ch nhìn thấy ánh mắt si ngốc của Đường Hiểu Huyên khi nhìn mình, bởi vì nó khiến anh cảm thấy đây giống như một cuộc biểu diễn xiếc thú, và anh là nhân vật chính.
"Anh Dục Dương. . . . . ." Đường Hiểu Huyên cúi đầu gọi một tiếng.
"Xin hãy gọi tôi là Thiện tổng. Lần sau không được tái diễn chuyện ngày hôm nay nữa." Thiện Dục Dương ép mình cứng rắn, nói một câu rồi không nói gì nữa. Sau một lúc khá lâu sau anh mới lại mở miệng, giọng nói bình tĩnh như một hồ nước tĩnh lặng, "Mang tập tài liệu kia qua đây để tôi nghiên cứu lại lần nữa."
Từ nhỏ lớn lên cùng nhau, Đường Hiểu Huyên có thể nào không biết, không đề cập tới chuyện mới vừa rồi là biểu hiện anh không tính toán nữa, rốt cuộc vẻ mặt cô đã thả lỏng được một chút.
Đường Hiểu Huyên vội vàng đưa tài liệu tới, rõ ràng nên vui mừng nhưng tâm tình lại nặng nề nói không lên lời, "Anh Dục . . . . . . Thiện tổng, lần sau em sẽ không bất cẩn như vậy nữa."
"Tôi hi vọng em nói được thì sẽ làm được."
"Em sẽ cố gắng." Đường Hiểu Huyên buồn buồn nói, giọng nói vì nặng nề mà trở nên vô lực.
Cô biết mình nên đưa ra sự lựa chọn: quên sạch chuyện xảy ra vào đêm đó, trở lại làm Đường Hiểu Huyên trước kia – vô tư cười đùa; hoặc là rời khỏi công ty. Mặc dù mấy ngày nay Đường Hiểu Huyên vẫn muốn rời đi và cũng không ngừng do dự, nhưng sau một giây mới vừa xong, khi cô nghe thấy Thiện Dục Dương muốn cô rời đi, tim cô đau đớn như muốn vỡ nát.
Vào giây phút ấy, cô biết mình không bỏ được cũng không thể rời bỏ người đàn ông này. Vì để tiếp tục ở lại nơi này, cô tình nguyện quên hết mọi thứ.
Có lẽ Đường Hiểu Huyên cô thật sự nên buông xuôi tất cả, coi như chưa từng xảy ra chuyện gì. Đường Hiểu Huyên không thể không thừa nhận rằng tình cảm mình dành cho Thiện Dục Dương đã không thể nào xóa bỏ được, chỉ có thể trơ mắt nhìn ‘vạn kiếp bất phục’ mà thôi. Cô thở dài, rũ mắt che giấu đi sự đau đớn của mình.
Nhưng cô cũng không biết giờ phút này Thiện Dục Dương cũng rất ảo não.
Nhiều lần phạm sai lầm rồi nói xin lỗi chẳng chút thuyết phục, hết lần này đến lần khác làm mất đi sự tin tưởng của mình, nghĩ đến việc bởi vì Đường Hiểu Huyên mà mình trở thành trò cười cho mọi người mà Thiện Dục Dương hận không thể mắng cô té tát, đuổi thẳng cô ra khỏi công ty ngay lập tức. Nhưng lời đến khóe miệng lại trở thành một câu khác, "Được rồi, chuyện qua rồi thì thôi, lần sau làm tốt là được rồi."
Lúc nói ra chữ ‘tốt’ kia anh gần như là nghiến răng nghiến lợi để nói, hiển nhiên là cũng không có ôm bao nhiêu hy vọng.
"Vâng." Đường Hiểu Huyên gật đầu một cái rồi lùi về phía sau một bước, "Thiện tổng, em ra ngoài trước."
Nhìn Đường Hiểu Huyên trầm mặc xoay người rời đi, đáy lòng Thiện Dục Dương có chút cảm giác rất lạ, cô ấy sao vậy? Dường như có chút kỳ quái, nếu là lúc trước cô đã sớm cợt nhả cầu xin mình tha thứ, sao lại trầm mặc như vậy?
