đó Chân Lãng chỉ giận mình tự tiện nói chuyện này ra trước mặt bao nhiêu người, cho nên mới có thái độ như vậy, chứ thực ra không hề ghét bỏ gì mình.
Hoặc cũng có thể là do sự ảnh hưởng của bao nhiêu lời tán tụng, cho nên anh đã thay đổi suy nghĩ ban đầu, dù sao đàn ông cũng coi trọng chuyện thể diện hơn phụ nữ.
Hay là anh đang đợi mình tỏ ra gần gũi hơn, nói ra những lời như vậy chỉ là để thử thách mình?
Khi hạt giống của niềm hy vọng được trồng xuống, sự khát khao sẽ tưới tắm cho nó nảy mầm và trưởng thành. Bạch Vi buông bỏ mọi sự kiêu hãnh của bản thân, trên đường Chân Lãng đi học về, bên dưới tòa nhà ký túc xá nam, trong thư viện của nhà trường, chi cần là nơi có thể nhìn thấy Chân Lãng, cô đều thường xuyên xuất hiện.
“Bạch Vi.” Trong một buổi chiều nóng nực, tiếng ve sầu râm ran khiến người ta cảm thấy thấp thỏm, bất an, giọng nói của người đứng dưới gốc cây vẫn hết sức nhẹ nhàng, chiếc áo sơ mi trắng tinh không hề dính chút mồ hôi: “Đừng vì tôi mà phí nhiều công sức không cần thiết như thế, hãy bỏ cuộc đi!”
Cô nữ sinh cúi gằm mặt, giọng nói có chút nghẹn ngào: “Chẳng lẽ anh thật sự không thích em chút nào sao?”
Chân Lãng cười gượng nói: “Bạch Vi, lần trước tôi đã nói rất rõ ràng rồi, tôi vẫn luôn hy vọng bạn có thể đi giải thích rõ ràng mọi chuyện.”
Đôi mắt xinh đẹp của Bạch Vi đã ngân ngấn nước mắt, dường như sắp khóc đến nơi: “Là do em không tốt sao?”
Giọng nói của anh rất nhẹ nhàng, gần như không thể nghe ra sự chỉ trích nào trong đó: “Bạn rất tốt, thật đấy!”
\'”Vậy anh...”
“Trên thế gian này có rất nhiều thứ tốt, tôi không thể có cả mọi thứ được, đây là điều không thể miễn cưỡng, đúng không nào?” Giọng nói nhẹ nhàng ấy dường như vẫn đang nghĩ cách thuyết phục cô.
“Em không muốn chia tay.” Cô khẽ gào lên bằng giọng quật cường, hoàn toàn chẳng còn vẻ điềm đạm tao nhã của ngày trước.
“Chúng ta vốn chưa từng nắm tay nhau bao giờ.” Chân Lãng khẽ lắc đầu, thở dài một tiếng, rồi cất bước đi về phía ký túc xá nam. “Xin lỗi, tôi nghĩ sau này bạn không nên thường xuyên tới đây như vậy.”
“Anh đã thích người khác rồi, đúng không?”
Chân Lãng khẽ gật đầu, không hề giấu giếm: “Đúng.”
“Vậy em sẽ nói là anh có mới nới cũ.” Cô đột nhiên dằn lòng, trên khuôn mặt xinh đẹp hiện rõ vẻ quyết tâm. “Đã mấy tháng trôi qua rồi, tất cả mọi người đều cho rằng em là bạn gái của anh, em sẽ không giải thích điều gì cả. Nếu anh cứ nhất quyết như vậy, anh sẽ trở thành một người đùa bỡn tình cảm của con gái, còn cô gái mà anh thích sẽ trở thành kẻ phá đám tình cảm của người khác.”
Chân Lãng thoáng dừng lại, nhưng cũng chẳng buổn ngoảnh đầu về phía sau: “Tùy bạn thôi, tôi chỉ khuyên bạn một câu, danh dự của con gái rất đáng quý, đừng nên lấy ra làm trò đùa!”
Cuộc nói chuyện giữa hai người đến đây là kết thúc, những giọt nước mắt lã chã của cô nữ sinh không thể níu kéo bóng dáng cao lớn kia. Nhìn Chân Lãng đang dần đi xa, Bạch Vi lẳng lặng cắn chặt môi, trên mặt hiện rõ vẻ quyết tâm.
Trong thời gian nghỉ hè, Giả Thược có một cuộc thi đấu cấp trường cần tham gia, nên quyết định ở lại tập luyện chứ không về nhà. Chân Lãng thì cũng vì phải viết báo cáo thí nghiệm y học nên không thể về nhà được.
