Đường Hiểu Huyên đứng ởd,đ,l,q,đ một góc trong phòng họp một cách ngay ngắn, mặt tươi cười, nhìn từ xa như thể một thư ký rất cần mẫn. Trên thực tế chỉ mình cô rõ, mặc dù dường như cô đang rất chăm chú, nhưng suy nghĩ đã sớm bay đến nơi nào rồi, ví dụ như người đàn ông anh tuấn chỉnh chu đang ngồi họp trước mặt cô đây.
Nếu như không phải Đường Hiểu Huyên cố gắng bình tĩnh, thì cô đã kích động muốn chạy trốn, cách xa người đàn ông này, quên hếtd=đ=l=q=đ những chuyện đã xảy ra rồi. Đáy lòng có một giọng nói nói với cô ‘hãy quên đi’, coi như tất cả chưa từng xảy ra, một đêm sầu triền miên kia chỉ là một giấc mộng, cô tự nói với chính mình như vậy.
Đường Hiểu Huyên nhớ sáng sớm hôm đó khi rời khỏi khách sạn, trong lòng cô không phải chưa từng thấp thỏm. Nếu như anh Dục Dương biết mình giấu diếm cuộc tình này, có lẽ anh ấy sẽ dứt khoát rời bỏdđlqđ mình, về sau sẽ không qua lại nữa. Mỗi lần nghĩ tới đây tim cô đau nhói, nhưng cô không hề hối hận.
Thật may mắn cho cô, ngày đó trôi qua như thể tất cả đều chưa từng xảy ra. Thiện Dục Dương căn bản không nhớ rõ chuyện kia, hoặc là anh ấy không quan tâm, tất cả sóng lớn trong lòng Đường Hiểu Huyên đều tự chồm lên, sau đó từ từ bình tĩnh trở lại.
Đã trải qua một đêm như vậy, Đường Hiểu Huyên không biết mình còn có thể bình tĩnh đối mặt người đàn ông nàyd+đ+l+q+đ nữa hay không, và không chỉ một lần nghĩ tới việc muốn rời khỏi công ty này, rời khỏi Thiện Dục Dương, có lẽ như vậy sẽ tốt hơn một chút, mặc dù nội tâm kêu gào mãnh liệt như vậy, nhưng cô vẫn không thể làm được. Từ nhỏ đến lớn đều ở cạnh Thiện Dục Dương, cô đã hình thành thói quen dõi theo bóng dáng của anh, nếu như thật sự phải rời đi cô sẽ càng đau lòng hơn.
Giống như hiện tại, biết rõ lúc này phải hết sức tập trung, nhưng cô vẫn không chịu được mà chú ý đến từng vẻ mặt, từng cử chỉ của anh, tham lam muốn ghi nhớ trong lòng, chỉ sợ sẽ bỏ qua cả cái nháy mắt của người ấy.
Kể từ khi cô trở thành thư ký của công tyd:đ:l:q:đ, anh Dục Dương của cô cũng không chỉ một lần nhấn mạnh: ở công ty, hai người chỉ có quan hệ cấp trên cấp dưới mà thôi. Bình thường cô gọi ‘anh Dục Dương’ anh đã rất không đồng ý, nếu như anh mà biết thư ký lại lên giường với ông chủ thì chắc chắn anh sẽ không thể chấp nhận được, huống chi anh vốn cũng không thích mình.
Đối với đêm triền miên một tuần trước, Đường Hiểu Huyên không hề hối hận, chỉ là khó tránh khỏi tiếc nuối vì Thiện Dục Dương không yêu cô.
Nghĩ tới đây, Đường Hiểu Huyên có chút chán nản, cảm thấy hốt hoảng, ánh mắt vô ý thức rơi vào trên người Thiện Dục Dương, vẻ mặt có chút buồn bã. Ánh mắt ấy vô cùng cứng nhắc, nhìn mặt đối phương không hề chớp mắt. Cái nhìn chăm chú lại trực tiếp như vậy, Thiện Dục Dương có vô tâm cỡ nào đid-đ_l-q_đ chăng nữa cũng không làm ngơ được.