Suy nghĩ không bình thương như vậy chỉ dừng lại trong đầu Thiện Dục Dương có một giây, bởi vì bây giờ anh không có nhiều tinh lực để đi suy nghĩ những chuyện khác. Anh buồn phiền khép tài liệu lại. Anh thừa nhận mình cũng có chút không yên lòng, nếu muốn tìm hiểu nguyên nhân, vậy tất cả phải nói từ chuyện của đêm mấy ngày trước.
Thiện Dục Dương nhớ vàod?đ?l?q?đ buổi tối họp mặt bạn bè ngày hôm đó, mình uống rất nhiều rượu rồi được người dìu lên giường.
Đây vốn là một buổi họp mặt bình thường, nhưng khi tỉnh lại vào giữa trưa ngày hôm sau lại khiến anh vô cùng kinh ngạc. Ga giường xộc xệch, vết máu khô và cơ thể mệt mỏi, tất cả đều đã nói lên tối hôm qua đã xảy ra chuyện gì.
Anh đã qua đêm với một cô gái, nhưng cô ta là ai? Thiện Dục Dương từ bỏ việc hồi tưởng lại, chung quy trí nhớ của anh rất mơ hồ, chỉ mang máng biết mình đã chiếm đoạt một cô gái, chiến đấu anh dũng trong cơ thể tuyệt mỹ của cô, anh không nhớ rõ đối phương là ai mà chỉ nhớ đó là một đêm tuyệt vời. Anh không thể quên được cái cảm giác mê người thấm vào tận xương cốt ấy, cả giọt lệ rơi xuống của cô gái kia nữa. . . . . .
Thiện Dục Dương cảm giác mình sắp phát điên rồi, từ trước đến giờ anh làm việc rất nghiêm túc cẩn thận, chưa bao giờ phạm phải sai lầm như vậy cả? Anh cũng nghĩ tới việc điều tra nhưng lại cảm thấy chuyện này thật vớ vẩn. Nói không chừng đấy là một người bạn học nào đó hoặc là một cô gái mà Chu Cẩn đã chuẩn bị sẵn cũng không chừng, mà chuyện như vậy anh không cód/đ/l/q/đ cách nào đi tìm bạn bè để hỏi được nên chỉ đành phải coi nó như một giấc mơ.
Thiện Dục Dương không tập trung nhìn chằm chằm tập tài liệu, anh nghĩ đến đêm hôm ấy, trong đầu bất giác xuất hiện một khuôn mặt xinh đẹp, đáng yêu, miệng luôn nở nụ cười ngọt ngào, nếu như là cô nằm ở dưới thân mình. . . . . . Anh run rẩy đứng bật dậy khỏi ghế ngồi, không tin được mà trợn tròn hai mắt.
Shit! Nhất định là anh điên rồi, nhớ lại khoảnh khắc đêm hôm đó lại bất giác liên tưởng đến khuôn mặt của Đường Hiểu Huyên. Nhất định là anh điên rồi, không, không, lập tức dừng lại, mình không nên nhớ lại nữa.
Thiện Dục Dương bực bội đi tới đi lui trong văn phòng, hận không thể đập nát cái đầu của mình. Đường Hiểu Huyên à Đường Hiểu Huyên, nơi nào mà có Đường Hiểu Huyên là anh thật sự không chạy thoát được dây dưa với tiểu nha đầu này sao?
Toàn bộ chuyện này khiến anh rất khó chịu. Từ khi nào mà anh không quả quyết như thế này chứ? Trong mắt người khác, trước giờ Thiện tổng củad>đ>l>q>đ tập đoàn Vũ Dương luôn là người công tư phân minh, thiết diện vô tư, bình thường đối với những nhân viên nhiều lần phạm sai lầm – bất kể là nam hay nữ - anh đều tuyệt đối không nương tay, nhưng kể từ khi Đường Hiểu Huyên tới Vũ Dương, hình tượng lãnh khốc không khoan nhượng của anh đã hoàn toàn bị phá vỡ, hết lần này đến lần khác phạm sai lầm, rồi hết lần này tới lần khác tha thứ, chưa nói tới chuyện người ngoài nhìn anh như thế nào, bản thân anh cũng đã tự khinh thường mình.