Một ngày nóng nực, Chân Lãng cầm chén trà trong tay đứng bên cửa sổ, nhìn về phía xa. Trên sân vận động, các thành viên ở lại tập luyện của câu lạc bộ Taekwondo ai nấy đều mồ hôi đầm đìa, mỗi bước chân đều nặng nề, chỉ có người chạy đầu tiên là tràn đầy sức sống. Ánh mặt trời nóng bỏng không những không làm bớt sự nhiệt tình của cô, ngược lại còn khiến cô có thêm mấy phần sức mạnh.
“Mọi người cố lên, chạy thêm mấy vòng nữa nào!” Chỉ trong vòng mấy tháng ngắn ngủi cô đã trở thành trung tâm của câu lạc bộ, đang chỉ huy các đàn anh khóa trên. Khi chạy ngang qua một tòa nhà nào đó, ánh mắt cô vô thức tìm đến vị trí của một căn phòng, rồi bất giác để lộ ra vẻ khinh miệt.
“Rầm...” Cửa đột nhiên bị người ta đẩy mạnh ra từ bên ngoài, Lâm Tử Thần lấy từ trong chiếc túi nylon ra một lon bia vứt cho anh: “Trời nóng thế này mà cậu còn uống trà được, tài thật đấy!”
Chân Lãng mỉm cười giật nắp bia, ngẩng đầu uống một ngụm. Còn Lâm Tử Thần thì ngổi vắt vẻo trên ghế, cũng lấy một lon bia khác ra, uống một ngụm thật lớn.
“Cậu cũng kiêu thật đấy, bạn gái đội nắng đến đây muốn giặt quần áo giúp cậu, cho dù cậu không nỡ để người ta vất vả thì cũng không nên lập tức đuổi người ta đi như thế chứ.”
Lâm Từ Thần khẽ lắc đầu, tỏ vẻ hết sức coi thường người nào đó. “Tin tức đã lan ra khắp toàn trường rồi, cậu tìm được một cô bạn gái ngoan ngoãn, nết na như thế bao nhiêu người hâm mộ còn chẳng được đấy.”
Khóe miệng Chân Lãng hơi nhếch lên, nét cười trong ánh mắt đã trở nên lạnh lẽo: “Vậy sao?”
Trong thời gian anh không về nhà, Bạch Vì cũng ở lại đây, và số lần đến chỗ anh càng thêm dày đặc.
Lâm Tử Thần khẽ nhún vai, không muốn tiếp tục dây dưa đến vấn đề này nữa, ghé sát đến chỗ anh nói với giọng thần bí vô cùng: “Chân Lãng, cậu có quen cô gái nào tên là Giả Thược không? Nghe nói cô ấy và cậu là bạn học hồi cấp hai, cấp ba.”
Bàn tay đang cầm lon bia của anh đột nhiên bóp chặt, nhưng vẻ mặt thì vẫn bình tĩnh như thường: “Có chuyện gì?”
“Tớ muốn theo đuổi cô ấy.” Lâm Tử Thần không hề giấu giếm, nói với giọng hết sức kiên định.
“Bọn cậu gặp nhau bao giờ chưa?” Chân Lãng hơi bất ngờ, không, phải là hết sức bất ngờ.
Lâm Tử Thần khoan thai gật đầu: “Cũng tiếp xúc được một thời gian rồi, tớ cảm thấy một cô gái như vậy đúng là quá hiếm có, không muốn ỷ lại vào đàn ông, cũng không lấy tiền bạc của đàn ông làm tiêu chuẩn đánh giá điều gì, có tư tưởng tự lập, tự cường, tự chủ. Cậu biết đây, tớ không thích một cô gái quá õng ẹo. Thôi nói đi, có giúp tớ không đây?”
“Bảo tớ phải giúp sao?” Chân Lãng bật cười, rồi rất nhanh sau đó đã gật đầu. “Cậu muốn tớ giúp thế nào nào?”
Lâm Từ Thần khẽ thúc cùi chỏ vào người Chân Lãng một cái, rồi nháy nháy mắt bảo: “Chỉ cần lấy tư cách bạn học cũ mà hẹn cô ấy ra ngoài thôi, phần còn lại cứ để tự tớ lo.”
“Tháng sau là sinh nhật của cô ấy.” Chân Lãng thản nhiên nhắc nhở.
Cặp mắt Lâm Tử Thần lập tức sáng ngời: “Cô ấy thích một món quà sinh nhật như thế nào vậy?”
Nhóc con thích cái gì ư, tất nhiên là thích đánh người rồi, nhưng liệu cậu ta có dám chiều lòng nhóc con không đây?
Chân Lãng uống thêm một ngụm bia, đằng sau nụ cười rạng rỡ thấp thoáng một nét xảo quyệt: “Cô ấy có một tình cảm đặc biệt với bánh kem bơ, có thể nói là rất đặc biệt, vô cùng đặc biệt.”
Đêm nay, xin được đặt cho một dấu chấm hết cho tất cả những lời nói dối.