Không thể nhịn được thì không cần nhịn nữa. Thiện Dục Dương bất ngờ dừng thảo luận lại, xoay người nhìn chằm chằm cô gái sau lưng, "Thư ký Đường, làm phiền cô mang họa án hợp tác đã làm xong cho tôi xem."
Vẻ mặt của anh cực kỳ nghiêm nghị, không mang theo tươi cười, thậm chí lúc nói ra những lời còn hơi cắn răng nghiến lợi. Điều này làm cho Đường Hiểu Huyên hỗn loạn thành một đoàn, đầu lậpd.đ.l.q.đ tức trống rỗng, cả người bị ánh mắt hung tợn kia khiến cho hoảng hồn.
"Họa án ạ? Ở đây. . . . . . A, không phải cái này, cũng không phải là cái này, tôi nhớ em đã để vào đây mà, anh đừng nóng vội, em sẽ đi tìm ngay." Đường Hiểu Huyên đặt toàn bộ tập tài liệu lên bàn hội nghị, có hai tập rơi xuống đất. Đường Hiểu Huyên cuống đến mức tay chân đều run lên cầm cập, mải móng tìm tập tài liệu.
Hành động như thế này tuyệt đối không được xuất hiện trong một cuộc họp của một công ty lớn. Thiện Dục Dương nhìn dáng vẻ chật vật của cô rồi lại nhìn vẻ mặt đang cố nhịn cười của các thành viên hội đồng quản trị, sắc mặt càng ngày càng khó coi.
"Phiền cô nhanh lên một chút." Anh nghiến răng nghiến lợi.
"Không có, không thấy đâu, để em ra ngoài tìm." Đường Hiểu Huyên tiện tay đẩy tập tài liệu, quay đầu chạy ra ngoài.
Thiện Dục Dương thấy cô chạy ra ngoài nhanh như bị ma đuổi nên không còn tâm trạng tiếp tục cuộc họp này nữa, trên mặt anh lộ ra nụ cười cứng ngắc, nhìn các ông chú thành viên hội đồng quản trị, "Chuyện ngày hôm nay tạm thời cứ thảo luận đến đây trước đã. Tôi mời các vị ăn cơm trưa, buổi chiều chúng ta sẽ tiếp tục tiến hành thảo luận chuyện hợp tác với công ty khác." Nói xong, tất cả mọi người đều mỉm cười gật đầu nói ‘được’.
Đang muốn đứng dậy rời đi thì đúng lúc Đường Hiểu Huyên như một trận gió xông vào lần nữa. Cô vốn không hề chú ý đến động tác của mọi người, trực tiếp nhặt tập tài liệu rơi trên mặt đất lên liếc mắt nhìn, mỉm cười như thể trút được gánh nặng, vọt tới Thiện Dục Dương Diện, "Anh Dục Dương. . . . . . Thiện tổng, tài liệu ở đây, thì ra là em có mang vào." Cô cười một cách cực kỳ dè dặt, ý đồ lấp liếm khuyết điểm của mình, nhưng bởi vì nhiều ngày ngủ không được ngon giấc mà mặt cô có vẻ có chút nhếch nhác, "Anh còn cần không?"
"Cuộc họp kết thúc rồi." Thiện Dục Dương nói ra câu này với sắc mặt chẳng mấy tốt đẹp.
"Không phải còn phải thảo luận chuyện kế hoạch hợp tác họa án sao?" Cô hoang mang cau mày. Cô nhớ rõ ràng chủ đề của cuộc họp hôm nay là thảo luận về vấn đề này mà.
Thiện Dục Dương hừ lạnh một tiếng, ánh mắt như thể dao sắc bén lườm cô một cái, rồi đi thẳng ra ngoài, để lại một Đường Hiểu Huyên mặt đầy lo lắng và các thành viên trong ban quản trị.
