“Một, hai, một, hai...” Trên sân vận động, các thành viên của câu lạc bộ Taekwondo đang luyện tập thể lực. Với thân hình cao ráo, thon thả, Giả Thược hết sức nổi bật giữa đám đông, đang tung tăng nhảy nhót không ngừng, mái tóc ngắn tung bay trong gió.
Các sinh viên đi qua đi lại, sắc mặt ai cũng có vẻ vội vàng, nhưng lại không có người mà cô thầm đoán.
Chẳng lẽ cảm giác của cô là sai sao?
“Này em ơi, chạy tiếp đi nào!” Phía trước có đàn anh khóa trên cất tiếng gọi, tới lúc này Giả Thược mới cất bước đuổi theo, nhưng nét mặt vẫn có chút nghi hoặc.
Cô không ngờ lại cảm thấy có hơi thở của người đó ở quanh đây, chẳng lẽ là do thần kinh của cô quá nhạy cảm?
Sau khi bóng dáng cô dần chạy đi xa, người con trai vốn đứng dựa lưng vào gốc cây anh đào liền chậm rãi bước ra, nụ cười nở trên môi.
“Chân Lãng!” Nghe có tiếng gọi, anh liền ngoảnh đầu nhìn lại. Anh mặc áo sơ mi trắng, cắm thùng, trông hết sức gọn gàng, sạch sẽ.
Cô gái vừa lên tiếng mặc một chiếc váy dài, mái tóc đen nhánh buông xõa sau lưng, trông đầy vẻ nhu mì, ngoan ngoãn.
Nụ cười hòa nhã thường thấy hiện ra trên khuôn mặt, Chân Lãng khẽ gật đầu với đối phương: “Xin chào!”
Cô gái đó chậm rãi bước tới, chiếc váy dài múa lượn trong gió làm tôn lên thân hình thon thả nhưng lại không hề có vẻ hở hang chút nào, nụ cười trên khuôn mặt cô thì ngọt ngào mà e thẹn: “Bạn học cấp ba không dễ gì lại vào cùng một trường đại học, tôi đến đây để thăm đồng hương.”
Trong mắt cô gái đó thoáng qua một nét ngượng ngùng, cặp mắt long lanh, ngoảnh đầu qua nhìn chàng trai cao lớn bên cạnh: “Bạn biết ư?”
“Ừ!” Chân Lãng đáp. “Trên bảng danh sách trúng tuyển dán ở cổng trường, tên bạn ngay dưới tên tôi.”
Ánh mắt cô gái đó trở nên buồn bã: “Vậy à?”
Anh nhìn thấy vẻ hụt hẫng hiện lên trong mắt cô, nhưng cũng không nói gì thêm, vẻ hòa nhã mà xa cách có lúc còn đáng sợ hơn những lời cứng rắn.
“Chân Lãng, tôi có thể nhờ bạn một chuyện được không?” Bạch Vi bước đi bên cạnh Chân Lãng, lúng túng cúi đầu, dáng vẻ hết sức đáng thương.
Anh giơ cuốn sách trong tay lên, tỏ vẻ áy náy nói: “Xin lỗi giáo sư còn đang đợi tôi, có chuyện gì thì để hôm khác nói nhé!”
Những lời định nói đành cố kìm lại, Bạch Vi khẽ gật đầu, lẳng lặng nhìn theo bóng anh đang dần khuất.
Trong ký túc xá nam, Chân Lãng gối đầu lên hai tay, nhắm mắt nghỉ ngơi hưởng thụ những làn gió xuân ấm áp từ ngoài cửa sổ thổi vào, bên khóe miệng là nụ cười dìu dịu.
Thành giường bị gõ một cái không mạnh không nhẹ, Chân Lãng thoáng hé mắt rồi hơi nhướng mày theo thói quen.
Lâm Tử Thần chống tay vào thành giường ở tầng trên, cúi đầu nhìn xuống, cười vẻ trêu chọc, nháy mắt với Chân Lãng: “Nghe nói hôm nay cậu ở cùng với hoa khôi khoa Trung văn.”