Mỗi lần nha đầu kia phạm sai lầm, rõ ràng lời lẽ dạy dỗ đã đến khóe miệng, thế nhưng một câu anh cũng không nói ra được, cuối cùng ngược lại thành lời nói an ủi cô: không cần để ý. Quá đáng hơn là người khácd<đ Tô Cầm là thư ký khi cha của Thiện Dục Dương vẫn còn quản lý công ty, là nhân viên kỳ cựu của công ty, mặc dù bây giờ đã chuyển sang phòng hành chính nhưng vẫn không sửa được thói quen làm thư ký trước kia, thỉnh thoảng vẫn xuất hiện ở phòng làm việc của tổng giám đốc. Hơn nữa sau khi Đường Hiểu Huyên tới công ty, Thiện Dục Dương cố ý dặn dò Tô Cầm dành chút thời gian đến đây chỉ bảo cô ấy, nên thư ký tiền nhiệm làm việc cẩn thận tỉ mỉ càng thêm tận tâm tận lực.
Tô Cầm vốn ở dưới lầu xử lý sự vụ, sau khi nghe thấy người khác bàn tán chuyện mới xảy ra ở phòng họp hồi nãy, cô liền bỏ dở công việc đang làm đi lên. Cô bước vào liền chào hỏi Thiện Dục Dương trước sau đó đi thẳng tới phòng thư ký ở cách vách.
Cô mặc đồ công sở gọn gàng nghiêm chỉnh, tóc được búi đằng sau một cách cẩn thận tỷ mỷ, thái độd:đ:l:q:đ nghiêm nghị, chỉ một ánh mắt thôi đã khiến cho Đường Hiểu Huyên thấp thỏm.
"Thư ký Đường, lần này côi lại phạm sai lầm gì vậy?" Vẻ mặt Tô Cầm rất nghiêm túc, nhưng lời nói ra khỏi miệng lại có chút giễu cợt.
Đường Hiểu Huyên biết thái độ làm việc của mình làm cho vị thư ký trước rất bất mãn, cho nên trả lời cực kỳ cẩn thận, "Công tác chuẩn bị của tôi không được đầy đủ."
"Thư ký Đường, tôi đã từng nói với cô chưa nhỉ? Công tác chuẩn bị cho cuộc họp hội đồng hết sức quan trọng, nếu ngay cả công việc này mà cũng không làm được thì cuộc họp sao có thể tiến hành một cách đâu vào đấy được, hay là tất cả mọi người cứ ngồi xem cô làm trò cười thôi là được rồi."
Tô Cầm là một người nghiêm khắc, làm thư ký gần mười năm, trong mắt cô loại người không thể dung nạp nhất chính là Đường Hiểu Huyên ngu ngốc này, với cô ta không cần mắng chửi, không cần to tiếng, chỉ cần một ánh mắt của bản thân là cô ta đã sợ rồi.
"Chị Tô, tôi. . . . . ." Quả nhiên, cô khó khăn mở miệng muốn giải thích, nhưng Tô Cầm lại không để cô cód;đ;l;q;đ cơ hội này, "Đã làm sai thì không cần giải thích nhiều, nếu như cô không làm tốt mà học cũng không xong thì cái công ty này không cần. . . . . ."
Hãy tha thứ cho lời Tô Cầm cô sắp nói ra khỏi miệng, nhưng thật sự là cô vẫn nhìn Đường Hiểu Huyên không vừa mắt – một cô gái ngây ngô chỉ biết ngoan ngoãn nghe lời không có thực lực gì, chỉ dựa vào quan hệ giữa hai nhà Thiện – Đường để được tuyển vào đây – thấy thế nào cũng không thể đảm nhiệm chức vụ quan trọng – thư ký tổng giám đốc - được.