Nhìn ánh mắt phẫn nộ của Thiện Dục Dương mà toàn thân Đường Hiểu Huyên run lên. Cô thật sự rất muốn khóc, nhưng vẫn cố gắng mỉm cười, khom lưng nói xin lỗi với những thành viên ban quản trị vẫn còn trong phòng họp, "Thật xin lỗi các vị, thật sự rất xin lỗi, đã làm trễ nải thời gian của các ngài rồi."
Cô muốn để mình nở một nụ cười hoàn mỹ, nhưng mà thái độ của cô lại như thể sẽ khóc ngay lập tức, "Thật xin lỗi, thật xin lỗi."
Mặc dù sắc mặt mới vừa rồi của Thiện Dục Dương rất khó coi, nhưng khi các thành viên trong ban quản trị nhìn thấy cô gái cũng chạc tuổi con gái mình đang sợ xanh mặt cũng thật sự không đành lòng nói ra lời trách móc nặng nề, mỗi người đều chỉ cười an ủi mấy câu.
Huống chi chuyện như vậy đã không phải là lần đầu tiên. Thân là nguyên lão của công ty nên bọn họ cực kỳ hiểu rõ hai đứa trẻ Thiện Dục Dương và Đường Hiểu Huyên này. Trong tập đoàn Vũ Dương, thư ký Đường không hề che giấu sự ái mộ với tổng giám đốc Thiện chút nào, chỉ cần Thiện Dục Dương ở đây, Đường Hiểu Huyên nhất định sẽ mất hồn mất vía. Cả công ty ai cũng nhìn ra nên mọi người đã sớm hình thành thói quen rồi.
"Thư ký Đường không cần xin lỗi đâu, chuyện này cũng không có gì, chúng tôi cũng cảm thấy có chút mệt mỏi rồi, nghỉ ngơi một chút cũng tốt."
"Đúng vậy, đúng vậy." Các thành viên ban quản trị nở nụ cười, mang theo ánh mắt nhìn đứa trẻ an ủi cô mấy câu sau đó lần lượt rời đi.
Đường Hiểu Huyên duy trì khuôn mặt tươi cười cho đến khi tất cả mọi người đều đã đi ra ngoài. Đợi đến lúc cả một phòng họp lớn như vậy chỉ còn lại một mình cô, hơi sức cả người cô đều như thể bị hút cạn, trong đầu chỉ còn ánh mắt tức giận của Thiện Dục Dương. Đường Hiểu Huyên buồn rầu ngồi ‘phịch’ xuống ghế làm việc, cô thật sự muốn đập cho cái đầu của mình mấy cái.
Rõ ràng đã nói là phải quên nhưng cuối cùng lại quên không được. Dường như tình hình ngày càng không ổn, rốt cuộc cô nên làm gì bây giờ?
◎◎◎
Đường Hiểu Huyên sửa sang tài liệu, ổn định cảm xúc của chính mình xong mới trở lại phòng làm việc của tổng giám đốc sau khi đã che giấu sự lo lắng.
Thiện Dục Dương ghét nhất bộ dạng khóc lóc của cô, mỗi lần cô vừa chuẩn bị khóc là anh lại cau mày, trừng mắt. Cô cũng không muốn trong cùng một ngày lại đắc tội với người đàn ông này lần nữa. Nghĩ như vậy, Đường Hiểu Huyên ép mình lộ ra một khuôn mặt tươi cười.
Thiện Dục Dương xem tài liệu một cách không tập trung nên lúc cửa bị đẩy ra liền ngẩng đầu lên trong nháy mắt. Anh nhìn Đường Hiểu Huyên dùng bộ dạng vừa dè dặt vừa như sắp lên đoạn đầu đài đi tới, ánh mắt của anh dừng lại trên người cô mấy giây, thấy rõ ràng mắt cô đỏ hoe, biết cô lại khóc, trong lòng vừa buồn bực vừa phiền, buồn bực kỳ quái mà không sao nói lên lời.