Cặp mắt vừa hé ra kia liền uể oải khép lại, tỏ ý rằng mình không có hứng thú với một vấn đề ngu ngốc như thế.
Nụ cười của Lâm Tử Thần vừa thần bí mà lại vừa có vẻ gợi đòn: “Cưa được hoa khôi mà không nói với bạn bè, chẳng lẽ cậu sợ bọn tôi chọc gậy bánh xe hay sao?”
“Hừ...” Chân Lãng thản nhiên lắc đầu. “Chẳng qua là vô tình gặp nhau trên đường rồi nói chuyện đôi câu thôi, không đen tối như các cậu nghĩ đâu.”
“Vậy sao?” Lâm Tử Thần đưa ngón tay ra trước mặt anh, rồi huýt sáo với vẻ đầy phóng khoáng. “Cậu cho rằng tôi lại đi tin vào mấy lời đồn vớ vẩn chắc? Nếu nhân vật chính không thừa nhận, tôi lại thèm tới hỏi cậu sao?”
Cặp mắt đang khép hờ đó rốt cuộc đã chịu mở ra, lông mày hơi cau lại: “Cô ấy nói sao?”
“Công tác bảo mật của cậu thật không tệ đấy!” Lâm Tử Thần kéo chiếc ghế bên cạnh tới, rồi vắt chân ngồi xuống, tựa cằm vào ghế. “Nếu không phải Bạch Vi chính miệng thừa nhận trước mặt mọi người rằng cậu là bạn trai cô ấy, bọn tôi lại chẳng bị giấu giếm suốt hay sao?”
Người nằm trên giường hơi cau mày một chút, đôi mắt đã hoàn toàn tỉnh táo trở lại: “Trước mặt mọi người ư?”
“Tất nhiên rồi...” Lâm Tử Thần còn đang định nói tiếp, chợt có tiếng gõ cửa rất nhẹ, một bóng dáng nhu mì đứng ngay bên cánh cửa vốn đang mở rộng.
“Tôi có thể tìm Chân Lãng một chút không?”
Lâm Tử Thần ném qua phía Chân Lãng một ánh mắt đầy ý vị, rồi nhảy bật dậy: “Tôi đi ăn chút đồ đây, hai tiếng nữa sẽ quay lại.”
Khi đi sát qua Bạch Vi, anh có thể nhìn thấy rõ khuôn mặt cô đã ửng hồng, cúi đầu thật thấp.
Chân Lãng chậm rãi đứng dậy, bóng dáng cao lớn chắn hết ánh mặt trời bên ngoài cửa sổ, căn phòng lập tức trở nên tối tăm, lạnh lẽo. Rồi anh cầm chén trà trên bàn lên nhấp một ngụm, hơi nước từ chén trà bốc lên khiến cặp mắt dưới hai hàng mi cụp xuống của anh trở nên mơ hồ, khó có thể nhìn ra được điều gì trong đó.
“Xin lỗi!...” Bạch Vi đan hai tay vào nhau, ấp úng nói. “Tôi không cố ý, gần đây có một anh lớp trên cứ theo đuổi tôi, tôi cảm thấy rất phiền mà không biết phải từ chối thế nào. Vừa khéo hôm nay khi đi cùng với bạn thì bị anh ta nhìn thấy, anh ta hỏi bạn có phải là bạn trai của tôi không, tôi muốn thoát khỏi sự quấy rối của anh ta nên đã thừa nhận.”
“Vậy à?” Chân Lãng chỉ đáp lại bằng hai từ hờ hững, nét mặt không biến đổi.
Vẻ căng thẳng trên khuôn mặt Bạch Vi dần giảm bớt, trong đôi mắt vừa ngước lên thấp thoáng niềm hy vọng: “Nếu bạn ngại, tôi sẽ đi giải thích rõ ràng chuyện này, nhưng...”
