tới điên, nhưng vậy thì sao? Cô không bỏ được Thiện Dục Dương, chỉ có thể chấp nhận cảm giác của chính mình.
Nghĩ tới đây Đường Hiểu Huyên hết sức cố gắng bắt chước mình của trước kia, ngồi đối diện với anh, "Anh Dục Dương rất thích uống canh nhỉ."
"Ừ."
"Anh thích uống canh thì em có thể học nấu, mùi vị cũng sẽ ngon giống như mẹ em nấu vậy."
"Em hả?" Thiện Dục Dương nhướn đuôi lông mày lên, cười hết sức hoài nghi, "Em mà có thể nấu được món canh như vậy à, anh không tin."
"Em sẽ học, chỉ cần anh muốn uống. . . . . ." Đường Hiểu Huyên bật thốt ra lời nói chôn dấu tận đáy lòng, nói xong cô liền thấy xấu hổ, đành phải đưa ra lời giải thích thừa: "Ý em muốn nói, em học nấu canh giỏi thì có thể tự nấu cho mình ăn, như vậy sẽ rất tiện."
Lời giải thích của cô vốn có trăm ngàn chỗ hở, nhưng may mắn là tất cả sự chú ý của Thiện Dục Dương đều dùng để thưởng thức canh nên không truy cứu mà cười nói, "Em có muốn uống chung không?" Anh không kiêng kỵ gì, múc một muỗng đưa tới trước mặt Đường Hiểu Huyên.
Đường Hiểu Huyên tận mắt thấy anh đưa đồ anh đã chạm môi tới miệng mình – mặc dù chuyện như vậy không phải lần đầu tiên – nhưng vào thời điểm đặc biệt này cô lại cự kỳ bối rối, cô luống cuống không ngừng khoát tay, "Không cần, không cần đâu, em đã uống ở bên nhà em rồi."
Thiện Dục Dương không nói gì, tiếp tục cúi đầu nghiêm túc uống canh.
Sau vài phút ngồi ngắm anh uống canh Đường Hiểu Huyên thấy nhàm chán muốn chết, cô đứng dậy quay một vòng trong phòng, tầm mắt ngừng lại chỗ tủ rượu.
Thiện Dục Dương nhìn theo ánh mắt của cô, giải thích: "Đó là bình rượu anh sưu tầm được gần đây, rượu rất ngon, chủ nhật có thể cho em uống thử một chút."
"Em không muốn uống..., uống rượu là chuyện xấu. . . . . ." Lúc Đường Hiểu Huyên nhìn xung quanh căn phòng, cô đâu có để thứ gì vào mắt mà chỉ muốn không phải ngồi đối diện với Thiện Dục Dương thôi, như vậy có lẽ tim cô sẽ bình tĩnh hơn một chút. Nhưng ai ngờ đâu nó lại mang tới hiểu lầm.
"Uống một chút không sao đâu, nó có lợi cho giấc ngủ." Thiện Dục Dương cười nói.
"Sao lại không sao được? Uống rượu sẽ mất đi lý trí. . . . . ."
Đường Hiểu Huyên thề cô không cố ý nói bốn chữ này ra khỏi miệng, chỉ là đột nhiên nghĩ đến đầu óc lại không tự chủ được mà nói ra. Trong nháy mắt sau khi cô dứt lời, không khí trong phòng dường như ngưng đọng.
Nét mặt Đường Hiểu Huyên cực kỳ căng thẳng, hô hấp dồn dập, cho nên cô không hề phát hiện ra sự khác thường của Thiện Dục Dương sau khi cô nói ra bốn chữ kia.
"Uống rượu sẽ mất đi lý trí" - Bốn chữ đơn giản được cô nói ra khỏi miệng. Thiện Dục Dương đột nhiên ngưng động tác lại, trong lòng căng thẳng. . . . . .Đột nhiên cô ấy lại nói đến vấn đề này là để ám chỉ điều gì?