"Anh Dục Dương. . . . . ." Đường Hiểu Huyên bước từng bước nhỏ đến, đầu cúi thấp đứng đó như thể đứa trẻ làm sai đang đợi để bị phạt
"Đừng gọi ‘anh Dục Dương’ nữa." Thiện Anh Dục Dương cau mày, cố gắng để cho giọng điệu của mình nghe bình tĩnh một chút, "Thư ký Đường, tôi đã từng nói với em là khi làm việc phải cẩn thận, không thể phạm sai lầm, còn nữa quan hệ của chúng ta ở công ty là ‘cấp trên cấp dưới’, hãy dùng tôn xưng chứ không phải là tên gọi riêng."
"Em biết rồi, em sẽ sửa."
"Đã nói với em rất nhiều lần rồi, tôi còn có thể tin tưởng em nữa sao?" Thiện Dục Dương nghĩ tới mấy ngày qua cô liên tiếp ba lần bốn lượt phạm sai lầm mà chỉ biết im lặng, "Gần đây sao vậy? Hồn vía lên mây à, làm chuyện gì cũng phạm sai lầm."
Đề tài này đối với Đường Hiểu Huyên mà nói là một trận sét đánh, khiến cô nổ tung hồn phi phách tán. Cô vội vội vàng vàng lắc đầu, "Không có không có, gần đây không hề xảy ra chuyện gì hết, em rất khỏe."
Biểu hiện chột dạ như vậy ngay cả người ngu ngốc cũng có thể nhìn ra là có vấn đề. Nhưng cô đã không muốn nói, mà người như Thiện Dục Dương lại không có thói quen ép buộc Đường Hiểu Huyên làm chuyện cô không thích, nên không hỏi dồn, "Em nên điều chỉnh tâm trạng cho tốt đi."
Đường Hiểu Huyên cúi thấp đầu đồng ý, các ngón tay xoắn vặn vào nhau biểu lộ sự lo lắng của cô, "Vâng."
Thiện Dục Dương nhìn bộ dạng cô như thể cô dâu nhỏ bị ức hiếp, tim liền lập tức mềm nhũn, nhưng sau một giây mềm lòng khó hiểu của chính mình mà anh không khỏi càng thêm phiền não. Anh lớn tiếng nói với Đường Hiểu Huyên: "Nếu như lần sau còn tái phạm thì em hãy rời khỏi công ty đi!"
Câu nói như vậy đối với Đường Hiểu Huyên mà nói không khác nào ‘sét đánh giữa trời quang’. Cô đột nhiên ngẩng đầu, trong mắt tất cả đều là hoảng sợ, "Anh Dục Dương." Cô biết mình sẽ bị mắng, nhưng không thể ngờ sẽ nghe thấy câu nói như vậy, như thể tất cả mọi chuyện không tốt đều ập xuống đầu cô, khiến cô không còn hơi sức để chịu đựng.
Cô giật mình, sự kinh hoàng nơi đáy mắt làm cho mọi người không ai có thể vô tâm mà không mềm lòng, nhưng cứ nghĩ đến những khuôn mặt cười như không cười của các thành viên hội đồng quản trị mà Thiện Dục Dương đành phải bức bách mình cứng rắn.
Từ nhỏ lớn lên cùng nhau, tâm ý của Đường Hiểu Huyên đối với mình Thiện Dục Dương không phải là không biết, thậm chí chuyện Đường Hiểu Huyên theo đuổi Thiện Dục Dương, tất cả bạn bè và mọi người trong công ty anh đều biết.
Được một cô gái xinh đẹp trẻ tuổi như vậy ái mộ, đại đa số đàn ông đều rất đắc ý, nhưng Thiện Dục Dương lại không giống như vậy. Anh rất tức giận, cảm giác như mình trở thành trò cười, bởi vì tất cả mọi người đều nói với anh cùng một câu: cậu nên thích cô gái ấy, cô ấy yêu cậu như vậy, cậu cũng phải đáp lại với tình yêu giống như thế, vậy mới công bằng. Cũng chính bởi vì thế, anh mới càng không thí