Cô dừng lại không nói tiếp, cặp mắt nhìn Chân Lãng tràn đầy vẻ dịu dàng, không kìm được bước về phía trước thêm một bước.
Chân Lãng chỉ ngồi đó uống trà, hết sức lặng lẽ, dường như không nghe thấy gì.
Bên ngoài hành lang không ngừng có những tiếng bước chân đi qua đi lại, thỉnh thoảng còn có những tiếng bàn bạc xôn xao cùng với vài tiếng cười khanh khách. Khi nghe thấy những âm thanh này, người nào đó vốn nhạy cảm lại càng trở nên thấp thỏm, bất an.
Đây là ký túc xá nam, cô đã phải do dự rất lâu rồi mới dám bước vào, khi đó những người xung quanh đều nhìn cô bằng ánh mắt hết sức mờ ám. Vậy mà lúc này Chân Lãng lại không nói gì cả, trong lòng cô không khỏi cảm thấy không vui.
“Bạn không nói gì sao?” Sự chờ đợi dài đằng đẵng khiến cô càng lúc càng thêm bất an, những âm thanh hỗn tạp ngoài cửa đối với cô mà nói hệt như một sự chế giễu. “Bạn có thể tỏ thái độ gì không?”
Chân Lãng đặt chén trà trong tay xuống, hai tay đút vào túi quần, chậm rãi tựa người lên chiếc bàn trước mặt: “Không phải bạn nói sẽ đi giải thích rõ ràng mọi chuyện sao? Tôi còn có thể nói gì nữa chứ?”
Lập tức, trong đôi mắt cô tràn đầy vẻ ngạc nhiên và chấn động, cô ngây người trước mặt anh suốt một hồi lâu mà không nói được lời nào.
Chân Lãng khẽ cười: “Bạn muốn nói với tôi cuộc gặp hồi trưa chỉ là ngẫu nhiên sao? Vậy tôi đã đứng dưới gốc cây suốt mười lăm phút đồng hồ, bạn cũng một mực đứng ở đó chưa từng rời đi, chẳng lẽ thật sự chỉ để tới chào tôi một tiếng? Nếu bạn muốn từ chối một người theo đuổi, tôi tin là một lời nói thẳng nhã nhặn còn dễ khiến người ta tiếp nhận hơn là một lời nói dối rất nhiều. Còn nếu bạn chỉ muốn tìm một tấm lá chắn, tôi nghĩ bên cạnh bạn hẳn là có rất nhiều người vui lòng hiến thân, huống chi...” Đôi mắt trong veo của anh như có thể nhìn thấu trái tìm người ta, khiến cô gái ở phía đối diện cúi gằm mặt. “Với phong cách của bạn, nếu thật sự muốn từ chối một người theo đuổi, chắc hẳn sẽ lựa chọn cách thích hợp nhất, chứ không phải là thừa nhận mối quan hệ với một người con trai khác ở trước mặt bao nhiêu người như vậy. Nếu tôi đúng là bạn trai của bạn, tất nhiên sẽ rất hưng phấn, nhưng cả bạn và tôi đều hiểu, chúng ta không hề có mối quan hệ này.”
“Vậy...” Khuôn mặt đang cúi gằm của Bạch Vi đột ngột ngẩng lên. “Bạn có thể làm bạn trai của tôi không?”
Cô hít sâu một hơi, cơ thể bất giác trở nên cứng đờ. Câu nói này dường như đã lấy đi toàn bộ sự can đảm của cô.
Từ ngày vào học cấp ba, cô vẫn luôn lấy làm kiêu hãnh vì thành tích học tập đặc biệt xuất sắc của mình, nhưng khi bảng thành tích của toàn trường được công bố, lần đầu tiên cô đã phải chịu thất bại. Nhìn cái tên ở ngay phía trên mình, trong trái tim cô đã bắt đầu khắc ghi hai chữ đó.