Mặc dù trước kia Đường Hiểu Huyên bị Tô Cầm mắng rất nhiều lần, nhưng cô chưa bao giờ nghe thấy câu nói muốn cô rời khỏi công ty như lần này, huống chi mới vừa rồi Thiện Dục Dương cũng nói với cô giống như vậy, chỉ trong mười phút ngắn ngủi mà cô phải tiếp nhận hai lệnh trục xuất, cô cảm thấy tâm trạng mình muốn bùng nổ, hít thở cũng khó khăn. Thì ra côdđlqđ làm việc rất tệ, ngay cả vị tiền bối trước mắt này cũng không chịu được mà đưa ra lời đuổi khách.
Đường Hiểu Huyên ngừng thở, cố nén để không khóc. Nếu như Tô Cầm cũng đề nghị với Thiện Dục Dương để cho mình đi, có lẽ chuyện sẽ không có cách nào vãn hồi được nữa.
May mắn là trong thời khắc ngàn cân treo sợi tóc này, tiếng gõ cửa đã cắt đứt lời nói của Tô Cầm, ngăn cản lời muốn Đường Hiểu Huyên rời đi của cô.
Thiện Dục Dương đẩy cửa phòng thư ký mới khép một nửa ra, mắt không hề nhìn Đường Hiểu Huyên, chỉ mỉm cười nhìn về phía Tô Cầm, "Chị Tô, đợi lát nữa chị đi ăn cùng tôi và các thành viên hội đồng quản trị luôn đi."
Thiện Dục Dương không hề nhắc tới chuyện vừa rồi cũng không hề ngăn cản Tô Cầm dạy dỗ Đường Hiểu Huyên, anh chỉ thản nhiên nói những lời này. Người anh đối mặt là một người thông minh chứ không phải là người ngốc nghếch giống như Đường Hiểu Huyên, và anh biết đối phương có thể hiểu được ý mình.
Hiển nhiên Tô Cầm đã hiểu, cô đẩy mắt kiếng che giấu ánh mắt kinh ngạc. Cô cũng thông minh không nói rad.đ.l.q.đ câu muốn Đường Hiểu Huyên rời đi kia, bởi mới vài giây trước thôi cô đã đột nhiên hiểu tại sao Đường Hiểu Huyên liên tiếp phạm sai lầm nhưng không bị đuổi, tại sao mỗi lần mình dạy dỗ Đường Hiểu Huyên thì Thiện Dục Dương luôn xuất hiện.
Có lẽ trọng điểm ở đây không phải là Đường Hiểu Huyên phạm bao nhiêu lỗi, mà là có người dung túng sai lầm của cô ta. Cho dù cô ta có gây ra chuyện cười như thế nào, ông chủ lớn cũng sẽ không tức giận, cô lại chỉ là nhân viên thì có thể nói gì?
Tô Cầm là người thông minh, cho nên cô rất lý trí không tiếp tục nói thêm gì hết. Cô mỉm cười đồng ý chuyện đi ăn rồi rời khỏi phòng thư ký.
Lúc trong phòng thư kýd\'đ\'l\'q\'đ\' chỉ còn lại Đường Hiểu Huyên và Thiện Dục Dươn, Đường Hiểu Huyên lập tức thả lỏng cảm xúc, hai vai rủ xuống biển hiện bộ dạng thất bại.
"Anh Dục Dương, em không muốn rời khỏi công ty, em sẽ nỗ lực hết sức." Cô nhỏ giọng nhận lỗi.
Không giống với vẻ mặt khi đối mặt với Tô Cầm lúc nãy, nụ cười trên mặt Thiện Dục Dương đã biến mất, anh che giấu sự quan tâm của mình, cố ý lạnh lùng quan sát Đường Hiểu Huyên, "Tôi giúp em nốt lần này, nếu còn lần sau tôi sẽ không giúp em nữa."
"Em biết rồi." bả vai Đường Hiểu Huyên co rúm lại rồi hạ