Đêm hôm ấy anh mang Đường Hiểu Huyên cùng đi, khi tỉnh lại vào ngày thứ hai thì không nhìn thấy bóng dáng nha đầu này đâu. Anh nghĩ cô bỏ mình ở khách sạn rồi về trước, nói vậy liệu cô ấy có nhìn thấy cô gái ở trong phòng mình không?
Theo lý mà nói cô ấy sẽ không vô cớ bỏ lại mình trừ phi gặp cảnh tượng không muốn thấy. . . . . . Thiện Dục Dương đột nhiên chột dạ nghĩ rằng có lẽ Đường Hiểu Huyên đã thấy mình phóng lãng, chẳng biết tại sao anh đặc biệt không muốn để cho Đường Hiểu Huyên nhìn thấy mặt không tốt của mình. Xảy ra chuyện như vậy anh có thể không truy cứu, có thể quên đi, nhưng cứ nghĩ đến nha đầu này sẽ có cái nhìn không tốt với mình, trong lòng anh lập tức liền căng thẳng, cảm giác này không giải thích được, khiến anh không có thời gian để suy xét tại sao.
"Sao đột nhiên lại nói vậy?" Thiện Dục Dương dựa vào sự tự chủ cực đại của mình duy trì sự trấn định, hỏi dò.
Vào giờ phút này trong lòng hai người đều rất rối loạn, đều có tâm sự riêng. Đường Hiểu Huyên hận không thể chuyển đề tài này ngay lập tức. Cô không muốn nói gì nhiều, gượng cười một tiếng, "Có gì đâu, chỉ là tự nhiên em nhớ ra thôi, trên TV không phải đều nói như vậy à? Uống rượu mất lý trí gì gì đó." "Vậy sao?"
"Tất nhiên rồi." Đường Hiểu Huyên đáp lại chắc như đinh đóng cột.
"Ừm." Thiện Dục Dương nhẹ giọng đáp lại, Anh quyết định không tiếp tục kéo dài chủ đề này nữa.
Như thể hai người cùng có chung một suy nghĩ, Đường Hiểu Huyên cũng đổi đề tài ngay, "Anh Dục Dương, chủ nhật chúng ta có đi cưỡi ngựa không?"
Vốn chỉ muốn đổi chủ đề thôi, nhưng lời vừa thốt ra Đường Hiểu Huyên cũng biết mình đã nói ra một chủ ý tồi. Trời mới biết bây27 giờ cô sợ tiếp xúc với Thiện Dục Dương đến mức nào, chỉ sợ kỹ thuật diễn của mình vụng về sẽ để anh phát hiện ra sơ hở.
Thật may là Thiện Dục Dương không đồng ý. Anh nghe vậy liền nhíu mày, liếc xéo Đường Hiểu Huyên một cái, "Còn dám nói đến cưỡi ngựa à, giờ lá gan của em không nhỏ nhỉ." Nghe thấy anh từ chối, Đường Hiểu Huyên thực sự vui mừng muốn nhảy dựng lên, cô dần thả lỏng tâm trạng. Cô biết người đàn ông này đang giễu cợt trò hề của mình nên có chút bất mãn phản bác, "Bây giờ đã không giống trước kia nữa rồi, anh không cần dùng ánh mắt cũ ấy nhìn em nữa được không? Bây giờ em tiến bộ rất nhiều rồi."
"Ừ, rất tốt." Thiện Dục Dương cười, rõ ràng là anh không tin lời cô nói. Anh tiếp tục trêu gẹo cô: "Biết khi đến trường cưỡi ngựa không thể mặc váy, đó cũng là tiến bộ rất lớn, tiếp tục cố gắng nha."
"Đó là chuyện ngoài ý muốn thôi mà." Khi nhớ lại lần đầu tiên mình mặc váy đến trường cưỡi ngựa Đường Hi