Từ không phục tới khâm phục, từ ngầm quan sát tới xiêu lòng, đến bản thân cô cũng không biết từ lúc nào mình lại bắt đầu quyết tâm thi vào cùng một trường đại học với anh. Nhưng từ ngày nhập học đến nay cũng đã gần được một năm rồi, vậy mà giấc mơ của cô mãi vẫn chưa thành hiện thực.
Đây là cách thử an toàn nhất mà cô phải mất thời gian mấy tháng mới nghĩ ra được, thế nhưng chỉ sau vài câu hỏi của anh, tất cả đã trở nên vô cùng tồi tệ. Lúc này cô chẳng còn tâm trạng đâu mà để ý tới sự e thẹn hay kiêu hãnh nữa, không kìm được cất tiếng hỏi anh.
Nụ cười dần trở nên rạng rỡ trên khuôn mặt tuấn tú của anh, những đường nét từ từ biến hóa ấy khiến thời gian như chậm lại, khiên trái tim cô chỉ trong một thời gian ngắn đã phải trải qua không biết bao nhiêu vòng luân hồi.
Khi nụ cười đó đạt đến cực hạn của sự quyến rũ, một giọng nam nhẹ nhàng mà hòa nhã vang lên trong căn phòng: “Không.”
Chỉ có một từ cộc lốc, đi kèm một với nét mặt hờ hững vô cùng, đã lạnh lùng đánh nát trái tim cô.
Bạch Vi ngây người đờ đẫn, cô không thể tưởng tượng được, tại sao khi nói ra cái chữ vô tình đó, nét mặt anh vẫn có thể tỏ ra hòa nhã đến vậy.
“Bạn...” Cô rốt cuộc cũng không thể nói ra nốt những lời van nài níu kéo, bởi vì trong đôi mắt kia của anh là một vẻ xa cách và lạnh lùng, ở gần nhau như vậy, nhưng cô lại cảm thấy khoảng cách giữa mình và anh thật quá xa xôi.
“Đi giải thích rõ ràng những chuyện cần giải thích đi!” Chân Lãng khẽ lắc đầu. “Bạn là một cô gái tốt, đừng lấy danh dự của bản thân ra làm trò đùa!”
Bạch Vi lùi dần từng bước về phía sau, không muốn nghe những lời vô tình đó nữa. Rồi cô xoay người chạy đi như bay, để lại một bóng lưng yếu đuối khiến người ta thổn thức.
Chân Lãng không đuổi theo, thản nhiên thu ánh mắt về, rồi lại uể oải rót thêm cho mình một chén trà nữa, đi tới bên cửa sổ nhìn về phía xa. Tầm nhìn ở nơi này rất tốt, có thể nhìn thấy rõ sân vận động ở đằng xa, các thành viên của câu lạc bộ Taekwondo vẫn đang hăng hái luyện tập thể lực.
Khẽ nhấp một ngụm trà, nụ cười của anh lúc này cũng ấm áp như nước trà trong chén vậy.
Bạch Vi phát hiện, Chân Lãng không hề vội vã giải thích điều gì, mà những lời đồn về tình cảm giữa cô và anh thì như nấm mọc sau mưa, lan truyền tới từng ngóc ngách nhỏ của trường với một tốc độ nhanh đến mức khó ai tin được.
Hoa khôi tao nhã của khoa Trung văn, tài tử kín tiếng của khoa Y dược, đó là một sự kết hợp khiến rất nhiều người phải bất ngờ nhưng cũng hoàn toàn hợp lý, tuy đã làm tổn thương đến trái tim của vô số người, nhưng ai cũng phải công nhận rằng đó là một cặp đôi hoàn hảo.
Trong lòng Bạch Vi lại một lần nữa bùng lên hy vọng, bên cạnh thỉnh thoảng lại có những tin tức nói với cô, Chân Lãng chưa từng tiết lộ bất cứ điều gì với những người tới hỏi thăm về chuyện này, thái độ ấy cứ tựa như là đang ngầm thừa nhận.